Người lên kế hoạch cho buổi hòa nhạc là ê-kíp của Britney, họ rất giàu kinh nghiệm, cộng thêm sự góp mặt của nhiều ngôi sao ca nhạc nổi tiếng, kết quả là vé rất khó mua.
Quách Húc không thể tổ chức liên tục nhiều buổi hòa nhạc để thỏa mãn người hâm mộ, vì vậy cậu sẽ phát hành đĩa quang độ nét cao để fan sưu tầm, giống như buổi diễn "Bóng ma trong nhà hát" năm nào.
Hai bài hát mới của cậu đều rất hot, trên mạng có rất nhiều người thảo luận, đặc biệt là ca khúc "Trong tiếng hát của tôi" được người hâm mộ Trung Quốc rất yêu thích.
"Đội tuyển Mỹ lần này chắc chắn sẽ giành huy chương vàng, Quách Húc sẽ chứng minh rằng 'Không ai có thể đánh bại tôi trong BGM của tôi.'"
"Cậu ấy viết bài hát tiếng Trung còn hay hơn cả những ngôi sao lớn trong nước, hát rất tình cảm."
"Megan và Alexandra đều không đi cùng Quách Húc đến Olympic, chẳng lẽ họ mới là một đôi thật sao?"
Việc biểu diễn ở Ma Cao không hề ảnh hưởng đến phong độ thi đấu của Quách Húc, bốn trận giao hữu đội Dream Team 8 dễ dàng nghiền nát đối thủ. Quách Húc chỉ thi đấu trung bình 24 phút mỗi trận, ghi trung bình 20 điểm và 10 kiến tạo.
Năng lực cá nhân của các ngôi sao trong đội Dream Team 8 vượt xa các cầu thủ vai phụ ở đội Suns, Quách Húc dù có dùng lối đánh thuần "sát đất" giống như hồi bị gãy xương mác năm nào vẫn có thể thắng, chỉ cần tạo ra cơ hội đấu tay đôi khi phản công là được. Đối thủ muốn hạn chế các ngôi sao thì chỉ có thể dựa vào phòng ngự khu vực, chứ trong các pha phản công thì phòng ngự cá nhân không thể ngăn cản nổi.
Tại Giải vô địch thế giới năm 2006, vị trí số 1 của đội tuyển Mỹ có Nash cũng có thể đánh bại Hy Lạp, đáng tiếc Hinrich không phải là hậu vệ dẫn bóng giỏi tổ chức, còn Paul mới năm thứ hai cũng còn quá non nớt. Quách Húc vừa đến, đối thủ chỉ còn biết bất lực, bên ngoài vạch ba điểm đều phải cử người kèm đôi, nếu không chỉ cần cậu lắc người tạo ra chút không gian là có thể ném không ngừng nghỉ.
Khi đối đầu với Úc, cậu đã ném 6 quả ba điểm trong một hiệp khiến cầu thủ trẻ Patrick Mills của đối phương gần như suy sụp.
Mills năm nay 20 tuổi, cao 183cm, nặng 82kg, có thể hình tương đương Quách Húc. Cậu ta là fan cứng của Quách Húc, trước khi trận đấu bắt đầu đã tìm Quách Húc xin chữ ký, lối chơi bóng ở nhiều điểm đều bắt chước cậu, kỹ năng đột phá và ném rổ đều luyện tập khá tốt.
Cậu ta vừa hoàn thành mùa giải đầu tiên tại Đại học Saint Mary ở Mỹ, vốn định năm sau sẽ tham gia kỳ tuyển chọn NBA, mơ tưởng rằng mình sẽ được đánh giá cao vì có phong cách giống Quách Húc, nhưng sau loạt trận giao hữu, cậu ta đã thay đổi suy nghĩ. Đối đầu trực tiếp với thần tượng, khoảng cách thực sự lớn đến mức khiến cậu khó lòng chấp nhận, cậu còn quá nhiều điều phải học.
Ngày 6 tháng 8, đội Dream Team 8 hạ cánh xuống sân bay quốc tế Thủ đô Bắc Kinh vào lúc ba giờ rưỡi chiều. Mặc dù họ chọn đi lối đi dành cho khách VIP, vẫn khó lòng thoát khỏi sự săn đón của các cổ động viên và phóng viên Trung Quốc cuồng nhiệt.
