Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 178 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51
Bản lĩnh của Hỏa Tà (2)

❊ ❊ ❊

Thủy Yêu Nhi thu lại Tro Mông Trướng, trên mặt trên đầu Hỏa Tiểu Tà đều là bụi bặm, nhưng hắn vẫn tỏ ra vô cùng phấn khởi, nói: "Mở được rồi!"

Trên mặt đất hiện ra một cái hố lớn đen ngòm, cửa vào có một cái thang gỗ thông xuống phía dưới, bên trong bụi bặm cuồn cuộn, không nhìn rõ thứ gì.

Thủy Yêu Nhi nhìn vào trong hố, rút ra một mảnh vải rách từ đống gạch vụn, lấy mồi lửa trong túi ra châm lên rồi ném xuống hố. Mảnh vải chậm rãi hạ xuống mà vẫn không tắt.

"Được! Có thể xuống dưới!" Thủy Yêu Nhi quan sát một chút, ném cho Hỏa Tiểu Tà một chiếc khăn voan đen, nói: "Quấn quanh miệng mũi đi."

Hỏa Tiểu Tà nghe theo lời dặn của Thủy Yêu Nhi, buộc chặt khăn voan lại. Khăn vừa đưa sát mũi, một mùi lạ sực vào, khiến tinh thần hắn chấn động hẳn lên.

Thủy Yêu Nhi đi trước, Hỏa Tiểu Tà theo sau, men theo thang gỗ xuống dưới hố. Hỏa Tiểu Tà vươn tay kéo chiếc nắp đang che nửa chừng xuống, đậy lại thật chậm, không phát ra chút tiếng động nào. Nắp đóng kín, ánh sáng biến mất, trong hố tối om không nhìn thấy ngón tay.

Hỏa Tiểu Tà và Thủy Yêu Nhi men theo thang gỗ leo xuống khoảng độ cao năm sáu người mới chạm đáy. Hỏa Tiểu Tà dậm chân xuống đất, thấy vô cùng bằng phẳng, dường như là đất được nện chặt mà thành. Thủy Yêu Nhi trong bóng tối lên tiếng: "Hỏa Tiểu Tà, đừng cử động, ta ngửi thấy mùi dầu đèn."

Hỏa Tiểu Tà vâng lời, đứng im bất động. Tuy không nhìn rõ kích thước của hang động này, nhưng hắn có thể cảm nhận được luồng khí trong hang rất gấp, gió thổi từ nơi tối tăm phía trước lại. Tiếng nói của Thủy Yêu Nhi vọng lại âm vang ngắn ngủi, dường như cái hang này không rộng rãi nhưng lại hun hút chiều sâu.

Thủy Yêu Nhi lấy mồi lửa trong tay ra, lắc nhẹ, đốm lửa nhảy nhót một chút, lóe lên tia sáng trong bóng tối. Chưa đợi Hỏa Tiểu Tà kịp chú ý, nàng đã che tắt mồi lửa, bóng tối lại bao trùm. Chỉ nghe thấy tiếng bước chân của Thủy Yêu Nhi xa dần rồi lặng ngắt. Hỏa Tiểu Tà không phải sợ tối, nhưng việc đột nhiên không nhìn thấy, không nghe thấy Thủy Yêu Nhi khiến hắn hơi rợn tóc gáy, không kìm được khẽ gọi: "Thủy Yêu Nhi, cô đi đâu đấy?"

Trong bóng tối phía xa, ánh sáng lại dấy lên, rồi càng lúc càng sáng, chẳng mấy chốc toàn bộ hang động đã bừng sáng. Thủy Yêu Nhi khều nhẹ ngọn đèn dầu trên tường, ngọn lửa nhảy nhót cháy rất mạnh. Nàng quay đầu nói với Hỏa Tiểu Tà: "Sao nào, sợ rồi à? Sợ phải ở lại đây một mình sao?"

Hỏa Tiểu Tà hơi ngượng ngùng đáp: "Đâu có." Hắn tránh ánh mắt của Thủy Yêu Nhi, vội vã bước ra xa vài bước, ngó nghiêng xung quanh. Thủy Yêu Nhi khẽ cười, không nhìn hắn nữa mà cũng bắt đầu quan sát xung quanh.

