Đâu đó ngoài khơi bờ biển Ceuta
Địa Trung Hải
Qua cửa sổ trực thăng, Dorian nhìn mặt biển lướt qua bên dưới. Mặt trời tỏa nắng óng ánh trên vùng nước đen rộng lớn như ánh đèn hiệu dẫn hắn tới định mệnh của mình.
Hắn nghĩ về cánh cửa trắng tràn ngập ánh sáng ở Đức. Nó sẽ dẫn tới đâu? Một thế giới khác? Một thời đại khác?
Hắn bật micro trong mũ bảo hộ. “Dự kiến bao giờ đến nơi?”
“Ba tiếng nữa, có thể là ba tiếng rưỡi.”
Liệu Kate và đoàn tùy tùng của cô sẽ bị đánh bại ở đó chứ? Chắc khi đó sẽ là kẻ tám lạng người nửa cân.
“Nối máy với tiền đồn ở đó.”
Một phút sau, Dorian nói chuyện với sĩ quan chỉ huy của Isla de Alborán.

Trung úy Immari ở Isla de Alborán gác máy rồi quay ra sau nhìn bốn người lính khác đang chơi bài và hút thuốc. “Uống chút cà phê đi. Chúng ta cần tỉnh táo lại. Sắp có người đến rồi đấy.”

