27
NHỮNG VIÊN KẸO HÌNH HẠT ĐẬU
Người Nhà Telemanus đợi tôi ở hành lang. Kavax ôm tôi chặt đến nỗi lưng tôi muốn gãy rời. Daxo gật đầu. Tôi cảm thấy sửng sốt trước hai người bọn họ. Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với họ mà không có bạo lực đang đợi phía trước. Thực tình mà nói, tôi tránh mặt họ vì hổ thẹn đã để chuyện xảy ra với Pax.
“Từ trước đến giờ thằng nhóc nhà ta chỉ chịu hy sinh vì cậu,” Kavax nói. “Pax bé nhỏ. Nếu nó phải ngã xuống, sẽ không có gì phải hổ thẹn khi ngã xuống cho tình bằng hữu. Ta chỉ ước gì nó có thể chiếm Olympus cùng cậu. Đó sẽ là một cảnh tượng đáng xem.”
“Cháu cũng muốn được nhìn thấy cậu ấy lột giáp của Giám Thị Jupiter.”
Daxo cười toe. “Tôi từng thuộc Nhà Jupiter. Tôi đã là Thủ Lĩnh cho đến khi bị thua Karnus au Bellona.”
“Vậy thì tôi nghĩ chúng ta có một kẻ thù chung.”
“Ngoài thằng khốn loắt choắt lắm quỷ kế đã giết em trai bé bỏng của tôi ư?” Daxo hỏi khẽ. “Chúng ta có rất nhiều kẻ thù chung, Andromedus.”
Kavax bế con cáo của ông lên. Nó liếm cổ ông và hung dữ nhìn tôi đoạn dụi mõm vào bộ râu quai nón đỏ rậm rạp của ông. Nó có bộ ngực trắng, bốn chân màu đen, và bộ lông nâu đỏ đậm che phủ phần còn lại của cơ thể. To và cứng cáp hơn một con cáo thông thường, và nặng gần ba mươi lăm kilogam, nếu nói về kích thước, thực ra nó giống sói hơn.
“Cáo là những tạo vật tuyệt đẹp,” Kavax vừa nói vừa vuốt ve con quái thú ấy.
Daxo gật đầu. “Kỳ bí. Ăn tạp. Không dễ bị săn trộm. Chung thủy một vợ một chồng, rất đặc biệt. Và có thể mở rộng phạm vi săn mồi tới tận lãnh thổ của chó sói.” Anh ta ngẩng lên nhìn tôi buồn rầu. “Nhưng vì sự giễu cợt khốn nạn của tự nhiên mà cáo hầu như không thể chống lại chó rừng. Bọn tôi đã đề nghị Augustus trục xuất Adrius. Ông ta đã làm vậy một thời gian, nhưng giờ hắn lại trở về với hạm đội.”
“Một tội ác,” tôi nói.
Họ gật đầu.
Daxo đặt một bàn tay lên vai tôi. “Cánh phụ nữ trong nhà - ý tôi là mẹ và các chị em tôi - muốn cậu biết rằng bọn tôi không đổ lỗi cho cậu vì cái chết của Pax. Bọn tôi yêu thằng nhóc ấy, và bọn tôi biết cậu coi trọng nó. Bọn tôi biết cậu đã dùng tên nó để đặt cho con tàu của mình. Và bọn tôi sẽ không bao giờ quên điều đó. Đã là bạn, mãi mãi là bạn. Đó là cách sống của gia tộc tôi.”
Kavax gật đầu theo từng lời cậu con trai còn lại của ông nói. Ông ném cho con cáo một nắm đầy kẹo hình hạt đậu.
“Nên nếu cậu cần bọn tôi,” Daxo đề nghị, hất hàm về phía phòng chiến sự, “cậu chỉ cần lên tiếng, và Nhà Telemanus sẽ cho cậu mượn tất cả sức mạnh của mình để đạt được mục tiêu.”
“Anh nói thật chứ?” tôi hỏi.
“Việc đó sẽ khiến Pax của ta hạnh phúc,” ông già Kavax lẩm bẩm.
Tôi siết chặt lấy tay anh ta và thử vận may của mình. “Xin thứ lỗi về cách xử sự của tôi, nhưng tôi cần mọi người vào lức này.”
