Lúc này thì không còn hy vọng gì nữa. Tôi phải lên đường trở về nhà. Đã bảy giờ tối ánh nắng chiều còn đọng lại, trải dài trên những nẻo dường thành phố. Tôi cho xe chạy vô đường dành riêng, chợt có người chạy ra trước đầu xe. Tôi đạp thắng miệng chửi thề.
Gã người da trắng cao ráo tóc đen để dài có điểm vài sợi bạc - Hàm ria mép đen rậm tương xứng với hai hàng chân mày.
Gã Roger “Lucky” Horn là sĩ quan không quân về hưu. Gã giữ một chân quản lý hàng PX tại căn cứ Norton Air Force Base suốt mười bốn năm. Trước kia gã lái máy bay phi vụ tiếp tế cho hậu cứ lực lượng dân quân trong thời kỳ thế chiến lần thứ hai.
Lucky quê quán ở California. Vợ gã, April là bạn học chung trường trung học Santa Barbara. Đám cưới hai bên tổ chức một tuần trước ngày khủng hoảng thứ sáu đen tối và cuộc khủng hoảng tài chính.
Lucky có đôi mắt sâu, tròng đen lờ đờ, bí hiểm như một tín đồ sùng đạo. Tôi chưa nghe gã nói xấu ai và cứ mỗi chủ nhật gã sốt sắng mời tôi và mấy đứa nhỏ đi lễ nhà thờ ngoài phố Olympic Boulevard. Và mỗi tuần, April thường làm bánh cho Feather và Jesus ăn, nếu bọn chúng chạy chơi bị trầy đầu gối là bà ta chăm sóc chúng rất chu đáo.
Mỗi khi tôi có việc đi xa đều nhờ nhà Horn trông giùm mấy đứa nhỏ. Thật là một gia đình tốt bụng và tôi cũng không quan tâm vì sao họ là người da trắng.
“Đừng có đi lùi phía sau kia, Easy” - gã nói qua cửa xe.
“Sao vậy?”
“Chạy vòng ra sau vườn tôi chỉ đường cho”.
Tôi nghe lời đi theo vòng ra phía sau vườn. Được một chặng gã quay lại nhìn tôi rồi đặt ngón tay lên miệng.
Nhà tôi và nhà Lucky ngăn cách bởi là một hàng cây cao và bụi cây rậm rạp. Những cây muồng, cây quất, cây mộc lan, hàng tre xanh xén bằng đầu ngọn làm đường ranh ngăn cách giữa hai nhà. Nhà tôi bên phía cây được tỉa gọn thẳng tắp để nhìn thấy ánh nắng ấm áp. Nhà Lucky thích để nhánh cây chằng chịu trên chặng đường xe đi vô nhà tạo một cảm giác được đi dưới tàn cây trong rừng, có lúc thấy tối tăm như đứng dưới đường hầm.
Bà Horn đang đứng gần bên hàng cây ở sân sau. Bà có vẻ bồn chồn, đứng ngồi không yên. Lucky lặng lẽ bước tới kéo người vợ gầy nhom qua một bên, gã rón rén lấy tay gạt bụi cây dương xỉ, quay qua nhìn tôi ra dấu nhìn vào chỗ lỗ hổng bụi cây.
Tôi cảm thấy hơi mệt gượng cười nhìn qua phía sân nhà mình. Cả một khoảnh đất cỏ mọc đầy, xung quanh là bụi rậm xen lẫn bụi cây hoa hồng vàng đỏ. Jesus và Feather đang đứng đó, chúng mặc đồ tắm, nằm trên tấm các tông phơi nắng. Bên cạnh là ống nước đang phun. Mỗi khi tôi đi đâu về trễ, con bé Feather rất lo sợ, Juice phải tìm cách cho nó đùa giỡn dưới nước.
Juice nằm hai tay gối sau ót mắt nhắm nghiền. Feather nhìn thấy bắt chước. Tôi không nhìn thấy đôi mắt nó ra sao bởi nó đeo kính đen mua trong khu giải trí Disneyland.
