Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 74

❊ ❊ ❊

Isla de Alborán

Dorian thấy hai cột khói dày từ rất xa, trước cả khi trông thấy hòn đảo Isla de Alborán nhỏ xíu.

Viên phi công dừng chiếc trực thăng dẫn đầu của Dorian, bay lơ lửng cách hòn đảo năm trăm mét, để đám người trong đoàn trực thăng gồm ba chiếc quan sát tiền đồn bên dưới.

Một chiếc du thuyền lớn đang cháy ở bến tàu. Một tòa nhà hai tầng xây bằng đá và bê tông cùng một ngọn hải đăng cũng bùng cháy dữ dội. Dorian không tới sau họ quá lâu. Có lẽ là một tiếng.

“Thưa ngài,” viên phi công nói, “có vẻ ta bỏ lỡ tiệc vui rồi.”

Rõ ràng y đang mắc “hội chứng buột miệng nói điều ai cũng biết” – một trạng thái mà Dorian cảm thấy đang dần phát triển thành đại dịch giữa đám người xung quanh mình.

“Rất có tầm nhìn. Lẽ ra anh nên làm nhân viên phân tích,” Dorian lẩm bẩm, nghĩ ngợi xem nên làm gì.

“Bravo-chỉ huy, đây là Bravo-3. Nhiên liệu của chúng tôi chỉ còn bốn mươi phần trăm. Đề nghị cho phép hạ cánh tiếp nhiên liệu...”

“Không được, Bravo-3,” Dorian quát vào mũ bảo hộ.

“Thưa ngài?” Viên phi công trong trực thăng của hắn quay sang nhìn. “Chúng ta cũng chỉ còn chưa tới năm mươi phần trăm...”

“Đội Bravo: giữ nguyên khoảng cách với tiền đồn. Bravo-3, bắn trực thăng gần nhất.”

Chiếc trực thăng bên cạnh bắn một quả tên lửa phá tan một trong hai chiếc máy bay còn lại ở bãi đậu trên đảo. Ngay sau cú va chạm, một vụ nổ thứ hai, mạnh hơn cả lần đầu, bùng lên từ hòn đảo.

“Chúng đặt bẫy trong trực thăng sao?” viên phi công hỏi.

“Phải. Bắn cả chiếc còn lại đi,” Dorian nói. “Nguồn nhiên liệu gần nhất là ở đâu?”

“Marbella hoặc Granada. Lực lượng xâm chiếm báo cả hai khu vực đó đều an toàn...”

“Chúng đang đi về hướng Đông.”

“Sao ngài...”

“Vì chúng biết ta đang đuổi theo, vậy nên chúng chẳng còn chỗ nào khác để đi.” Dorian tập trung nhìn Kosta, trợ lý của hắn, hiện đang ngồi đối diện. “Ta có tàu dịch ở khu vực đó không – về hướng Đông ấy?”

Kosta sốt sắng gõ laptop. “Có, nhưng nó gần cập cảng Cartagena rồi.”

“Ra lệnh cho nó quay lại đi. Bảo họ tiến về phía Nam để gặp chúng ta.”

“Vâng, thưa ngài.”

“Có tin gì từ anh ta chưa?” Dorian hỏi. Lời nhắn cuối cùng là Isla de Alborán. Nhanh lên. Anh ta đang gặp nguy sao?

“Chưa, thưa ngài.” Kosta liếc ra cửa sổ, nhìn xuống hòn đảo cháy rực. “Anh ta có thể đã hy sinh khi làm nhiệm vụ...”

“Đừng bao giờ nói thế với tôi, Kosta.”

* * *

Bác sĩ Paul Brenner đang nằm ngủ trên sofa trong văn phòng thì cửa bật mở, đập mạnh vào tường, khiến anh sợ chết khiếp.

Paul nhỏm dậy, quờ quạng tìm kính trên bàn cà phê. Anh choáng váng, mất phương hướng. Vài tiếng vừa rồi là giấc ngủ ngon nhất của anh trong… một khoảng thời gian dài.

“Chuyện gì.”

“Anh cần xem cái này.” Giọng kỹ thuật viên phòng thí nghiệm nghe run rẩy.

Hào hứng? Sợ hãi? Đến lúc Paul đeo được kính lên, kỹ thuật viên kia đã chạy ra khỏi phòng.

Paul đuổi theo cậu ta, chạy dọc hành lang trung tâm chỉ huy CDC tới bệnh xá. Các dãy giường với những chiếc lều ni lông bao quanh trải dài trước mắt anh. Paul chỉ thấy được lờ mờ thứ đang nằm bên trong đó. Nhưng thứ anh không nhìn thấy mới khiến anh sợ nhất. Không chuyển động, không đèn đóm, không tiếng “bíp, bíp, bíp” đều đều.

Anh bước vào sâu trong phòng. Anh kéo tấm ni lông ra nhìn chiếc giường gần nhất. Máy theo dõi nhịp tim im bặt, sập nguồn, tắt ngóm. Bệnh nhân nằm yên bên dưới. Máu trào ra từ miệng cô, dây ra tấm trải giường trắng.

Paul chậm rãi bước tới giường chị mình. Vẫn y như vậy. “Tỷ lệ sống sót?” anh hỏi kỹ thuật viên với tông giọng bất thần.

