Hỏa Tiểu Tà trong người có bảy tám đồng tiền thông bảo Dân Quốc, liền tìm một tiệm quần áo cũ, tiêu một đồng mua một bộ áo ngắn quần sạch sẽ, lại tìm đến một cái giếng nước, rửa sạch mặt mũi chân tay, mới thay bộ y phục sạch sẽ. Sau khi chải chuốt thế này, Hỏa Tiểu Tà rốt cuộc không còn giống tên ăn mày nữa, đích thị là một công tử nhà buôn ở tỉnh thành tới. Hỏa Tiểu Tà từ nhỏ lớn lên ở Phụng Thiên, dù có làm trộm cũng là người thành phố, thêm vào khí chất vốn dĩ khá tốt, ăn mặc kiểu này, tự nhiên hơn mấy phần "tây" so với đám con nít nhà quê ở Vương Gia Bảo.
Vương Gia Bảo tuy dân cư thường trú không nhiều, nhưng vì khách buôn tứ phương tụ hội, nên quán trọ lại có tới bốn năm mươi nhà, phân bố ở các nơi ngã ba ngã bảy trong Vương Gia Bảo. Những quán trọ này quy mô lớn có thể chứa hai ba trăm người ăn ở, cái nhỏ cũng có hơn mười gian phòng khách, đông nam tây bắc đều có, cái nọ cách cái kia xa, phải đi xuyên qua toàn bộ khu vực Vương Gia Bảo, mất một hai canh giờ mới tới được.
Hỏa Tiểu Tà bỏ tiền ăn một bữa no nê, liền dọc đường nghe ngóng Thanh Vân Khách Sạn, vốn tưởng là chuyện đơn giản, nhưng hỏi ai cũng đều trả lời Vương Gia Bảo chưa từng có Thanh Vân Khách Sạn nào cả. Hỏa Tiểu Tà không cam tâm, kiên trì vào từng tiệm khách điếm tìm kiếm, hỏi chưởng quầy, tiểu nhị xem liệu Thanh Vân Khách Sạn có phải là tên gọi khác không. Nhưng tìm ròng rã một ngày, hỏi biết bao người, vẫn hoàn toàn không có kết quả.
Hỏa Tiểu Tà suy nghĩ, chẳng lẽ mình nhầm lẫn, Sơn Tây còn có nơi khác gọi là Vương Gia Bảo? Nhưng nghĩ lại từ khi mình vào đất Sơn Tây, dọc đường hỏi thăm tìm đến đây, chưa từng nghe nói còn có Vương Gia Bảo thứ hai. Hỏa Tiểu Tà lại hỏi thêm vài phu xe vận chuyển hàng hóa từ nơi khác tới, phu xe cũng đều nói Sơn Tây chỉ có một cái Vương Gia Bảo.
Nhìn mặt trời lặn dần về tây, trời chiều dần tối, người qua lại trên phố thưa dần, Hỏa Tiểu Tà thầm nghĩ, e là hôm nay không có kết quả rồi.
Hỏa Tiểu Tà thấy phía trước còn một quán trọ, trông vẻ ngoài vô cùng tồi tàn, thầm nghĩ quán trọ kiểu này đúng là hợp với loại nghèo rớt mùng tơi như ta, tối nay ở đó một đêm vậy, ngày mai hãy tính.
Hỏa Tiểu Tà đi tới trước quán, mới nhìn rõ tên quán trọ này hóa ra gọi là "Đại Đạo Khách Sạn". Hỏa Tiểu Tà mỉm cười hiểu ý, thầm nghĩ: "Đại Đạo, đại đạo tặc, cái tên này đặt thế, chẳng phải là mời gọi bọn trộm tới lấy sao? Cũng được, ta là tiểu tặc, ở Đại Đạo Khách Sạn, thăng ba cấp! Được, được."
Hỏa Tiểu Tà bước chân đi vào Đại Đạo Khách Sạn, có tiểu nhị đón lấy, nhìn thấy Hỏa Tiểu Tà đi một mình, lại không phải ăn vận của người buôn bán, liền hỏi: "Vị tiểu gia này, người tìm người hay ở trọ vậy?"
Hỏa Tiểu Tà cố ý làm bộ, giọng ồm ồm nói: "Tiểu gia ta ở trọ, sao, tưởng ta là chạy bàn à?"
Tiểu nhị vội vàng nịnh nọt: "Không phải, không phải, nhìn là biết ngài là đại thiếu gia ở thành phố tới, mời vào trong, mời vào trong."
