Khẩu súng trường trông rất cũ, Cao Dương tìm thấy hàng chữ khắc trên nòng súng, hóa ra khẩu súng săn là hàng Sako của Phần Lan. Súng cũng khá tốt, tuy hơi cũ nhưng độ chính xác hẳn là được đảm bảo. Vấn đề duy nhất bây giờ là Cao Dương phải tìm ra độ chuẩn (zero) của ống ngắm, nếu không biết trước ống ngắm lấy bao nhiêu mét làm chuẩn thì có ống ngắm cũng bằng không.
Chạy song song với chiếc xe tải, Cao Dương chạy thêm khoảng hơn ba trăm mét mới dừng bước. Anh nấp vào trong một bụi cỏ, trước tiên dùng ống nhòm quan sát. Đám thợ săn trộm vốn đang ở bức tường gai quả nhiên đã chạy về phía chiếc xe tải, gần như ai nấy đều có súng, nhìn qua ống nhòm thì thấy đa số bọn chúng đều cầm súng trường AK.
Những tên săn trộm đó không hề phân tán ra, Cao Dương đếm thử, tổng cộng là mười hai người. Lúc này khoảng cách đến chiếc xe tải còn khoảng sáu bảy trăm mét, tranh thủ lúc còn thời gian, Cao Dương nhanh chóng đẩy hết đạn trong buồng đạn ra ngoài.
Buồng đạn tối đa cũng chỉ nạp được năm viên đạn, mà bên trong quả nhiên cũng có năm viên, như vậy Cao Dương tổng cộng có hai mươi hai viên đạn. Dùng hai mươi hai viên đạn để đánh mười hai người, Cao Dương cảm thấy thế là đủ rồi.
Trước khi bắn, phải biết khoảng cách zero của ống ngắm nằm ở đâu, nghĩa là điểm giao nhau của đường chữ thập trong ống ngắm trùng với điểm đạn rơi ở khoảng cách nào. Biết được điều này rồi mới có thể căn cứ vào các vạch chia trong ống ngắm để bắn chính xác.
Cao Dương cảm thấy khẩu súng trong tay mình chắc là đã được chỉnh zero rồi, nhưng không biết khoảng cách zero là bao nhiêu thì mọi thứ đều là nói suông. Cho nên Cao Dương bắt buộc phải tìm ra khoảng cách zero trước hoặc là tự mình chỉnh lại.
Muốn chỉnh zero thì sẽ bị lộ, nhưng nếu không chỉnh thì khẩu súng săn trong tay chẳng khác nào cây gậy đốt lửa. Do dự một chút, Cao Dương cuối cùng vẫn quyết định phải chỉnh zero ngay lập tức.
Thông thường, khi đi săn, khoảng cách zero của ống ngắm thường là một trăm mét. Cao Dương căn cứ theo khoảng cách zero một trăm mét, tìm một điểm trên thùng xe tải rồi bắn một phát, nhưng điều khiến anh khó hiểu là chẳng biết viên đạn đã bay đi đâu mất, trên xe tải hoàn toàn không để lại vết đạn nào.
Cao Dương cách xe tải chỉ hơn một trăm mét, anh cảm thấy dù khoảng cách zero là hai trăm mét thì đạn cũng không nên lệch đến mức không biết bay đi đâu mất, khoảng cách gần như thế này không nên có sai số lớn đến vậy.
Cao Dương căn cứ theo khoảng cách zero ba trăm mét lại bắn thêm một phát, kết quả vẫn như cũ, không biết đạn bay đi đâu mất.
Không muốn lãng phí đạn thêm nữa, Cao Dương chỉnh đường chữ thập trong ống ngắm vào tay nắm cửa xe làm mốc, sau đó nghiêng đầu sang một bên, dùng mắt thường nhìn hướng của nòng súng. Kết quả vừa nhìn, mũi Cao Dương suýt chút nữa vì tức giận mà lệch đi, vì anh phát hiện ra khẩu súng này căn bản chưa từng được chỉnh zero.
