Nàng Betty Đen

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Mới sáng sớm không khí bên trong nhà đã nóng hầm, thải ra bớt mồ hôi, đầu tôi cảm thấy nhẹ. Tôi có cảm tưởng tay thám tử người nhỏ con ăn mặc xuềnh xoàng dường như đã tới đây. Nó cũng hư hư thực thực như trong giấc mơ tôi nằm thấy cái chết của Bruno.

Bọn trẻ còn ngủ bên trong phòng của Jesus, tôi thay áo ngồi dọc sách chờ trời sáng. Tôi chọn cuốn Huckleberry Finn mua được ở hiệu sách cũ Santa Monica. Một số nhà sách tiến bộ và trường học chống lại việc phổ biến tác phẩm vì nội dung phân biệt chủng tộc. Đa số dân da trắng tiến bộ kể cả người da đen đều muốn xóa nạn phân biệt chủng tộc khắp thế giới. Tôi thật sự hoan nghênh tư tưởng tiến bộ đó nhưng tôi không ủng hộ tác phẩm này. Tôi nhớ lại hình ảnh Jim và Huck là hai người bạn lênh đênh trên sông. Tôi có thể hóa thân làm một trong hai nhân vật đó.

Trước khi tìm được căn nhà ở Houston, tôi là một đứa trẻ lang thang, không cha, không mẹ. Quần áo chỉ đủ mặc che thân, trong túi chỉ còn mười cents xoay xở sống qua ngày.

Tôi ngồi bên cửa sổ đọc sách dưới ánh sáng nhợt nhạt buổi sớm mai. Tôi lại liên tướng đến những kẻ lừa gạt bọn tội phạm với cả sự ngu dốt. Ngài Clemen đã không ngần ngại nói con người ta sinh ra đã dốt nát.

Đọc được trăm trang tôi vẫn chưa muốn bỏ cuốn sách, nhưng phải đi xuống bếp làm món ăn Sáng.

Các thứ bột xay với trứng, thịt bày sẳn ra để chuẩn bị. Tôi pha một ly cà phê nhưng chưa làm món ăn ngay vì sợ Jesus ngửi thấy mùi thơm nó sẽ lôi cổ con bé Feather dậy rửa mặt thay đồ rồi ùa nhau ra bàn ăn.

Nhìn thấy nhịp sống bọn trẻ, tôi nghĩ nó còn thú vị hơn là nghe nhạc. Tôi phải sống để được ngắm nhìn bọn trẻ lớn thành người. Không cùng một dòng máu nhưng tôi rất thương yêu bọn trẻ, dù có lúc tôi cảm thấy bị xúc phạm.

Nhiệm vụ của tôi là tập hợp bọn trẻ về một nơi như là “làm phước”. Tôi cứu sống thằng bé Jesus trong ổ điếm lúc nó chưa đủ ba tuổi. Tôi tìm được kẻ giết chết người mẹ da trắng của con bé Feather. Chính ông ngoại của Feather đã giết chết đứa con gái vì nó lỡ sinh ra đứa con da den.

“Kìa bố!” - Trông thấy tôi Feather la ầm lên. Con bé mừng quýnh chạy lại chúi mũi ngay vào đầu gối tôi, nó khóc ầm và tôi phải đỡ nó dậy. Thằng Jesus lặng lẽ bỏ đi vào trong buồng. Mười lăm tuổi trông nó nhỏ con và gầy. Nó là tay vô địch chạy đường trường lúc còn học trường Hamilton School. Nó đứng đó nhìn tôi cười không nói năng gì.

Suốt mười ba năm nuôi nấng Jesus, nó không nói cho tôi nghe bất kỳ việc gì. Có lúc nó viết ra giấy cho tôi đọc. Mỗi lần như vậy là nó muốn nhắc chuyện tiền nong và việc tôi phải đi họp phụ huynh tại nhà trường.

Jesus lo ăn sáng, tôi ngồi dỗ dành ôm chặt con bé Feather vào lòng.

“Bố làm con đau”, con bé rên rỉ.

“Trưa nay con muốn ăn món bơ đậu phộng hay món salami” - tôi nói với nó.

Tôi cầm cánh tay chắc thịt phơn phớt nâu của nó. Bụng nó đang sôi ùng ục. Chẳng biết nó kêu la hay muốn chạy tới bàn ăn. Nó thét lên:

“Cho con đi! Cho con đi!” - vừa nói nó vừa buông tay ra tụt xuống chỗ ngồi. Nó lục lạo trong danh bạ điện thoại, Jesus làm một miếng bánh mì phết mứt dâu để trước mặt nó.

