Nash
Ngày 3 • 6:43 sáng
“Hệ thống sưởi của con xe này siđa không thể tả.” Klozowski nói, xoa hai tay vào nhau trước cửa thông khí.
Chiếc xe đang đỗ bên kia đường, đối diện với cửa hàng Cars R Us trên phố Pulaski. Tấm biến ở mặt tiền cho biết phải một giờ nữa họ mới mở cửa, sớm hơn hai giờ so với thường lệ để phục vụ chương trình khuyến mại giảm giá nào đó nhân dịp lễ Tình nhân. Những dải ruy băng đỏ giăng khắp bãi xe.
Sau gần cả đêm loanh quanh ở nhà Davies giám sát Đội Khám nghiệm Hiện trường làm việc, Nash phải tranh thủ chút thời gian ít ỏi để tạt về nhà tắm rửa và thay quần áo trước khi qua đón Kloz ở căn hộ của anh ta trong trung tâm thành phố. Khi đến nơi, anh thấy Kloz ngồi trên bậc tam cấp bên ngoài, tu Red Bull ừng ực.
Nash vỗ lên bảng điều khiển. “Connie đây tuy có già yếu xuống sắc, nhưng tôi sẽ sớm đưa em ấy trở lại ngôi vị nữ hoàng. Chỉ cần tút tát tí chút là ngon ngay.”
Hai tay Kloz bỗng khựng lại, anh ta quay sang trân trối nhìn Nash. “Ông làm tôi sợ vãi linh hồn đấy biết không. Thật chứ chẳng đùa. Ông khiến tôi liên tưởng đến Christine*, mọi người trong đó có kết cục chẳng tốt lành gì, cả cái ô tô cũng thế. Sao không đổi thứ đồ đồng nát này sang một con Toyota hay Honda tử tế hơn? Loại có túi khí và đầu đĩa CD ấy. Chứ con này vẫn xài đầu đọc tám rãnh kìa Nash. Hẳn đầu đọc tám rãnh đấy cha nội. Tôi hỏi ông, thời buổi này ông bói đâu ra được băng tám rãnh* mà nghe?”
*Chú Thích:
Christine là bộ phim kinh dị được sản xuất năm 1983 dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên của Stephen King, xoay quanh câu chuyện nhân vật chính Amie Cunningham mua phải chiếc xe ô tô ma quái tên là Christine và bị nó tác động tiêu cực đến tâm trí.
Băng tám rãnh (8-track tape) là loại băng từ phố biến vào khoảng giữa thập niên 60 đến giữa thập niên 80 ở phương Tây.
“Ôi, chú em đúng là thiếu đức tin.” Nash nói. Anh nhoài người, dộng nắm đấm lên hộc để găng. Nắp hộc bật tung, rơi trúng đầu gối Kloz. Những cuộn băng tám rãnh từ bên trong ào ra như thác xuống sàn xe. “Bỏ một gã chất chơi trong số đó vào coi.”
Kloz tròn mắt nhìn đống băng dưới chân mình. “Con xế này chính thức thăng cấp thành huyền thoại nhé.” Anh ta cúi xuống nhặt lấy một cuộn. “Hết sảy!” Anh ta nhét cuộn băng vào đầu từ tám rãnh, một tiếng “cách” vang lên nghe rất “đã”. Lát sau, giai điệu mở đầu ca khúc Sweet Caroline của Neil Diamond* lạo xạo cất lên qua dàn loa còi với những nốt luyến láy khàn khàn.
*Chú Thích:
Neil Leslie Diamond (1941 -) là ca sĩ, nhạc sĩ và diễn viên người Mỹ, một trong những nghệ sĩ có số lượng bản thu âm bán chạy nhất mọi thời đại.
Nash gõ ngón tay trên vô lăng, Kloz thì bắt đầu uốn éo, nghiêng ngả theo nhịp beat. “John Lennon* cứ gọi là chạy dài. Thiên tài đích thực là đây.”
