Lát sau, nhà thơ của chúng ta đã ở trong một căn phòng nhỏ mái khum hình cung nhọn, thật kín đáo, thật ấm áp, chàng ngồi trước bàn, không mong gì hơn là được vay tạm vài món ở chạn thức ăn treo gần đó, chàng thấy hiện lên trong tương lai chiếc giường êm ái và được đối diện với cô gái đẹp. Cuộc phiêu lưu xảy ra cứ như chuyện thần thông. Chàng bắt đầu nghiêm túc tự cho mình là một nhân vật của chuyện thần tiên; thỉnh thoảng chàng lại nhìn xung quanh như để tìm xem cỗ xe bằng lửa thắng hai con quái vật hoang đường có cánh*, vật duy nhất có thể đưa chàng nhanh chóng như vậy từ đáy địa ngục lên thiên đường có còn đỗ ở đó không. Đôi khi chàng lại trân trân nhìn vào lỗ rách cái áo ngắn để bám chặt lấy thực tế và khỏi hoàn toàn xa rời mặt đất. Lý trí chàng lơ lửng giữa khoảng không tưởng tượng, chỉ còn biết bám vào sợi chỉ đó.
Chimera: Quái vật thần thoại, nửa sư tử, nửa dê, đuôi rồng, miệng phun lửa, bị Bellerophon cưỡi trên thần mã Pegasus giết chết.
Cô gái như không hề để ý tới chàng, cô đi lại, xếp dọn mấy cái ghế đẩu, nói năng với con dê, thỉnh thoảng lại bĩu môi. Cuối cùng, cô đến ngồi gần bàn và Gringoire có dịp tha hồ ngắm nghía.
Hỡi bạn đọc, bạn đã từng là trẻ thơ và có lẽ bạn sẽ rất sung sướng nếu còn được như vậy. Chắc bạn đã hơn một lần (còn riêng tôi, tôi từng bỏ ra suốt ngày những ngày hữu ích nhất của đời mình) đuổi theo từ bụi này tới bụi kia, ở cạnh dòng nước chảy, vào ngày nắng, một con chuồn chuồn xinh đẹp xanh sẫm hoặc xanh nhạt, nó bay ngoắt đi ngoắt lại thoăn thoắt, để hôn mọi đầu cành. Chắc bạn còn nhớ đầu óc và con mắt bạn từng âu yếm tò mò đến thế nào, để theo dõi cơn xoáy lốc xinh xẻo đó đang rít lên vo ve, với đôi cánh đỏ rực và xanh lơ, chính giữa phấp phới một hình thù huyền ảo càng mờ tỏ hơn bởi chính dáng bay vùn vụt. Sinh vật bay lượn đó rung đôi cánh để mơ hồ xuất hiện, có vẻ thật hão huyền, không tưởng, chẳng thể sờ mó, chẳng thể trông thấy. Nhưng cuối cùng, chuồn chuồn tới đậu ở cành sậy, và bạn có thể nín thở ngắm nhìn đôi cánh dài bằng the, cái áo dài men sứ, hai khối mắt pha lê, bạn sẽ ngạc nhiên biết chừng nào, chỉ lo sợ hình thù đó lại bay đi mất hút, sinh vật đó lại trở thành hão huyền! Bạn hãy nhớ lại cảm giác đó và bạn sẽ dễ dàng hiểu rõ điều Gringoire cảm thấy khi ngắm nhìn cô gái Esmeralda, dưới hình thù có thể trông thấy và sờ mó được, mà cho đến nay chàng mới chỉ thấp thoáng thấy qua cơn bão lốc của nhảy múa, ca hát và ồn ào. Càng đắm chìm mơ mộng, chàng càng lơ đãng nhìn cô gái và thầm nhủ: - Thế ra Esmeralda là như thế này ư? Một tuyệt thế giai nhân. Một vũ nữ múa rong! Quá nhiều và quá ít! Chính cô ta sáng nay đã kết liễu vở kịch của mình, chính cô ta tối nay lại cứu vớt đời mình. Là ma quỷ ám ảnh! Là thần tiên phù trợ! - Quả thực là cô gái đẹp! - Và phải yêu mình đến mê cuồng mới lấy mình như vậy, - Đúng thế, chàng nói rồi đột nhiên đứng dậy, với ý định về thực tiễn vốn là nền tảng tính nết và triết lý của chàng, quả tình mình không hiểu sự thể sao lại xoay ra thế này, nhưng đúng mình là chồng cô ta! Mang ý nghĩa đó trong đầu và trên mắt, chàng lại gần cô gái một cách thật lính tráng và trai lơ, khiến cô gái phải lùi lại.
