Ngũ Đại Tặc Vương

Lượt đọc: 178 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62
Sai một ly (2)

❊ ❊ ❊

Thủy Yêu Nhi nói: "Vừa rồi hai người chúng ta đều không thẩm vấn ra được gì, ngươi còn cách gì sao?"

Hỏa Tiểu Tà cười xấu xa một cái, nói: "Vừa rồi chúng ta cùng ở đây, có vài cách không tiện lắm. Ngươi cho ta chút thời gian, ta thẩm lại lần nữa. Thủy Yêu Nhi, ngươi tránh ra một chút, đừng nhìn ta là được."

Thủy Yêu Nhi nhìn Hỏa Tiểu Tà, thấy trong mắt Hỏa Tiểu Tà đầy tự tin, tay nắm lại thu Mê Điên Hoàn, nói: "Được! Ngươi thử lại lần nữa xem!" Nói đoạn đứng dậy lùi sang một bên, quay lưng không nhìn Hỏa Tiểu Tà và hắn.

Hỏa Tiểu Tà cười xấu xa nói với Tiền Chưởng Quỹ: "À, Tiền Chưởng Quỹ, hai đại nam nhân chúng ta ở đây, ta không khách khí nữa nhé!" Nói đoạn nhặt chiếc áo khoác mình đã cởi ra, nhét chặt vào miệng Tiền Chưởng Quỹ.

Thủy Yêu Nhi quay lưng, không biết Hỏa Tiểu Tà đang làm gì, chỉ nghe Tiền Chưởng Quỹ hừ mạnh một tiếng, cực kỳ thê thảm! Thủy Yêu Nhi định quay đầu lại, Hỏa Tiểu Tà la lên: "Thủy Yêu Nhi, đừng nhìn! Đừng nhìn!" Thủy Yêu Nhi đành phải quay đầu đi, thầm nghĩ Hỏa Tiểu Tà rốt cuộc đang giở trò gì?

Chỉ nghe thấy Hỏa Tiểu Tà phía sau mắng: "Nói hay không? Nói thì gật đầu!"

Tiền Chưởng Quỹ không nói gì, lập tức kêu hừ một tiếng, như thể Hỏa Tiểu Tà đã làm chuyện gì đó khiến hắn cực kỳ khó chịu! Hỏa Tiểu Tà lại mắng: "Không nói lão tử nhổ sạch từng sợi lông cho ngươi!" Tiền Chưởng Quỹ lại kêu hừ hừ! Cứ qua lại bảy tám lần như thế, Thủy Yêu Nhi nghe mà kinh tâm, không dám quay đầu lại.

Hỏa Tiểu Tà mắng: "Nói hay không?"

Tiền Chưởng Quỹ cứ "ư ư" hừ mãi không thôi, Hỏa Tiểu Tà gọi một tiếng được, nghe âm thanh dường như đã nới lỏng miệng Tiền Chưởng Quỹ.

Tiền Chưởng Quỹ thở hổn hển nói: "Ngươi, ngươi, còn là con người không? Muốn giết thì giết, nhất định phải làm nhục ta thế này sao?"

Hỏa Tiểu Tà mắng: "Nói mau! Muốn thử lại lần nữa không?"

Tiền Chưởng Quỹ thở hổn hển: "Ta nói, ta nói! Cầu ngươi đừng nhổ nữa! Bức tường này, không đào nổi đâu, cách tốt nhất là dùng lửa đốt."

Hỏa Tiểu Tà mắng: "Đốt thế nào?"

Tiền Chưởng Quỹ thở: "Thì đốt thôi, còn đốt thế nào được nữa?"

Hỏa Tiểu Tà mắng: "Lão tạp mao! Còn dám ra vẻ!" Lời chưa dứt, Tiền Chưởng Quỹ lại "a a" kêu lớn, thân mình vặn vẹo quăng quật, vẻ cực kỳ khó chịu. Hỏa Tiểu Tà kéo dài giọng nghiến răng mắng: "Nói...! Ngươi nói...!"

Tiền Chưởng Quỹ run rẩy nói: "Hỏa thiêu, hỏa thiêu, lửa nhỏ từ từ thiêu!"

Hỏa Tiểu Tà lại mắng: "Nói rõ chút! Tại sao phải thiêu như vậy?" Tiền Chưởng Quỹ lại kêu thảm, như xé tâm xé phổi.

Tiền Chưởng Quỹ vội vàng nói: "Bởi vì, bởi vì, trên vách tường trong hầm toàn là nhựa đường và dầu thông dễ cháy, nếu thiêu thủng ngay lập tức sẽ dẫn cháy, cho nên, cho nên, chỉ có thể dùng lửa nhỏ từ từ thiêu. Bức tường cứng này, chính là sợ lửa, các ngươi thiêu mềm một lớp thì cạo đi một lớp, nhưng đừng để tường bốc cháy, cứ thế thiêu đến khi sắp xuyên qua là được, lúc đó an toàn, một cước là đạp đổ. Tổ tông ơi, tổ tông, ta đã nói hết rồi, cầu ngươi buông tay, buông tay đi mà!"

