Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN I - BÍ MẬT - CHƯƠNG 1

❊ ❊ ❊

Quận Phong Lan

Marbella, Tây Ban Nha

Bác sĩ Kate Warner nhìn người phụ nữ co giật và duỗi căng người dưới lớp dây đai của chiếc bàn mổ tự chế. Các cơn co giật ngày càng dữ dội, máu tuôn ra từ miệng và tai cô ta.

Kate không thể giúp gì cho người phụ nữ kia và điều đó khiến cô buồn bực hơn tất thảy. Cả hồi học trường y và làm bác sĩ nội trú, Kate cũng chưa bao giờ thấy quen với việc chứng kiến bệnh nhân chết. Cô hy vọng mình sẽ không bao giờ cảm thấy quen.

Cô tiến lên, nắm lấy tay trái của người phụ nữ và đứng đó đến khi cô ta ngừng rung lắc. Cô ta trút hơi thở cuối cùng, đầu ngoẹo sang một bên.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng, trừ tiếng máu chảy lộp độp từ trên bàn xuống lớp ni lông bên dưới. Cả phòng được phủ giấy ni lông dày. Đây là căn phòng gần giống với phòng phẫu thuật nhất trong khu nghỉ dưỡng – một phòng mát xa trong tòa nhà spa. Kate sử dụng chiếc bàn từng phục vụ những vị khách du lịch giàu có ba tháng trước để thực hiện các thí nghiệm cô vẫn chưa hiểu thấu.

Phía trên cô, tiếng rè trầm trầm của động cơ điện phá tan sự im lặng khi chiếc máy quay video nhỏ xíu lướt khỏi người phụ nữ để đối diện với Kate, thúc giục cô, rằng: trình báo cáo đi.

Kate giật mạnh khẩu trang xuống, nhẹ nhàng đặt bàn tay người phụ nữ lên bụng cô ta. “Thử nghiệm Dịch bệnh Atlantis Alpha-493: Kết quả âm tính. Đối tượng Marbella-2918.” Kate liếc nhìn người phụ nữ, cố nghĩ một cái tên. Họ không chịu đặt tên cho các đối tượng, nhưng Kate nghĩ ra tên cho từng người một. Họ cũng chẳng thể phạt cô vì điều đó. Có lẽ họ nghĩ việc giấu tên sẽ khiến công việc của cô dễ dàng hơn. Không hề. Không ai đáng phải là một con số hay chết mà không có tên cả.

Kate hắng giọng. “Tên đối tượng là Marie Romero. Thời gian tử vong: 15:14 giờ địa phương. Nguyên nhân tử vong được nghi là... Nguyên nhân tử vong giống ba mươi người cuối cùng trên chiếc bàn này.”

Kate kéo găng tay cao su ra với một tiếng động lớn, ném chúng xuống cạnh vũng máu đang ngày một lớn trên sàn nhà phủ ni lông. Cô xoay người đi ra cửa.

Loa trên trần bắt đầu kêu loẹt xoẹt.

“Cô cần khám nghiệm tử thi.”

Kate nhìn trừng trừng máy quay. “Tự đi mà làm.”

“Làm ơn đi, Kate.”

Họ gần như giữ bí mật hoàn toàn với Kate, nhưng cô biết một điều: họ cần cô. Cô miễn dịch với Dịch bệnh Atlantis, là người lý tưởng để thực hiện các thử nghiệm của họ. Cô đã làm việc này được vài tuần, kể từ khi Martin Grey, cha nuôi của cô, đưa cô tới đây. Dần dần, cô bắt đầu yêu cầu các câu trả lời. Họ lúc nào cũng hứa hẹn, nhưng chưa một lần tiết lộ gì.

Cô hắng giọng và nói mạnh mẽ hơn. “Tôi xong việc rồi.” Cô kéo cửa ra.

“Dừng lại. Tôi biết cô muốn các câu trả lời. Lấy mẫu đi đã, rồi chúng ta nói chuyện.”

Kate săm soi chiếc xe đẩy kim loại đang chờ ngoài phòng, hệt như ba mươi lần trước. Một ý nghĩ chạy ngang đầu cô: đòn bẩy. Cô cầm bộ dụng cụ lấy máu, quay lại với Marie và đâm kim tiêm vào lõm khuỷu tay cô ta. Việc này lúc nào cũng tốn thời gian hơn sau khi tim ngừng đập.

Khi xi lanh đã đầy, cô rút kim, đi lại chiếc xe đẩy và đặt ống tiêm vào máy ly tâm. Chiếc xi lanh xoay vài phút. Đằng sau cô, loa vang lên một mệnh lệnh. Cô biết đó là gì. Cô liếc nhìn máy ly tâm khi nó dừng lại. Cô nắm lấy ống tiêm, nhét vào túi và bước ra hành lang.

Cô thường ghé thăm hai thằng bé sau khi xong việc, nhưng hôm nay cô cần làm một việc trước. Cô vào căn phòng bé tí của mình và ngồi uỵch xuống “giường”. Đây gần như là một phòng giam: không cửa sổ, tường trống hoác, một cái khung giường thép với tấm nệm từ thời Trung Cổ. Cô cho là một nhân viên dọn dẹp đã từng ở đây. Kate thấy điều này thật thiếu nhân đạo.

Cô cúi người và bắt đầu mò mẫm trong khoảng tối dưới giường. Cuối cùng, cô tóm lấy chai vodka và lôi nó ra. Cô cầm một chiếc cốc giấy trên kệ đầu giường, thổi bụi, rót đầy rượu rồi nốc cạn.

Cô đặt chai rượu xuống và nhoài người trên giường. Cô vươn tay lên quá đầu ấn nút để bật chiếc radio cũ. Đây là nguồn thông tin duy nhất của cô về thế giới bên ngoài, nhưng cô lại chẳng mấy tin những gì mình nghe được.

