Việc hỏi han đã làm lỡ mất một chút thời gian, lúc này Cao Dương đã có thể nhìn thấy, thậm chí nghe thấy tiếng đám thợ săn trộm đang chạy tới. Cao Dương chạy đi lấy khẩu FAL của mình, vừa định rời đi thì lại quay người trở lại, nhìn xem hai người ở ghế sau xe việt dã đang cầm loại súng gì.
Trên xe toàn là AK47. Suy nghĩ một chút, Cao Dương rút một khẩu AK47 từ ghế phụ lái ra. Như vậy cậu không cần phải mạo hiểm quay lại chỗ giấu súng để nhặt hai khẩu AK47 kia nữa. Dù sao đạn AK47 vẫn luôn mang trên người, hiện tại nhặt được một khẩu AK47 là đã có thể chạy rồi.
Vừa đánh vừa chạy, chuyện này Cao Dương rất rành, bây giờ làm lại một lần nữa cũng chẳng phải việc gì to tát. Điều duy nhất khiến cậu thấy phiền lòng là vì đạn không dùng chung được, cậu phải vác ba khẩu súng dài và một khẩu súng ngắn chạy khắp nơi.
Đã là vừa đánh vừa chạy thì không thể chỉ chạy mà không đánh. Nhìn khoảng cách tới đám thợ săn trộm còn khoảng bảy, tám trăm mét, Cao Dương không hoảng không loạn mở ổ đạn của súng lục, rút vỏ đạn cũ rồi nạp đạn mới, sau đó cất súng vào bao. Cậu vắt khẩu súng shotgun hai nòng và khẩu AK47 chéo sau lưng, xác nhận chúng sẽ không rơi ra khi đang chạy, rồi mới ôm khẩu FAL ngồi xổm xuống đầu xe việt dã.
Sau khi ngồi xổm xuống, Cao Dương trước tiên dùng ống nhòm quan sát một chút, tìm vài vật làm chuẩn khi ngắm bắn, rồi cậu hạ ống nhòm xuống, bắt đầu chờ đợi đám thợ săn trộm đó đến gần.
Khi bóng người đầu tiên vượt qua vật làm chuẩn ở khoảng cách bốn trăm mét, Cao Dương bắt đầu tì súng nhắm bắn. Nhưng ở khoảng cách bốn trăm mét này, nếu dùng thước ngắm cơ khí dạng khe hở để ngắm, mục tiêu hình người còn nhỏ hơn cả đầu ruồi, muốn bắn trúng mục tiêu thì không thể hoàn toàn dựa vào việc ngắm bắn, mà chủ yếu phải dựa vào cảm giác. Tuy cũng có cao thủ có thể bắn trúng kẻ địch trong tình huống này, nhưng làm được đến mức đó thì đúng là cao thủ trong các cao thủ. Hơn nữa cũng phải xem vận may nữa.
Cao Dương không nắm chắc việc bắn trúng người ở ngoài bốn trăm mét. Cậu đợi mục tiêu đến gần khoảng ba trăm mét, đã tiến vào giới hạn ngắm bắn bằng mắt thường của cậu rồi mới nổ súng.
Phát súng đầu tiên không trúng, phát thứ hai cũng không trúng. Đến phát thứ ba, dường như đã bắn trúng mục tiêu. Cao Dương không biết mục tiêu của mình là chủ động nằm xuống, hay là trúng đạn xong mới ngã xuống đất.
Ít nhất đã có hơn mười người tiến đến khoảng cách ba trăm mét. Dù rất muốn bắn thêm vài phát nữa, nhưng Cao Dương vẫn ép bản thân thu súng lại bắt đầu chạy về phía sau. Lúc này không phải là thời cơ tốt để tập luyện bắn súng, vẫn nên đảm bảo an toàn trước đã.
Khi Phí Đa Nhĩ dạy Cao Dương cách bắn tỉa, từng nói với cậu rằng hãy nhân cơ hội luyện tập bắn bằng thước ngắm cơ khí, đừng quá dựa dẫm vào ống ngắm. Xạ thủ bắn tỉa chuyên nghiệp thời Thế chiến II, rất nhiều người có thể bắn trúng kẻ địch cách ba trăm mét mà không cần dùng đến ống ngắm. Thậm chí những kỷ lục bắn hạ bằng mắt thường ở khoảng cách ngoài bốn trăm mét cũng rất nhiều, đối với các xạ thủ thời đó mà nói, dùng thước ngắm cơ khí chỉ là một kỹ năng cơ bản mà thôi.
Thứ càng phức tạp thì khả năng xảy ra sự cố càng lớn, thứ càng đơn giản thì càng đáng tin cậy, đây là một định lý. Khi rời xa chiếc ống ngắm phức tạp mà dễ hỏng kia, một xạ thủ còn lại bao nhiêu tầm bắn, đó chính là bài kiểm tra kỹ năng cơ bản của một xạ thủ.
Nếu có ống ngắm, đừng nói là bốn trăm mét, dù là khoảng cách một ngàn mét Cao Dương cũng từng có kỷ lục bắn hạ. Thế nhưng khi không có ống ngắm, việc Cao Dương bắn trúng mục tiêu ở khoảng cách bốn trăm mét gần như là điều không thể.
Cao Dương rất hối hận vì đã không nghe lời Phí Đa Nhĩ, dành thời gian luyện tập nhiều hơn việc bắn súng không sử dụng kính ngắm hỗ trợ. Bây giờ thật sự cần dùng đến bản lĩnh này, cậu lại ngẩn người ra.