*Chú Thích:
John Winston Ono Lennon (1940 - 1980) là nhạc sĩ, ca sĩ người Anh, người sáng lập và thủ lĩnh của ban nhạc huyền thoại The Beatles.
Kloz bắt đầu ngâm nga.
Nash rướn người sang, nhấn nút nhả băng.
“Quái gì vậy?” Klozowski cau mày.
“Tôi mà để cho anh nghe tiếp, chẳng mấy chốc anh sẽ ông ổng hát, rồi thể nào tôi cũng hát theo, như thế cả hai sẽ cùng nhau trải qua những giây phút đặc biệt, và khi giây phút ấy qua đi, mọi chuyện sẽ thành ra khó xử. Tôi chưa sẵn sàng hát nhạc Neil Diamond cùng anh đâu. Bước tiến khá trọng đại đấy. Anh nhập hội chưa đủ lâu.” Nash nói.
“Nếu đổi lại là Clair hay Porter thì anh hát ngay chứ gì?”
“Chuyện đó khác.”
“Khác thế nào?”
“Đơn giản là khác thôi.”
“Xem ra có một sự ghen tị không hề nhẹ ở đây. Phòng IT bọn tôi chả hát hò bao giờ.”
Nash căng mắt nhìn sang bên kia đường. “Có động tĩnh kìa.”
Một người đàn ông mặc áo khoác dày màu xanh dương bước ra khỏi chiếc xe SUV sơn đỏ rồi lội qua lớp tuyết để đến với tòa nhà thấp bè màu ghi nằm giữa bãi xe. Ông ta loay hoay mở khóa bằng đôi tay vẫn còn đeo găng, sau đó đẩy cửa và lách vào.
“Chắc chắn là quản lý hoặc chủ cửa hàng.” Kloz nói. “Anh đoán không sai. Quả nhiên ông ta đến sớm để chuẩn bị cho chương trình giảm giá.”
“Vào việc thôi.” Nash nói. Anh cởi dây an toàn và mở cửa xe. Cơn gió lạnh băng thốc tới làm anh suýt ngã nhào, chật vật lắm mới đứng vững được trên băng. Anh kéo lại cổ áo khoác và khép chặt. Giá mà có thêm chiếc mũ nữa thì tốt.
Khi thấy không còn xe đi tới, anh cố gắng sang đường thật nhanh mà không để mình bị ngã. Klozowski theo sau.
Bãi xe của Cars R Us có diện tích nhỏ, cùng lắm chỉ khoảng hai ngàn mét vuông, bao quanh là dãy hàng rào cao màu đen và giàn đèn pha vàng lắp trên mấy cây cột được bố trí để chiếu sáng những chiếc xe đời mới đã qua sử dụng sao cho đẹp nhất. Mỗi xe đều kèm theo mấy mẩu quảng cáo bên dưới mức giá lạm phát: Đi ít! Không gỉ! Giá hời! Sạch đẹp!
Nash rảo bước qua bãi xe và dừng lại trước cửa văn phòng.
Kloz trượt chân suýt ngã trên lớp băng ở vỉa hè. Anh ta vội ngó quanh xem có bị ai trông thấy không. Nash nhìn anh ta chòng chọc.
“Khi nào toàn bộ chuyện này kết thúc, tôi sẽ chuyển tới sống ở Florida hoặc LA*. Thiếu gì việc cho dân IT ở những bang có khí hậu ấm áp.” Kloz nói khi cuối cùng cũng tới được văn phòng làm việc.
*Chú Thích:
Tức thành phố Los Angeles.
“Anh mà chuyển đi, fan Cubs* từ mặt anh ngay. Những bang ấm áp toàn đội hạng bét, chả có cộng đồng fan gì sất. Dân ở đấy cả ngày chỉ chăm chăm chạy xe vòng vèo khắp bãi biển tìm chỗ đậu hoặc kéo nhau đi chơi golf. Làm gì có thời gian cho những môn thể thao đích thực.”