Tôi phải tỏ ra là một người cha gương mẫu. Vậy sao tôi lại đòi đấu súng với anh chàng da trắng xa lạ kia trong sa mạc? Tôi làm tất cả vì bọn chúng, và rồi lại bỏ phí thời gian mạo hiểm vô ích trong khi bọn trẻ đứa nào cũng dễ thương đang ở ngay trong nhà mình.
Tôi định quay lại. Tôi muốn trở về nhà ôm hôn mấy đứa con, gọi máy cho ông L- Y- N- X gởi tiền trả cho ông ta rồi đi tìm một việc làm bình thường sống đời lương thiện.
Tôi định quay bước trở lui chợt Lucky níu tay lại. Bất chợt giọng nói của bọn trẻ vang lên:
“Mặt trời trên kia cao bao nhiêu, Juice?” - Feather vừa hói.
“Anh không biết. Mà cao lắm đấy. Anh không muốn nhìn thấy đứa em gái rơi từ trên đó xuống”.
“Không dám đâu!” - Feather lắc đầu quầy quậy, cặp kính mát nghiêng qua một bên. Con bé xinh đẹp quá khiến tôi quên mất câu nói của Jesus.
Jesus xích lại chọc léc nó. Con bé kêu ré lên:
“Thôi! Không đùa!”.
“Ta tóm được rồi”. - Nó cười với con bé - “Tóm được rồi!”
Lần đầu tiên tôi mới được khóc vì sung sướng. Bước chân tôi loạng quạng, Lucky nhanh tay chộp lấy áo, sợ tôi té ngã. Mà có thể tôi té xuống đất thật đấy. Tôi có thể tự buông mình ngã nhào ngay lúc này, tôi không còn biết gì về quy luật của tự nhiên. Theo định luật vạn vật hấp dẫn, tôi đang buông lỏng, bay vút lên cao về tới nhà.
“Ông ta nói gì kìa?”. April nói nhỏ vào tai tôi.
Tôi không nghĩ là bà ta ngớ ngẩn đến nỗi kể lại chuyện tôi đã biết. Bà có thể nói ra câu đó cả ngàn lần cũng chẳng sao.
•••
Tôi phải về nhà để lo cơm tối. Tôi định chạy ra ngoài sân nói chuyện với Jesus, nghĩ sao tôi lại thôi. Mười phút sau con bé Feather, chạy vào la lên. “Cha ơi! Juice, cha về kìa!”
Con bé chạy từ phía cửa sau tới, đến đứng bên chân tôi, ôm chầm lấy tôi và nhe răng cười một cách trìu mến, chỉ có bọn trẻ mới có được thứ tình cảm đó. Tôi xoa lên mái tóc màu hung hung chợt nhớ đến đứa con gái ruột của mình hiện đang sống ở Mississippi. Regina - vợ tôi bỏ qua Mississippi mang theo Edna và nó đã gọi Dupree Bouchard - người bạn một thời của tôi bằng bố. Mỗi khi nhớ tới chuyện đó tim tôi chợt nhói đau.
Con bé Feather chạy vào trước, một lát sau mới thấy thằng Jesus. Nó đứng nhìn tôi, tim tôi đập loạn xạ. Chợt nó nhào tới ôm chầm lấy tôi, nhìn vào mắt tôi rồi lặng lẽ nở một nụ cười như bao lần trước đây.
“Đứng đó!” - tôi quát rồi bước tới chỗ bếp nấu ăn để che giấu những giọt nước mắt vui sướng đang trào ra trong khóe mắt.
Tôi làm bánh hamburger với món xà lách trộn cà chua, hành tây, tỏi xay. Bọn trẻ ăn sạch còn kêu tôi xuống bếp làm thêm.
Tôi nghe con bé Feather kể chuyện đi học ở trường. Nó nổi quạu vì bọn con trai không thích nó. Còn Jesus thì gật đầu, cười khom người trả lời mỗi khi nghe tôi hỏi. Nó thắng cuộc đua chạy bộ do trường tổ chức thi đấu với một trường khác.
Tôi bỏ ra mấy tiếng đồng hồ căng thẳng trao đổi với thầy giáo hiệu phó trước khi cuộc đua bắt đầu.