Khi thấy một đám đông ùa đến, các ngôi sao NBA đều thấy khá khoái chí, nhưng sau đó mới phát hiện ra tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Quách Húc, ngó lơ họ, khung cảnh nhất thời trở nên cực kỳ gượng gạo.
Tuy nhiên Quách Húc không thể trả lời phỏng vấn của phóng viên, cũng không tiện ký tặng hay chụp ảnh cùng fan, chỉ có thể mỉm cười vẫy tay chào. Một khi bị chặn lại ở sân bay, cậu có ký đến gãy cả tay cũng không ký hết được.
Mọi người lên chiếc xe buýt đã được sắp xếp để đến khách sạn InterContinental Financial Street Bắc Kinh đã đặt trước. Để chào đón sự xuất hiện của Dream Team 8, từ tuần này, khu vực xung quanh khách sạn bắt đầu thực hiện kiểm soát giao thông, một tấm biển báo "Kiểm soát giao thông, các phương tiện đi đường vòng" đã được dựng lên trên phố Phụ Thành Môn Nam Thuận Thành trước cửa khách sạn.
Trước cửa khách sạn InterContinental, một hàng rào sắt cao khoảng hai mét đã vây kín nơi này, mặc dù có không ít cổ động viên và truyền thông túc trực quanh khách sạn, tất cả đều thất vọng ra về. Nếu muốn vào khách sạn InterContinental để phỏng vấn, cần phải nộp đơn xin phỏng vấn cho các bộ phận liên quan, được phê duyệt mới có thể thực hiện.
Các ngôi sao NBA đều có giá trị tài sản không nhỏ, công tác an ninh dành cho họ bắt buộc phải tốt hơn so với các vận động viên của các bộ môn khác, như ngôi sao ở đẳng cấp của Quách Húc, nhỡ đâu xảy ra sơ suất gì thì người phụ trách không thể đền nổi.
Ngày mùng 8, Quách Húc cùng các vận động viên khác tham dự lễ khai mạc Thế vận hội Bắc Kinh.
Trong dịp này, cậu vẫn có thể chiếm trọn sự chú ý, bởi các nhiếp ảnh gia đã dành cho cậu rất nhiều góc quay cận cảnh, cậu chính là người có sức hút cao nhất trong tất cả các vận động viên của đoàn đại biểu Mỹ.
Đoàn đại biểu tham dự lễ khai mạc, phải đi bộ hơn hai trăm mét mới vào được sân vận động, nơi đoàn Mỹ hơn 500 người đi qua bị các cổ động viên bao vây ba tầng trong ba tầng ngoài. Bên trong có nhân viên công tác, có tình nguyện viên, và cả một số cổ động viên, họ đều đồng thanh hô vang "Quách Húc! Quách Húc!", âm thanh rung trời chuyển đất, những người ở bên ngoài chưa vào sân đều có thể nghe thấy.
Quách Húc vận bộ suit cao cấp đặt may riêng, vẫy tay mỉm cười với các cổ động viên Trung Quốc, bình luận viên truyền hình cảm thán khí chất của cậu hoàn toàn khác biệt so với các vận động viên khác. Tất nhiên là khác rồi, trong một đám vận động viên lại trà trộn một ngôi sao giải trí, khi đối diện với ống kính, cậu toàn dùng phong cách đi thảm đỏ.
Đây là một thời khắc vĩ đại, một bữa tiệc thị giác, một sự đoàn kết lớn lao của Olympic, một ngày hội lớn của nhân dân thế giới, tại đây khoảng cách giữa trái tim mọi người đặc biệt gần nhau, bởi vì Trái Đất là một ngôi làng.
Trương Nghệ Mưu đã dùng 50 phút để hòa quyện một cách hoàn hảo nền văn minh năm ngàn năm của Trung Hoa lại với nhau, từ Tứ đại phát minh đến Con đường tơ lụa, từ Phi thiên đến Côn khúc, thần vận phương Đông dưới sự đan xen của ánh sáng và bóng tối càng trở nên dư vị dài lâu.
Lễ khai mạc này định sẵn sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho toàn thế giới, dẫn đến việc Thế vận hội London 2012 bị chê bai tơi tả.
Sau khi trở về khách sạn, Quách Húc rất kín tiếng, không cố tình ra ngoài để xem các trận đấu của những bộ môn khác nhằm phô trương sự nổi tiếng cực cao của bản thân.