Các bản tin radio mô tả một thế giới vừa được cứu khỏi Dịch bệnh Atlantis nhờ thứ thần dược: Phong Lan. Ngay sau cơn bùng phát toàn cầu, các nước công nghiệp đã đóng cửa biên giới và tuyên bố thiết quân luật. Cô chẳng bao giờ nghe được tin có bao nhiêu người đã chết trong trận đại dịch. Phần dân số sống sót, dù nhiều đến mấy, đều được tập hợp đến các quận Phong Lan – những trại tị nạn lớn, nơi người ta cố bấu víu lấy sự sống và hằng ngày uống một liều Phong Lan, thứ thuốc đẩy lùi cơn dịch nhưng không bao giờ chữa hẳn nó.

Kate đã dành mười năm qua để thực hiện nghiên cứu lâm sàng, gần đây đang tập trung tìm cách chữa tự kỷ. Các loại thuốc không thể qua một đêm mà phát triển được, dù có bỏ ra bao nhiêu tiền hay nhu cầu có cấp thiết đến thế nào đi nữa. Phong Lan hẳn là một lời nói dối. Và nếu đúng như vậy, thế giới ngoài kia đang thực sự ra sao?

Cô mới chỉ thoáng thấy vài lần. Ba tuần trước, Martin đã cứu sống cô và hai thằng bé trong cuộc thử nghiệm tự kỷ của cô trong một công trình khổng lồ bị chôn vùi dưới vịnh Gibraltar. Kate và bọn trẻ đã trốn đến công trình Gibraltar đó – nơi mà giờ cô tin là thành phố bị mất Atlantis – từ một khu phức hợp tương tự nằm dưới bề mặt Nam Cực hơn ba cây số. Cha ruột của cô, Patrick Pierce, yểm trợ cho cuộc chạy trốn của họ ở Gibraltar bằng cách cho nổ hai quả bom hạt nhân, phá hủy tàn tích cổ và để các mảnh vỡ bắn ra, suýt đã bít kín các eo biển. Martin đưa họ đi bằng một tàu ngầm tầm ngắn chỉ vài phút trước hai vụ nổ. Tàu ngầm chỉ vừa đủ lực chạy xuyên qua bãi chiến trường toàn những mảnh vỡ và đến Marbella, Tây Ban Nha – một thị trấn nghỉ dưỡng áng chừng cách bờ biển Gibraltar tám mươi cây. Họ bỏ tàu ở bến và tiến vào Marbella trong màn đêm. Martin nói đây chỉ là tạm thời thôi và Kate đã không hề để ý xung quanh. Cô biết họ đã vào một khu phức hợp có lính canh và kể từ lúc đó, cô cùng hai thằng bé bị giam trong tòa nhà spa này.

Martin bảo Kate rằng cô có thể đóng góp cho nghiên cứu đang được thực hiện ở đây – cố gắng tìm cách chữa Dịch bệnh Atlantis. Nhưng kể từ khi đến đây, cô hiếm khi thấy ông hay bất kỳ ai khác, trừ các nhân viên mang đồ ăn và các chỉ dẫn cho công việc của cô.

Cô xoay xoay ống xi lanh trong tay, tự hỏi tại sao nó lại quan trọng với họ đến thế và khi nào họ sẽ đến lấy nó. Và ai sẽ đến lấy nó.

Cô nhìn đồng hồ. Sắp đến bản tin buổi chiều. Cô chưa một lần bỏ lỡ. Cô tự nhủ rằng mình muốn biết chuyện gì đang xảy ra ngoài kia, nhưng sự thật lại đơn giản hơn nhiều. Điều cô thực sự muốn nghe là tin tức của một người: David Vale. Nhưng tin ấy chưa bao giờ đến, và có lẽ sẽ không đến. Có hai cách thoát khỏi hầm mộ ở Nam Cực – qua cổng băng tại Nam Cực hoặc qua cổng Gibraltar. Cha cô đã đóng lối thoát ở Gibraltar vĩnh viễn, đội quân Immari thì đang chờ ở Nam Cực. Chúng sẽ không bao giờ để David sống. Kate cố gạt suy nghĩ đó đi khi phát thanh viên radio lên tiếng.

Các bạn đang nghe đài BBC, tiếng nói của thắng lợi loài người, ngày 78 của Dịch bệnh Atlantis. Trong một tiếng đồng hồ này, chúng tôi sẽ đem đến cho các bạn ba tin tức đặc biệt. Đầu tiên, một nhóm bốn nhân viên điều khiển giàn khoan dầu ngoài khơi đã sống sót sau ba ngày trên biển mà không có thức ăn, hiện đang được an toàn và nhận cứu trợ ở quận Phong Lan thuộc Corpus Christi, Texas. Thứ hai, tin đặc biệt từ Hugo Gordon, người đã ghé thăm cơ sở sản xuất Phong Lan ở ngoại ô Dresden, Đức và đập tan những tin đồn không đúng cho rằng việc sản xuất thuốc chống dịch đang bị chậm lại. Chúng tôi sẽ kết thúc bản tin với một cuộc thảo luận bàn tròn gồm bốn thành viên lỗi lạc của hội hoàng gia, họ tiên đoán rằng phương thuốc chữa trị sẽ xuất hiện không phải trong vài tháng tới, mà là vài tuần tới.

Nhưng trước tiên sẽ là các tin tức về lòng quả cảm và sự kiên trì từ Bắc Brazil, nơi những người chiến đấu vì tự do hôm qua đã giành được thắng lợi quyết định trước các lực lượng du kích từ Argentina vốn bị kiểm soát bởi Immari...

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.