*Chú Thích:
Tức Chicago Cubs, đội bóng chày chuyên nghiệp có trụ sở tại Chicago, bang Illinois.
Kloz gõ lên ngực mình. “Thế anh tưởng một gã IT như tôi thì biết thế nào là thể thao chắc?”
Nash lắc đầu ngán ngẩm. “Không bao giờ tôi thèm song ca với anh.”
“Kệ anh.”
Cửa chính của tòa nhà văn phòng nhỏ đã bị khóa, song Nash vẫn trông thấy người đàn ông đi lại bên trong. Anh gõ lên tấm kính và giơ thẻ cùng phù hiệu cảnh sát. Người đàn ông đang đứng cạnh tủ hồ sơ ở góc trong quay ra nhìn, tay cầm chiếc thìa đong cà phê. Ông ta chẳng ngại ngần tỏ rõ thái độ khó chịu khi bị làm phiền, ra vẻ bực bội vứt chiếc thìa vào hộp cà phê cỡ đại thường bán ở Costco* rồi lừ đừ đi ra cửa. Ông ta vẫn mặc cái áo khoác xanh dương nhưng mở phéc-mơ-tuya đến lưng chừng cái bụng phệ. Bên trong lấp ló chiếc áo len xanh lục.
*Chú Thích:
Costco là tập đoàn bán lẻ đa quốc gia có trụ sở tại Mỹ, sở hữu hệ thống cửa hàng dành cho khách mua buôn với giá rất phải chăng.
Ông ta săm soi phù hiệu cảnh sát qua tấm kính lem luốc. “Các anh muốn gì?”
“Thái độ với công chức nhà nước như vậy là không được nhé.” Kloz nói.
“Chúng tôi thuộc Sở Cảnh sát Chicago. Chúng tôi có vài điều muốn hỏi ông.” Nash cố nói to để át đi tiếng gió ù ù.
Người đàn ông ngoái lại nhìn cái máy pha cà phê với ánh mắt đầy lưu luyến, sau đó vặn khóa cửa rồi đẩy lên, ra hiệu mời họ vào. “Lẹ lên, đừng để nhiệt thoát ra ngoài.”
Nash và Kloz lách người vào phòng, ông ta khóa cửa rồi lại ngó cái máy pha cà phê.
“Ông có vẻ tâm huyết với nó nhỉ.” Nash nói.
Ông ta thở dài. “Xin lỗi, tôi mới cai thuốc lá hồi năm ngoái, rượu cũng đã cai từ năm kia rồi. Giờ chỉ còn mỗi tật nghiện caffeine là chưa bỏ được thôi.”
“Vậy cứ tự nhiên.” Nash nói.
Họ nhìn người đàn ông xăng xái chạy lại chỗ tủ hồ sơ, cẩn thận xúc ra mười thìa cà phê xay rồi đem bình chứa của máy tới chỗ cái bồn rửa nhỏ ở góc phòng để lấy nước. Ông ta nhấn nút và máy bắt đầu chạy, phát ra tiếng xì xì, lóc bóc khi nước dần nóng lên. Sau đó ông ta quay sang họ, giờ đã có thể thoải mái nói chuyện được rồi. “Tôi là Mel Cumberland. Tôi có thể giúp gì cho hai sĩ quan thực thi pháp luật đáng mến đây?”
“Tôi là Thanh tra Nash, còn đây là Edwin Klozowski.” Anh lấy điện thoại di động trong túi ra, gõ màn hình rồi giơ lên. “Ông có biết cô bé này không?”
Bàn tay Cumberland nhanh như cắt với sang cái bàn bên cạnh, làm Nash tí nữa thò tay định rút súng rồi mới ngớ ra ông ta chỉ lấy cặp kính. Anh nghe thấy Kloz cười hinh hích sau lưng.
