Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tổ Chức Thánh Nữ Anh - Đừng Thở Than
Đừng Thở Than

❊ ❊ ❊

Vào tháng Năm 1931, Mercedes đang lo lắng không yên. Đã tám tuần rồi cô không nhận được thư của Ralph. Cô không hỏi bà Luvovitz anh đâu bởi con gái ai lại đi theo đuổi một chàng trai như thế, và Mercedes cũng không hề muốn bị coi là “dễ dãi” - đặc biệt là trong mắt mẹ chồng tương lai của mình. Và hơn nữa, nếu Ralph gặp rắc rối gì thì Bố mẹ anh ấy sẽ biết, nhưng họ vẫn đang hết sức bình thản. Dẫu vậy, Mercedes vẫn ghé tiệm Kosher Canadian của nhà Luvovitz đến vài lần trong một tuần, chỉ vì cô quên khuấy đi mất mấy thứ quái gở - “Ôi bà Luvovitz, bà tin nổi hay không cháu đã quên mua nửa ký dồi cho cha đấy.”

Vào một chiều thứ Năm, Mercedes trở lại tiệm nhà Luvovitz để mua một hộp muối mà cô đã quên mua lúc sáng. Khi đã tính tiền xong xuôi, bà Luvovitz nở một nụ cười hơi kì quặc với Mercedes và hỏi, “Xong rồi. Cha cháu khỏe chứ, cháu yêu?”

“Ồ vâng, cha cháu khỏe ạ, thưa bà Luvovitz, cảm ơn bà.”

Hai người họ gật đầu và cười với nhau nhưng không ai có ý định rời đi. Mercedes hỏi, “Còn Ông Luvovitz thì sao ạ?”

“Ồ cháu biết ông ấy mà, ông ấy khỏe, cháu ạ, rất khỏe.” Mercedes cười nhẹ và gật đầu.

Bà Luvovitz hỏi, “Các em cháu khỏe chứ?”

“Lily rất khỏe, cảm ơn bà, còn Frances thì có vẻ - ồ, cháu hơi lo lắng cho Frances một chút, con bé… vẫn đang đi tìm chính mình, bà biết đó…”

“Ai cũng lo lắng cho nó hết, cháu ạ, Nhưng nó là - cháu biết đấy, ẩn bên trong nó vẫn là một đứa trẻ ngoan.”

“Cảm ơn bà, đúng vậy ạ.”

Bà Luvovitz lấy một lon Ovaltine và đưa cho Mercedes.

“Cháu uống thử cái này bao giờ chưa? Cái này là từ nước Anh đó.”

“Ồ vậy ạ? Chưa ạ, cháu chưa được thử bao giờ.”

“Đây, thử đi, cháu sẽ thích đó.”

“Ồ” - Mercedes đỏ mặt và tìm cái bóp của mình, không chắc về - nhưng bà Luvovitz đặt một tay lên tay cô và nói với giọng trách mắng thân thiết khiến Mercedes thoải mái trở lại, “Nào-nào-nào, cháu nghĩ mình đang làm gì vậy, cất tiền ngay đi.”

Mercedes nói, “Cháu cảm ơn bà nhiều, bà Luvovitz, bà tốt quá,” và cảm thấy mình thật ngốc nghếch, thấy rằng chắc cô đã cảm ơn bà Luvovitz hơi rối rít quá vì mặt bà hơi ửng hồng. Thực sự Mercedes chưa bao giờ trông thấy người phụ nữ đáng mến đó cười lâu như vậy. Mercedes cũng cười, lòng chỉ mong được hỏi, “Bà có nhận được tin gì từ Ralph không ạ?” Nhưng thay vào đó cô cảm ơn bà Luvovitz và quay đi, bà Luvovitz cất lời, “Cháu có nhận được tin gì từ Ralph không?”

Mercedes quay lại. Giờ thì cô lo lắng thực sự. “Dạ không ạ, ôi trời…”

“Nó ổn, nó ổn, những người bạn của ta viết thư báo là nó vẩn ổn, rất tốt, chỉ là…”

“Ồ, vâng, đó là tin tốt…”

“Chúng ta không nhận được một lá thư nào từ nó cả và ta tự hỏi “

“Ôi trời.” Họ nhìn nhau một lúc, rồi Mercedes lắc đầu. “Cháu e là lâu rồi cháu cũng không nhận được lá nào ạ.”

Mercedes vừa thấy hoang mang vừa lúng túng trước những điều xảy ra sau đó. Bà Luvovitz xiết chặt hai tay cô và nói trong khi miệng cố cười ngăn dòng nước mắt, “Cháu là cô gái tốt, Mercedes, một cô gái tuyệt vời.”