Hang động dưới bếp sau Lạc Mã Khách Sạn này chỉ rộng chừng hai trượng, tương đương với kích thước sảnh chính của khách phòng, vuông vức ngay ngắn, tường và trần hang đều được nện chặt rất phẳng phiu. Ở một góc hang có một chiếc ròng rọc gỗ khổng lồ cao bằng hai người, đỉnh chạm tới trần hang, hai đầu đều cắm xuống đất. Ròng rọc này không phải loại nằm ngang như trên giếng nước mà dựng đứng, trên ròng rọc quấn ngang hàng chục sợi dây thừng to lớn, nhưng phần lớn đã tuột ra, rơi vãi đầy đất. Một góc khác của hang chất đầy các loại công cụ đào bới, số lượng rất lớn, đồ sắt đã hoen gỉ, cán gỗ hầu hết cũng gãy vụn, phủ đầy bụi bặm, hiển nhiên đã nhiều năm không ai đụng đến. Nhìn về phía ngọn đèn dầu, có một lối đi ngầm cao xấp xỉ chiều cao của Hỏa Tiểu Tà, rộng bằng hai người, thẳng tắp kéo dài vào trong, tối om không nhìn thấy gì cả.

Thủy Yêu Nhi bước tới cạnh ròng rọc, nhặt một sợi dây thừng lên kéo thử, rồi ngước nhìn lên đỉnh. Những sợi dây thừng này chui ra từ lỗ tròn phía trên ròng rọc, lại được chia hướng bởi các cọc gỗ, như vậy mới quấn được vào ròng rọc.

Thủy Yêu Nhi nói: "Hẳn đây chính là cơ quan then chốt để kích hoạt Cự Hố Trận, trách không được hai gã tiểu nhị của Tiền Chưởng Quỹ đều cao lớn vạm vỡ, người bình thường đúng là không đối phó nổi chiếc ròng rọc này."

Hỏa Tiểu Tà cũng nắm lấy một sợi dây kéo thử, hỏi: "Cơ quan này hỏng rồi sao?"

Thủy Yêu Nhi lắc đầu đáp: "Ta cũng không biết nguyên lý vận hành của Cự Hố Trận, nhưng nhìn những sợi dây này, dường như là rủ xuống từ trên mái nhà, xuyên qua tường mà vào. Có lẽ mỗi sợi dây chính là dây dẫn để kích hoạt một cái hố lớn. Khỉ con, chúng ta không cần ở lại đây lâu, đi về phía trước xem sao."

Thủy Yêu Nhi đi lấy đèn dầu xuống, Hỏa Tiểu Tà thì vòng lại một góc hang, bới trong đống công cụ phế thải chọn lấy một cái cuốc còn khá nguyên vẹn, cầm trên tay rồi vội vàng chạy theo Thủy Yêu Nhi. Thủy Yêu Nhi mỉm cười nhạt, không bình phẩm gì về hành động nhặt cuốc của Hỏa Tiểu Tà. Nàng giơ cao đèn dầu, Hỏa Tiểu Tà theo sát phía sau, hai người chui vào địa đạo, chậm rãi dò dẫm đi tới.

Địa đạo này vô cùng chật hẹp, vừa đủ cho hai người đi song song, chiều cao cũng bằng với Hỏa Tiểu Tà. Thủy Yêu Nhi vóc người nhỏ nhắn, đi phía trước rất nhẹ nhàng, còn Hỏa Tiểu Tà cao hơn nàng nửa cái đầu, lại còn kéo theo cây cuốc nên chỉ đành cúi đầu đi sát theo sau.

Địa đạo chừng hai ba mươi bước đầu, mặt đất và vách tường còn khá bằng phẳng, càng vào trong càng gập ghềnh, có thể thấy càng về sau càng ít người lui tới. Hai người đi thêm hơn hai mươi bước nữa thì thấy phía trước xuất hiện một ngã tư đường, thông ra ba hướng, mặt đất nghiêng xuống dưới, dường như dẫn tới nơi sâu hơn trong lòng đất.

Hỏa Tiểu Tà ngó nhìn cả ba hướng, bên trong đen ngòm, không hề thấy dấu hiệu của điểm tận cùng, không khỏi nói: "Thủy Yêu Nhi, không lẽ là mê cung sao? Sao nhìn như vô tận thế này?"

Thủy Yêu Nhi nói: "Mê cung gì chứ, mê cung không thô sơ thế này đâu."

Hỏa Tiểu Tà hỏi: "Nhưng sao cô dám chắc?"

Thủy Yêu Nhi khẽ cười đáp: "Khỉ ngốc, ngươi chưa từng vào mê cung nên đương nhiên không biết. Nếu là mê cung phức tạp dưới lòng đất, một đặc điểm cực kỳ quan trọng là khi đi vào sẽ không cảm thấy có gió, không có lấy một chút gió nào, vì đến cả gió cũng không lọt ra được, không khí như thể ngưng trệ không lưu chuyển, vô cùng đáng sợ. Không như nơi này, có thể cảm nhận được cơn gió núi mạnh mẽ thế kia." Thủy Yêu Nhi giơ tay lên, khua khoắng trong không trung, "Gió này thổi thẳng tắp, lại còn lẫn mùi đất hoang, chắc chắn là thổi đến từ hướng này." Nàng chỉ tay về phía bên trái.