Những đôi chân mày khổng lồ cong lên kinh ngạc trên khuôn mặt hai hà mã, họ trao cho nhau cái nhìn ngạc nhiên. “Đi kiểm tra, Sophocles! Kiểm tra xem nào,” Kavax nói đầy phấn khích. Con cáo to lớn dưới chân ông tiến lên phía trước một cách cảnh giác để kiểm tra tôi, ngửi đầu gối và nhìn vào giày, vào tay tôi. Nó len lỏi sục sạo giữa hai chân tôi. Rồi nó vồ lấy tôi, cắm hai chân trước vào hông tôi và rúc mõm vào túi.
Sophocles xuất hiện trở lại với hai viên kẹo hình hạt đậu, kêu rừ rừ một cách thỏa mãn.
“Diệu kỳ!” Kavax lớn tiếng nói, vỗ vào vai tôi. “Sophocles đã phát hiện ra dấu hiệu tốt lành mang ý nghĩa chấp thuận, nhờ phép mầu! Một điềm lành! Daxo, con trai. Hãy triệu tập mẹ và các chị em gái của con. Thần Chết đã hiệu triệu. Nhà Telemanus phải trả lời!”
“Cánh phụ nữ đang viếng thăm Sao Hải Vương mà cha. Sẽ mất vài tháng họ mới đến được.”
“Vậy thì chúng ta phải trả lời.”
“Không có gì để bàn cãi, thưa cha.”
“Khoảng một tiếng nữa tôi sẽ đưa ra chỉ thị,” tôi nói.
“Tinh thần cảnh giác cao độ!” Kavax hùng dũng bước đi. “Chúng ta sẽ đợi lệnh trong tinh thần cảnh giác cao độ.” Ông gầm lên những lời khen ngợi với các Cam đang đi ngang qua, khiến họ cảm thấy sợ hãi trước nụ cười đồng thuận rạng rỡ ở ông. Daxo và tôi đứng nhìn theo.
“Ông ấy thực sự tin vào phép mầu ư?” tôi hỏi.
“Ông nói các thần lùn giữ cửa ăn trộm ráy tai của ông vào ban đêm. Mẹ tôi nghĩ rằng ông đã bị đánh vào đầu quá nhiều lần.” Daxo bỏ đi, theo chân cha mình. Nhưng anh ta không giấu được nụ cười lanh lợi khi nhét một viên kẹo hình hạt đậu vào miệng, và tôi nhận ra những viên kẹo trong túi tôi từ đâu ra. “Tôi nghĩ chỉ là ông thấy thế giới đang sống thú vị hơn chúng ta thấy. Hãy sớm gọi bọn tôi nhé, Thần Chết. Cha tôi đang rất nóng lòng đấy.”
Sau cuộc gặp gỡ với Chó Rừng qua Bộ Đàm Nổi để cập nhật kế hoạch của tôi cho hắn và điều chỉnh nó theo một số gợi ý của hắn, tôi ra lệnh cho Orion tiến về Europa. Sẽ mất hai tuần.
Roque đến đài chỉ huy gặp tôi, theo dõi các phi công Lam chủ chốt. Cậu không nói năng gì. Thế nhưng đây là lần đầu tiên cậu đến tìm tôi kể từ khi rời khỏi Mặt Trăng. Nó là một gánh nặng lơ lửng trên đầu tôi.
“Tớ xin lỗi…” tôi nói.
“Tớ không muốn nói về Quinn,” cậu nói khẽ. “Tớ biết cậu đã muốn có cuộc chiến này. Khơi mào cuộc chiến thay vì tin tưởng rằng tớ sẽ mua khế ước và bảo vệ cậu. Điều tớ không hiểu là tại sao cậu lại đánh thuốc mê tớ?”
“Tớ muốn bảo vệ cậu. Vì tớ biết mình sẽ cần đến cậu sau bữa tiệc, và tớ không thể mạo hiểm sự an toàn của cậu.”
“Còn những gì tớ cần thì sao?” cậu hỏi. “Cậu không có quyền quyết định thay tớ vì cậu sợ nó sẽ cản trở kế hoạch của cậu. Bạn bè không làm vậy.”
“Cậu nói đúng. Đó là sai lầm của tớ.” Tôi chậm rãi gật đầu, thực lòng nghĩ vậy.
“Sai khi đâm sau lưng tớ?”
“Hơn cả sai. Nhưng hãy nhớ rằng tớ có dụng ý tốt, cho dù ý tưởng và hành động của tớ có ngu xuẩn đến mức nào. Nếu tớ phải quỳ gối xuống và…”
“Ý hay đấy.” Tôi biết cậu đang đùa, nhưng cậu không hề mỉm cười khi quay lưng bỏ đi.