Phong cách của đội Trung Quốc đối đầu với đội Tây Ban Nha khá là ngang tài ngang sức, cả hai bên đều lấy chiến thuật đánh trận địa làm chủ đạo.
Đúng như những gì Quách Húc đã nói trong buổi họp báo, đội Trung Quốc đánh rất tốt trong trận thứ hai, dẫn trước 14 điểm khi bước vào hiệp cuối. Đáng tiếc là đội Trung Quốc vẫn thua, họ bại trận vì thể lực không đủ và thực lực dự bị không mạnh.
Lưu Vĩ đã có màn trình diễn xuất sắc nhất trong sự nghiệp thi đấu cho đội tuyển quốc gia của mình, công thủ toàn diện, áp đảo cả Calderón và Rubio bên phía đối thủ, nhưng đến hiệp bốn thì kiệt quệ thể lực mà lại không có người thay thế. Rubio và Calderón vậy mà 10 lần ra tay chỉ trúng một, tổng cộng ghi được 3 điểm, còn một mình Lưu Vĩ đã ghi 19 điểm, 5 kiến tạo.
Hậu vệ dự bị Trần Giang Hoa liên tục mất bóng trong thời gian ngắn là bước ngoặt quan trọng dẫn đến thất bại, ở CBA mỗi trận còn không ghi nổi 10 điểm, không kiến tạo nổi 3 lần, liệu có thể giữ bóng trong thời khắc then chốt được không?
Hiệp cuối Đại Trí bùng nổ, nhưng chung quy vẫn không chống lại được sự liều chết của Tây Ban Nha, cuối cùng sai lầm của Lưu Vĩ khiến hai bên hòa 72 điểm và bước vào hiệp phụ.
Trong hiệp phụ, Diêu Minh phạm 6 lỗi rời sân, đội bóng rổ nam Trung Quốc đã dốc hết viên đạn cuối cùng, cuối cùng vì thể lực không chống đỡ nổi mà bị ngược dòng với tỉ số 75-85. Đội Trung Quốc rất phụ thuộc vào sự thể hiện của Diêu Minh, cả công lẫn thủ đều không thể rời xa anh.
Nếu như đội Trung Quốc thắng được Tây Ban Nha, sau đó thắng thêm hai trận nữa là có thể đi tranh suất vào top 4 với Argentina, dù có thua thì cũng sẽ tham gia phân hạng thứ 5, thứ 6, dù thế nào đi nữa cũng sẽ tạo nên lịch sử, ghi vào sử sách.
Đáng tiếc họ thiếu chút hơi sức, hay nói đúng hơn là thiếu một hậu vệ dự bị giỏi. Sau trận đấu, rất nhiều người hâm mộ trên mạng đều cảm thán rằng giá như Quách Húc là người Trung Quốc thì tốt biết mấy, anh và Diêu Minh kết hợp thì đội Trung Quốc có lẽ đã có thể tranh chức vô địch.
Đối thủ trận thứ hai của đội Dream Team là Angola, màn trình diễn của Quách Húc khác hẳn so với trận trước.
Trận đầu tiên anh chỉ ra tay 10 lần, đột phá cũng không nhiều, chỉ hoạt động ở vòng ngoài. Trận này Kobe dự bị, Reed và Quách Húc tăng số lần ra tay.
Hậu vệ của Angola là một cầu thủ nhỏ con cao 1m80, tốc độ rất nhanh, nhưng đối kháng và cản trở ném bóng đều không được. Quách Húc dẫn bóng qua háng rồi lùi lại nhảy ném, phản công cũng cướp ném ba điểm, đối thủ không bao vây thì anh không chuyền, chẳng mấy chốc đã ghi được 12 điểm, ba điểm 5 lần ném trúng 4.
Sau khi đối thủ bao vây, Quách Húc bắt đầu chuyền bóng, chạy chỗ đón bóng ném dưới sự yểm trợ không bóng của cầu thủ nội tuyến, hoặc thu hút đổi phòng ngự rồi chuyền cho đồng đội nội tuyến cắt vào trong.
Sự phối hợp giữa Quách Húc và James cũng rất ăn ý. James có thể tự cầm bóng đột phá, cũng có thể thu hút bao vây rồi chia bóng cho đồng đội, hậu vệ Cavaliers phát huy dựa vào việc yểm trợ đón bóng ném, anh ta quá quen với bài này rồi.
