Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 37

❊ ❊ ❊

Căn cứ chiến dịch Immari tại Ceuta

Phía Bắc Maroc

Suốt một lúc lâu, cả David lẫn Kamau đều không nói lời nào. Họ chỉ đứng đó, chằm chằm nhìn nhau.

David phá vỡ sự im lặng. “Cậu đến để đưa tôi đến chỗ gã thiếu tá à?”

“Không.”

“Cậu đã nói với gã ta tôi là ai chưa?”

“Chưa. Mà tôi sẽ không nói.”

Một câu hỏi duy nhất chạy qua tâm trí David: Anh ta ở phe nào? Anh cần nghĩ ra cách kiểm tra lòng trung thành của Kamau mà không làm lộ phe của mình. “Sao cậu không cho gã ta biết?”

“Vì anh chưa nói cho gã biết. Tôi tin anh chưa làm vậy là vì một lý do nào đó, dù tôi không biết là lý do gì. Ba năm trước, anh đã cứu mạng tôi ở vịnh Aden.”

David nhớ lại chiến dịch đó: một lực lượng truy kích của Tháp Đồng Hồ được tập hợp từ vài đơn vị đã cố gắng tiêu diệt vòng vây của lũ cướp biển. Kamau khi đó là một đặc vụ của đơn vị Nairobi. Anh ta là một người lính thiện chiến, nhưng hôm ấy lại không được may mắn. Đội của anh ta đã lên được con tàu thứ hai trong số ba tàu cướp biển nhưng lại nhanh chóng bị lấn lướt – họ đã không thể ước lượng số lượng cướp biển trong mỗi tàu. Đội của David đã bảo vệ được tàu của mình, sau đó chuyển qua tăng viện cho đội Kamau. Với nhiều thành viên trong đội, khi ấy đã là quá muộn.

Kamau tiếp tục. “Trước đó, tôi chưa từng thấy ai chiến đấu như cách anh đã làm. Đến giờ vẫn vậy. Nếu giữ bí mật danh tính của anh có thể giúp tôi trả ơn cho anh, tôi sẽ giữ bí mật. Và tôi sẽ giúp anh, nếu anh muốn, nếu anh ở đây để làm điều mà tôi tin anh sẽ làm.”

David băn khoăn không biết đây có phải là mồi nhử để dụ anh khai thông tin? Trong tâm trí, anh dần dần tin tưởng Kamau. Anh cần nhiều thông tin hơn. “Sao giờ cậu lại ở đây?”

“Ba tháng trước, chân tôi bị găm một mảnh đạn. Tháp Đồng Hồ đã cho tôi nghỉ phép để chữa trị, tôi cũng muốn rời khỏi Nairobi. Tôi có gia đình ở Tangier. Tôi đã dưỡng thương ở đó đến khi dịch bệnh nổ ra. Nó quét sạch cả thành phố trong vài ngày. Tôi đã tự đến đây. Chúng giao những nhiệm vụ trong Quân đội Immari cho tất cả các đặc vụ Tháp Đồng Hồ. Tôi được phong quân hàm đại úy. Các chỉ huy đơn vị được phong trung tá, cũng là một phần lý do thiếu tá Rukin tin câu chuyện của anh. Miền Bắc châu Phi rất nguy hiểm cho bất kỳ ai chỉ còn một thân một mình, cho dù anh có là lính. Tôi đành trú tạm ở đây; tôi không còn lựa chọn nào khác.”

“Nơi này là gì vậy?”

Kamau trông bối rối. “Anh không biết sao?”

David chú mục vào anh ta. Câu trả lời tiếp theo sẽ tiết lộ Kamau từ đâu đến và anh ta thực sự tin điều gì. “Tôi muốn nghe từ cậu.”

Kamau duỗi thẳng lưng. “Đây là một chốn bất hạnh. Ngưỡng cửa vào địa ngục. Đây là một trung tâm xử lý. Một nơi để chúng mang những người sống sót từ châu Phi và các đảo ở Địa Trung Hải tới. Sớm thôi, sẽ đến lượt những người từ phía Nam Tây Ban Nha.”

“Người sống sót...” David nói. Rồi anh chợt nhận ra. “Từ dịch bệnh.”

Kamau nhìn anh với vẻ mặt thậm chí còn bối rối hơn.

“Tôi không… được cập nhật cũng khá lâu rồi. Tôi cần anh kể mọi chuyện cho tôi.”

Kamau kể về cuộc bùng phát toàn cầu và sự sụp đổ của các quốc gia trên toàn thế giới. Sự trỗi dậy của các quận Phong Lan và kế hoạch chính của Immari. David tiếp nhận những thông tin này. Đây thực sự là một viễn cảnh ác mộng.