Các vạch chia mật vị hay còn gọi là đường chữ thập trong ống ngắm hoàn toàn chỉ là đồ trang trí. Các vạch khắc chia độ lên xuống và trái phải không biết đã bị chỉnh bậy bạ ra sao, nòng súng chĩa lệch sang trái và cao hơn. Nếu cứ theo các vạch chia trong ống ngắm mà bắn thì đạn không chỉ bay vút lên trời mà còn lệch sang trái một khoảng rất xa.
Một lát sau, đám thợ săn trộm đó đã lại gần hơn không ít, khoảng cách đến chiếc xe tải chỉ còn tầm bốn năm trăm mét. Vừa chửi thề, Cao Dương vừa dùng tốc độ nhanh nhất chỉnh đường chữ thập trong ống ngắm sao cho đại khái khớp với nòng súng, sau đó Cao Dương lại dùng ống ngắm chọn một điểm mục tiêu rồi bắn một phát.
Tuy điểm đạn rơi và điểm ngắm chênh lệch tới tận một mét, nhưng Cao Dương cuối cùng cũng nhìn thấy điểm đạn rơi. Nhìn thấy điểm đạn rơi rồi thì dễ làm, Cao Dương vội vã điều chỉnh lại ống ngắm một lần nữa rồi lại bắn một phát.
Vị trí điểm đạn rơi và điểm ngắm ngày càng gần nhau, mà lúc này đám thợ săn trộm đang chạy tới vẫn chưa nổ súng. Bọn chúng không biết kẻ luôn nổ súng là ai, nhưng đợi đến khi bọn chúng chạy đủ gần, nhìn thấu tình hình rồi thì đương nhiên sẽ không khách khí với Cao Dương.
Cao Dương phải tranh thủ thời gian, nhưng việc chỉnh zero cho ống ngắm thực sự không phải là công việc có thể làm xong nhanh chóng.
Vừa phải chú ý khoảng cách của đám thợ săn trộm, đồng thời còn phải lo chỉnh zero cho ống ngắm, chính trong tình huống như thế này mà Cao Dương cũng không hề hoảng loạn. Đợi đến khi anh bắn tới viên đạn thứ chín, điểm đạn rơi cuối cùng cũng hai lần liên tiếp rơi vào phạm vi không quá một nắm tay bên cạnh điểm ngắm, Cao Dương cuối cùng đã hoàn thành việc chỉnh zero cho ống ngắm.
Nhanh chóng nạp bốn viên đạn vào buồng súng, lúc này khoảng cách từ thợ săn trộm đến chiếc xe tải chỉ tầm hai trăm mét, vì Cao Dương di chuyển theo phương ngang nên khoảng cách của những người này với Cao Dương khoảng tầm hai trăm ba bốn mươi mét.
Ở khoảng cách hai trăm mét vẫn chưa thấy được cái xác nằm trên cỏ, hơn nữa chiếc xe tải đang để phần đuôi hướng về phía đám thợ săn trộm đang chạy tới nên bọn chúng cũng không thấy được cái xác trên ghế lái. Thế nhưng đám thợ săn trộm đó tuy chưa nổ súng nhưng đã có kẻ chĩa họng súng về phía vị trí của Cao Dương.
Khoảng cách hơn hai trăm mét đã nằm trong tầm bắn hiệu dụng của AK47 rồi, hơn nữa màn đạn mà mười mấy khẩu AK47 có thể tạo ra cũng đã rất nguy hiểm. Thế nên Cao Dương không bắn, mà dựa vào sự che chắn của bụi cỏ, sau khi bò ngược về sau một đoạn thì lập tức đổi hướng rồi bắt đầu cúi người chạy thục mạng.
Cao Dương muốn kéo giãn khoảng cách. Sau khi chạy ra khoảng hơn hai trăm mét, anh mới bò lại xuống đất. Hầu như cùng lúc đó, đám thợ săn trộm cũng đã nhìn thấy cái xác, rồi tiếng súng lập tức bắt đầu vang lên.