Quách Húc ghi 6 quả ba điểm chỉ trong một hiệp, ghi được 24 điểm, 2 kiến tạo, hiệp hai anh chỉ đánh 5 phút lại ghi thêm 9 điểm, nửa trận đã có 33 điểm, đánh đối thủ không còn sức phản kháng.
HLV K tiếp tục để Quách Húc ra sân trong hiệp hai, không dùng anh không được, khán giả bên ngoài sân cứ hô vang tên anh không ngớt, đặc biệt là rất đồng thanh. HLV để Quách Húc ngồi ghế dự bị chính là đối đầu với người hâm mộ, thời gian ra sân của anh bắt buộc phải là nhiều nhất cả đội.
Paul cảm thấy trong lòng rất khó chịu, người hâm mộ Trung Quốc ước gì anh không được đánh một phút nào thì tốt hơn.
Quách Húc thi đấu cả trận 29 phút, 25 lần ra tay trúng 17, ba điểm 18 lần trúng 11, ném phạt 6 lần trúng 6, điên cuồng ghi 51 điểm, 2 rebounds, 6 kiến tạo, 3 cướp bóng.
Hiệu suất ghi điểm của anh thực sự quá khủng khiếp, đội Dream Team dưới sự dẫn dắt của anh gần như cả trận đều là phản công nhanh, lối chơi chạy và ném 7 giây, nhanh mà không loạn. Angola muốn ổn định nhịp độ cũng không chậm lại được, đội Mỹ đã dùng phòng ngự ép sân trong thời gian dài.
Đây là chiến thuật cần tiêu hao thể lực, đội hình có chiều sâu bình thường tuyệt đối không dám chơi kiểu này, HLV K sắp xếp như vậy là vì trong đội quá nhiều ngôi sao, chê thời gian ra sân quá ít, thể lực quá dồi dào, năng lượng không nơi trút bỏ.
Thời gian ra sân của Quách Húc còn chưa đến 30 phút, các cầu thủ ở vị trí khác chia sẻ thời gian ra sân, thời gian đánh càng ngắn hơn, cho dù HLV K không sắp xếp chiến thuật này, bọn họ cũng muốn ép lên.
Muốn phá vỡ phòng ngự ép sân, cách tốt nhất chính là tăng tốc, cũng lao lên đánh loạn với đối phương, như vậy đối thủ phòng thủ không được vài hiệp rất dễ trở nên luống cuống tay chân.
Võ công thiên hạ, duy nhanh là phá được, nhưng Angola sao có thể nhanh hơn đội Dream Team cơ chứ, họ đến đội Trung Quốc còn bị hành cho 17 điểm cơ mà.
Chung cuộc 117-67, đội Dream Team đại thắng 50 điểm.
Quách Húc trong một trận đã tạo nên kỷ lục ghi điểm cá nhân trong một trận của đội bóng rổ nam Mỹ, kỷ lục ba điểm cá nhân trong một trận tại Olympic, kỷ lục ba điểm đồng đội trong một trận tại Olympic.
Quách Húc chỉ ra tay 25 lần mà suýt phá vỡ kỷ lục ghi điểm cá nhân trong một trận của bóng rổ nam tại lịch sử Olympic. Kỷ lục trước đó do cầu thủ Brazil Oscar Schmidt tạo ra vào năm 1988, ông ấy ghi được 55 điểm khi đối đầu với Tây Ban Nha.
Quách Húc còn là cầu thủ duy nhất ghi trên 40 điểm tại Olympic kể từ năm 1990. Trên bảng xếp hạng ghi điểm cá nhân tại Olympic, Diêu Minh cũng lọt vào top 10, anh đã ghi 39 điểm trong trận đấu với New Zealand năm 2004, là số điểm cao thứ hai sau năm 1990.
Trận này còn có một chi tiết buồn cười, đội Angola có hai cầu thủ sau trận vội vã cầm bút và áo đấu số 1 của đội Suns đã chuẩn bị sẵn chạy đến xin chữ ký Quách Húc, sợ anh quay về phòng thay đồ.
Họ là fan cứng của Quách Húc, trong đó bao gồm cả hậu vệ dẫn bóng bị Quách Húc đánh cho tơi tả. Trong mắt phần lớn cầu thủ Angola, thua 50 điểm không có gì đáng xấu hổ, được thi đấu cùng sân với Quách Húc chính là kỷ niệm có thể khoe cả đời.