Độ nổi tiếng của cậu từ lâu đã không cần phải dựa vào tiếng hò hét hay sự săn đón vây hãm của người hâm mộ để chứng minh, cậu ra ngoài chỉ là làm phiền nhân viên công tác, bắt buộc phải có một đoàn vệ sĩ, bảo an mở đường mới được, không có trận đấu nào đặc biệt thu hút cậu.
22 giờ 15 phút ngày mùng 10, Dream Team 8 có trận ra quân đầu tiên gặp Trung Quốc tại Nhà thi đấu Ngũ Khỏa Tùng, đây là trận khai mạc bóng rổ nam.
Đội tuyển Mỹ được xếp vào bảng B, cùng bảng có Trung Quốc, Tây Ban Nha, Angola, Đức, Hy Lạp.
Khi các cầu thủ ra sân, những cầu thủ khác của đội Dream Team 8 đều tâm phục khẩu phục, bởi hàng vạn cổ động viên trên sân lại đang hô vang tên tiếng Trung của Quách Húc, nơi này cứ như sân nhà của cậu vậy.
Còn những đứa con cưng của trời khác tại NBA thì hoàn toàn không ai để ý tới, nói những ngôi sao lớn này không chút ghen tị là điều không thể, nhưng đây chính là sức hút của siêu sao có doanh số áo đấu và giày bán chạy nhất thế giới, nếu không thì tại sao phí đại diện thương hiệu của cậu cũng đứng đầu NBA cơ chứ?
Tình cảnh của Quách Húc và Kobe khi đến Trung Quốc năm xưa không giống nhau, độ nổi tiếng của Kobe ở Bắc Mỹ và châu Âu không cao bằng Trung Quốc, còn Quách Húc thì là siêu sao trên phạm vi toàn cầu.
Đạo lý rất đơn giản, Quách Húc là cầu thủ mạnh nhất đang thi đấu trên Trái Đất, người ta có lý do để yêu thích cầu thủ mà mình cho là giỏi nhất, giống như có lý do để theo đuổi cô gái mà mình cho là đẹp nhất vậy.
Thực ra trong thẳm sâu nhận thức, mức độ sùng bái chủ nghĩa anh hùng cá nhân của người Trung Quốc thực sự không kém gì người Mỹ. Quách Húc không chỉ có kỹ thuật chơi bóng xuất chúng, vẻ ngoài còn rất tuấn tú, cá tính của cậu càng không ai sánh bằng, đã lấn sân và gặt hái được nhiều vinh dự. Hơn nữa, Quách Húc không có nhiều tin tức tiêu cực, trên mảnh đất này, cậu chính là một thần tượng hoàn hảo.
Người thê thảm nhất chính là James, ở Mỹ độ nổi tiếng của anh ta chỉ đứng sau Quách Húc, nhưng vừa đến Trung Quốc đã trở thành kẻ vô danh tiểu tốt, mọi người thường không mấy hứng thú với lão già 20 tuổi mà trông như 40 tuổi này.
Độ nổi tiếng của Kobe ở Trung Quốc thậm chí còn sắp mất sạch, khi anh ta không tự giác mà tỏ thái độ với Quách Húc, anh ta đã đắc tội với một lượng lớn "Quách mật" tại Trung Quốc, những người vốn dĩ đáng lẽ đã là fan của anh ta.
Cùng với việc các trận đấu NBA được phát sóng trực tiếp tại Trung Quốc ngày càng nhiều, Quách Húc dẫn dắt đội bóng hoàn thành bốn lần vô địch liên tiếp, định nghĩa của người hâm mộ về sự mạnh mẽ của thần tượng cũng ngày càng cao hơn. So với Quách Húc, bốn hậu vệ ghi điểm hàng đầu của NBA chẳng khác nào trò đùa. Kobe là người duy nhất trong bốn hậu vệ ghi điểm hàng đầu có chức vô địch, mùa giải trước trong bốn người đó chỉ có Carter vào được vòng playoff, nhưng không vượt qua nổi vòng đầu tiên.
Khi khởi động, Quách Húc và Diêu Minh chào hỏi và trò chuyện vài câu.
Diêu Minh hiểu rõ khoảng cách giữa đội hình hai bên lớn đến mức nào, khẽ nói bằng tiếng Trung với Quách Húc: "Lát nữa cậu nể mặt chút, đừng thắng chúng tôi quá nhiều, đây không chỉ là sân nhà của riêng cậu."
"Yên tâm đi, hôm nay tôi sẽ ít ném rổ, chuyền bóng nhiều hơn."