David cố tiếp nhận những gì Kate vừa nói: “Tôi chính là Omega.”
Shaw bước nhanh vào phòng. “Tôi vừa pha cà phê...” Anh ta nhìn quanh một lượt. “Chuyện gì đây? Mấy người trông như vừa nhìn thấy ma ấy.”
“Chúng tôi đang làm việc,” David gắt.
Kate phá vỡ bầu không khí căng thẳng. “Tôi đang muốn uống cà phê đây. Cảm ơn anh, Adam.”
“Không có gì,” Shaw nói. “Tiến sĩ Chang? Tiến sĩ Janus?”
David nhận ra mình không được hỏi xem có muốn uống cà phê không. Anh hoàn toàn ổn với điều đó.
“Ồ vâng, cảm ơn anh nhiều,” tiến sĩ Chang lầm bầm, vẫn chìm trong suy nghĩ.
Tiến sĩ Janus nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ với vẻ mặt khó đoán. Khi nhận ra mọi người đang chờ mình, anh ta vội nói, “Tôi không uống. Cảm ơn anh.”
Shaw quay lại với hai tách cà phê, rồi đứng tần ngần bên cửa sổ, xéo phía lưng David. David không nhìn thấy anh ta, nhưng biết chắc rằng anh ta đang ở đó. Anh cảm thấy không ổn lắm với việc đó.
Janus là người đầu tiên lên tiếng. “Tôi tin những gì cô vừa nói, Kate. Từ đầu tôi đã muốn làm rõ chuyện đó. Tuy nhiên, tôi muốn xem lại các giả định chính của chúng ta và nghiên cứu vài... khả năng.”
David nghĩ Kate có hơi căng thẳng, nhưng rồi cô chỉ nhấp cà phê và gật đầu.
Janus tiếp tục. “Giả định đầu tiên: tấm thảm Tây Tạng này là một tài liệu diễn tả cảnh tương tác của người Atlantis và con người, cụ thể là sự can thiệp của họ bảy mươi ngàn năm trước để cứu loài người – sự xuất hiện của gene Atlantis, thứ đã làm thay đổi cách não người hoạt động và định mệnh của nhân loại – bên cạnh đó là lời cảnh báo họ dành cho con người trước khi Đại hồng thủy xảy đến. Tôi có một câu hỏi về vấn đề đó, nhưng giờ tôi sẽ chưa hỏi vội.
“Giả định thứ hai của chúng ta: các ghi chép của Martin chính là một bảng niên đại – một nỗ lực giải mã quá khứ, xác định các bước ngoặt về gene của loài người – dẫn lối cho chúng ta tìm ra thuốc chữa dịch.
“Giả định thứ ba, cũng là cuối cùng, của chúng ta là bảng niên đại này đặt ra việc không có delta: thời điểm người Atlantis không can thiệp được vào quá trình tiến hóa của con người – khoảng thời gian diễn ra trận Đại hồng thủy và sự sụp đổ của Atlantis. Giả thuyết của anh Vale là một cuộc chiến giữa hai phe phái Atlantis đã dẫn tới sự kiện đó. Dù vậy, tôi cho rằng Omega – kết cục của việc người Atlantis can thiệp vào quá trình tiến hóa loài người – chính là những người sống sót trong Dịch bệnh Atlantis. Đặc biệt là những người đang tiến hóa một cách nhanh chóng. Những người này không phải là kết quả người Atlantis theo đuổi sao? Họ là lựa chọn hiển nhiên nhất. Với tư cách là một nhà khoa học, tôi luôn đánh giá các cách giải thích đơn giản nhất trước, sau đó mới xét tiếp các khả năng... khác lạ hơn.”
Đối với David, lý luận của Janus rất thuyết phục. Anh định nói, nhưng Kate đã nhanh miệng hơn. “Vậy tại sao Martin lại ghi tên tôi vào bảng niên đại, phía trên Omega?”
“Đó cũng là câu hỏi của tôi,” Janus nói. “Tôi tin ta sẽ có được câu trả lời nếu tìm ra động cơ của Martin. Ta biết mọi việc ông ấy làm – mọi nghiên cứu, thương lượng, thỏa hiệp của ông ấy – đều vì một mục đích: bảo vệ cô. Tôi tin đó là động cơ của ông ấy. Nếu ai đó tìm thấy ghi chép của Martin, ông ấy muốn người đọc đó tìm cô, bảo vệ an toàn cho cô để cô có thể sẵn sàng giải mã, sẵn sàng tiếp cận những người đang tìm kiếm thuốc chữa.”
David bất giác gật đầu. Vô cùng thuyết phục.
Chang nói, “Theo như tôi nhìn nhận, dòng thời gian này có một vấn đề. 70K năm trước: Adam, sự xuất hiện của gene Atlantis. 12,5K năm trước: sự sụp đổ của Atlantis, không có delta. 535 và 1257: Toba thứ hai, hai núi lửa hai đợt bùng phát dịch hạch diễn ra sau đó, khởi đầu của Thời kỳ tăm tối, rồi đến kết thúc của nó, tiếp theo là thời kỳ Phục hưng. Rồi năm 1918: Quả Chuông, một tạo vật Atlantis giải phóng dịch cúm Tây Ban Nha. Và năm nay, đợt bùng phát thứ hai từ Quả Chuông. Dịch bệnh Atlantis. Martin đã nhầm về năm: 1918...1979. Đúng ra 1979 phải là năm nay – đợt bùng phát hiện tại tạo ra Omega.”
“Hợp lý đấy,” Janus nhận xét.
“Em sinh năm bao nhiêu?” David hỏi. “À, anh hỏi đơn thuần là vì mục đích khoa học thôi.”
“Đáng yêu đấy,” Kate đáp. “Em sinh năm 1979. Tuy nhiên... em được thụ thai vào năm 1918.”
“Gì cơ?” Janus và Chang gần như đồng thanh hỏi.
David nghe thấy tiếng Shaw di chuyển sau lưng anh đến đứng trước cả nhóm, dấu hiệu đầu tiên cho thấy anh ta có hứng thú với cuộc trò chuyện này.
“Thật đấy,” Kate nói. “Martin là ba nuôi của tôi. Bố đẻ của tôi là một thợ mỏ và sĩ quan trong quân đội Mỹ thời Thế chiến thứ nhất. Ông ấy được Immari thuê khai quật công trình Atlantis dưới Gibraltar. Ông ấy đã đồng ý làm để được kết hôn với mẹ tôi. Thứ mà ông ấy đào lên, Quả Chuông, đã giải phóng đại dịch cúm Tây Ban Nha. Tréo ngoe thay, đợt bùng phát đó đã lấy mạng mẹ tôi. Nhưng trong công trình ông ấy đào lên có một căn phòng với bốn cái ống. Ông ấy phát hiện ra đó là các kén ngủ đông và trị thương. Ông ấy đã đặt mẹ tôi – và cả tôi trong bụng mẹ – vào một ống và chúng tôi đã ở trong đó tới năm 1979: năm tôi được sinh ra.”

Tiến sĩ Arthur Janus ngả người ra ghế. Chuyện này có thể thay đổi tất cả.

