Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 87

❊ ❊ ❊

CDC

Atlanta, Georgia

Paul Brenner bước vào phòng điều khiển Giao hưởng. Khắp phòng lan tỏa không khí hân hoan. Ba chữ cái nhấp nháy trên màn hình chính giữa:

MỘT KẾT QUẢ

Họ đã có một liệu pháp gene mới cho Dịch bệnh Atlantis. Một hy vọng mới.

“Tiến hành đi,” Paul nói. “Phân phát cho tất cả các quận. Tải dữ liệu lên cho mọi tổ chức liên kết.”

Anh rảo bước dọc hành lang và xông vào phòng bệnh của cháu trai.

Thằng bé nằm im. Nó không quay lại nhìn Paul. Nó đang nửa mê nửa tỉnh.

Nhưng vẫn còn thời gian, Paul nghĩ vậy.

* * *

Trong sảnh dẫn xuống khu hầm mộ thánh Phaolô, Kate ngả người ra ghế cạnh bàn, tự hỏi mình có thể làm gì khác.

Có một bóng người lờ mờ vọt ra khỏi đường hầm. Kate quay lại, nhưng nó quá nhanh. Nó húc Kamau ngã ra khỏi ghế. Khẩu súng trường tấn công rơi cạch xuống đất trong lúc hai người lăn trên sàn, đâm sầm vào một hộp kính trưng bày của bảo tàng. Kamau tấn công bóng người kia, nhưng Kate có thể thấy anh ta đang mất phương hướng, không nhìn được gì, vô cùng bối rối. Anh ta sẽ không đời nào đánh trả được.

Kate lảo đảo tiến tới giơ khẩu súng lục lên.

Họ lăn lộn dữ dội trên sàn. Kate cố nhắm bắn bóng người kia. Phần nào đó trong cô biết người kia là Shaw, nhưng cô không muốn tin đó là sự thật. Trước đây, cô từng có lần bị một người cô tin tưởng phản bội; cô đã tự hứa mình sẽ không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa. Shaw đã cứu cô ở Marbella. Nhưng…

Bóng người kia rời khỏi Kamau, đứng dậy, tay cầm một con dao. Máu tràn xuống sàn đá hoa cương trắng. Kamau giật người vài cái rồi dừng hẳn.

Bóng người kia quay lại nhìn Kate.

Shaw.

Kate muốn bóp cò, nhưng cả người cô chỉ đông cứng lại. Cô không làm được.

Shaw giật súng khỏi tay cô.

“Nó không ở trong người cô, Kate. Hãy lấy làm mừng vì điều đó.”

Cánh cửa từ bên kia sảnh mở ra và Dorian Sloane bước vào. Bốn người theo sau hắn tản ra đứng quanh sảnh, hai tên đứng cạnh cửa hầm.

“Anh ở chỗ quái nào thế?” Shaw hỏi.

“Bình tĩnh đi,” Dorian nói, vẻ tự nhiên. “Gặp trục trặc về phương tiện thôi.” Hắn đảo mắt lướt quanh phòng. “Vale đâu?”

“Dưới đường hầm,” Shaw đáp.

Dorian hất cằm với hai tên lính trấn hai bên cửa hầm.

“Đừng,” Shaw nói. “Chỉ có một lối ra thôi.” Gã lấy trong túi ra một cái hộp nhỏ và bấm nút. Tiếng nổ vang vọng từ trong hầm, như sấm sét vần vũ ngày một tiến lại gần. Gã ngẩng lên nhìn Dorian. “Giờ thành không còn lối ra nào nữa.”

Dorian mỉm cười. “Được gặp lại em thật tốt, em trai.”

* * *

David nghe thấy các tiếng nổ trước khi cảm nhận được nó ở sau lưng. Trần đường hầm sụp xuống.

Anh có thể thấy Milo qua khóe mắt, cậu nằm đó, chẳng còn chút sức sống. Anh lao tới đó, lấy thân mình che chắn người cậu.

Đất đá rơi xuống thẳng người và xung quanh anh, vang vọng trong tai anh. Người Milo có cảm giác thật mỏng manh dưới cơ thể anh. Liệu Milo có sống được không?

Một tảng đá nữa đè lên người David, khiến anh cau mặt. Rồi một tảng nữa – vào chân anh. Đau đớn khôn xiết, nhưng anh không cử động. Anh nằm yên, chờ mọi chuyện kết thúc.

Nó xuất hiện, nhưng không giống những gì anh nghĩ. Một luồng sáng hình vòm, phủ lấy anh, cong lên, chắn những tảng đá rơi xuống. Nhưng David vẫn không cử động.

* * *

Kate trừng mắt nhìn Dorian. “Tôi sẽ không giúp anh đâu. Chúng tôi đã tìm ra thuốc chữa rồi.”

Dorian nở nụ cười lớn hơn, như thể hắn đã biết được một bí mật.“Ồ, Kate, cô đúng là không làm người khác thất vọng. Tôi không quan tâm thuốc chữa. Tôi đến đây vì đoạn mã trong đầu cô.”

“Tôi không nhớ...”

“Rồi cô sẽ nhớ. Cô sẽ nhớ và chúng tôi sẽ có được thứ mình cần.”

Một tên trong đám lính của Dorian giữ lấy Kate và lôi cô ra khỏi sảnh bảo tàng.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.