Tàu dịch Destiny
Địa Trung Hải
Kate đã chán phải đợi Shaw. Cô lăn người đứng dậy khỏi giường. Cô cần lên trên tàu để gọi điện. Cô liếc sang Martin. Cô không thể để ông lại đây. Cô kéo ông đứng lên và đỡ ông ra cửa. Cô mở cửa nhìn ra ngoài. Hành lang không có ai.
Họ đi tới cánh cửa nhỏ tí ở thang máy. Kate bấm nút đi lên, thang máy kêu một tiếng và vài giây sau mở ra một khoang thang máy chật hẹp. Bấm tầng mấy đây? Kate bấm nút lên tầng một rồi đứng chờ.
Cửa mở. Hai người đàn ông mặc áo choàng trắng – cô cho là bác sĩ – đứng trước cô, tay cầm bìa hồ sơ, đang thảo luận chuyện gì đó.
Một người đến từ Trung Quốc, người kia là gốc châu Âu. Bác sĩ Trung Quốc tiến lên, ngẩng đầu nói, “Tiến sĩ Grey?”
Người Kate đông cứng lại. Cô đã ra khỏi thang máy được nửa đường rồi. Cô cân nhắc chuyện quay lại, nhưng bác sĩ Trung Quốc đã nhanh chóng thu hẹp khoảng cách với cô. Bác sĩ châu Âu đi sát sau ông ta. “Ông biết người này à?” anh ta hỏi.
Martin còn đang lờ đờ, nhưng ông vẫn nhìn lên. “Chang…” ông nói nhỏ, gần như không phát ra tiếng. Tim Kate đập loạn lên.
“Tôi..” Chang bắt đầu lên tiếng. Ông ta quay sang đồng nghiệp của mình. “Tôi từng làm việc cùng người này. Ông ấy là... một đồng nghiệp nghiên cứu ở Immari.” Ông ta nhìn Kate một hồi. “Theo tôi.”
Kate liếc ngang liếc dọc hành lang. Mỗi đầu hành lang đều có lính canh lượn lờ.
Cô đang bị kẹt. Chang bước thẳng về phía trước trong hành lang hẹp, còn nhà khoa học châu Âu cứ hếch đầu chằm chằm nhìn cô. Kate theo sau Chang.
Hành lang dẫn tới một căn bếp rộng đã được sửa thành một cơ sở nghiên cứu. Các bàn thép đã được biến tạm bợ thành bàn mổ. Chỗ này gợi Kate thoáng nhớ đến căn bếp ở quận Phong Lan, nơi Martin đã kể cho cô sự thật về dịch bệnh trong văn phòng của ông.
“Giúp tôi đỡ ông ấy lên bàn đi,” Chang nói.
Bác sĩ châu Âu tiến lại gần để kiểm tra Martin.
Martin chậm chạp xoay đầu nhìn Kate. Không có biểu cảm gì, ông cũng không nói lời nào.
Chang chen vào giữa nhà khoa học kia, Kate và Martin. “Nếu có thể... xin cho chúng tôi ít phút. Tôi cần nói chuyện với họ.”
Khi anh ta bỏ đi, Chang quay sang Kate. “Cô là Kate Warner, đúng không?”
Kate ngập ngừng. Việc ông ta đã ngờ vực mà vẫn chưa giao nộp cô... cô nghĩ mình có thể tin ông ta. “Phải.” Cô gật đầu với Martin. “Ông giúp được ông ấy chứ?”
“Tôi không chắc.” Chang mở tủ thép lấy ra một xi lanh. “Nhưng tôi có thể thử.”
“Cái gì thế?”
“Một thứ chúng tôi đang nghiên cứu. Phiên bản Phong Lan của Immari. Vẫn chỉ là thử nghiệm thôi, nó vẫn chưa có tác dụng với tất cả mọi người.” Ông ta chú mục vào Kate. “Nó có thể giết chết ông ấy. Hoặc nó có thể cho ông ấy thêm vài ngày nữa. Cô có muốn tôi thực hiện không?”
Kate nhìn xuống Martin, nhìn cơ thể sắp chết của ông. Cô gật đầu.
Chang tiến về phía trước và tiêm cho ông. Ông ta liếc ra cửa.
“Có chuyện gì à?” Kate hỏi.
“Không có gì...” Chang lẩm bẩm, tập trung về lại Martin.