“Cảm ơn bà Luvovitz.” Mercedes thả lon Ovaltine vào chiếc túi lưới và suýt quên mất hộp muối, cô nói thêm, “Cháu sẽ báo cho bà biết ngay khi cháu nhận được thư Ralph.”

Nhưng bà Luvovitz đã quay lại chỗ mấy cái kệ và đang cẩn thận sắp xếp lại hộp bùi nhùi thép.

Ba tuần sau, lá thư được mong chờ đã đến. Mercedes mang nó lên phòng, bước hai bậc cầu thang một lúc liền không như mọi khi, ném mình xuống giường, hôn hít cái phong bì trước khi đầu chạm được xuống gối, và nằm yên hồi lâu chỉ để vuốt ve vết dán thư. Ralph thương yêu. Nét mặt anh đã in đậm và tiếng nói anh đã ghi sâu trong lòng cô suốt nhiều tháng qua. Cô thở dài, nhìn thấy hai má đỏ ửng của mình trong chiếc gương tủ và ra lệnh cho mình, “Đừng có mà vớ vẩn như con nít như vậy, bà Ralph Luvovitz” - việc đó khiến cô bật cười khúc khích, cô ôm lấy gối và rúc luôn mặt vào đó. Cuối cùng cô đã có thể lấy lại bình tĩnh để mở lá thư. “Mercedes thương mến” - Ralph thương mến - “Anh vẫn cảm thấy mình thật cao ngạo khi viết thư này cho em vì em là một cô gái rất tốt và dù sao cũng sẽ có thể đến với bất kỳ chàng trai nào em thích trên thế giới thay vì miễn cưỡng chấp nhận anh, nhưng anh thấy anh vẫn nên nói với em vì nếu anh không nói, có thể em sẽ nghĩ anh thật hèn nhát. Chuyện là thế này. Anh vô cùng xin lỗi nếu anh đã từng khiến em hy vọng…”

Khi Mercedes có thể đứng dậy, cô đi qua cái tủ và gỡ bỏ tấm hình của Ralph trên khung ra, để lộ ra bài thơ mà cô đã dùng để thay cho hình của Valentino gần năm năm trước. Cô quay trở lại giường và ngồi yên lặng, cố ép những mạch máu đang cuồn cuộn chảy trong người hạ thấp xuống cho đến khi, dù cố gắng thì cô vẫn không thể tạo nổi một nắm đấm. Thân nhiệt cô hạ xuống từng chút một khi cô nhìn chằm chằm vào những từ ngữ thông thái trong khung ảnh, cố quên Ralph.

Đến tối thì cô đã hoàn toàn bình tĩnh. Đúng hơn là tỉnh táo, sự tỉnh táo đầu tiên sau cái ngày cô bắt đầu phải lòng đứa con trai của cửa hàng bách hóa. Một người Do Thái. Chúa ơi. Trong lúc đó những người rất cần mình lại bị mình bỏ rơi.

Mercedes đi xuống lầu với cái đầu đặt tuyệt đối cân bằng đối trên cổ và một tay lướt nhẹ trên tay vịn cầu thang. Tối nay Frances sẽ phải tắm, nhất định như vậy. Mercedes vào bếp, đi thẳng đến chỗ lon Lộ Đức và đếm tiền. Hừm, từ giờ chúng ta sẽ phải làm tốt hơn thế nữa, đúng không nào. Cô thắp một cây đèn trên cái lò và hóa kiếp cho bức ảnh nhàu nát của chàng trai có hai vành tai vểnh. Cô nấu một bữa tối thịnh soạn cho cha. Cô đau lòng khi nghĩ đến thời gian gần đây cô đã xao lãng việc bếp núc ra sao. Và cha thật tử tế, ông chỉ nói, “Ta sẽ mua vài miếng thịt nguội trên đường về, Mercedes, con đừng có vấn đề gì nhé.” Từ giờ Mercedes sẽ giữ cho bàn bếp lúc nào cũng có tiếng động. Tội nghiệp cho cha.

Mercedes không nói với ai về lá thư, cho nên khi ông bà Luvovitz đến Sydney hân hoan gặp lại con trai vào đầu tháng Sáu, họ ngỡ ngàng khi gặp vợ của anh. Marie Josée nhỏ nhắn, xinh xắn và phình to ở đúng chỗ nên phình to. Đen và đẹp. Đạo Công Giáo và đang mang thai. Cái tai nạn khủng khiếp này không thể nào che đậy được thực tế là cô ta và Ralph yêu nhau thắm thiết.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.