“Con đang mơ” - Feather vừa nói, mắt nó nhìn vào cõi xa xăm một hồi lâu. Đôi mắt màu hổ phách, mái tóc hoe vàng xoắn tít sáng rỡ dưới ánh nắng mai chiếu hắt qua cửa sổ. “Con đang mơ” - nó nhắc lại. “Đêm qua có một tên mặt mũi kỳ dị vô đây”.

“Người như thế nào?”

Nó giơ hai bàn tay ra, đôi mắt tròn xoe nói - “Con không nhìn thấy hắn, con chỉ nghe tiếng hắn nói”.

“Giọng nói hắn ra làm sao?”

“Như tiếng kêu con cá sấu trong vở kịch Peter Pan”.

“Tiếng đồng hồ gõ chứ?”

Jesus gõ tay trên bàn giả tiếng kẻ dịch như thuyền trưởng Hook. Nghe thấy, Feather bật cười thành tiếng làm rớt miếng bánh mì xuống sàn.

“Con làm sao vậy hả!”. - Tôi la nó, chợt tôi thấy mình lỡ lời. Nét mặt Feather hoảng hốt, rơm rớm nước mắt.

Jesus cúi gập người xuống như thế muốn lấy tư thế vụt chạy. Hắn đang thủ thế như trong một cuộc đua - chạy trốn khỏi bọn xấu.

Feather khóc nhỏ lại như thể tiếng còi báo động đang rên rỉ. Tôi chạy lại ẵm nó lên ghì chặt vào người.

“Bố xin lỗi con, trời nóng quá nên bố phát cáu”.

Nét mặt con bé còn vẻ run sợ. Jesus làm lại miếng bánh khác và lau dọn sạch sẽ, tôi để con bé ngồi lại xuống ghế.

“Bố bị nóng đầu”, - Feather nói, chợt nó cười rộ lên.

Tôi lo sắp xếp túi đồ ăn trưa, còn bọn trẻ mang giày.

“Sáng nay bố phải lo cho xong việc, Juice” - Juice là biệt danh bọn trẻ ở trường học gọi đùa Jesus. Chỉ có mấy thằng dân Mễ mời dám gọi đúng tên cúng cơm của nó.

“Con lo đưa bé Feather đi học”.

“Kho… kho… không!” - Feather khóc thét. Nó chỉ thích ngồi xe tôi lái đưa đi.

Tôi vò đầu con bé rồi bước vào phòng thay đồ đi làm.

Căn hộ vẫn như xưa. Hai bên lối cửa ra vào là những khung kính cửa sổ. Con chó già nua uể oải ngồi bên thềm cửa. Lần cuối tôi ghé qua nhà Odell nó hãy còn bé xíu. Trước ngõ giàn hoa giấy bao quanh hàng rào. Ở đây chỉ thấy toàn là cây cảnh không có bồn cỏ. Odell Jones không thích công việc làm cỏ nên không trồng. Trong lùm cây xen kẻ nhưng cây cam bưởi nặng trìu quả, nhà xây bằng khối đá cột gỗ dựng thẳng đứng.

Cửa mở. Bên trong Odell đang ngồi trên ghế xoay lưng lại, tôi chỉ có thể nhìn thấy phía sau ót.

Tôi đưa tay gõ cửa và lên tiếng “Chào ông! Odell đấy hả? Tôi - Easy đây”.

Odell ngồi lặng thinh một hồi. Rồi lật tờ báo coi tiếp.

“Easy đấy há”, giọng nói vừa cất lên phía sau lưng.

Thì ra Maude, vợ Odell, đang lúi húi dọn dẹp ngoài vườn khuất tầm nhìn. Đầu đội chiếc nón vành mũ che nắng màu hồng, tay cầm cái bay xúc đất. Bà nhoẻn miệng cười nhưng đôi mắt hãy còn ngờ ngợ.

“Kìa, Maude. Tôi vữa mới gõ cửa”.

“Odell đang ở trong nhà, dạo này tai ông hơi lãng”. Có lẽ bà ta nói dối. Tôi biết chắc gã nghe hết chuyện ngoài này. Chính Odell đã cắt đứt quan hệ bạn bè với tôi bao năm nay kể từ lúc gã giúp tôi được một việc.