Hỏa Tiểu Tà gật đầu nói: "Được mở mang tầm mắt rồi! Thủy Yêu Nhi, vậy mê cung lợi hại nhất mà cô từng đến là cái nào?"

Thủy Yêu Nhi bỗng khựng người lại, đột nhiên chậm rãi nói bằng giọng lạnh băng: "Thập Lý Tung Hoành Cung dưới lăng mộ Thành Cát Tư Hãn, kiệt tác của Thổ vương đời thứ ba mươi tư nhà Thổ là Điền Sĩ Khâu. Mê cung chia làm mười tầng, cứ thế xông vào thì đừng nói đến chuyện ra ngoài, ngay cả tầng thứ nhất còn chưa thám hiểm xong, người ta đã chết ngạt vì thiếu dưỡng khí rồi." Nói xong, nàng không ngoái đầu lại, bước thẳng vào đường hầm bên tay trái.

Hỏa Tiểu Tà đuổi theo sau hỏi: "Thập Lý Tung Hoành Cung? Nhà Thổ? Sao Thành Cát Tư Hãn lại xây một mê cung lớn như vậy?"

"Vì Thành Cát Tư Hãn muốn giữ một món đồ, muốn món đồ đó vĩnh viễn không rời xa mình."

"Chẳng phải lăng mộ Thành Cát Tư Hãn vẫn luôn không tìm thấy sao?" Hỏa Tiểu Tà truy vấn.

"Không phải là không tìm thấy, mà là lũ người phàm tục các ngươi không biết phương hướng và cách thức vào cung mà thôi. Có những nơi, khắp thiên hạ chỉ có người của Ngũ Đại Thế Gia chúng ta biết, nhưng nếu không phải vạn bất đắc dĩ, chúng ta cũng chẳng tìm đến."

"Nhưng đó là vật gì? Món đồ đó còn đó không?"

"Đã bị Mộc vương của nhà Mộc lấy đi rồi." Thủy Yêu Nhi lạnh lùng đáp, không muốn trả lời câu hỏi trước đó.

"Người nhà Mộc có thể phá được Thập Lý Tung Hoành Cung này sao?"

"Phải, người nhà Mộc chính là khắc tinh của mê cung nhà Thổ."

"Chẳng phải cô nói nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì các cô sẽ không đến sao?"

"Vì món đồ đó, thì không có gì gọi là vạn bất đắc dĩ cả!"

"Vậy rốt cuộc đó là vật gì?"

"Ngũ Hành Thánh..." Thủy Yêu Nhi nói đến đây thì khựng lại, hơi nôn nóng bảo: "Hỏa Tiểu Tà, ngươi đừng hỏi nhiều như vậy nữa, ngươi biết càng ít thì càng có lợi cho ngươi! Nghe rõ chưa? Ta đã nói quá nhiều rồi!"

Hỏa Tiểu Tà nhìn bóng lưng Thủy Yêu Nhi, biết nàng lại biến thành dáng vẻ lạnh như băng sương ấy, nên không dám hỏi nữa, cố gắng xua đi những nghi vấn trong đầu, lặng lẽ đi theo nàng về phía trước. Hỏa Tiểu Tà thầm nghĩ: "Thủy Yêu Nhi à, nếu cô cứ tinh nghịch như thế thì tốt biết mấy, thay đổi xoành xoạch thế này thật khiến người ta sợ hãi. Haizz, sao cô lại sớm nắng chiều mưa như vậy chứ! Lẽ nào người nhà Thủy đều như thế cả sao?"

Hai người lặng lẽ đi một quãng đường, lúc lên lúc xuống, may mà không phải là dốc đứng. Trên đường đi có những tảng đá lớn khảm vào vách địa đạo, khiến hai người phải cúi người mới qua được. Vòng qua mấy tảng đá lớn, gió càng thổi mạnh, rít lên vù vù. Ngước mắt nhìn lên, quả nhiên phía trước đã đến tận cùng, luồng gió này chính là thổi vào từ một chỗ sụt lún lớn trên trần vách địa đạo.

Thủy Yêu Nhi bước tới cửa gió, dùng tay dò xét rồi nói: "Sao lại thủng một lỗ thế này? Chẳng lẽ bên ngoài chính là cái hố?" Thủy Yêu Nhi quay đầu nhìn Hỏa Tiểu Tà. Hắn sợ nàng lại trưng ra vẻ mặt lạnh lùng, sợ đến mức rụt cả cổ, ai ngờ trên mặt Thủy Yêu Nhi lại là vẻ thục nữ. Nàng cười nhạt bảo: "Khỉ con, lại đây, làm bệ đỡ cho ta."

Hỏa Tiểu Tà vội vàng ngồi xổm xuống, nói: "Đến đây, giẫm lên lưng ta đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.