“Chúng mang những người sống sót tới đây,” David nói. “Chúng sẽ làm gì với họ?”

“Chúng tách những người khỏe mạnh ra khỏi những người yếu.”

“Chúng làm gì với người yếu?”

“Chúng gửi họ về, trên các tàu dịch. Chúng tống họ xuống biển.”

David ngồi xuống bàn, cố hiểu câu chuyện kinh dị này. Tại sao?

Kamau dường như đọc được tâm trí David. “Immari đang xây dựng một đội quân. Đội quân lớn nhất lịch sử. Nghe đồn chúng đã tìm thấy gì đó ở Nam Cực. Nhưng có quá nhiều tin đồn. Nghe nói Dorian Sloane đã trở về. Và không ai có thể giết được hắn. Những gì Rukin đã nói với anh đều là sự thật: hôm qua có một vụ nổ ở Đức, tại trụ sở Immari. Người ta bàn tán sẽ có một cuộc chiến toàn lực, nhưng Liên minh có một vấn đề khác. Họ nói thứ thuốc thần Phong Lan của họ không còn tác dụng nữa và làn sóng chết người đã tái xuất trên khắp thế giới. Ai cũng tin tận thế đã tới.”

David day thái dương. “Cậu nói cậu nghĩ cậu biết lý do tôi ở đây.”

Kamau gật đầu. “Anh ở đây để phá hủy nơi này, phải không?”

Nghe những lời đó, David đưa ra quyết định. Đây có phải là thước đo của một người lính, chiến đấu cho một cuộc chiến giành chính nghĩa, kể cả có thất bại? Anh còn làm được gì khác? Anh thiết tha muốn tìm Kate, nhưng anh sẽ không trốn chạy, đặc biệt là trốn chạy khỏi vấn đề này. Anh sẽ chết trong lúc chiến đấu. Thực ra, điều đó đang trở thành một thói quen của anh. Anh cố không nghĩ về điều đó, về chuyện thức dậy trong ống, về việc anh là gì. Hiện tại mới quan trọng. “Phải. Tôi ở đây để phá hủy nơi này. Cậu nói cậu sẽ giúp tôi hả?”

“Tôi sẽ giúp.”

David nhìn Kamau, vẫn cố quyết định xem có nên tin anh ta không. “Sao trước đây cậu không thử? Cậu đã ở đây được...”

“Hai tháng rồi.” Kamau bước ra xa khỏi David. “Tôi không biết kế hoạch của Immari trước khi tôi đến đây. Tôi cũng không biết Tháp Đồng Hồ là một đơn vị chiến dịch mật của chúng. Tôi đã rất ngỡ ngàng và kinh hãi khi biết được sự thật.”

David hiểu cảm giác đó. Anh để Kamau nói tiếp.

“Tôi đã bị kẹt ở Ceuta này. Thế giới chẳng còn hy vọng gì nữa. Tôi chỉ biết những người sống sót đến đây để tìm chỗ trú ẩn. Tôi không biết... mình sẽ phải thỏa thuận với ác quỷ để được sống. Tôi không có cách nào làm chủ được tình hình. Tôi không còn lựa chọn nào cả. Trước ngày hôm qua, có gần một trăm ngàn lính Immari đóng quân ở đây.”

“Còn bây giờ?”

“Khoảng sáu ngàn.”

“Bao nhiêu người sẽ chiến đấu cùng chúng ta?”

“Không nhiều đâu. Tôi chỉ có thể lấy mạng mình ra tin tưởng không quá mười hai người. Mà chúng ta còn yêu cầu họ hy sinh cả mạng sống nữa chứ.”

Mười hai người đấu với sáu ngàn quân. Chắc chắn thua trận. David cần một cách tiếp cận khác, một đòn bẩy để thay đổi tình cảnh này.

“Anh cần gì, David?”

“Bây giờ thì cần nghỉ ngơi. Cậu có thể cầm chân Rukin, ngăn không cho gã phát hiện ra tôi là ai không?”

“Được, nhưng không được lâu đâu.”

“Cảm ơn cậu. Quay lại vào lúc sáu giờ sáng nhé, đại úy.”

Kamau gật đầu rời đi.

David trèo lên giường. Lần đầu tiên kể từ lúc bước ra khỏi cái ống, anh cảm thấy tự tin và vững vàng. Anh biết lý do cho điều đó: giờ anh có một mục tiêu, một nhiệm vụ phải hoàn thành và một kẻ thù phải đánh bại. Điều đó đem lại cảm giác thỏa mãn. Anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.