- Anh định làm gì tôi vậy? - Cô hỏi.
- Esmeralda yêu quý, sao em còn phải hỏi anh như vậy? - Gringoire trả lời, giọng say mê đến nỗi chính chàng nghe tiếng mình nói cũng phải ngạc nhiên.
Cô gái Ai Cập mở to mắt.
- Tôi không hiểu anh định nói gì.
- Còn phải nói gì nữa? - Gringoire nói, càng bồng bột hơn, thầm nghĩ hóa ra mình lại gặp được một người đoan trang của Cung điện thần kỳ, bởi cô em hiền ngoan, anh chẳng phải là của em đó sao? Em chẳng là của anh đó ư?
Và hoàn toàn ngây thơ, chàng ôm ngang người nàng. Chiếc áo cô Bohémienne tuột khỏi tay chàng như làn da con chạch. Cô nhảy phắt tới cuối phòng, cúi xuống và ngẩng lên, tay cầm con dao găm nhỏ, trước khi Gringoire kịp nhận thấy con dao từ đâu ra; cô tức giận kiêu kỳ, môi cong lên, cánh mũi phập phồng, má đỏ rực như táo chín, trông mắt long lanh tóe lửa. Đồng thời, con dê trắng nhỏ đứng chắn trước cô, cũng hiên ngang giương trán, vểnh cặp sừng xinh đẹp, vàng chóe và nhọn hoắt, chĩa về phía Gringoire. Tất cả chỉ trong nháy mắt.
Chuồn chuồn biến thành ong và chỉ chờ châm đốt.
Vị triết gia của chúng ta dừng lại sửng sốt, ngơ ngác hết nhìn con dê lại nhìn cô gái.
- Lạy Đức mẹ đồng trinh! - Cuối cùng chàng thốt lên khi đã hết ngạc nhiên, - đúng là hai ả vui tính!
Đến lượt cô gái cũng lên tiếng:
- Kể ra anh chàng dấm dớ này cũng táo gan thật!
- Xin lỗi cô nương, - Gringoire mỉm cười nói. - Nhưng tại sao cô lại lấy tôi làm chồng?
- Thế cứ để mặc anh bị treo cổ à?
- Hóa ra, - nhà thơ nói hơi có vẻ thất vọng, - cô lấy tôi không ngoài ý định muốn cứu tôi thoát khỏi giá treo cổ?
- Vậy anh còn muốn có ý định gì khác nữa?
Gringoire cắn môi, - Chao ôi, - chàng tự nhủ, ta chưa hề chiến thắng về phương diện Cupido* như ta tưởng. Nếu vậy, hà tất phải đập vỡ cái vò tội nghiệp làm gì?
Thần Ái tình của người La-Mã.
Lúc đó con dao găm của Esmeralda và cặp sừng con dê vẫn ở tư thế phòng thủ.
- Cô Esmeralda, - nhà thơ nói, - ta hãy hòa giải thôi. Tôi không phải là thư ký lục sự tòa án Châtelet và sẽ không gây rắc rối vì cô đã mang dao găm trong người như vậy giữa đô thành Paris, ngay giữa mũi lính tuần cảnh và lệnh nghiêm cấm của Ngài đô trưởng. Tất nhiên, cô thừa biết cách đây tám hôm, Noël Lescripvain đã bị phạt mười xu tiền Paris vì tội mang dao trong người. Song đó không phải là việc của tôi, và tôi xin đi ngay vào chuyện. Tôi xin thề sẽ không lên thiên đường nếu tôi xán lại gần cô mà chưa được cô bằng lòng và cho phép: nhưng xin cô hãy cho tôi ăn chút gì.
Thực tình, Gringoire cũng như ông Despréaux rất ít “dục tình”. Chàng không thuộc loại kỵ binh và pháo thủ xung phong chiếm đoạt các cô gái. Về phương diện ái tình cũng như mọi công việc khác, chàng luôn sẵn sàng theo thuyết biết điều và vừa phải; cho nên một bữa ăn ngon, tay đôi vui vẻ, nhất là đang lúc đói, đối với chàng là giờ giải lao tuyệt diệu giữa mở đầu và đoạn kết thúc của một cuộc phiêu lưu tình ái.