Lời Kate vừa nói khiến tiến sĩ Shen Chang choáng váng, dù ông ta đã biết về Quả Chuông và ống ngủ đông – phần đó thì không có gì ngạc nhiên cả.
Năm 1979, Shen là nhà nghiên cứu trong một dự án được Immari International tài trợ. Một sáng nọ, ông ta nhận được cuộc gọi từ Howard Keegan, một người ông ta chưa từng gặp. Keegan giới thiệu mình là chủ tịch mới của tổ chức Immari và cần sự giúp đỡ của Shen, đổi lại Shen sẽ được thưởng hậu hĩnh, không bao giờ phải lo lắng về việc tìm tài trợ cho nghiên cứu của mình nữa và được tham gia làm một việc vô cùng tuyệt vời – một việc có thể cứu thế giới nhưng ông ta sẽ không được nói cho bất kỳ ai về chuyện đó.
Shen đã đồng ý. Keegan dẫn ông ta vào một căn phòng với bốn cái ống. Một ống giữ một bé trai, người mà sau này ông ta biết đến với cái tên Dorian Sloane. Một ống khác giữ Patrick Pierce, người đã tìm các ống này, theo lời Keegan. Ống cuối cùng giữ một người phụ nữ đang mang thai.
“Chúng ta sẽ thả cô ta ra cuối cùng và anh sẽ làm mọi việc cần thiết để cứu sống cô ta, nhưng ưu tiên hàng đầu của anh là đứa trẻ.”
Cả đời Shen chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi đến thế. Những gì xảy ra sau đó đã khắc sâu mãi mãi vào ký ức ông ta. Ông ta nhớ mình đã bế đứa trẻ, mắt con bé... chính là đôi mắt của Kate Warner hiện giờ đang nhìn ông ta chằm chằm. Thật không thể tin được.

Adam Shaw kinh ngạc trước câu chuyện của Kate. Chuyện này có nhiều vấn đề hơn mình nghĩ; cô ấy có nhiều vấn đề hơn mình nghĩ. Nhưng mình sẽ giao cô ấy tới nơi an toàn, dù bất cứ chuyện gì xảy ra.

Kate đã chán cảnh chờ đợi. “Ai đó nói gì được không?”
“Được,” Janus bắt đầu. “Tôi muốn xét lại những gì đã nói khi nãy. Giờ tôi tin cô thực sự là Omega. Và... điều đó khiến vài thứ thay đổi. Thứ nhất là cách tôi hiểu về công trình nghiên cứu của Martin. Tôi không còn nghĩ ghi chép của ông ấy là một bảng niên đại nữa. Đó chỉ là một nửa thôi. Mật mã của Martin quan trọng hơn thế nhiều. Đó là bản đồ dẫn lối chúng ta sửa hệ gene loài người – sửa lại các vấn đề của gene Atlantis, tạo ra một giống lai giữa con người và người Atlantis, một giống loài mới mà cô là sinh thể đầu tiên. Trình tự Martin đưa ra bắt đầu từ sự xuất hiện của gene Atlantis – với Adam – rồi lần theo các cuộc can thiệp, những lần sửa hụt vào thời điểm diễn ra Đại hồng thủy và sau đó là Thời kỳ tăm tối... rồi kết thúc ở cô, Kate, một người có gene Atlantis hoạt động ổn định, nhờ cái ống đã cứu mạng cô và giúp cô ra đời một cách ngoạn mục. Nhưng... câu hỏi thực sự, vấn đề thiết thực ở đây là: giờ chúng ta làm gì? Ta có các kết quả nghiên cứu, ta hiểu ghi chép của Martin. Ta cần tìm một phòng thí...”
Kate xen ngang. “Còn một chuyện cuối cùng tôi chưa kể cho mọi người. Martin là một trong những nhà sáng lập ra một liên minh có tên Continuity. Đó là một nhóm các nhà nghiên cứu tập hợp từ khắp thế giới. Họ đã chạy thử nghiệm suốt mấy năm nay để tìm thuốc chữa dịch. Ở Marbella, Martin có một điểm nghiên cứu.” Cô chợt nghĩ tới một chuyện. “Tôi từng làm việc trong một tòa nhà ốp chì. Tôi đã tiến hành một loạt thử nghiệm và Martin cứ đều đặn đến lấy mẫu ADN của tôi.”
“Cô nghĩ ông ấy thử nghiệm trên cô hay trên các đối tượng thí nghiệm?” tiến sĩ Chang hỏi.
Giờ cô đã có câu trả lời chắc chắn. “Cả hai. Martin bảo ông ấy tin tôi là chìa khóa dẫn tới mọi thứ. Giờ thấy được mật mã này, Omega... phải, tôi chắc chắn. Continuity có mọi kết quả nghiên cứu của ông ấy. Tôi đã liên lạc với họ suốt thời gian qua.”
Vẻ sửng sốt lan khắp mặt David.
“Sao thế?” Kate hỏi anh.
“Không có gì.” Anh lắc đầu.
Cô lại tập trung vào Chang và Janus. “Tôi nghĩ nên gửi nghiên cứu của chúng ta cho Continuity và thảo luận về các giả thuyết với họ.”
Tiến sĩ Janus lấy thẻ nhớ ra khỏi túi áo. “Tôi đồng ý.”
Chang gật đầu.