Lúc ấy, tôi đang cần nhờ một người trung gian giữa tôi với ngài Mục sư Towne, cai quản nhà thờ First African Baptist Church và Odell đã đứng ra giới thiệu. Trong khi ấy Mục sư Towne lại lăn ra chết, bên cạnh là xác chết tín đồ đang quỳ dưới đất. Odell đổ cho tôi còn tôi lại chẳng thèm. Cuộc sống lúc đó quá nhọc nhằn và tôi không thế chối bỏ nỗi đau vừa qua.

“Easy, cậu đến có việc gì không?”.

“Sao cậu chỉ tay đó tới đây làm gì?”, tôi hỏi.

“Tay nào?”

“Nghe này, Maude, cậu không đùa chứ?”

Vợ Odeil thân hình to lớn hai vai không cân đối. Mỗi khi nàng rụt cổ trông y như con ếch no mồi trợn mắt đỏ ngầu.

“Mình chẳng hiểu cậu nói gì, Easy?”. - Maude tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Bởi vậy tôi mới đến gõ cửa chờ được nghe Odell trả lời chuyện đó”. - Tôi định bỏ đi chợt thân hình to lớn của Maude xô ngả tôi vào cánh cửa.

“Để cho ông ta yên, Easy. Cậu biết là ông ta đã khổ tâm về cậu lắm không”. - Nàng nắm tay tôi lôi về phía thềm của.

“Tôi đâu có cho là như vậy”.

“Tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra giữa hai người. Không nghe Odell không nói gì cả. Tôi đã nói với ông ta dù sao cũng là chỗ bạn bè không nên làm vậy. Mới sáng nay tôi tính là không tới gặp lại người bạn cũ để bàn chuyện nữa”.

“Nếu không muốn bàn chuyện thì sao lại đưa người lạ kia tới nhà?”

“Mình đã nói với cậu rồi, Easy. Bọn mình có đưa ai tới đâu”.

“Có mà”. - Tôi nói lớn.

Tôi chìa tấm ảnh Lynx giao cho tôi. Ảnh này chụp ngay trước cửa nhà Elba Thomas, nàng là bạn gái của Odell xưa kia. Bọn tôi biết là Betty có họ hàng với nhà Odell.

Maude chắp hai tay rồi lặng lẽ van xin.

“Maude”, - Odell đang đứng bên tấm màn. Hắn nhìn ngay về phía người vợ ra dấu tưởng đâu nàng chỉ một mình. “Bà vô nhà lo cho tôi ăn sáng”, gã nói. Gã mặc trên người chiếc áo thường ở nhà. Có lẽ gã đã về hưu.

Gã quay lại đi vào trong. Maude định bước theo chợt tôi níu tay lại.

“Maude, nói ra đi, không thì tôi ở đây cả ngày”.

“Tôi chả biết gì mà nói” - bà đáp.

Tôi vẫn níu tay không cho bà đi và nói: “Mời ngày hôm qua ông Lynx có tới đây, ông đi tìm Elizabeth. Vậy nàng vẫn còn ở đây phải không?”.

Maude gật đầu nói:

“Marlon bị lao phổi và đã về sống ở California. Họ về ở lại đây trước thời kỳ chiến tranh trước cả bọn tôi và cũng ít khi gặp nhau. Nàng giúp việc cho người phụ nữ da trắng này, không hề tiết lộ cho Odell biết bà là ai quê quán ở đâu. Nếu hai tuần trước Marlon không tới đây thì bọn tôi nghĩ bà ta đã chết rồi”.

“Marlon tới đây làm gì?”

“Gã chuẩn bị đi xa. Nếu Betty có hỏi thì nói giúp vì có việc nên gã phải đi gấp, gã vẫn bình yên và hẹn ngày gặp lại”.

“Vậy sao gã không đích thân nói ra chuyện đó?”.

“Làm sao tôi biết được”. - Maude như cố né tránh.

“Marlon còn nhắn nhủ gì nữa không?”

“Chẳng nói gì cả. Tôi mời gã uống nước và nói chuyện với gã, mới hay gã đã xin nghỉ việc”.

“Nghỉ việc gì mới được chứ?”.

“Chuyện đó không nghe gã nói”.

“Vậy thì Lynx cần nhờ vả chuyện gì?”