Cô gái Ai Cập không trả lời. Cô khẽ bĩu môi khinh khỉnh, ngẩng cao đầu như chim, rồi phì cười và con dao găm xinh xắn biến mất như nó đã xuất hiện, khiến Gringoire không kịp thấy con ong đã giấu cái nọc ở đâu.
Lát sau, trên bàn đã có ổ bánh mì đen, khoanh thịt mỡ, vài quả táo răn rúm và bình rượu bia, Gringoire ngồi ăn ngấu nghiến. Cứ nghe tiếng dĩa sắt và đĩa sứ chạm nhau hối hả, có thể nói tất cả tình yêu của chàng đã biến thành cảm giác ngon miệng.
Cô gái ngồi trước mặt lặng lẽ nhìn chàng ăn, rõ ràng đang bận nghĩ chuyện khác nên thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười, bàn tay êm dịu vuốt ve cái đầu thông minh của con dê đang khẽ nép mình bên đầu gối cô.
Cây nến vàng soi sáng khung cảnh ngốn ngấu và mơ mộng đó.
Khi tiếng kêu gào đầu tiên của dạ dày đã dịu rồi, Gringoire mới hơi ra vẻ xấu hổ khi thấy chỉ còn lại quả táo.
- Cô Esmeralda, cô không xơi gì à?
Cô gái lắc đầu từ chối và cặp mắt tư lự lại đăm đăm nhìn lên vòm mái căn phòng.
Không biết cô ta nghĩ ngợi cái quái gì? Gringoire thầm hỏi và nhìn theo phía cô nhìn; - chẳng lẽ thằng lùn tạc bằng đá đang nhăn mặt trên trần vòm mái kia lại khiến cô phải chăm chú như vậy sao. Than ôi! Ta đáng đem so sánh với nó ư!
Chàng cất tiếng: - Thưa cô!
Cô hình như không nghe thấy.
Chàng càng nói to hơn: - Cô Esmeralda!
Phí công vô ích. Cô gái nghĩ đâu đâu và tiếng nói Gringoire không đủ sức kéo cô trở về. May thay, con dê lại xen vào. Nó khẽ kéo tay áo cô chủ: - Djali, mày muốn gì? - Cô gái Ai Cập sốt sắng hỏi, như giật mình sực tỉnh.
- Nó đói đấy, - Gringoire nói, - thích thú được bắt chuyện.
Esmeralda bẻ vụn bánh và cho Djali ăn từ tốn trong lòng bàn tay.
Dù sao Gringoire cũng không cho cô có thời giờ trở lại mơ mộng. Chàng tế nhị dò hỏi.
- Thế ra cô không muốn coi tôi là chồng hay sao?
Cô gái nhìn chàng chằm chằm và đáp:
- Không.
- Thế là tình nhân được không? - Gringoire hỏi.
Cô gái bĩu môi đáp:
- Không.
- Vậy là bạn nhé? - Gringoire hỏi tiếp.
Cô vẫn nhìn chằm chằm và sau một lát suy nghĩ, liền đáp: - Có lẽ được.
Câu có lẽ được, vốn quen thuộc với triết gia, càng khuyến khích Gringoire thêm.
- Cô có hiểu thế nào là tình bạn không? - Chàng hỏi.
- Có, - cô gái Ai Cập trả lời. - Đó như thể là anh trai với em gái, hai tâm hồn gần nhau mà không hòa vào nhau, hai ngón tay trên bàn tay.
- Thế còn tình yêu? - Gringoire hỏi tiếp.
- Ồ! Tình yêu ư! - Cô nói, giọng run lên và mắt ngời sáng. - Đó là hai mà hóa một. Một trai và một gái hòa hợp thành một thiên thần. Đó là trời xanh.
Lúc nói vậy, cô múa rong đẹp vô cùng, khiến Gringoire hết sức sửng sốt, chàng thấy cô hoàn toàn phù hợp với kiểu say sưa gần như Đông phương trong lời nói. Cặp môi hồng tinh khiết hé cười; vầng trán ngây thơ và bình thản đôi lúc lại đăm đăm tư lự, như tấm gương nhòa hơi thở; và từ cặp mi đen dài rũ xuống, tỏa ra một thứ ánh sáng ngời ngời, làm khuôn mặt trông nghiêm đượm màu hoan lạc lý tưởng, mà Raphaen từng tìm ra ở giao điểm thần bí của các sắc thái trinh bạch, mẫu tử và thần thánh.