Cumberland đeo kính lên và tiến lại gần. “Tôi xin phép?”
Nash đưa máy cho ông ta.
Ông ta gí sát mắt vào màn hình, hơi cúi đầu để nhìn được rõ hơn qua cặp kính. “Tôi có lý do gì để quen biết cô bé không?”
“Cái xe ấy kìa.” Kloz lên tiếng từ phía sau. Nash ngoái lại, nhìn theo hướng anh ta chỉ và trông thấy chiếc Mazda2 màu xanh lục sáng đang đậu trong bãi.
“À, hóa ra là cô bé đó.” Cumberland nói và trả điện thoại cho Nash. “Các anh nghe này, tôi đã giải thích với nhiều phụ huynh về vấn đề này rồi. Không có luật nào cấm thanh thiếu niên mua ô tô cả. Chúng chỉ bị cấm lái xe khi chưa lấy bằng thôi. Cô bé không có lịch sử tín dụng nên tôi yêu cầu cô bé chia nhỏ số tiền cần thanh toán ra để trả dần, tối thiểu là mười lần, thì mới được mang xe về. Đến lúc trả xong thì cô bé đã đủ mười sáu tuổi nên sẽ không có rắc rối gì hết. Nếu bố mẹ cô bé định khiếu nại tôi với chính quyền thì tốt nhất họ đọc các quy định và điều khoản đi đã rồi hẵng làm lãng phí tiền thuế của dân. Tôi tin các anh còn nhiều việc khác quan trọng hơn cần phải giải quyết. Và tôi cũng thế.”
Sau lưng Cumberland, cái máy phát ra tiếng xì xèo. Bằng động tác thành thục, ông ta cẩn thận nhấc ấm đựng cà phê ra, thay bằng một cái cốc lem nhem vết ố vàng rồi hứng ở đó một lúc, đến khi đầy thì lấy ra và đặt ấm vào chỗ cũ. Thân cốc in dòng chữ đen đã phai màu: KHÔNG CÓ CÂU BÔNG ĐÙA NÀO ĐÂU, CHỈ LÀ CỐC ĐỰNG CÀ PHÊ THÔI (VÀ ĐÔI KHI CẢ WHISKEY NỮA).
“Nếu được một cốc thì tôi cũng không thấy phiền đâu.” Klozowski nói. “Nhưng có lẽ đựng bằng thứ kia thì hơn.” Anh ta hất hàm về phía chồng cốc xốp đặt bên cạnh tủ hồ sơ.
Cumberland lấy cà phê vào hai cốc rồi đưa cho Kloz và Nash. “Hai lần đầu cô bé thanh toán rất đúng hạn, nhưng lần thứ ba thì trễ, đến giờ là gần hai tuần rồi. Trẻ con thời nay chẳng có ý thức trách nhiệm gì cả. Chắc là lại nướng tiền vào bộ đầm dạ hội hay thứ quái quỷ nào đó rồi, xong không buồn ghé qua xin khất. Tôi vẫn hay bỏ qua cho tụi nhỏ lần đầu, không bắt nộp phạt và cố gắng giải thích để chúng hiểu được tầm quan trọng của việc thanh toán đúng hạn, nhưng nhiều đứa thay vì nhận sai thì lại đi trốn tránh. Chúng mà tái phạm lần thứ hai là sẽ rắc rối đây.”
“Cô bé ấy chết rồi.” Nash nói và quan sát kĩ để thăm dò phản ứng của ông ta.
Ông ta không có biểu hiện gì mà chỉ nói: “Hừm, tôi không giết cô bé.”
“Thật sao?”