Một số đứa bạn học thì nhạo báng nó bởi nó là dân Mễ nhỏ con ít nói. Dẫu có vóc dáng thấp hơn bọn kia nó không hề tỏ ra nao núng. Nó đã chơi là chơi tới cùng không bỏ cuộc. Hắn không sợ chuyện đổ máu hoặc một mình chọi với số đông.
Tổ chức muốn đưa nó vào nhà trừng giới và tôi đã chống lại. Tôi đang lo cho nó học, ở nhà còn hơn là vào đó để mang tiếng trẻ phạm pháp.
Nó là con tôi. Tôi với nó không cùng chung máu mủ, nó muốn ở với tôi, tôi cần có nó sớm hôm - thử hỏi có tình cha con nào được hơn vậy.
Cho đến bây giờ nó vẫn chưa chịu nói cho tôi nghe về hoàn cảnh của nó. Và đây là điều làm tôi nhức nhối.
Khi Jesus đã vào giường ngủ, tôi với con bé Feather coi chương trình Dobie Gillis - Nó thương lão Maynard G. Krehs, còn tôi thích người cha tính dè sẻn với mọi thứ trong cửa hàng. Lão còn biết có rất nhiều người làm ra của cải vật chất thì lại có kẻ muốn cướp đi.
“Sao thằng Juice không chịu kể cho bố nghe?”, - tôi hỏi.
“Anh ấy sẽ kể bố nghe mà. Hình như anh ấy không muốn nói điều gì đó”.
“Sao lại không muốn nói?”.
“Tại vì”, - con bé đáp. Vừa lúc đó Maynard trở lại trên màn hình. Có tiếng người nói “làm đi”, lão có vẻ bực mình. Tôi chờ đến lượt chương trình quảng cáo thương mại, tôi mới hỏi lại nó.
“… Feather?”
“Dạ?”
“Tại sao thằng Juice không chịu nói ra?”.
“Tại anh ấy không thích bố nói chuyện”, - con bé nghĩ sao nói vậy. - “Nhưng mà không sao bởi anh ấy thương bố.
“Bố buồn vì nó không chịu nói năng gì hết”. - Nghĩ lại tôi thấy mình đi quá xa, vì đã hỏi những chuyện ngoài tầm hiểu biết của nó. Tôi thì lại muốn chính tai mình nghe Jesus kể lại. Nó đã tự xem thường như một đứa con nít, tôi không để cho cái xấu lấn lướt và không cho nó nói lại với tôi.
Con bé Feather đặt tay lên ngón cái để tôi nhìn nó.
“Thôi, bố ơi”, - con bé nói - “Anh ấy chưa nói ra bây giờ đâu”.
Tôi tưởng như đó là tiếng nói của tôi từ miệng nó vừa phát ra. Nó đứng dậy vòng tay qua đầu tôi ghì chặt vô người như tôi đã từng ôm ấp nó lúc còn bé hoặc khóc và buồn tủi.
“Thôi con đi ngủ đi”, - tôi nói với nó, tôi muốn làm chủ được với chính mình.
Trên bàn cà phê trước mặt tôi là một tấm ảnh mới chụp và một cái đã cũ, một tờ lộ trình xe buýt, một chiếc răng hàm dính máu, một tấm séc năm ngàn đô la để tên Sarah Clarice Cain ở Beverly Hills. Theo ngày tháng ghi trên tấm séc thì nàng ghi lại cách nay hơn hai tuần lễ.
Tôi không phải làm việc gì cả. Tôi không có hợp đồng với ai. Tôi không phạm một tội nào hết.
Đấy là lúc Martin Smith trở lại với tôi. Cái đầu hắn nhỏ xíu hai bàn tay to ngón nào ngón nấy mập ú. Nếu không nhờ có Martin và Odell thì tôi đã chết từ lúc nhỏ. Họ đưa tôi vào nhà cho ăn uống đầy đủ trong khi ngoài kia trời lạnh buốt không có một miếng ăn.
Tôi biết là phải đi thăm Martin trước lúc hắn chết. Tôi cần phải đi ngay.
Vậy là tôi quyết định ra đi gặp lại Martin - sau khi kiểm tra lại mọi thứ để trên bàn.