Gringoire vẫn cứ hỏi tiếp.
- Vậy phải như thế nào mới làm đẹp lòng cô?
- Phải là nam nhi.
- Thế tôi, tôi là gì? - Chàng hỏi.
- Nam nhi phải đầu đội mũ, ta cầm gươm đi giày có đinh thúc ngựa bằng vàng.
- Thôi được, không cưỡi ngựa, chẳng thành nam nhi. Thế cô có yêu ai không?
- Yêu như người tình?
- Phải, như người tình.
Cô tư lự một lát rồi nói, giọng khác thường: - Sắp tới đây tôi mới biết.
- Sao không phải ngay tối nay? - Nhà thơ lại âu yếm hỏi. - Sao không yêu ngay tôi?
Cô nghiêm trang nhìn chàng.
- Tôi chỉ có thể yêu một người che chở nổi cho tôi.
Gringoire đỏ mặt và thôi không nói nữa. Rõ ràng cô gái ám chỉ việc chàng đã chẳng giúp đỡ được bao nhiêu, khi cô lâm nạn hai giờ trước đây. Kỷ niệm đó lu mờ trước bao chuyện xảy ra trong buổi tối, trở lại với chàng. Chàng đưa tay vỗ trán.
- Thưa cô, đúng thế, đáng lẽ tôi phải bắt đầu từ đó. Cô tha lỗi cho tính đãng trí điên rồ của tôi. Thế cô làm thế nào mà thoát khỏi nanh vuốt của Quasimodo?
Câu hỏi làm cô Bohémienne rùng mình.
- Ôi chao! Thằng gù kinh tởm! - Cô nói, lấy tay che mặt, và cô run lên như bị cóng lạnh.
- Đúng thế, thật kinh tởm! - Gringoire nói, vẫn bám theo ý nghĩ của mình; - nhưng cô làm thế nào mà thoát khỏi tay hắn?
Esmeralda mỉm cười, thở dài và nín lặng.
- Cô có biết tại sao hắn đi theo cô không? - Gringoire nói, muốn gợi hỏi khác đi.
- Tôi không biết, - cô gái đáp. Rồi cô bồng bột hỏi thêm: - thế còn anh, tại sao anh cũng đi theo tôi?
- Nói thật tình, tôi cũng chẳng biết nốt, - Gringoire đáp.
Im lặng chốc lát. Gringoire lấy dao gọt cạnh bàn. Cô gái mỉm cười và như nhìn thấy gì đó qua bức tượng. Đột nhiên cô khe khẽ cất tiếng hát:
Quando las pintadas aves
Mudas están, y la tierra...*
“Khi đàn chim sặc sỡ - Đều im tiếng, còn trái đất”.
Cô bất thần nín bặt và vuốt ve Djali.
- Con dê của cô xinh thật, - Gringoire nói.
- Em gái tôi đấy, - cô đáp.
- Tại sao họ lại gọi cô là Esmeralda? - Nhà thơ hỏi.
- Tôi cũng chẳng biết nữa.
- Cũng không biết nữa à?
Cô rút trong ngực ra cái túi con thuôn dài đeo nơi cổ bằng sợi dây xâu chuỗi hạt trân châu. Cái túi sặc mùi long não. Ngoài bọc lụa xanh và ở giữa gắn một mặt thủy tinh xanh to giả ngọc bích.
- Có lẽ do cái này, - cô nói.
Gringoire định cầm cái túi. Cô lùi lại.
- Đừng sờ vào. Túi bùa đấy: anh sẽ xúc phạm đến bùa ngải, hoặc bùa ngải sẽ làm hại anh.
Nhà thơ lại tò mò hơn.
- Ai cho cô túi bùa thế?
Cô đặt ngón tay lên miệng và giấu túi bùa vào ngực. Chàng thử hỏi thêm nhưng cô trả lời hờ hững.
- Cái tên Esmeralda có nghĩa là gì?
- Tôi không biết, - cô đáp.
- Nó là tiếng nước nào?
