Georgette đang ngồi trước cửa, tươi cười nhìn lũ trẻ.
Bên cạnh là chiếc bàn đặt điện thoại nối từ trong nhà ra ngoài.
Cả một chục đứa trẻ da đen trai lẫn gái, áo quần nhếch nhác chạy vòng quanh tay cầm bút. Một ao nước có tới sáu đứa nhào xuống làm nước tràn bờ. Bọn trẻ la hét vui chơi. Chúng thật hồn nhiên có lẽ cuộc sống còn dài mà bọn chúng thì chưa hiểu hết.
Tôi bước vào phía trong sân, không khí thật lặng lẽ. Bọn trẻ dừng lại nhìn về phía tôi. Mấy đứa con trai mũi sưng vù, con gái mặc quần hất ngược phía trên. Có mấy đứa té nhào trầy đầu gối. Một chốc ngỡ ngàng chúng tiếp tục lại trò chơi. Nhìn bọn trẻ không có vẻ mệt mỏi hay đói khát. Tôi ước ao mình cũng được hồn nhiên như chúng.
“Kìa Easy”, - Georgette vừa gọi tôi.
Tôi đáp lại bằng một lời chào nhưng có lẽ nàng không nghe thấy. Bọn trẻ chạy lại chào tôi thay vì nàng.
Tôi bước tới chỗ cửa ngõ gật đầu. Nhìn quanh không còn ghế tôi đứng dựa vô hàng rào cửa.
“Cậu đến có việc gì không?”, nàng hỏi tôi.
Tôi không quen thân Georgette lắm. Đã có thời nàng ở cạnh nhà tôi gần khu phố Watts, về sau tôi cùng Jesus và Feather dời qua ở miền Tây Los Angeles.
Tôi dọn về chỗ ở mới từ lúc vợ tôi bỏ đi. Nhà cũ để lại cho người bạn thân Primo và gia đình hắn ở. Tôi đem mấy đứa con qua ở chỗ mới và giấu không cho ai biết. Ở đó chẳng còn ai quấy rầy tôi vì những câu hỏi nhức nhối về vợ và đứa con gái, cũng không có ai thắc mắc về tư cách pháp nhân chăm sóc bảo vệ hai đứa nhỏ Jesus và Feather. Giữa chúng với tôi có một sự đồng cảm sâu sắc về tình người, lúc hoạn nạn có nhau - chớ không phải là sự đồng tình cam kết giữa phiên tòa.
Từ đó tôi bỏ khu phố Watts ra đi. Ban đầu tôi mua được một căn nhà ở khu nhà hàng xóm người da đen trung lưu. Nhưng gặp lúc tiền bạc thiếu hụt tôi bán lại căn nhà và thuê một chỗ ở bên bờ sông Genesse.
Georgette ở phố Me Kinley giữa phố 80 và phố 81. Từ thuở bé, nàng đã ước mơ trở thành cô giáo nhà trẻ.
Muốn được làm cô giáo phải có trình độ cao mới có thể đậu. Thế nên nàng phải qua LA. Nàng giữ trẻ cho một gia đình tôi quen biết, có khi tôi nhận một đứa về nhà chơi với con bé Feather.
Georgette cũng có ước mơ mà lắm khi không thành.
Chuông điện thoại reo, Georgette nhanh tay nhấc lên.
“Rõ khỉ”, - nàng nói. Nàng lấy tay đặt lên ống nói, quát “Leo, tránh ra chỗ bẩn đó, con!”.
“Chuyện gì vậy?”, - nàng nói vô máy. Nàng quay lại viết hí hoáy lên trang giấy kê trên đùi xong rồi treo lên.
“Easy đấy hả?”
“Ờ”, - tôi nói lằm bằm trong miệng - “Cậu, ờ không, cậu vẫn thường chứ?”.
“Cậu nói sao?”, Georgette ngạc nhiên nghe tôi nói.
“Tôi, ờ, mà”, tôi nói lắp bắp, tôi cười rồi cúi xuống tìm chỗ ngồi trên bậc thềm. “Xin lỗi Georgette. Tôi dậy từ lúc năm giờ sáng và đi vòng quanh ngoài phố. Cho đến bây giờ nhưng tới đâu cũng thấy người ta cũng không thích mình vô nhà. Tôi đã từng gần gũi với bọn xấu, bọn cờ bạc và…”. - Chợt tôi nhớ ra một chuyện cần phải hỏi - “Mấy đứa trẻ xinh xắn thế này không nên đến ở đây”.