Đám thợ săn trộm vẫn dừng lại gần chiếc xe tải, lúc này vị trí của Cao Dương cách xe tải đã hơn ba trăm mét. Tuy bị đám thợ săn trộm bắn trả nhưng Cao Dương cảm thấy ở khoảng cách này đã có thể đánh được rồi.
Cao Dương bắn một phát, một tên thợ săn trộm đang đứng lập tức ngã xuống một người, mà đạn cũng bắt đầu bay về phía Cao Dương. Cao Dương đẩy đạn lên nòng, nhắm vào một tên vẫn còn đang đứng rồi lại nổ súng. Sau khi người thứ hai ngã xuống, đám thợ săn trộm đang đứng đó cuối cùng đều nằm rạp xuống đất.
Đều nằm rạp trên mặt đất, hai bên ai cũng không nhìn thấy đối phương. Cao Dương không chút do dự, lập tức đổi hướng rồi bò chéo tiếp. Lúc bò cũng không quên ngoái đầu nhìn lại, nhưng anh chẳng thấy gì cả.
Bò về phía trước một đoạn, Cao Dương vội vàng bắt đầu tiếp tục cúi người chạy thục mạng. Chạy một hơi hơn một trăm mét, Cao Dương dừng lại. Nằm rạp xuống chẳng thấy gì, anh bèn chậm rãi chống người dậy, cuối cùng đơn giản quỳ một gối xuống, cầm ống nhòm lên bắt đầu quan sát.
Có mấy tên thợ săn trộm đuổi theo, Cao Dương cười "hì hì", nhấc súng trường lên, ở tư thế quỳ lại bắn một phát, bắn gục một người xuống đất, những kẻ còn lại lại bò rạp xuống đất.
Cao Dương ước chừng khoảng cách hai bên đã đạt đến khoảng bốn trăm mét. Ở khoảng cách này, anh không tin đám thợ săn trộm đó còn có thể dùng AK47 bắn trúng mình. Có lẽ đám thợ săn trộm đó còn có súng săn, nhưng Cao Dương cũng không cho rằng đối phương có tài bắn súng tốt như mình. Nguyên nhân rất đơn giản, trong số đám người này chỉ cần có một kẻ biết chỉnh ống ngắm thôi thì Cao Dương đã không cần phải tốn công tốn sức chỉnh zero cho khẩu súng săn mình cướp được rồi.
Chỉ cần kéo giãn được khoảng cách, đám thợ săn trộm đó chính là những con cừu chờ làm thịt, Cao Dương rất tự tin về điều này.
Nhìn quanh thấy gần đó có một cái cây to, Cao Dương cúi người, có thể nói là nghênh ngang chạy đến dưới gốc cây. Nhìn thấy vẫn chưa có ai đứng lên, đám thợ săn trộm đó vẫn đang bắn loạn xạ, Cao Dương liền bắt đầu tính toán xem làm sao để leo lên cây.
Khoảng cách hơn bốn trăm mét, nếu đối phương có tay súng cừ khôi thì leo lên cây đúng là tìm chết, nhưng rõ ràng đối phương không có tay súng nào ra hồn. Một đám người mà đến hai kẻ biết chỉnh ống ngắm còn không có, thì còn có thể tạo ra uy hiếp gì chứ.
Còn như việc dùng mắt thường lợi dụng thước ngắm sắt trên súng để bắn thì đúng là chuyện cười. Đừng nói đến độ chính xác của AK47 có cao đến thế không, mấu chốt là ở khoảng cách này, người nhìn bằng mắt thường nhiều nhất cũng chỉ là một chấm đen nhỏ. Dù sao ở khoảng cách này, Cao Dương tuyệt đối không thể dùng thước ngắm cơ khí để bắn chính xác được, nếu đám thợ săn trộm đó làm được thì Cao Dương chết cũng cam lòng.
