Sang hiệp hai, đội Hy Lạp vốn đã vắt óc suy nghĩ ở khâu phòng ngự lại hoàn toàn rối loạn nhịp tấn công, cách biệt điểm số ngày càng bị nới rộng.
Hai trung phong hạng nặng của Hy Lạp đều không thể ra sân, cứ hễ vào sân là thành lỗ hổng phòng ngự, đây chính là lý do họ không thể đánh tại NBA. Tốc độ đổi phòng thủ và yểm trợ quá chậm, ở NBA là không theo kịp nhịp độ.
Quách Húc thấy trung phong to con là dùng một chiêu: đầu tiên chuyền cho James, sau đó dựa vào yểm trợ không bóng để chạy chỗ nhận bóng. Anh chỉ cần chạy như vậy, ngoài việc phải dùng hai cầu thủ nhanh nhẹn kèm người không bóng ra, thì không còn cách nào khác để hạn chế khả năng của anh.
Ba hậu vệ của Hy Lạp đều bị hành hạ thê thảm, nhất là Papaloukas, người được mệnh danh là hậu vệ tổ chức mạnh nhất ngoài NBA.
Khả năng quan sát chuyền bóng của anh ta đúng là rất tốt, nhưng các kỹ năng khác lại khá bình thường. Có người nói tại giải Vô địch thế giới 2006, anh ta suýt đánh cho Paul phát khóc, nhưng khi đó Paul chỉ mới là tân binh năm thứ hai, còn Papaloukas đã 29 tuổi rồi.
Hơn nữa, trận thắng Mỹ, Papaloukas chỉ ghi được 10 điểm và 9 kiến tạo, sao có thể đánh cho Paul khóc được? Bọn anti-fan hoàn toàn không biết Paul kiên cường đến mức nào, vì chẳng ai từng xem vòng playoff năm 2009 của đội Hornets trong kiếp trước của Quách Húc!
Hôm nay, Papaloukas 31 tuổi, cao hai mét lại suýt bị Quách Húc đánh cho phát khóc. Anh ta chỉ phòng ngự vài lượt tấn công trong hiệp hai mà Quách Húc đã ghi liền 9 điểm. Bộ pháp "Mê tung bộ" khiến anh ta bất lực, muốn phạm lỗi thì tay phải thật nhanh, nếu không thì khi phản công sẽ không cản nổi người.
Hai hậu vệ còn lại cũng đều tâm phục khẩu phục. Phòng thủ anh bên ngoài vạch ba điểm bắt buộc phải bao vây, thậm chí mới qua nửa sân đã phải bao vây, vì đồng đội ở khu vực dưới rổ còn yểm trợ cho anh, chỉ cần chậm một chút là anh có thể lao lên.
Cầu thủ Hy Lạp chưa bao giờ đánh kiểu trận đấu này, trọng tâm phòng ngự đều dồn vào một người, dù có bao vây chặn đánh khắp sân cũng chỉ có thể khiến anh khó ra tay, ghi ít điểm đi một chút, nhưng khi bóng được chuyền ra ngoài thì những người khác của đội Mỹ vẫn có thể ghi điểm.
"Bạch tuộc" Diamantidis bị Quách Húc đánh cho sụp đổ tâm lý, nhưng vẫn phải để anh ta làm nhiệm vụ phòng thủ chính vì khả năng phòng ngự của anh ta mạnh nhất. Vị trí của Papaloukas trở nên rất khó xử, vị trí số 1 không phòng được Quách Húc, vị trí số 2 không phòng được Wade, còn Reed không cầm bóng tấn công nhưng nếu bỏ trống thì vẫn có thể ném rổ.
Ở châu Âu có một truyền thuyết, nói rằng sau giải Vô địch thế giới 2006, vô số lời mời từ các đội NBA bay tới tấp, nhưng Papaloukas không hề nao núng, không muốn sang NBA đánh. Hai năm trước, nhiều người dùng câu chuyện này để chứng minh thực lực tổng thể của giải EuroLeague không hề kém cạnh NBA.
Thực tế Papaloukas biết rõ cân lượng của mình. Sau giải Vô địch thế giới, anh ta đã gần 30 tuổi, tốc độ di chuyển có thể chơi được ở châu Âu nhịp độ chậm, nhưng đến NBA thì bước chân của anh ta thậm chí không bằng Calderón của Tây Ban Nha, thì anh ta phòng được ai? Đội NBA cho mức lương tối thiểu thì tất nhiên anh ta không màng tới, kiếm tiền không bằng ở lại châu Âu, sang đó còn có nguy cơ mất mặt, khiến tên tuổi đi xuống.