Hỏa Tiểu Tà nghênh ngang đi tới trước quầy, một người đàn ông trung niên hơi phát phì chắp tay với Hỏa Tiểu Tà, mặt đầy tươi cười nói: "Ta là ông chủ quán này, họ Trương. Vị tiểu ca này, ở trọ à? Không biết có mấy người?"
Hỏa Tiểu Tà ngẩng đầu nhìn cách bài trí của quán trọ này, tầm thường vô cùng, không có gì đặc sắc. Nhà cửa lâu ngày không tu sửa, góc tường mạng nhện giăng đầy không nói, trong phòng còn phảng phất một mùi chua hôi.
Hỏa Tiểu Tà hiểu quán này tồi tàn, đoán chừng cũng chẳng đắt đỏ đi đâu được, liền hỏi: "Ồ, Trương lão bản, ta ở một mình, có những loại phòng nào?"
Trương lão bản nghe vậy, vội cười nói: "Ây! Quán của ta đừng thấy cũ nát chút vậy, nhưng có hai gian đơn cao cấp, một gian đã có người ở rồi, còn thừa một gian, một đồng một đêm? Ngài thấy có được không?"
Hỏa Tiểu Tà kêu lên: "Ngươi đúng là thấy ai cũng chém đẹp nha, đắt thế này! Còn bảo có người ở một gian, ta thấy quỷ mới ở ấy!"
Trương lão bản mặt buồn rầu nói: "Vị tiểu ca này, có người ở thì chính là có người ở, ta lừa ngài làm gì. Ngài nếu thấy đắt, chỗ chúng tôi còn những gian phòng khách khác."
Hỏa Tiểu Tà đảo mắt một vòng, giọng dịu lại, hỏi: "Ồ, Trương lão bản, ta hỏi ngươi một chuyện? Ngươi nếu biết, ta sẽ ở."
Trương lão bản vội nói: "Chuyện gì?"
Hỏa Tiểu Tà hỏi: "Vương Gia Bảo này có Thanh Vân Khách Sạn nào không?"
Trương lão bản gãi gãi đầu, nói: "Tiểu ca, vấn đề này của ngài, thật sự không phải lần đầu ta nghe thấy, tính cả ngài, cũng phải mười mấy người hỏi ta rồi."
Hỏa Tiểu Tà thần sắc căng thẳng, vội nói: "Sao? Đã mười mấy người hỏi qua ngươi rồi à?"
Trương lão bản nói: "Phải đó, đủ loại người ăn mặc thế nào cũng có."
Hỏa Tiểu Tà chặc lưỡi một tiếng, hỏi: "Vậy rốt cuộc ngươi có biết hay không?"
Trương lão bản rầu rĩ: "Ta từ nhỏ đã sống ở Vương Gia Bảo, đã bốn mươi mấy năm rồi, hòn đá chỗ nào mẻ một miếng ta đều biết, nhưng đúng là chưa từng nghe nói chúng ta ở đây có Thanh Vân Khách Sạn nào. Cách năm mươi dặm ở trấn Bình Thành thì có Đạp Vân Khách Sạn, chứ không có Thanh Vân Khách Sạn."
Hỏa Tiểu Tà truy vấn: "Thanh trong xanh thẳm, Vân trong mây trời, có quán nào đọc âm tương tự không?"
Trương lão bản nói: "Chữ này viết thế nào ta biết, người tới hỏi ta trước ngài cũng nói như vậy. Nhưng thật sự không có, không có Thanh Vân Khách Sạn."
Hỏa Tiểu Tà thở dài, lẩm bẩm: "Xem ra Thanh Vân Khách Sạn căn bản không phải một quán trọ cho người ở." Hỏa Tiểu Tà nhìn Trương lão bản, tiếp tục nói, "Thế này đi, Trương lão bản, ngươi không trả lời được vấn đề của ta, chuyện ở trọ này..."
Trương lão bản nhìn Hỏa Tiểu Tà đầy khẩn khoản.
Hỏa Tiểu Tà từ trong ngực móc ra một đồng tiền, ném lên bàn, nói: "Ta chỉ có một đồng này, ngươi xem ta ở được chỗ nào."
Trương lão bản nhìn đồng tiền trên bàn, mặt lộ vẻ khó xử, do dự một chút, vẫn chậm rãi nhặt lên, nhét vào trong tay áo, nói: "Vậy, vậy chỉ đành ở phòng củi thôi."