- Có lẽ tiếng Ai Cập.
- Tôi cũng ngờ là như vậy. - Gringoire nói. - Cô có phải quê ở Pháp không?
- Tôi cũng chẳng biết.
- Thế bố mẹ cô đâu?
Cô liền hát theo một điệu cổ:
Bố tôi là chim.
Mẹ tôi là chim
Tôi qua sông chẳng cần thuyền
Tôi qua sông chẳng cần tàu
Mẹ tôi là chim
Bố tôi là chim.
- Thôi được, - Gringoire nói. - Thế cô tới Pháp hồi mấy tuổi?
- Lúc còn bé tí tẹo.
- Tới Paris hồi nào?
- Hồi năm ngoái. Lúc bọn tôi qua cổng Giáo hoàng kéo vào thành, tôi thấy chim bông lau bay ngang trời; lúc đó là cuối tháng tám; tôi có bảo: mùa đông rét lắm đấy.
- Mùa đông năm đó rét thật, - Gringoire nói, thích thú vì đã gợi được chuyện; - suốt mùa đông đó, tôi cứ phải hà hơi sưởi ngón tay. Thế ra cô có tài tiên đoán?
Cô ta trở lại ít lời.
- Không.
- Cái người gọi là quận công Ai Cập đó là trùm bộ tộc à?
- Phải.
- Ấy chính người đó làm lễ cưới cho chúng ta đấy, - nhà thơ rụt rè nói.
Cô lại khẽ bĩu môi xinh xắn như thường lệ.
- Tôi cũng chưa biết tên anh là gì nữa.
- Tên tôi là? Nếu cô muốn biết thì xin thưa: Pierre Gringoire.
- Tôi biết một cái tên khác đẹp hơn, - cô nói.
- Đồ quỷ quái! - Nhà thơ thốt lên. - Không sao, tôi cũng chẳng giận cô đâu. Thế này nhé, có khi cô sẽ yêu tôi nếu biết rõ tôi hơn; vả lại cô đã rất tin cậy mà kể chuyện đời cô, cho nên tôi cũng phải kể qua chuyện tôi cho cô nghe. Như vậy cô biết tôi tên gọi Pierre Gringoire và là con trai quan trưng thuế tòa lục sự thành Gonesse. Bố tôi bị bọn Bourguignon treo cổ và mẹ tôi bị bọn Picard mổ bụng hồi vây hãm Paris cách đây hai mươi năm. Như vậy là lên sáu tuổi tôi đã mồ côi, chỉ còn biết lấy lòng đường Paris làm đế giầy. Tôi không hiểu mình đã vượt qua khoảng cách từ sáu tuổi lên mười sáu bằng cách nào. Chỗ này bà hàng hoa quả cho quả mận, nơi kia ông chủ quán ăn vứt cho mẩu bánh; buổi tối, lại bị lính kích thủ tóm cổ nhét ngồi tù, ở đó tôi có được bó rạ để nằm. Mọi cái đó không ngăn cản tôi lớn lên và gầy nhom, như cô thấy đấy. Mùa đông, tôi tới sưởi nắng dưới vòm cổng của lâu đài Sens và tôi rất buồn cười là đống lửa ngày lễ Saint-Jean lại dành riêng cho tiết đại thử. Tới mười sáu tuổi, tôi muốn kiếm chút địa vị. Tôi lần lượt thử đủ mọi nghề. Tôi đi lính; nhưng không đủ dũng cảm. Tôi đi tu, nhưng lại không đủ đức tin. Hơn nữa, tôi lại không biết uống rượu. Thất vọng, tôi vào học việc thợ xẻ nhưng lại không đủ sức khỏe. Tôi mong được làm thầy giáo hơn; đã đành lúc đó tôi không biết đọc, nhưng đó không phải là lý do. Ít lâu sau, tôi nhận ra mình thiếu điều kiện để làm bất cứ việc gì; và thấy mình chẳng được tích sự gì hết. Tôi bèn nghiễm nhiên trở thành nhà thơ và soạn nhạc. Đó là một địa vị lúc nào cũng kiếm được khi người ta vô công rồi nghề, mà thế còn hơn là đi ăn cắp, như vài đứa trẻ tuổi con cái nhà đầu trộm đuôi cướp từng khuyên tôi. Một hôm tình cờ tôi gặp cha Claude Frollo, phó chủ giáo nhà thờ Đức Bà. Ông ta quan tâm đến tôi và