Hiệp cuối, Quách Húc không nghỉ ngơi mà tiếp tục ra sân, đã nói đánh trọn cả trận là đánh trọn cả trận.
Spanoulis phòng ngự rất sạch sẽ, huấn luyện viên không cho anh ta đối đầu với Quách Húc nữa. Không còn cách nào khác, Span biết rõ kết cục của Vujacic khi phạm lỗi ác ý với Quách Húc tại NBA, trực tiếp bị tống cổ, thậm chí không dám ở lại lãnh thổ Mỹ. Dù bị dẫn trước bao nhiêu, Span cũng không dám ra tay độc ác với Quách Húc, sang năm hợp đồng hết hạn anh ta còn muốn ký tiếp với mức lương cao cơ mà.
Cứ như thế, trọng trách phòng ngự chính Quách Húc chỉ có thể đè nặng lên vai "Bạch tuộc". Ở hiệp cuối, anh ta rốt cuộc không nhịn nổi nữa, sau một lần Quách Húc đột phá đổi hướng, anh ta từ phía sau lao đến khóa cổ kéo người. Trọng tài đuổi anh ta ra khỏi sân và phán cho đội Mỹ hai quả phạt kèm một lần giành quyền kiểm soát bóng.
Khán giả cả sân la ó, tên của người Hy Lạp đều rất dài khá khó nhớ, nhưng sau trận đấu này, nhiều khán giả sẽ nhớ kỹ Diamantidis.
Đáng tiếc đây là ác danh, con đường sang NBA của anh ta trong đời này cũng bị chặn đứng, đội nào dám lấy anh ta? Vào sân bị khán giả la ó chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là người này đã nằm trong danh sách đen của Chủ tịch rồi.
Quách Húc ngã một cái nhưng không bị thương, đứng dậy lên vạch ném phạt, ném vào cả hai quả, đội Hy Lạp xin tạm dừng.
Tuy Quách Húc không sao, nhưng khoảnh khắc này, trong 6 tỷ fan của Quách Húc có rất nhiều người vẫn đang nguyền rủa đất nước Hy Lạp phá sản...
Trong thời gian tạm dừng, bình luận viên CCTV5 lại quan tâm đến một chuyện khác, một hiệu ứng cánh bướm khổng lồ đã xuất hiện.
Dư Gia nói: "Diamantidis lần này chắc chắn sẽ bị cấm thi đấu, chỉ không biết bị cấm bao nhiêu trận. Nếu cấm từ hai trận trở lên thì vận may của đội tuyển Trung Quốc tới rồi, lúc hai đội gặp nhau anh ta sẽ không được ra sân."
Trương Hợp Lý nói: "Tôi thấy cấm hai trận vẫn là ít, đây là phạm lỗi ác ý với siêu sao đấy, hơn nữa khán giả khắp thế giới đang xem trận đấu, ảnh hưởng cực kỳ xấu."
Dư Gia cười nói: "Quách Húc lần này giúp đội Trung Quốc rồi, chỉ cần tiếp theo chúng ta nỗ lực thắng được Đức và Hy Lạp, là có thể tạo nên thành tích tốt nhất trong lịch sử."
Vô tình cắm liễu liễu lại xanh, nhiều cổ động viên Trung Quốc sau khi nghe bình luận đều cảm thấy Quách Húc có duyên với Trung Quốc, đúng là phúc tinh của Trung Quốc.
Đây là tinh thần gì? Đây là tinh thần quốc tế! Là tinh thần cộng sản! Mỗi một quần chúng đều phải học tập tinh thần này!
Quách Húc không bị thương nên sẽ không ra sân nghỉ, tiếp tục thi đấu cho đến tận cuối cùng.
Tỷ số chung cuộc 151 - 63, Dream Team 8 đại thắng Hy Lạp 88 điểm, trả món nợ bị loại tại giải Vô địch thế giới một cách sòng phẳng.
Tại vòng loại Olympic 2003, Mỹ thắng Quần đảo Virgin 113 - 55, thắng cách biệt 58 điểm. Sau trận đó, đội tuyển bóng rổ nam Mỹ không còn kỷ lục đại thắng đối thủ nào nữa. Nay, đội Dream Team 8 này có sức tấn công cực mạnh, độ nổi tiếng vượt xa ngày trước, rất được người hâm mộ yêu mến.
