Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 72

❊ ❊ ❊

Đâu đó gần Isla de Alborán

Địa Trung Hải

Kate tới bồn rửa mặt, như thể làm vậy sẽ dẹp tan được mớ bòng bong trong đầu cô và giúp cô nhớ lại. Cô cảm thấy các câu trả lời cùng toàn bộ sự thật đều đang ẩn sâu trong tâm trí, chỉ có điều cô không chạm được đến chúng.

Khi cô quay lại, David đang đợi trong phòng ngủ, trên người đã mặc sẵn áo chống đạn, cùng vẻ mặt “sẵn sàng chiến đấu” mà giờ cô vừa nhìn đã nhận ra theo bản năng.

“Sao em biết có hai phe người Atlantis?”

“Em cứ biết thôi. Cả hai con tàu nữa. Martin đã đúng. Chúng thuộc hai nhóm khác nhau.”

“Có cả dãy ống ở Nam Cực. Trong chúng có những ai? Các nhà khoa học? Lính? Nguyên một đội quân?”

Kate nhắm mắt rồi dụi tay lên mí. Mọi thứ đều lộn tùng phèo cả lên, nhưng câu trả lời đang nằm trong đó. “Em... không nhớ. Em không nghĩ họ là nhà thám hiểm.”

“Vậy thì là lính rồi.”

“Không phải. Cũng có thể. Cho em chút thời gian. Giờ não em như đang sắp cháy vậy.”

David ngồi xuống giường và vòng tay ôm lấy cô. Họ ngồi yên lặng trong vài phút. Cuối cùng, anh nói, “Chưa tới một tiếng nữa ta sẽ cập bến. Ta phải đoán xem kẻ giết Martin là ai.”

Kate gật đầu.

“Anh nghi Shaw và Chang, sắp xếp theo thứ tự,” anh nói.

“Tua ngược lại nhé,” Kate bảo. “Bắt đầu từ động cơ đi. Ai sẽ muốn giết Martin – tại sao lại có người muốn giết ông ấy?”

“Martin sắp tìm ra thuốc chữa – chúng ta biết chắc điều đó từ ghi chép của ông ấy.”

“Vậy kẻ muốn ngăn ông ấy tìm thuốc chữa sẽ là nghi phạm chính của chúng ta,” Kate nói. “Rõ ràng Chang và Janus muốn tìm ra thuốc chữa. Theo em thì vậy là loại được họ ra. Ta biết việc ngăn chặn ai đó tìm ra thuốc chữa chính là ưu tiên số một của Immari. Chỉ có duy nhất một người trên thuyền từng là lính phụng sự cho Immari khi tất cả chuyện này bắt đầu. Kamau.”

“Không phải cậu ấy,” David vặc lại.

“Sao anh chắc chắn thế?”

“Cậu ấy đã cứu mạng anh ở Ceuta.”

“Có thể đó là nhiệm vụ của anh ta – cứu anh rồi theo anh đi tìm em.”

David thở hắt ra. “Tiếp nào. Chang cũng từng theo phe Immari khi chuyện này bắt đầu.” Kate có thể thấy giờ anh đang nổi giận. “Trời đất, ông ta là kẻ sát nhân hàng loạt kinh khủng nhất trên con thuyền này. Ông ta đã giết bao nhiêu người ở Trung Quốc rồi? Hàng trăm, hàng ngàn?”

“Em không nghĩ ông ấy có thể bẻ gãy cổ Martin,” Kate nói.

“Có thể không bẻ được khi ông ấy còn sống, nhưng lỡ... lỡ Chang đã giết Martin từ trước thì sao? Em nói ông ta đã tiến hành một liệu pháp cho Martin trên tàu dịch. Lỡ liệu pháp đó đã giết chết ông ấy và Chang bẻ cổ ông ấy sau chuyện đó để che giấu thì sao?”

“Ta không thể kiểm chứng giả thuyết đó. Không có cách nào giải phẫu tử thi ở đây được. Kamau có khả năng là nghi phạm hơn. Anh ta là một sát thủ được đào tạo bài bản.”

“Anh cũng vậy. Cả Shaw nữa.”

“Anh chưa nhắc đến Janus.”

“Anh chỉ... không nghĩ là anh ta. Chẳng biết tại sao.”

“Shaw đã cứu mạng em ở Marbella,” Kate nói.

“Đó có thể là nhiệm vụ của anh ta...”

“Đó chính là nhiệm vụ của anh ta...”

“Nhiệm vụ từ Immari, David nói. “Còn một động cơ nữa. Bỏ qua chuyện thuốc chữa đi. Lỡ Martin biết các mật vụ SAS và nhận ra Shaw không thuộc đội đó thì sao?”

Lời David vừa nói khiến Kate cứng họng.

“Em bảo Shaw chắc chắn biết đường đi lại quanh doanh trại Immari còn gì.”

“Có vẻ anh cập nhật tin tức cũng nhanh quá nhỉ?”

David lắc đầu. “Công nhận.”

Có một điều Kate muốn nói trước khi cuộc bàn luận – hay tranh cãi, hay đã biến thành gì thì cô không rõ – đi xa hơn. “Nghe này, em không biết ai đã giết Martin hay chúng ta nên làm gì. Nhưng em biết điều này: dù anh quyết định thế nào, em sẽ sát cánh cùng anh.”

David hôn lên vùng trán nóng rực của cô. “Anh chỉ cần có vậy thôi.”

* * *

Mọi người tập hợp ở boong trên chiếc du thuyền. David đưa cho Kamau một khẩu súng trường tự động và một khẩu súng ngắn. Đeo trên vai David là một cây súng trường tự động y hệt.

Shaw hết nhìn David rồi lại đến Kamau. “Anh không trả vũ khí cho tôi...”

“Im đi,” David nói. “Ta sẽ đến Isla de Alborán trong hai lăm phút nữa. Chúng ta sẽ làm thế này.”

Sau khi David giải thích xong kế hoạch của mình, Shaw lắc đầu. “Anh sẽ khiến tất cả chúng ta chết đấy. Kate...”

“Chúng ta sẽ thực hiện như vậy,” cô thẳng thừng nói.

* * *

Trong buồng lái, David gật đầu với Kamau để anh ta bật điện đàm. “Gọi tiền đồn ở Isla de Alborán, chúng tôi là sĩ quan Immari, sống sót trở về từ trận chiến ở Ceuta. Yêu cầu cho phép cập cảng.”

Tiền đồn đáp lại, hỏi quân hàm của Kamau cùng số hiệu sĩ quan của anh ta. Anh ta đọc một cách nhanh chóng và điềm tĩnh, quay lưng lại với David.

“Họ đã cho chúng ta cập cảng,” Kamau nói.

“Tốt. Tiến hành thôi.”

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.