Như đã nói ở trên, phó chủ giáo và gã kéo chuông ít được cảm tình của đám dân chúng to đầu và thấp cổ ở quanh khu vực nhà thờ. Khi Claude và Quasimodo cùng ra phố, việc này thường xảy ra luôn, lúc mọi người thấy cả hai đi ngang qua, chủ đi trước tớ theo sau, trên đường phố râm mát, chật hẹp và tối tăm của khu phố nhà thờ Đức Bà, vô khối lời độc địa, câu hát chế giễu, nói xỏ tục tằn, liền nhằm vào họ mà xỉa xói, trừ phi Claude Frollo, việc này ít khi xảy ra, bước đi đầu ngửng cao nhìn thẳng, phô vầng trán nghiêm nghị và gần như cao cả trước mặt những kẻ nhạo báng chưng hửng.
Hai người ở trong khu phố cũng giống như các “thi sĩ” trong thơ của Régnier:
Đủ loại người chạy bám sau thi sĩ
Như kim tước hót đuổi theo chim cú.
Khi thì thằng nhóc con tinh quái liều mạng tìm cái thú khôn tả là chọc mũi kim vào bướu thằng gù. Lúc lại có cô gái đẹp, nghịch ngợm và trơ trẽn quá đáng đi sát chạm cả vào áo chùng thâm linh mục, hát ngay vào mặt cha mấy câu châm chọc: Đáng kiếp, đáng kiếp, quỷ sứ bị tóm cổ rồi. Đôi khi, một nhóm lúc nhúc các bà già, ngồi xổm rải rác dưới bóng râm, trên bậc thềm ngoài cổng, xôn xao ầm ĩ khi thấy phó chủ giáo và gã kéo chuông đi qua, làu bàu đón chào họ bằng câu nói mỉa mai: “Hừ! Linh hồn của lão này cũng giống hệt thể xác của thằng kia!” hoặc giả một lũ học sinh và lính tráng đang đánh cờ chó, đồng loạt cùng đứng dậy và chào to một cách cổ điển bằng tiếng Latinh: Eia! Eia! Claudius cum claudo!*
“Đi đi! Đi đi thôi! Hỡi Claudo và gã thọt!”
Nhưng thường thường cả linh mục lẫn gã kéo chuông hình như đều không nghe thấy tiếng chửi rủa. Quasimodo quá điếc, còn Claude quá mơ mộng để nghe thấy hết những lời đẹp đẽ đó.