Cumberland đặt cốc cà phê lên tủ hồ sơ và giơ hai tay. “Tôi không rõ các anh đang nghĩ gì, nhưng việc duy nhất tôi làm là bán xe cho cô bé. Từ trước tới giờ tôi mới gặp cô bé khoảng bốn, năm lần là cùng. Cô bé tìm đến đây, tham quan bãi xe vài lần, quyết định mua chiếc Mazda, sau đó làm hồ sơ thanh toán định kỳ, trả trực tiếp tại văn phòng. Đấy, tất cả chỉ có thế. Như tôi vừa nói, cô bé chưa nộp tiền dù kỳ thanh toán gần nhất đã đến hạn từ hai tuần trước. Lần cuối cùng tôi gặp cô bé là khi vừa qua năm mới. Đúng ra mà nói, cô bé còn chưa được quyền sở hữu chiếc xe mà phải tích lũy đủ mười phần trăm đã rồi chúng tôi mới làm hợp đồng chính thức.”
“Vậy là từ tháng Một tới giờ ông không gặp cô bé?”
Cumberland đi vòng qua bên kia bàn và gõ bàn phím máy tính. “Ella Reynolds phải không? Cô bé đến đây lần cuối vào ngày 3 tháng Một để thanh toán ba trăm mười hai đô la. Tôi bảo cô bé chỉ cần nộp hai trăm đô là đủ, nhưng cô bé không muốn người khác mua mất chiếc xe mình thích nên cố trả thêm cho đủ số tiền cần đặt cọc. Trước đó một tháng, cô bé đã nộp hai trăm bảy mươi ba đô. Hôm ấy là ngày 2 tháng Mười hai.”
“Không hiểu cô bé lấy đâu ra ngần ấy tiền nhỉ.” Kloz nói. “Chúng ta không có thông tin gì về việc cô bé đi làm.”
Cumberland kéo thanh cuộn để xem qua hồ sơ. “Trong tờ khai có viết, cô bé làm gia sư cho một số em học sinh. Hay ít ra thì đó là những gì cô bé đã viết trong phần thông tin nghề nghiệp.”
“Có thể cô bé giấu bố mẹ chuyện đi dạy thêm.” Klozowski nói. “Ngày xưa tôi cũng làm gia sư nhưng không cho cụ khốt ở nhà biết. Nếu biết, cụ cắt tiền tiêu vặt của tôi ngay. Tôi cứ ỉm đi, thế là hốt trọn cả hai món.”
“Tôi biết anh là hình mẫu đứa con lý tưởng rồi.” Nash đáp. “Hóa ra cô bé hay ghé Starbucks là để dạy thêm. Ngoài lướt web tìm mua xe, có thể cô bé hẹn học sinh của mình ở đó.”
“Tôi cũng toàn đến Starbucks và thư viện để dạy.” Kloz tán đồng.
Nash kéo thanh cuộn, tìm ảnh chụp Lili Davies trong điện thoại và giơ ra trước mặt Cumberland. “Vậy còn người này? Ông đã gặp cô bé ở đây bao giờ chưa?”
Ông ta cố nhìn vào màn hình bé tẹo, đôi mắt nheo lại sau cặp kính. “Chưa. Cô bé này thì tôi không biết.”
“Nhỡ cô bé có đến và được nhân viên bán hàng khác tiếp đón thì sao?”
Cumberland lắc đầu. “Nếu cô bé đến thì tôi phải biết chứ, lúc nào tôi chẳng ở đây. Tôi rất coi trọng việc ghi nhớ mọi vị khách tới cửa hàng. Mấy cậu nhân viên trẻ tuy cũng khá nhưng vẫn chưa bằng tôi. Bọn họ có thể để khách tay trắng ra về, chứ tôi thì không. Đã vào tay tôi thì kiểu gì cũng bán được.”
“Chúng tôi sẽ cần danh sách nhân viên làm việc tại đây.” Nash nói.
“Chuyện đó thì đơn giản. Có tôi, Brandon Stringer, và Doug Fredenburg. Doug là thợ máy. Cậu ta bị cúm nên nghỉ hai hôm nay rồi. Brandon thì tám giờ sẽ đến.”