nhờ ông mà hôm nay tôi mới trở thành học giả thực thụ, biết tiếng Latinh từ bộ Bổn phận của Cicero tới Văn điếu tang của các cha dòng Célestin, và không còn mù mịt đối với cả triết học kinh viện lẫn thi ca, âm nhạc và cả luyện bạn đọc nữa, môn đầu trò của các trò làm bộ làm tịch. Chính tôi là tác giả vở thánh kịch sáng nay được trình diễn thành công rực rỡ và được dân chúng nhiệt liệt hoan nghênh ngay giữa gian đại sảnh Tòa pháp đình. Tôi còn viết một quyển sách sẽ vào khoảng sáu trăm trang, bàn về ngôi sao chổi kỳ diệu năm 1465 đã làm mọi người phát điên. Tôi còn nhiều thành tựu khác. Cũng hơi biết nghề mộc pháo binh, tôi còn góp phần chế tạo khẩu thần công to tướng của Jean Maugue, mà cô hẳn biết nó đã vỡ toác ở cầu Charenton vào hôm thử súng và làm chết hăm tư kẻ tò mò. Cô xem đấy, tôi đâu phải là món hôn nhân xoàng. Tôi còn biết khối trò vè rất dễ thương, rồi tôi sẽ dạy cho con dê của cô; chẳng hạn, bắt chước giám mục Paris, cái lão thầy tu hổ mang khốn kiếp có dãy cối xay té ướt hết khách qua đường suốt dọc cầu Thợ xay. Hơn nữa, vở thánh kịch còn đem lại cho tôi rất nhiều tiền mặt, nếu họ chịu trả tiền. Cuối cùng, thưa cô, tôi sẵn sàng chờ cô sai bảo, cả bản thân tôi lẫn trí tuệ, lẫn tài năng khoa học, tài năng văn học của tôi, tôi sẵn sàng sống chung tùy theo ý muốn của cô, hoặc làm vợ chồng nếu cô thích, hoặc làm anh em nếu cô thấy thế lại hay hơn.
Gringoire nín lặng, chờ đợi hiệu quả bài diễn văn đối với cô gái. Cô đăm đăm nhìn xuống đất.
Phoebus, cô khẽ thốt lên. Rồi quay lại nhà thơ, cô hỏi:
- Phoebus nghĩa là gì?
Tuy thấy lời diễn thuyết của mình chẳng liên quan gì đến câu hỏi đó, Gringoire vẫn không hề bực mình được dịp trổ tài thông thái. Chàng hắng giọng cắt nghĩa:
- Đó là tiếng Latinh, có nghĩa là mặt trời.
- Mặt trời! - Cô gái nhắc lại.
- Đó là tên một cung thủ rất điển trai, vốn là thần, - Gringoire nói thêm.
- Thần! - Cô gái Ai Cập nhắc lại. Và giọng cô nói vẻ tư lự say đắm.
Vừa vặn lúc đó, một chiếc vòng trên tay cô gái tuột ra và rơi xuống. Gringoire vội cúi xuống nhặt. Khi ngửng lên, cô gái và con dê đã biến mất. Chàng nghe thấy tiếng cài then. Đó là chiếc cửa con chắc hẳn thông sang buồng bên cạnh, khóa trái phía bên kia.
- Không biết cô ta có để cho mình cái giường nào không? - Triết gia của chúng ta tự hỏi.
Chàng đi quanh buồng. Chỉ có chiếc hòm gỗ khá dài là tạm có thể ngủ được, chưa kể nắp hòm lại chạm trổ, làm cho khi ngả lưng xuống, Gringoire cảm thấy gần giống như cảm giác của Micromégas* nằm trên dãy núi Alpes.
Micromégas: Nhân vật khổng lồ, cao tám dặm, của cuốn truyện triết lý cùng tên của Voltaire (1752), từ sao Sirius tới thăm Trái đất.
- Thôi được, - chàng nói, cố thích ứng với hoàn cảnh. - Phải tập cho quen đi. Nhưng quả đây là đêm tân hôn kỳ lạ. Thật đáng tiếc. Vụ hôn nhân theo kiểu đập vỡ vò này đúng là có vẻ ngây thơ và cổ lỗ làm mình đâm ra thích thú.