Nhà Thờ Đức Bà Paris

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Iii Giàn Chuông
Iii Giàn Chuông

❊ ❊ ❊

Kể từ buổi sáng Quasimodo bị đem bêu, dân chúng xung quanh nhà thờ Đức Bà nhận thấy hình như sự sốt sắng thỉnh chuông của nó đã nguội lạnh đi nhiều. Trước kia, chuông lúc nào cũng vang lên, từng hồi chuông sáng dài ngân nga từ lễ sớm tới lễ muộn, những hồi chuông lớn bay bổng nhân dịp đại lễ, những âm điệu phong phú thong dong chuông nhỏ cho đám cưới, lễ rửa tội và tất cả hòa lẫn trong không trung như tấm thêu đủ loại âm thanh du dương. Tòa nhà thờ cổ, chỗ nào cũng rung động và ngân vang, triền miên vui trong tiếng chuông. Tựa hồ ở đó luôn có mặt vị thần linh của náo động và tùy hứng, đang ca hát qua những miệng đồng. Giờ đây, thần linh đó như biến mất; nhà thờ trở nên buồn tẻ và sẵn sàng nín lặng. Các ngày lễ và đám tang vẫn thỉnh chuông bình thường, khô khan và trơ trẽn, đúng theo nghi lễ bắt buộc, không hơn. Trong hai thứ tiếng động do nhà thờ tạo nên, tiếng đại phong cầm ở trong, tiếng chuông ở ngoài, chỉ còn lại tiếng phong cầm. Tuy rằng Quasimodo vẫn ở đó. Chuyện gì đã xảy ra trong con người nó? Phải chăng thâm tâm nó vẫn còn hổ thẹn và thất vọng về vụ cực hình, ngọn roi của đao phủ không ngớt vang vọng trong tâm hồn nó, nỗi buồn bị ngược đãi dập tắt hết mọi thứ ở nó, kể cả niềm yêu mê giàn chuông? Hoặc Marie đã có tình địch trong trái tim gã kéo chuông nhà thờ Đức Bà, cho nên quả chuông lớn và mười bốn cô em bị bỏ rơi, nhường chỗ cho cái gì đó còn duyên dáng và xinh đẹp hơn chăng?

Vào năm ơn phước 1482 đó, lễ Ngự cáo lại đúng vào hôm thứ ba 25 tháng ba. Hôm đó, trời trong và nhẹ đến nỗi Quasimodo cũng thấy thương nhớ giàn chuông. Nó liền leo lên tháp chuông phía bắc, trong khi bên dưới gã trợ thủ mở rộng các cửa nhà thờ, hồi đó là các phiến gỗ rắn đanh to lớn, bọc da, chung quanh đóng đinh sắt mạ vàng và có chạm trổ “hết sức khéo léo công phu”.

Lên tới gác chuông cao, Quasimodo lắc đầu buồn bã ngắm nghía hồi lâu sáu lầu chuông. Tựa hồ đau khổ vì một cái gì xa lạ đã len vào trái tim, ngăn cách nó với giàn chuông. Nhưng khi nó đã rung chuông, cảm thấy chùm chuông chuyển động dưới tay, khi thấy, vì nó đâu còn nghe được, những âm giai run rẩy dâng lên hạ xuống trên nấc thang thanh âm như con chim chuyền cành, khi con quỷ âm nhạc, tên yêu ma này đang rung một chùm chói lọi đủ loại tiết điệu, đã nhập vào thằng điếc tội nghiệp, nó bỗng trở lại sung sướng, nó quên hết và trái tim nở rộng làm khuôn mặt nó tươi tỉnh.

Nó đi lại, vỗ tay, chạy quanh các dây thừng, nó hò hét, múa may, để động viên sáu ca sĩ như một nhạc trưởng thúc giục các danh ca thông minh. Nó bảo:

- Cố lên, Gabrielle. Dốc hết âm thanh của mày xuống quảng trường. Hôm nay ngày hội. - Thibauld, đừng có lười. Sao chậm thế. Nhanh lên, nhanh lên! Đồ ăn hại, mày han gỉ rồi sao? - Khá lắm! Nhanh nữa lên nào! Nhanh đến mức không còn nhìn thấy quả lắc. Hãy làm mọi người điếc hết như tao. Đúng thế, Thibauld cừ quá! Guillaume! - Guillaume! Mày là đứa lớn nhất, còn Pasquier bé nhất, thế mà Pasquier lại giỏi hơn. Tao đánh cuộc, những ai nghe được, đều nghe thấy nó rõ hơn mày. - Được! Được! Gabrielle của ta, to lên, to nữa lên! - Này! Lũ Chim Sẻ, cả hai chú làm gì trên đó thế? Chẳng thấy chúng mày phát ra tiếng động nhỏ nào. - Lại còn những cái mỏ bằng đồng kia, ai lại hát mà cứ như ngáp ấy! Hừ, phải làm việc đi chứ. Hôm nay ngày lễ Ngự cáo. Trời nắng đẹp. Phải có hồi chuông thật vang. - Tội nghiệp Guillaume! Cậu cả béo, hết hơi rồi phải không?

Quasimodo đang mải đốc thúc giàn chuông, cả sáu đua nhau nhào lộn và đung đưa những cái mông bóng láng như đàn la Tây Ban Nha ầm ĩ đang bị mã phu la hét thúc giục.

Bỗng nhiên, nó liếc nhìn qua khe, các miếng vải đá đen to bản, che tới độ cao nhất định bức tường thẳng đứng của tháp chuông, và thấy dưới quảng trường một cô gái ăn mặc kỳ quặc, đang đứng lại, trải xuống đất tấm thảm có con dê con tới nằm lên trên, rồi một đám người xem tới vây tròn chung quanh. Cảnh tượng đó đột nhiên thay đổi dòng suy nghĩ của nó và làm đông cứng nỗi thích thú âm nhạc như luồng gió lạnh làm đông cứng dòng nhựa đang chảy. Nó dừng lại, quay lưng lại giàn chuông, rồi ngồi xổm sau mái hiên đá đen, đăm đăm nhìn cô gái múa rong bằng cặp mắt mơ màng, âu yếm và hiền dịu, cái nhìn đã một lần làm phó chủ giáo phải kinh ngạc. Trong khi đó, giàn chuông bị bỏ quên cũng đột ngột im bặt một loạt, khiến khách ham nghe nhạc chuông phải thất vọng, họ đành vui lòng nghe hồi chuông trên cầu Hối Đoái, và ra về chưng hửng như con chó được dử miếng xương nhưng lại xơi phải cục đá.

Ca —★— Nhà Thờ Đức Bà Paris Văn học Kinh điển ebook©MotSAch TVE-4u©VCTVEGROUP —★— Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP. Hồ Chí Minh 2000
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.