Georgette cười. Nghe nhắc mấy đứa nhỏ nàng cảm thấy sung sướng. California kể ra cũng được việc cho một số người.
“Tôi đi tìm người có tên là Bluto”, tôi nói ngay.
Georgette lắc đầu, tôi không ngạc nhiên vì điều đó. Biết đâu Marlon lại chán cái trò ném tiền qua cửa sổ.
“Tên thật hắn là gì?” - nàng hỏi.
“Marlon”. - Tôi nói “Marlon Eady”.
“Ôi, cậu định nói là Ed Sullivan sao?”.
“Cậu biết hắn à?”.
“Ờ, có. Tôi biết Marlon. Bọn mình không gọi tên hắn là Bluto. Hắn bị tai nạn gãy xương cổ phải nối thêm một khúc. Tôi nghe hắn nói do một tên cớm đánh đập và đã gây thương tích cho hắn. Ban đầu bọn chúng gọi hắn là thằng Cổ Rụt, về sau do hắn được nhắc với một cái tên khác Ed Sullivan, bởi trông mặt mũi hắn như anh chàng đó. Ờ, đây, hắn dám đánh cá với tôi từ năm 1946. Ái chà, Marlon chịu khó chi tiền hơn mấy tay kia”.
“Cậu biết người chị của hắn chứ?”
“Betty hả?”, Georgette nhìn vu vơ. “Tôi chỉ biết Marlon cả ngày ở bên nàng. Nếu ai muốn nghe kể về nàng hắn sẽ ngồi kể ngày này qua ngày kia”.
“Cậu biết mặt nàng mà?”
“Ôi không. Tôi nghe Marlon kể nàng sống với một gia đình giàu có trong vùng thung lũng. Nàng sống chỉ quanh quẩn một chỗ”.
“Cậu biết chỗ hắn chỉ cho tớ đi”.
“Ô không dám đâu. Hắn làm công nhân cho một xưởng hải quân ở vùng San Diego một thời gian rồi được cho nghỉ bệnh. Hắn bị lao phổi vì lao động nặng nhọc. Hắn chuyển qua vùng sa mạc, không rõ là ở chỗ nào”.
Tôi đoán hình như nàng còn nghĩ ngợi trong đầu. Tôi đang cố chờ câu trả lời.
“Ờ phải”, nàng nói lãng qua chuyện. - “Phải, đúng rồi… Linda! Cậu gọi nó là Darleen đi! Nó sẽ nói là không thích đùa”. - Georgette vừa nói vừa nhìn theo con bé đứng giạng chân nhìn đứa kia đang nằm sấp.
Con bé vừa bỏ đi, Georgette vẫn còn chăm chăm nhìn, rồi nàng nói: “Marlon còn đánh cá với Terry Tyler mới đây mà. Lúc còn nhỏ Terry ở đây với tôi”.
“Có phải là tay võ sĩ quyền anh Terry?”.
“Ờ, ô. Chính hắn đó”.
“Cậu chỉ chỗ cho tôi tìm Terry đi”
“Ồ. Không được. Tôi không thích đến nơi hội hè. Cha mẹ hắn đã chết lâu rồi! Tính Marlon giống như ông bố dượng của Terry. Tôi thường đến rủ hắn đi chơi, lúc tôi còn ở nhà cũ”.
Tôi chưa muốn bỏ đi. Nếu Georgette mời tôi một miếng bánh và ly sữa tôi sẽ vào trong phòng khách nghỉ lại trưa.
Sực nhớ tôi đã là một người lớn. Đâu còn những lúc đòi ăn bánh ngọt, mơ mộng.
“Cậu nên cẩn thận đấy”. Tôi nói và đứng ngay dậy. Thằng bé mắc chiếc áo khoác lên, mình để trần và đứng nhìn tôi. Hắn nhìn tôi như thể nó đang đứng bên người khổng lồ, tôi thích thú nhìn gương mặt ngờ nghệch của nó. Tôi không phải là kẻ có sức mạnh cho mọi người trông chờ.