“Tôi nghe gã kể Betty bỏ việc, ông chủ gọi nàng trở lại, nếu ai biết nàng ở đâu sẽ được thưởng năm mười đô la. Odell đưa tấm ảnh này cho ông ta xem nhưng ông ta không biết hiện nàng đang ở đâu”. - Ngập ngừng một lúc, bà ta nói tiếp:

“Lúc đó bọn tôi nhắc tới tên cậu, Easy. Vì từ nhỏ cậu đã biết mặt Betty, vả lại nghe nói cậu đã từng lao vô việc tìm kiếm người. Odell có cho gã dịa chỉ của cậu dựa trên tấm thiếp mừng Giáng Sinh cậu gửi”. - Maude hồi tưởng lại tấm thiệp đáng giá mười xu tôi đã mua gửi đi với vẻ mặt xúc động, bà nói tiếp: “Cậu có lòng nhờ đến bọn mình thật là quý, Easy. Odell mọi ngày vẫn nhìn vào tấm thiệp đó”.

Tôi lặng thinh không nói gì, nghĩ trong đầu một tình bạn đã phôi pha.

“Ông Lynx không nói do đâu ông có được địa chỉ của cậu, chỉ nói gởi lời cám ơn”. - Tôi cất tiếng, giọng trầm ngâm.

Maude là một phụ nữ biết giữ ý giữ tứ, bà nói:

“Làm sao Lynx biết mà tìm tới cậu?”

“Betty cho người chủ thuê mướn biết địa chỉ bọn mình phòng khi hữu sự”. - Tôi giải thích, rồi hỏi tiếp:

“Rồi sau đó Marlon còn đi đâu nữa không?”

“Tôi chả biết” - bà nói - “Gã nghe được, quá hoảng sợ gã nhờ Odell cho mượn tiền nhưng bọn mình đã nghỉ việc”, - bà phân bua “Odell thì chẳng đau ốm nhưng có vẻ suy nhược. Nêu tôi không kiếm ra việc lau dọn nhà cửa ngoài giờ thì kiếm đâu ra để trả tiền thuê nhà”.

“Vậy bà cho rằng Marlon cũng đang đau ốm”.

“Đúng vậy, nhưng không đến nỗi như Martin”.

Vừa nhắc đến Marlon, tôi cảm thấy như chính mình bị xúc phạm. Tôi phải tránh mặt gã vì gã chơi thân với Odell. Tôi không thể nào tưởng tượng nỗi cùng một lúc tôi lại chứng kiến cảnh Odell thờ ơ với tôi và hay tin Martin đã chết.

“Tôi biết chuyện đó”, - tôi nói - “Martin sao vậy?”.

“Gã ho khan, đau lưng dữ dội và mất ngủ hên tục chín tuần lễ. Bác sĩ chẩn đoán bị ung thư, cậu biết bọn bác sĩ một nửa là đoán tầm bậy”.

“Tôi phải tới đó sau khi tìm được Betty”, tôi nói.

“Cậu biết làm sao để mình tìm được Marlon không?”.

“Làm sao biết được?”. - Bà quay nhìn ra sau cửa.

“Hắn có biệt danh riêng, phải không?”. Tôi búng tay, cố nhớ cho ra.

Từ nãy giờ tôi mới nhìn thấy Maude nở một nụ cười thân thiện. - “Bluto. Mọi người từng gọi hắn là Bluto”.

“Dựa theo tranh biếm họa Popeye à?”.

“Ồ, không. Ờ mà phải, đúng cái tên đó. Marlon được gán cho cái tên đó bởi hắn thích mang giày da cá sấu do tay da trắng mà hắn phục vụ đem cho. Nhờ thắng cuộc cá độ đôi giày da cá sấu nhưng tay da trắng lại cay cú bởi gã lỡ nhuộm màu xanh nên phải đem cho Marlon”.

“Cậu biết đấy đôi giày trị giá bốn chục đô la, Marlon mang nó trong chân. Hắn được gán cho biệt danh Giày Xanh”.

Cả hai chúng tôi đều cười. Maude nắm lấy tay tôi nói:

“Chớ có động đến Elizabeth lúc này, Easy. Odell không nhắc tới chuyện đó, nhưng tôi biết ông mong cậu tìm ra được nàng”.

“Làm gì có chuyện đó”

Maude kinh ngạc nhìn tôi. Nhìn qua khỏi đầu nàng tôi thấy Odell lặng lẽ đứng sau cánh cửa.

nói. Từ đó tôi có thêm một người bạn ở thư viện. Tôi có thể sưu tầm các tư liệu thông tin cần thiết. Nàng Eto yêu tôi. Một tình yêu không như cách thông thường của người Mỹ. Nàng có thể nuôi tôi suốt cuộc đời mà không than trách. “Nhà ông E
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.