“Không phần trăm.”

Paul lểu thểu ra khỏi phòng, lê từng bước, buộc bản thân tiến lên. Anh thấy trống rỗng, hoàn toàn vô vọng, lần đầu tiên kể từ khi đợt bùng phát bắt đầu, kể từ khi Martin Grey mời anh đến Geneva hai mươi năm trước và nói rằng ông cần anh giúp thực hiện một dự án có thể cứu nhân loại trong thời khắc đen tối nhất.

Ở phòng Chiến dịch Phong Lan, hai cánh cửa kính lại mở ra. Các màn hình hiển thị kết quả thuật toán Giao hưởng vài giờ trước giờ được thay thế bằng bản đồ thế giới. Nó như bị nhuộm đỏ bởi các thông số thống kê thương vong khắp địa cầu.

Các gương mặt trong phòng phản ánh sự rùng rợn lặng thinh của hình ảnh trên màn hình. Những ánh mắt nghiêm nghị chào Paul khi anh bước vào. Lần này có ít người quay lại nhìn anh hơn lần trước. Vài thành viên trong đội là người sống sót qua dịch bệnh, có khả năng miễn dịch giống như Paul. Nhưng đối với hầu hết những người còn lại, Phong Lan là chìa khóa giúp họ sống sót, nhưng cuối cùng nó đã làm họ thất vọng. Những thành viên đội nằm trong bệnh xá. Hay nhà xác.

Những người còn lại, vốn thường đi đi lại lại giữa các bàn để tranh luận, giờ đều ngồi im, mắt thâm quầng. Các cốc xốp đựng đầy cà phê nằm rải rác trên bàn.

Đội trưởng đứng lên hắng giọng. Anh ta bắt đầu nói khi Paul bước vào phòng, nhưng Paul chẳng nghe được lời nào. Anh chú mục vào tấm bản đồ, như thể bị thôi miên, như thể nó đang kéo anh lại.

Quận Phong Lan Boston: 22% tổng dân số được xác nhận đã chết.

Quận Phong Lan Chicago: 18% tổng dân số được xác nhận đã chết.

Anh nhìn lướt qua các con số thống kê.

Ở Địa Trung Hải, ngay phía Nam nước Ý, một hòn đảo duy nhất sáng lên ánh xanh, như một điểm ảnh bị cháy hay trục trặc.

Paul bấm lên màn hình tương tác và bản đồ phóng to ra.

Malta

Quận Phong Lan Valletta: 0% được xác nhận đã chết.

Quận Phong Lan Victoria: 0% được xác nhận đã chết.

“Đây là gì?” Paul hỏi.

“Thông số giả,” một nhân viên phân tích la lên.

“Chưa biết giả hay thật mà!” một người khác chêm vào.

Đội trưởng nãy giờ đang đứng giơ tay lên. “Chúng ta nhận được ngày càng nhiều báo cáo thương vong từ khắp thế giới.”

“Malta chưa báo cáo à?” Paul hỏi.

“Không. Họ báo rồi. Họ báo không có thương vong.”

Một phân tích viên khác lên tiếng. “Dòng Chiến sĩ Toàn quyền Malta vừa đưa ra thông báo rằng họ ‘cung cấp chỗ ở, sự chăm sóc cùng niềm khuây khỏa trong thời điểm khủng hoảng và chiến tranh đen tối này, như từng làm trong quá khứ.’”

Paul lại liếc lên bản đồ, không biết nên nói gì.

“Chúng tôi nghĩ,” đội trưởng cất lời, “họ chỉ đang cố duy trì thần thoại Hiệp sĩ Cứu tế, hay tệ hơn, cố lôi kéo các cá nhân khỏe mạnh để giúp họ giữ đảo.”

“Thú vị đấy...” Paul lẩm bẩm.

“Đến thời điểm hiện tại, mọi nơi khác đều báo cáo tỷ lệ thương vong từ mười lăm đến ba mươi phần trăm. Chúng tôi nghĩ số liệu ở vài nơi không đúng lắm. Quận Phong Lan Vatican khẳng định là mười hai phần trăm; Quận Alpha-Thượng Hải là ba tư phần trăm, trong khi Beta-Thượng Hải lại chỉ khoảng một nửa con số đó...”

Paul bước ra phía cửa, tâm trí vào guồng suy nghĩ.

“Chỉ huy? Có một liệu pháp khác sao?”

Paul quay sang nhân viên phân tích vừa hỏi. Anh tự hỏi liệu Nhà Trắng có cài người vào đội này không, ai đó có thể báo cáo lại cho cấp trên để họ tán thành hoặc bác bỏ liệu trình chữa trị mới nhất, một kẻ đưa tin có thể cho Washington biết có nên tiến hành tiếm quyền Continuity rồi thực hiện Giao thức An tử hay không.

“Có… một thứ khác,” Paul nói. “Tôi đang nghiên cứu. Nó có liên hệ tới Malta. Tôi muốn mọi người liên lạc với giám đốc ở Quận Valletta và Victoria. Tìm hiểu mọi thông tin có thể.”

Trợ lý của Paul chạy vào phòng. “Chỉ huy, tổng thống đang đợi điện thoại.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.