Quách Húc ra sân 40 phút, ghi được 56 điểm, 21 kiến tạo, 4 lần cướp bóng, đồng thời phá vỡ kỷ lục cá nhân ghi điểm và kiến tạo trong một trận đấu tại Olympic, trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử Olympic có trên 20 lần kiến tạo.
Luật bóng rổ quốc tế không những cho phép phòng ngự khu vực (liên phòng) mà còn không có lỗi phòng ngự 3 giây, nên cầu thủ rất khó kiến tạo.
Nhưng Quách Húc đã phá vỡ quy luật này, vì khi anh có mặt trên sân, Hy Lạp không dám đưa trung phong hạng nặng vào, còn các cầu thủ nội tuyến cơ động lại phải đi hỗ trợ bao vây Quách Húc. Phòng ngự khu vực cấm địa của Hy Lạp không thể tránh khỏi việc trở nên yếu đi, Quách Húc thu hút sự bao vây rồi chuyền bóng ra, đồng đội lập tức lao vào rổ, lối đánh như vậy khiến tỷ lệ trúng đích rất cao, cũng dễ tạo thành kiến tạo.
Wade 12 lần ném trúng 10, phạt 4 trúng 3, ghi 23 điểm; James 10 lần ném trúng 8, ba điểm 2 trúng 1, phạt 3 trúng 3, ghi 20 điểm; Reed cũng bỏ túi 15 điểm.
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, Quách Húc bước ra giữa sân vẫy tay chào khán giả xung quanh, tận hưởng tiếng vỗ tay của cả sân vận động, người hâm mộ lại bắt đầu cùng nhau hô vang tên anh.
Độ nổi tiếng của Quách Húc cao đến mức cả Diêu Minh cũng có chút ghen tị, Diêu Minh vừa giành chức vô địch NBA, thâu tóm cả hai danh hiệu MVP, lại còn được chơi trên sân nhà mà không có khán giả nào cùng hô vang tên anh cả.
Các cầu thủ Hy Lạp thì lủi thủi rời khỏi sân, không muốn ở lại thêm một khắc nào, có một cầu thủ trẻ sau khi trở về phòng thay đồ đã khóc thật sự...
Khi đánh giá trận đấu, Trương Hợp Lý cảm thán: "Quách Húc đến thi đấu quốc tế đồng nghĩa với việc Mỹ đã khóa chặt một tấm huy chương vàng, họ thắng trận thật đơn giản, đồng đội chẳng cần phải thể hiện gì nhiều, anh ấy nói phá kỷ lục là phá được ngay."
Dư Gia gật đầu: "Hơn nữa cậu ấy còn thông báo trước với đối thủ, kỷ lục vừa phá là phá một lúc cả đống."
Thống kê sau trận đấu khiến người ta kinh ngạc, đội Mỹ chỉ trong một trận đã phá vỡ 7 kỷ lục Olympic.
Ngoài kỷ lục ghi điểm cá nhân và kiến tạo cá nhân của Quách Húc, còn có kỷ lục ba điểm toàn đội với 26 quả; kỷ lục ba điểm cả trận với 31 quả; kỷ lục ghi điểm toàn đội trong một trận; kỷ lục ghi điểm toàn đội trong một hiệp; kỷ lục ghi điểm trong một hiệp đấu với 49 điểm; tỷ lệ trúng đích tổng thể của đội Mỹ hôm nay đạt 71,1%, đây cũng là kỷ lục cao nhất của Olympic.
Ngoài ra còn một chỉ số dù không phải kỷ lục mới nhưng cũng đáng nhắc tới, đó là cách biệt tỷ số giữa hai đội hôm nay lên tới 88 điểm, xếp thứ ba trong bảng xếp hạng cách biệt lịch sử.
Thực tế họ mới là hạng nhất, cách biệt điểm số lớn nhất trong một trận đấu tại lịch sử Olympic là 100 điểm, có tổng cộng hai lần, đều xảy ra vào năm 1948, lần lượt do đội Trung Quốc và đội Hàn Quốc tạo ra, đối thủ đều là đội Iraq.
Rõ ràng là hàm lượng vàng này cực thấp, vì đối thủ quá yếu ớt...