“Có ai trong hai người đó tiếp xúc với cô bé Reynolds không?”
“Theo như tôi biết thì không.” Cumberland đáp lời Nash. “Hôm đầu tiên cô bé đến, lúc đó Brandon đang tiếp khách hàng khác. Cô bé trông vậy mà quyết đoán ra phết, chỉ xem qua chiếc Mazda trong bãi một lượt rồi mạnh dạn vào thẳng đây, nói với tôi là muốn mua chiếc xe đó. Chẳng cần lái thử hay gì hết. Tất nhiên tôi cũng không để người chưa có bằng lái thử xe, mà sẽ đích thân chở cô bé đi một vòng.”
“Thế còn cậu kia, Fredenburg?”
Cumberland lại gõ bàn phím. “Lúc đó hình như cậu ta đang chui dưới gầm chiếc Pontiac trong gara để thay xi lanh phanh chính. Cậu ta hiếm khi tiếp xúc với khách hàng. Các anh cứ ở đây chờ Brandon tới rồi hỏi cậu ta. Có thể tham quan bãi xe một vòng.” Ông ta hất hàm về phía chiếc Chevy Nova của Nash đang đỗ bên kia đường. “Xe của anh có cơ hội lên đời ngon nghẻ hơn đấy, nhưng liệu anh có thời gian và nguồn lực để thực hiện không? Chi bằng đổi nó lấy cái khác tốt hơn, kiểu “chìa khóa trao tay” ấy mà.”
“Loại nào có hệ thống sưởi chạy được, và có thể là cả dàn loa stereo không núm vặn ở bên thân nữa.” Kloz nói. “Xe của anh cũ đến mức phải mở nắp ca-pô để tống thức ăn cho lũ ngựa bên dưới ấy.”
Hai người kia giương mắt nhìn anh ta.
“Ô kìa, ví von hay thế còn gì.”
“Không, chẳng hay tí nào con trai ạ.” Cumberland đáp.
Nash và Kloz quay lại ngồi trong chiếc Chevy. Những bông tuyết xoay tròn rơi trên kính chắn gió.
Nash nổ máy rồi đưa mắt nhìn sang bên đường. “Tôi không cho rằng ông vua cà phê kia là kẻ chúng ta cần tìm.”
“Việc điều tra xin nhường lại cho nhóm điều tra viên các anh, nhưng tôi cũng phải công nhận ông ta không khớp với những suy đoán của chúng ta. Bắt cóc một cô gái ngay trong bãi xe của mình đúng là ngu ngốc hạng nhất, hơn nữa, nói thật tôi thấy ông ta dường như chẳng có động lực gì để làm ra một việc như thế.”
“Ông ta già quá rồi.” Nash nói. “Những vụ án kiểu này thường có động cơ liên quan đến tình dục, đặc trưng của nhóm tội phạm dưới ba mươi lăm tuổi. Kể cả khi nạn nhân không bị xâm hại đi nữa, tình dục vẫn là yếu tố then chốt. Cumberland dễ phải ngoài năm mươi. Đã vậy còn thừa cân. Một cô bé tuổi teen đủ sức nện cho ông ta một trận thừa sống thiếu chết nếu ông ta định giở trò ong bướm. Ông ta đừng mơ bắt cóc được ai đó trong không gian mở như thế này. Kẻ chúng ta cần tìm có tuổi đời trẻ hơn, khỏe hơn, với động cơ thực sự cơ.”
“Nhưng một trong những nhân viên của ông ta vẫn có thể là hung thủ.” Kloz nói. “Ông ta nói Lili không đến không có nghĩa điều đó là sự thật.”
“Cả hai cô bé đều đang tìm mua xe. Đó là thứ duy nhất có thể coi như đầu mối mà chúng ta có. Ta sẽ ngồi đây đợi hai cậu nhân viên kia đến.”
Kloz thò tay định bật bộ loa stereo.
“Không được.”