Quách Húc tham gia buổi họp báo, cảm nghĩ rất khác biệt: "Tôi thực sự cảm thấy khá có lỗi với đội Angola, tôi cần phải ra tay nhiều hơn để tìm cảm giác, làm nóng cho trận gặp Hy Lạp tiếp theo, sơ ý một chút là ghi được nhiều điểm quá."
Phóng viên ngạc nhiên hỏi: "Ý anh là anh vẫn chưa dùng hết sức?"
Quách Húc mỉm cười: "Đánh hết trận mới gọi là dùng hết sức chứ, trận sau tôi hy vọng có thể thi đấu cả trận, đã nói chuyện này với huấn luyện viên rồi. Từng xem trận tôi ghi 101 điểm chưa? Đó mới là lối đánh dốc toàn lực của tôi, đã lâu rồi tôi không làm như vậy, hơi ngứa nghề."
Các phóng viên đều đoán trận đấu tới sẽ vô cùng đặc sắc, đội Hy Lạp sắp gặp đại nạn rồi. Bị Quách Húc nhắm đến cũng là chuyện bình thường, ai bảo họ loại đội Dream Team VII tại giải vô địch thế giới năm 2006, lại còn có thái độ rất ngạo mạn sau trận đấu chứ?
Lần này sau khi bị bốc thăm vào "bảng tử thần", huấn luyện viên trưởng của Hy Lạp là Giannakis cũng rất chảnh mà nói: "Chúng tôi chính là muốn thi đấu với những đội bóng mạnh nhất, còn đối thủ cùng bảng là ai chúng tôi không quan tâm, trận đấu với đội Mỹ không khác biệt gì so với trận đấu với các đội khác."
Quách Húc đã nghĩ sẵn lời thoại cho buổi họp báo sau khi đánh xong Hy Lạp rồi: "Bây giờ mọi người đã thấy sự khác biệt giữa thi đấu với đội Mỹ và thi đấu với các đội khác chưa?"
Quách Húc vừa lên tiếng, vé trận đấu thứ ba của đội Mỹ nhanh chóng bán sạch, chủ tịch NBA David Stern cũng thầm nhấn like cho Quách Húc. Quách Húc làm vậy là quảng cáo cực tốt cho liên minh NBA, chỉ cần một trận đại thắng, nhân khí đã mất đi sau bao nhiêu lần thua từ năm 2002 đến 2006 của đội tuyển quốc gia đều có thể lấy lại.
Cư dân mạng đều đang thảo luận Quách Húc sẽ đánh ra số liệu như thế nào, không một ai cho rằng thắng thua của trận đấu còn ẩn số.
"Tôi cá trận sau anh ấy chắc chắn phá kỷ lục lịch sử ghi điểm tại Olympic, chỉ cần các cầu thủ khác phối hợp để anh ấy ném nhiều hơn, anh ấy lấy trên 60 điểm là dễ như trở bàn tay, chỉ sợ có kẻ không biết điều tranh quyền kiểm soát bóng."
"Tôi cảm thấy khả năng anh ấy lấy double-double lớn là cao hơn, anh ấy đã lên tiếng rồi, đội Hy Lạp có thể không sắp xếp chiến thuật bao vây anh ấy sao?"
"Tôi cá ngày mai thắng Hy Lạp trên 50 điểm, sẽ không ít hơn Angola đâu."
"Người Mỹ khi thất bại thường nói: Chúng tôi không cử những cầu thủ xuất sắc nhất. Bây giờ cầu thủ xuất sắc nhất đến rồi, người Hy Lạp sợ rồi sao?"
Đọc bình luận trên mạng, HLV K cũng cảm thấy hơi buồn bực, vì năm 2006 họ từng thua Hy Lạp.
Năm đó giải vô địch thế giới Quách Húc không có mặt, họ lại thua một đội bóng mà ở chung kết bị Tây Ban Nha hành cho ra bã. Bây giờ trong đội có thêm một Quách Húc, mọi người đều cảm thấy thắng Hy Lạp 40 điểm là còn ít, bắt buộc phải trên 50 điểm.
Đội Hy Lạp áp lực tăng cao, trước trận đấu đã nghiêm túc diễn tập chiến thuật.
Họ hiểu rõ đối thủ sẽ đánh tới chết, tuyệt đối không nương tay...