Dịch Bệnh Atlantis

Lượt đọc: 323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 78

❊ ❊ ❊

Kate đứng trong một trung tâm chỉ huy rộng lớn. Các màn hình chiếu nổi, những loại cô chưa thấy bao giờ, phủ khắp bức tường đằng kia. Các bản đồ theo dõi dân số trên từng lục địa.

Ở góc phòng, một chiếc đèn báo động lóe sáng.

Có tàu đang tới.

Cộng sự của cô chạy tới bảng điều khiển và xử lý luồng ánh sáng xanh đang hiện lên. “Là một trong các tàu của chúng ta,” anh nói.

“Sao lại thế được?”

Năm mươi ngàn năm trước, Kate cùng cộng sự đã nhận được một tin báo: thế giới của họ, thế giới quê nhà của người Atlantis, đã sụp đổ – một cách tàn bạo, trong một ngày một đêm. Sao lại có người sống sót được? Tín hiệu cầu cứu từ thế giới quê nhà là một sự nhầm lẫn sao? Kate và cộng sự đã nghe lời cầu cứu đó, ỉm đi chuyến thám hiểm khoa học của mình, nghĩ rằng mình là hai người cuối cùng của giống loài, tưởng rằng giờ chỉ còn lại mình hai người bị bỏ mặc trong vũ trụ, hai nhà khoa học không bao giờ có thể trở về nhà nữa. Họ đã lầm rồi sao?

“Đó là một tàu cứu hộ.” Cộng sự của Kate quay sang cô. “Một tàu hồi sinh.”

“Họ không được tới đây,” Kate nói.

“Quá muộn rồi. Họ đã hạ cánh. Họ định chôn tàu dưới lục địa phủ băng ở cực Nam.” Cộng sự của cô thao tác trên bảng điều khiển. Anh trông có vẻ căng thẳng. Anh ấy đang lo sao?

“Trên tàu có ai?” Kate hỏi.

“Tướng Ares.”

Nỗi sợ chạy dọc sống lưng Kate.

* * *

Khung cảnh thay đổi. Kate đang đứng trên một con tàu khác – không phải tàu đổ bộ. Con tàu này vô cùng lớn. Hàng ống làm bằng kính trải dài tận mấy cây số trước mắt cô.

Tiếng bước chân vang khắp không trung.

“Chúng ta là những người cuối cùng” một giọng nói vọng tới từ trong bóng tối.

“Sao ngươi lại đến đây?” cộng sự của cô hỏi.

“Để bảo vệ Tín hiệu. Và ta đã đọc báo cáo nghiên cứu của các ngươi. Gene sinh tồn mà các ngươi đã truyền cho người nguyên thủy. Ta thấy nó... đầy triển vọng.” Chủ nhân giọng nói bước ra vùng sáng.

Dorian.

Kate gần như bước lùi lại. Tướng Ares là Dorian. Sao thế được? Cô tập trung nhìn. Mặt hắn không phải mặt Dorian, nhưng cái khí chất lấn át mà Kate cảm nhận được bên trong hắn chính là Dorian. Hay là ngược lại nhỉ? Phải chăng Ares mới là kẻ núp trong Dorian và Kate đang cảm nhận được yếu tố đó – nhìn thấy nó trong hình dạng thuần túy nhất? Khi Kate nhìn Ares, tất cả những gì cô thấy là Dorian.

“Ngươi không cần để tâm tới các cư dân ở đây,” cộng sự của cô nói.

“Trái lại mới đúng. Họ là tương lai của chúng ta.”

“Chúng ta không có quyền...”

“Các ngươi không có quyền biến đổi họ, nhưng chuyện đã xảy ra thì cũng xảy ra rồi,” Dorian bảo. “Các ngươi đã đẩy họ vào nguy hiểm ngay thời khắc các ngươi cho họ một phần hệ gene chúng ta. Kẻ thù của chúng ta sẽ săn lùng họ, cũng như săn lùng chúng ta, tới tận cùng vũ trụ, bất kể chúng ta có chạy đi đâu. Ta muốn cứu họ, giúp họ an toàn. Chúng ta sẽ cho họ tiến hóa, rồi họ sẽ trở thành đội quân của chúng ta.”

Kate lắc đầu.

Dorian chú mục vào cô. “Đáng ra trước đây ngươi nên nghe lời ta.”

* * *

Các dãy ống thủy tinh bất tận mờ đi, rồi Kate thấy mình ở một căn phòng khác, vẫn trong công trình kia. Chỉ có mười hai ống ở đây, dựng thẳng đứng, xếp thành nửa vòng tròn phía trước cô. Cô từng thấy căn phòng này – ở Nam Cực – nơi cô, David và cha cô gặp nhau.

Trong mỗi ống là một phân loài người khác nhau.

Cửa mở ra sau lưng cô.

Dorian.

“Ngươi... đang tiến hành các thí nghiệm của riêng ngươi,” Kate nói.

“Phải. Nhưng như ta đã nói, ta không thể làm việc này một mình. Ta cần ngươi giúp.”

“Ngươi đang tự huyễn hoặc mình thôi.”