Hỏa Tiểu Tà cười nói: "Là một cách tốt! Được! Tin ngươi!"

Hỏa Tiểu Tà lại làm gì đó lạch cạch một hồi, lúc này mới bảo Thủy Yêu Nhi: "Thủy Yêu Nhi, quay đầu lại đi! Xong rồi! Hỏi ra được rồi!"

Thủy Yêu Nhi quay lại, thấy Hỏa Tiểu Tà đắc ý lau lau tay trên người, lại phủi phủi. Tiền Chưởng Quỹ thì mặt mày xám ngoét dựa vào tường thở hổn hển, áo quần xộc xệch, vẻ mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.

Thủy Yêu Nhi hỏi: "Khỉ con, ngươi rốt cuộc đã dùng cách gì thế?"

Hỏa Tiểu Tà cười xấu xa: "Đây là thuật nhổ lông của ta! Là tuyệt học của Hỏa Tiểu Tà ta đấy! Bình thường không chịu quá ba chiêu, lão tạp mao này chống được mười mấy lần, coi như là kỳ nhân rồi! Ha ha!"

"Thuật nhổ lông?" Thủy Yêu Nhi vẫn không hiểu.

Hỏa Tiểu Tà cười xấu xa một tiếng, nói: "Thủy Yêu Nhi, ngươi là con gái khuê các, vẫn là đừng hỏi thì hơn, nói ra không nhã nhặn chút nào, ngươi chắc chắn sẽ bảo ta lưu manh. Dù sao cũng hỏi ra được rồi, hì hì, nếu hắn dám nói dối, ta lại xử lý hắn."

Tiền Chưởng Quỹ đau đớn thảm thiết: "Ngươi quả thực không phải con người... Ta nhận thua, ta nhận thua, đừng đối xử với ta như vậy nữa, ta nói hết, cái gì cũng nói."

Thủy Yêu Nhi loáng thoáng đoán được Hỏa Tiểu Tà đã làm gì, bởi vì trên mặt vẫn còn đắp màu vẽ nên không nhìn ra đỏ mặt, nhưng cổ đã đỏ ửng cả lên. Thủy Yêu Nhi vội vàng lảng tránh chủ đề này, nói: "Vậy chúng ta mau làm đi."

Hỏa Tiểu Tà đáp một tiếng được, hứng hởi đi chuẩn bị.

Cái gọi là "thuật nhổ lông" của Hỏa Tiểu Tà rốt cuộc là gì? Chư vị độc giả, chuyện này Thủy Yêu Nhi cũng có thể đoán ra, nên không tiện nói rõ trong sách nữa. Chữ Tà trong tên Hỏa Tiểu Tà, không phải vì chữ Tà nghe hay, mà là những việc hắn làm đôi khi thật sự tà quái ghê gớm.

Hỏa Tiểu Tà cầm đèn dầu đến căn phòng có cỗ xe, gom sạch những vật bằng gỗ như cán gỗ, gậy gỗ ở góc tường, ôm về nơi đào hầm, lại dùng chiếc dao dẹt của Tiền Chưởng Quỹ, mở rộng diện tích vách cứng dưới hầm ra đủ để một người chui lọt. Tìm hai thanh gỗ thông dễ cháy, tưới dầu đèn lên rồi châm lửa, quả nhiên thiêu một lúc, liền thấy nơi vách cứng bị lửa thấm mềm ra, nổi bọt, xì ra những tia lửa nhỏ màu xanh lẫn lộn, kêu lách tách nhè nhẹ.

Hai thanh gỗ thông thiêu được một lát, thấy lửa trên vách cứng sắp cháy lớn, Hỏa Tiểu Tà liền lấy đất dập tắt hết ngọn lửa, cầm dao lên cạo tường. Nơi dùng lực, mặt tường như một lớp sáp mềm, dễ dàng cạo xuống một lớp, nhưng bên trong vẫn vô cùng cứng.

Hỏa Tiểu Tà cạo xong tường, lại châm lửa thiêu tiếp.