Hỏa Tiểu Tà nói: "Được thôi! Vậy dẫn ta đi đi! Tiểu gia ta không phải không trả nổi tiền, mà là ta thích ngủ phòng củi!"
Trương lão bản đành gọi tiểu nhị, để tiểu nhị dẫn Hỏa Tiểu Tà ra phòng củi ở sân sau.
Hỏa Tiểu Tà vừa định đi theo tiểu nhị, Trương lão bản ở phía sau gọi hắn: "Vị tiểu ca này, hỏi ngài một câu!"
Hỏa Tiểu Tà hừ một tiếng: "Còn gì muốn hỏi, hỏi mau hỏi mau."
Trương lão bản nói: "Dám hỏi một câu, các vị tìm cái Thanh Vân Khách Sạn này có chuyện gì vậy?"
Hỏa Tiểu Tà cười nói: "Muốn biết à, cho ta ba đồng ta sẽ nói cho ngươi."
Trương lão bản vội vàng bóp chặt túi tiền trong tay áo, liên tục nói: "Sao các người đều là hạng người quái đản thế này! Không nói thì thôi, ta cũng không muốn biết nữa!"
Hỏa Tiểu Tà nói: "Ta đã cho ngươi cơ hội rồi đó." Nói đoạn vung tay, bảo tiểu nhị: "Đi thôi, dẫn ta ra phòng củi."
Tiểu nhị dẫn Hỏa Tiểu Tà vào phòng củi, ỉu xìu nói: "Chính là chỗ này, nhà xí ở ngay bên tay phải cửa đi ra, đi đến cuối đường."
Hỏa Tiểu Tà nhìn một lượt, nói: "Được, được, phòng củi của ngươi được đấy! Chỗ ngủ thượng hạng."
Hỏa Tiểu Tà đi tới cạnh đống cỏ khô, ngồi phịch xuống, thấy tiểu nhị vẫn đứng đó không đi, nói: "Vậy ngươi đi đi, còn đợi ta thưởng tiền chắc?"
Tiểu nhị đột nhiên cười nịnh nọt: "Vị tiểu gia này, ta có một tin tức, liên quan đến Thanh Vân Khách Sạn mà ngài muốn tìm, ngài có nghe không?"
Hỏa Tiểu Tà ngồi thẳng người dậy, nói: "Ồ? Vậy ngươi nói đi."
Tiểu nhị nói: "Tiểu gia, cái này sao có thể nói tùy tiện được, ngài cho ta ba đồng, ta sẽ nói cho ngài."
Hỏa Tiểu Tà mắng: "Không có! Ngươi thì biết cái gì, lười nghe."
Tiểu nhị vội nói: "Đừng vậy chứ, một đồng, cho ta một đồng, ta sẽ nói cho ngài! Đảm bảo đáng đồng tiền bát gạo!"
Hỏa Tiểu Tà suy nghĩ một chút, nói: "Được, ngươi nói đi!"
Tiểu nhị giơ tay, nhìn Hỏa Tiểu Tà đầy vẻ háo hức, nói: "Tiểu gia, đưa tiền trước đã."
Hỏa Tiểu Tà mắng: "Ai mà quỵt của ngươi!" Nói rồi móc ra một đồng, ném cho tiểu nhị.
Tiểu nhị vội vàng đón lấy, liên tục cảm ơn, rồi bí hiểm nói: "Tiểu gia, quán chúng ta có hai gian đơn, bình thường cũng chẳng ai muốn ở, nhưng tối qua, có một người tìm Thanh Vân Khách Sạn đã vào ở, rồi không thấy hắn bước ra nữa."
Hỏa Tiểu Tà ngẩn ra, hỏi: "Dáng vẻ thế nào?"
Tiểu nhị nói: "Tiểu gia, đây lại là một câu hỏi nữa rồi, hay là ngài cho ta thêm một đồng nữa?"
Hỏa Tiểu Tà mắng: "Ngươi muốn nói thì nói! Có tin ta mách ông chủ ngươi không, xem hắn thu xếp ngươi thế nào."
Tiểu nhị hốt hoảng: "Đừng, đừng, tiểu gia ngài tuyệt đối đừng nói với ông chủ, hắn sẽ đánh chết con mất. Ôi chao, sao ngài keo kiệt thế, ác quá đi!"
Hỏa Tiểu Tà mắng: "Ngươi tưởng ta kiếm tiền dễ lắm chắc? Nói thì nói, không nói thì cút, tự ngươi cân nhắc, dù sao nói ra thì ta sẽ không mách ông chủ của ngươi!" Hỏa Tiểu Tà nắm thóp tiểu nhị, thử một lần là trúng, điều này là nhờ vào kinh nghiệm nhìn người đoán ý mà Hỏa Tiểu Tà đã đúc kết được trong quá trình lăn lộn nơi thị tỉnh thành Phụng Thiên.