“Bọn họ sẽ chết nếu không có ngươi,” Dorian nói. “Tất cả bọn họ. Số phận của họ là số phận của chúng ta. Không thể tránh được cuộc chiến cuối cùng. Nếu ngươi không trang bị cho họ các công cụ di truyền cần thiết, họ sẽ chết. Số mệnh của chúng ta đã được định sẵn. Ta đến đây vì họ.”

“Ngươi nói dối.”

“Vậy cứ để mặc họ chết đi. Đừng làm gì cả. Để xem chuyện gì xảy ra.” Hắn chờ đợi. Thấy Kate không nói gì, hắn tiếp tục. “Họ cần chúng ta giúp. Quá trình biến đổi của họ mới hoàn thành được một nửa. Ngươi phải kết thúc những gì ngươi bắt đầu. Không có cách nào khác, không còn quay đầu được nữa. Hãy giúp ta. Hãy giúp họ.”

Kate nghĩ đến cộng sự của cô cùng những lời phản đối của anh.

“Bạn đồng hành của ngươi là một tên đần. Chỉ những kẻ đần độn mới đi chống lại số phận.”

Sự im lặng của Kate là một tín hiệu – với cả cô và Dorian. Hắn dường như thích thú trước vẻ lưỡng lự của cô.

“Giờ họ đang bắt đầu chia rẽ rồi. Ta đã nhận các ứng viên và thực hiện những thí nghiệm của riêng ta. Nhưng ta không có chuyên môn. Ta cần ngươi. Ta cần kết quả nghiên cứu của ngươi. Ta có thể biến đổi họ.”

Kate dao động. Cô cảm thấy bản thân như bị bỏ bùa. Giống hệt như ngày trước – ngày trước, hồi ở San Francisco. Cô cố trấn tĩnh lại, cố nghĩ cách thỏa thuận, nhưng tâm trí lại trôi về những trải nghiệm của cô ở Gibraltar, sau đó là Nam Cực, khi hắn dồn cô vào chân tường. Lịch sử đang lặp lại. Vẫn là hai người chơi cũ, nhưng chơi một trò khác, với cùng một kết cục, ở một giai đoạn khác. Có điều lần này lại là ở quá khứ rất xa, trong một cuộc đời khác, tại một thời đại khác.

“Nếu ta giúp ngươi, cô nói. “Ta muốn đảm bảo đội của ta sẽ không bị tổn hại gì.”

“Ta hứa với ngươi. Ta sẽ đi cùng ngươi trên chuyến du hành này – với tư cách người tư vấn an ninh. Hai ngươi phải thực hiện thêm nhiều bước để che giấu việc chúng ta đang có mặt ở đây. Và ngươi sẽ phải lập trình các ống hồi sinh của ngươi theo tín hiệu phóng xạ của ta – phòng khi có chuyện... không may xảy đến với ta.”

* * *

Dorian ngả đầu ra phần đỡ trên ghế phi công và nhắm mắt lại. Đây không phải là mơ. Cũng không phải ký ức. Hắn đang ở đó, trong quá khứ.

Và Kate cũng ở đó, đối đầu với hắn, rồi sau đó giúp hắn. Hắn đã lấy nghiên cứu của cô, sử dụng nó và phản bội cô sau khi xong việc.

Qua bao thời kỳ, cả hai đều đang diễn lại cùng một vở hoạt cảnh, cố gắng biến đổi nhân loại: cô muốn hỗ trợ họ, còn hắn thì cố gây dựng một đội quân để đối đầu với một kẻ thù lớn mạnh.

Ai mới là người đúng?

Hắn cảm nhận được một điều nữa: Kate đang nhớ lại những sự kiện này cùng lúc với hắn, như thể cả hai được kết nối vào cùng một hệ thống, mỗi người nhận được các tín hiệu và ký ức từ quá khứ, dẫn họ tới một đích đến nào đó. Cô sẽ nhận được đoạn mã theo cách này. Đó là kế hoạch của Ares. Có phải ông ta cũng thiết lập chiếc cặp cho việc này không?

Dorian như được tiếp thêm sức mạnh khi thấy Kate. Nỗi lo sợ của cô, sự yếu đuối của cô. Giống hệt trước đây. Nếu ngày trước hắn nắm được quyền lực, vậy thì lần này hắn cũng sẽ lại có được nó. Cô có nghiên cứu và thông tin mà hắn cần. Và hắn sẽ sớm giành được chúng. Cô chỉ phải nhớ lại thôi.

Nhưng những chuyện đã xảy ra không chỉ có mỗi như vậy. Có một thông tin – một mật mã mà cô sẽ nhớ ra. Ares biết chắc điều đó. Dorian sắp đến gần Kate, còn cô thì gần nhớ ra tất cả, nhớ ra đoạn mã hắn cần. Hắn đã tính toán thời điểm một cách hoàn hảo. Chẳng bao lâu nữa, hắn sẽ bắt cô đi, đồng thời lấy cả bí mật cuối cùng, thứ mà cô trân trọng nhất, rồi cô sẽ hoàn toàn bại trận.

Dịch giả Phương Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.