Cứ thế lặp đi lặp lại không ngừng, Hỏa Tiểu Tà kiêng kỵ việc thiêu quá nhanh sẽ làm nhựa đường trong hầm cháy lên, nên vô cùng cẩn thận. Cứ như vậy quẩn quanh suốt gần bốn năm canh giờ, khói hun lửa đốt làm Hỏa Tiểu Tà đen thui toàn thân, lớp tường cạo xuống đã chất cao đến bắp chân ở ngoài hầm. Hỏa Tiểu Tà cạo thêm một nhát, cảm thấy dưới dao bỗng mềm nhũn ra, dường như thông rồi. Hỏa Tiểu Tà trong lòng mừng rỡ, dùng dao đâm một cái, cả con dao đâm xuyên qua, không còn gì cản trở nữa. Hỏa Tiểu Tà quay đầu nói nhỏ với Thủy Yêu Nhi: "Thông rồi! Thông rồi! Mẹ nó, cuối cùng cũng thông rồi."

Nghiêm Cảnh Thiên lúc này đang chăm chú nhìn cửa sổ sau, liền thấy một con dao xuyên từ vách hầm đầy dầu mỡ ra dò xét, ngay lập tức lại thụt vào, trong lòng không khỏi mừng rỡ thầm khen: "Hay lắm! Quả thật không đơn giản, vậy mà có thể không tiếng động đục thông được bức tường cứng cáp đến thế này!"

Nghiêm Thủ Chấn và những người khác cũng chú ý đến cảnh này, đều lộ vẻ vui mừng, Nghiêm Thủ Chấn thấp giọng hừ: "Nghiêm đường chủ, thông rồi! Chúng ta lên giúp một tay thôi!"

Nghiêm Cảnh Thiên mở to mắt nhìn cửa sổ sau, nói nhỏ: "Đây chỉ mới đục thông một lỗ nhỏ! Chúng ta đợi thêm lát nữa, xác nhận trước tiên đó chính là Thủy Yêu Nhi và Hỏa Tiểu Tà! Đợi đến khi chắc chắn có thể chui qua ngay lập tức, rồi ra tay cũng không muộn!"

Người đi tuần trên nóc hầm cầm đuốc, vẫn lững thững đi dọc theo mép hầm, hoàn toàn không chú ý tới dấu hiệu biến động cực lớn dưới đáy hầm!

Lúc này chân trời đã trắng dần, đã qua trọn một đêm...

Hỏa Tiểu Tà phấn khích một lát rồi lại bình tĩnh trở lại, đối với hắn mà nói, hiện tại không có nghĩa là đã thành công. Đừng nhìn Hỏa Tiểu Tà chuyên làm mấy việc vặt vãnh như trộm cắp trong thành Phụng Thiên, chưa từng làm vụ án nào kinh thiên động địa, nhưng hắn rất hiểu đạo lý của câu "công bại thùy thành". Đôi khi hy vọng ngay trước mắt, cứ ngỡ đưa tay là chạm tới, lại chính là thời khắc nguy hiểm nhất của cả kế hoạch. Hỏa Tiểu Tà trộm ví tiền người ta, lúc đã đắc thủ, thì "con ngựa" kia không biết sao mông bị ngứa, xoay người gãi một cái, đúng lúc tóm được cổ Hỏa Tiểu Tà, bắt quả tang tại trận! Thế là bị đánh một trận tơi bời! Vết sẹo trên mặt Hỏa Tiểu Tà chính là lưu lại từ lúc đó.

Hỏa Tiểu Tà tĩnh tâm lại, tỉ mỉ quan sát vách tường. Dù quả thực đã đào thông, nhưng đúng như Nghiêm Cảnh Thiên nói, chỉ là đục thông một cái lỗ nhỏ, vách tường xung quanh lỗ nhỏ vẫn rất dày. Nếu mạo muội gọi Nghiêm Cảnh Thiên bọn họ trốn qua, dù cùng dùng chân đạp mạnh, tuyệt đối cũng không thể đạp ra lỗ hổng đủ kích thước cho người chui qua được.

Hỏa Tiểu Tà dốc mười hai vạn phần cẩn thận, nhặt một khúc gỗ một đầu cháy đỏ rực nhưng không có ngọn lửa, lại mất gần nửa canh giờ mới cạo mỏng được xung quanh cái lỗ nhỏ. Thủy Yêu Nhi cũng tiến lại, giúp Hỏa Tiểu Tà cạo bức tường cứng đó, đến khi thấy vách tường đủ mỏng rồi, Thủy Yêu Nhi mới rút dao nhọn ra, chậm rãi đục lỗ ở bốn góc, nhát nào cũng có thể xuyên qua rất nhanh. Thủy Yêu Nhi lại đục thêm bảy tám cái lỗ, mới gật đầu với Hỏa Tiểu Tà, thấp giọng nói: "Ngươi lùi lại, để ta gọi Nghiêm đại ca bọn họ." Thủy Yêu Nhi cầm dao khuấy trong cái lỗ nhỏ ở chính giữa, gạt bỏ bùn đất dầu mỡ, dùng sống dao chắn lại, để lộ ra một cái lỗ nhỏ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.