Cái cây mà Cao Dương định leo lên tuy tán rất cao, nhưng may là thân cây to khỏe bắt đầu phân nhánh ở ngay đoạn rất thấp, rồi lần lượt phân nhánh, cho đến tận đỉnh mới có lá. Cái cây như vậy leo lên cực kỳ thuận tiện, là loại cây mà báo hoa mai thích leo nhất, bởi vì leo lên hầu như chẳng tốn chút sức lực nào.
Liếc mắt nhìn trên cây không có báo, lại nhìn về phía xe tải, đám thợ săn trộm vẫn chưa có ai đứng lên chạy về phía này, Cao Dương lập tức vác súng lên lưng, vài cái đã leo lên đến nhánh phân cấp ba của cây đại thụ. Sau khi ngồi vững, Cao Dương nâng súng trường lên, đặt lên một cành cây xiên ngang, một vị trí bắn tuyệt vời cứ thế được hình thành.
Có độ cao, Cao Dương có thể nhìn rõ đám thợ săn trộm đang nấp ở chỗ chiếc xe tải. Nhìn xuống từ trên cao, những kẻ đang nằm rạp trong bụi cỏ hay đang cúi người chạy loạn đều nhìn thấy cực kỳ rõ ràng.
Mang theo khoái cảm báo thù, Cao Dương nhắm vào một kẻ đang cúi người kéo lê cái xác. Sau một tiếng súng, đợi một lát, mục tiêu trong ống ngắm lập tức ngã xuống.
Đẩy đạn lên nòng, Cao Dương lại bắn một phát, khiến một tên thợ săn trộm đang chạy loạn như ruồi mất đầu ngã nhào ra sau.
Lúc này có một tên thợ săn trộm giơ một vật gì đó lên, chắc là ống nhòm, nhìn về phía Cao Dương. Phát hiện ra kẻ đó, Cao Dương mỉm cười nhẹ, tiếng súng lại vang lên, người lại ngã xuống.
Lúc này những kẻ còn lại đều hoảng loạn, còn lại sáu người, dù là đang nằm rạp hay đang cúi người chạy loạn, bọn chúng gần như đồng thời trốn về phía sau xe tải. Cao Dương tranh thủ cơ hội bắn một phát, nhưng phát súng này cuối cùng không trúng mục tiêu, sáu tên thợ săn trộm may mắn sống sót đều trốn ra sau chiếc xe tải.
Đám thợ săn trộm đã trốn ra sau xe tải, vị trí bắn tuyệt vời của Cao Dương cũng vô dụng rồi. Ngay lúc Cao Dương bực bội đập vào cành cây trước mặt, đang định xuống cây đổi chỗ thì anh phát hiện một người chui vào trong thùng xe, lôi cái xác trên ghế lái xuống.
Cao Dương không vội hành động, anh nhắm vào vị trí cửa xe. Tuy kẻ chui vào thùng xe đã giấu thân mình dưới cửa kính khiến anh không thể bắn, nhưng Cao Dương tin là hắn sớm muộn gì cũng phải xuống xe.
Quả nhiên, sau khi phát hiện trên xe không còn chìa khóa, kẻ chui vào thùng xe đó lại nhảy ra. Nếu kẻ đó chạy theo đường zigzag thì có lẽ Cao Dương còn chưa chắc đã nổ súng, nhưng nhìn kẻ đó chạy thẳng một mạch về phía đuôi xe, Cao Dương không kìm được lại bắn một phát, mà lần này anh không hề trượt, gã đó gục đầu ngã xuống ngay vị trí đuôi xe.
Địch tiến ta lùi, địch lùi ta tiến, đây chính là chiến thuật của Cao Dương, cứ giữ khoảng cách rồi tỉa từng tên một là được. Ước chừng đám thợ săn trộm kia không dám ló đầu ra nữa, Cao Dương lập tức nhảy từ trên cây xuống, rồi ôm súng bắt đầu chạy về phía chiếc xe tải, giờ đây phe truy kích đã đổi thành anh.