Tiếng súng phía sau vang lên dữ dội, nhưng Cao Dương không nghe thấy tiếng đạn cắm xuống đất, cũng không nghe thấy tiếng gió rít do đạn lướt qua, điều đó chứng tỏ đạn cách cậu khá xa. Trừ khi quá xui xẻo trúng phải đạn lạc, bằng không thì không cần quá lo lắng về việc bị đạn bắn trúng.
Chạy một hơi hơn hai trăm mét, Cao Dương ngoái đầu nhìn lại, phía sau vẫn có người đang bám riết không tha, khoảng cách có xa có gần, nhưng kẻ gần cậu nhất cũng đã ngoài ba trăm mét.
Nằm rạp xuống đất, sau khi ngắm chuẩn vào một tên thợ săn trộm chạy ở phía trước nhất bằng tư thế nằm bắn, Cao Dương nổ một phát súng. Lần này vì là tư thế nằm bắn, lại còn qua thời gian ngắm bắn lâu, thế mà lại bắn trúng ngay phát đầu tiên. Cao Dương nhìn rất rõ mục tiêu của mình lảo đảo một cái rồi mới ngã xuống đất.
Phấn khích vung tay lên, Cao Dương bò dậy tiếp tục chạy về phía trước. Sau khi bò được hơn trăm mét, cậu lại nằm rạp xuống xoay người bắn thêm một phát nữa, nhưng lần này cậu bắn có chút vội vàng, tuy nhiên cũng chỉ dùng đến viên đạn thứ hai là đã bắn trúng mục tiêu.
Khi bò dậy tiếp tục chạy, Cao Dương bắt đầu suy ngẫm về cảm giác bắn súng khi mình bắn trúng mục tiêu. Cậu có kinh nghiệm bắn súng phong phú, cảm giác về súng đã được tôi luyện, giờ chỉ thiếu kinh nghiệm bắn súng khoảng cách xa bằng mắt thường mà thôi.
Nhấm nháp lại cảm giác ngắm bắn và bóp cò khi nổ súng, cảm thấy đã nắm bắt được vài mánh khóe, Cao Dương lại nằm rạp xuống. Sau khi chọn được một mục tiêu trong số những kẻ thợ săn trộm đang bám riết, cậu hồi tưởng lại động tác bắn súng vừa đúc kết được, cẩn thận ngắm bắn rồi bóp cò.
Khoảng cách vẫn tầm ba trăm mét, nhưng lần này Cao Dương vô cùng tự tin có thể bắn trúng mục tiêu, và sự thật đúng như cậu dự đoán, mục tiêu ngã gục ngay tại chỗ.
Cao Dương vô cùng vui mừng, lần này cậu không lập tức chạy tiếp mà nhắm vào một mục tiêu mới. Nhưng lần này bắn liền hai phát mà mục tiêu vẫn chạy rất hăng.
Cao Dương đành bất lực bò dậy tiếp tục chạy, rồi bắt đầu phân tích tại sao lần này lại không bắn trúng mục tiêu. Cậu cảm thấy động tác của mình không có gì khác biệt so với phát đầu tiên. Ngẫm nghĩ một lúc, Cao Dương cho rằng việc không bắn trúng mục tiêu thứ hai có lẽ là do bản thân quá phấn khích, dẫn đến việc ảnh hưởng tới động tác mà chính cậu cũng không nhận ra.
Phí Đa Nhĩ từng nói, một xạ thủ giỏi, bất kể lúc nào cũng phải giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Bắn súng là một công việc tinh tế, sai một ly đi một dặm, động tác chỉ cần hơi biến dạng một chút thôi là kết quả bắn súng sẽ khác biệt một trời một vực. Mà những biến động tâm lý dữ dội sẽ ảnh hưởng rất lớn đến động tác.
Cảm thấy mình đã tìm ra mấu chốt, Cao Dương cố gắng bình ổn tâm trạng, rồi lại nằm rạp xuống. Lần này sau khi ngắm vào một mục tiêu, quả nhiên súng vang người ngã, mà phát súng thứ hai bắn ngay sau đó cũng thành công bắn gục mục tiêu xuống đất. Liên tiếp bắn thành công hai lần, thế nên cậu cũng không vội chạy nữa, lần thứ ba ngắm vào mục tiêu và nổ súng.
Phát súng thứ ba không bắn trúng mục tiêu, nhưng phát thứ tư lại thành công một lần nữa. Cao Dương cảm thấy những mánh khóe mình đúc kết được quả thực có tác dụng. Tuy có một phát không trúng mục tiêu, nhưng đây là kết quả rất bình thường, bốn phát trúng ba, đã là vô cùng đáng nể rồi. Điều này khiến cậu cảm thấy hiệu quả luyện tập trong chiến đấu hình như thực sự rất tốt, thăng tiến nhanh hơn tập bắn bia nhiều.
Ngay khi Cao Dương định đứng dậy chạy tiếp, cậu lại phát hiện ra những kẻ đang truy đuổi mình đều đã nằm rạp xuống đất. Như vậy thì Cao Dương không cần phải vội vã nữa, việc chạy nhanh liên tục đã khiến cậu bắt đầu thở dốc, bây giờ cậu vừa hay có thể tranh thủ cơ hội này nghỉ ngơi một chút lấy lại hơi.