Trong giới đạo tặc, phán đoán một người có dễ trộm hay không phải có "Tam Đạo Nhãn", đó là: một nhìn diện mạo hỉ thiện phú bần, hai nhìn thân thủ trì trọng hoãn khoái, ba nhìn tính khí lãnh noãn sầu khốn. Loại tiểu nhị này có sợ ông chủ hay không, có chịu được dọa nạt hay không, gần như viết cả trên mặt, Hỏa Tiểu Tà nhìn là biết, hỏi là rõ. Đâu như đám cẩu tặc hiện đại, tưởng người béo là chắc chắn trên người giấu vàng đeo bạc, da thịt quá dày không nhạy cảm, liền ra tay trộm, không chừng vớ phải tên đầu bếp vừa bị đuổi việc, tuy béo nhưng thân thủ nhanh nhẹn, chẳng những không trộm được, mà còn bị đầu bếp cầm dao thái đuổi chém chạy mấy con phố. Lại không chừng vớ phải mụ đàn bà trông thô kệch nhưng thực ra tinh ranh, để mụ ta giương năm móng vuốt, cào cho đầy mặt hoa.
Tiểu nhị vội nói: "Con nói, con nói là được chứ gì. Ừm, cái đó, khách nhân đó, con cũng không biết là nam hay nữ..."
Hỏa Tiểu Tà nói: "Được rồi, may mà không đưa tiền cho ngươi!"
Tiểu nhị nói: "Không phải con lừa ngài, khách nhân đó mặc áo bào rộng, người không cao, đầu quấn kín mít, giọng lại nhọn lại mảnh, nghe như là đàn ông, cũng như là đàn bà."
Hỏa Tiểu Tà gãi gãi cằm, nói: "Được rồi, ta biết rồi, ngươi đi đi, ta muốn ngủ."
Tiểu nhị cười: "Đa tạ tiểu gia thưởng tiền, tạ ơn, tạ ơn, ngài tuyệt đối đừng nói với ông chủ con nhé." Nói rồi khom lưng cúi đầu lui ra khỏi phòng củi.
Hỏa Tiểu Tà thấy tiểu nhị lui ra khỏi phòng củi, thân mình thả lỏng, nằm trên đống cỏ khô, bứt một cọng cỏ, ngậm trong miệng chậm rãi nhai, lẩm bẩm: "Xem ra, ta không tìm nhầm chỗ, Thanh Vân Khách Sạn chính là ở Vương Gia Bảo, chỉ là không ai có thể tìm ra ngay lập tức thôi. Những người đến tìm Thanh Vân Khách Sạn giống như ta, đều là hạng người nào đây? Mà Thanh Vân Khách Sạn kia, rốt cuộc là cái gì?"
Hỏa Tiểu Tà trằn trọc mãi, suy nghĩ hồi lâu, vẫn không hiểu ra sao. Hỏa Tiểu Tà vừa mệt vừa buồn ngủ, vén lại áo, chậm rãi chìm vào giấc mộng.
"Hỏa Tiểu Tà, Hỏa Tiểu Tà, tỉnh lại đi." Trong cơn mơ màng, Hỏa Tiểu Tà loáng thoáng nghe thấy có người gọi tên mình, hắn mơ màng, cứ tưởng là đang nằm mơ.
"Hỏa Tiểu Tà, hi hi hi hi." Trong giấc mộng, tiếng gọi đó dần rõ ràng, lại là tiếng của một người con gái.
"Thủy Yêu Nhi!"
Tinh thần Hỏa Tiểu Tà chấn động, hét lớn một tiếng, bật dậy, nhìn khắp xung quanh. Trong phòng củi tối om, vắng lặng như tờ, không hề có bóng người nào.
Hỏa Tiểu Tà nhìn ra ngoài từ cửa sổ phòng củi, một vầng trăng sáng treo trên không trung, xung quanh tĩnh mịch không một tiếng động.
Hỏa Tiểu Tà thở dài: "Lại là một giấc mơ? Ai, Thủy Yêu Nhi, muội đang ở đâu?"
Hỏa Tiểu Tà thở dài thườn thượt, đang định nằm xuống ngủ tiếp, thì tiền sảnh của Đại Đạo Khách Sạn đột nhiên trở nên ồn ào.