Nhà Thờ Đức Bà Paris

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vi Tiếp Theo Chuyện Chiếc Chìa Khóa Cổng Đỏ
Vi Tiếp Theo Chuyện Chiếc Chìa Khóa Cổng Đỏ

❊ ❊ ❊

Đêm đó Esmeralda đang ngủ trong buồng, đầy ắp lãng quên, hy vọng cùng ý nghĩ êm ái. Ngủ được hồi lâu, đang mơ thấy Phoebus như thường lệ, cô bỗng nghe thấy có tiếng động quanh mình. Giấc ngủ chập chờn và lo ngại, giấc ngủ loài chim. Hơi động là cô tỉnh ngay. Cô mở mắt. Đêm tối mịt. Tuy nhiên, cô vẫn nhìn thấy ở cửa sổ một khuôn mặt đang nhìn mình. Ngọn đèn soi sáng bóng ma. Lúc thấy Esmeralda nhận ra mình, khuôn mặt liền thổi tắt đèn. Dù sao cô cũng kịp thoáng nhận ra nó. Đôi mi mắt khiếp sợ khép lại. Cô thì thào tự nhủ:

- Ôi! Lão linh mục!

Tất cả khổ đau quá khứ trở lại như tia chớp. Cô nằm vật xuống giường, lạnh cứng.

Lát sau, cô thấy khắp người bị sờ soạng, liền bật ngồi dậy, tức giận đến tỉnh hẳn ngủ.

Linh mục đã mò tới cạnh. Ông vòng hai tay ôm ghì lấy cô.

Cô muốn kêu lên nhưng không thốt ra lời.

Rồi bằng giọng run rẩy, trầm trầm vì quá tức giận và khiếp sợ, cô nói:

- Cút đi, đồ quái vật! Cút đi, quân giết người!

Linh mục vừa thầm thì vừa hôn đôi vai cô gái:

- Ban ơn cho tôi! Ban ơn cho tôi!

Esmeralda đưa hai tay túm mái tóc sót lại trên đầu hói y, cố đẩy lùi những cái hôn như thể vết cắn. Gã khốn khổ vẫn lải nhải:

- Ban ơn cho tôi! Nếu em biết tình yêu của tôi đối với em như thế nào! Như lửa đốt, như chì sôi, như trăm ngàn lưỡi dao trong tim tôi.

Rồi bằng sức lực phi thường, ông gạt được hai cánh tay cô gái. Cô hoảng sợ, thét lên:

- Hãy buông ra, nếu không tao nhổ vào mặt mày!

Ông đành buông tay.

- Em sỉ nhục tôi đi, đánh đập tôi đi, tàn ác đi! Hãy làm bất cứ điều gì muốn! Nhưng ban ơn cho tôi! Hãy yêu tôi!

Thế là cô gái đánh ông bằng tất cả sự hung hãn của đứa trẻ. Hai bàn tay xinh đẹp lên gân cào mạnh vào mặt ông.

- Cút đi, đồ quỷ dữ!

- Yêu tôi đi! Yêu tôi đi! Tội nghiệp!

Linh mục khốn nạn vừa kêu vừa chồm lên người cô gái, đáp lại những cái tát bằng những vuốt ve.

Phút chốc, cô cảm thấy ông ta mạnh hơn mình. Ông nghiến răng nói:

- Phải xong đi mới được!

Cô gái bị áp đảo, hổn hển, rã rời, trong cánh tay linh mục, toan buông xuôi phó mặc. Cô cảm thấy bàn tay dâm dật sờ soạng khắp người, cố gắng lần cuối, cô hết sức gào to:

- Cứu tôi với? Cứu tôi với! Có con quỷ hút máu! Quỷ hút máu!

Chẳng ai chạy tới. Riêng con Djali thức dậy và hoảng hốt kêu be be.

- Im đi! - Linh mục thở hổn hển nói.

Đột nhiên, trong lúc giãy giụa, bò lăn dưới sàn, bàn tay Esmeralda sờ phải một vật lạnh bằng kim khí. Chiếc còi của Quasimodo. Cô run lên vì hy vọng, vội vớ ngay lấy, đưa lên môi và mang hết hơi tàn ra thổi. Tiếng còi lanh lảnh, kêu rít, chói tai.

- Cái gì thế! - Linh mục hỏi.

Gần như cùng lúc, ông cảm thấy một cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng mình lên; gian phòng tối om, không nhận ra ai đang tóm lấy mình, nhưng ông nghe thấy tiếng hàm răng nghiến vào nhau tức giận, rồi chút ánh sáng leo lét trong bóng tối cũng đủ để ông thấy một lưỡi dao lớn vung lên sáng loáng trên đầu.

Linh mục ngờ ngợ thoáng nhận ra bóng Quasimodo. Ông đoán chừng cũng chỉ có nó. Ông nhớ khi bước vào, đã vấp phải cái bọc đặt ngang phía ngoài, ngay trước cửa. Nhưng kẻ mới tới chẳng hé răng nói nửa lời, nên ông chưa hiểu ra sao. Ông nắm lấy cánh tay cầm dao, quát lên:

- Quasimodo!

Trong lúc nguy khốn, ông quên Quasimodo điếc.

Trong chớp mắt, linh mục đã bị quật ngã và thấy một đầu gối nặng như chì đè lên ngực. Thấy đầu gối gồ ghề đó, ông nhận ra Quasimodo. Nhưng biết làm sao? Làm cách nào để hắn nhận ra mình? Đêm tối khiến kẻ điếc thêm mù.

Ông lâm nguy. Cô gái không chút thương hại, như con hổ cái tức giận, chẳng thèm can thiệp cứu ông. Lưỡi dao đang kề tận cổ. Phút giây thật nguy ngập. Bỗng đối phương có vẻ do dự. Nó nói, giọng khàn khàn:

- Không nên để vấy máu lên người cô ta!

Đúng tiếng nói Quasimodo.

Thế rồi linh mục cảm thấy bàn tay to nắm lấy bàn chân mình kéo xềnh xệch khỏi phòng. Ông sẽ phải chết ở ngoài đó. May thay cho ông, mặt trăng vừa mọc được một lúc.

Khi cả hai ra khỏi cửa phòng, ánh trăng mờ chiếu lên mặt linh mục. Quasimodo nhìn thẳng vào mặt ông, bỗng run sợ, buông linh mục ra và lùi lại.

Cô gái Ai Cập bước tới cửa phòng, ngạc nhiên khi nhìn thấy hai vai trò đột nhiên thay đổi. Bây giờ tới lượt linh mục đe dọa, còn Quasimodo van xin.

Linh mục trút lên đầu thằng điếc đủ các cử chỉ tức giận và trách mắng, hung hăng ra hiệu bắt nó rời đi.

Gã điếc cúi đầu, rồi tới quỳ xuống trước cửa phòng cô Ai Cập. Nó nói, giọng trang nghiêm và nhẫn nhục:

- Bẩm đức ông, trước hết hãy giết tôi, rồi sau tùy đức ông muốn làm gì thì làm.

Vừa nói, nó vừa chìa dao cho linh mục. Linh mục tức điên nhảy tới, nhưng cô gái nhanh tay hơn, giằng ngay lấy con dao khỏi tay Quasimodo, rồi cất tiếng cười vang giận dữ. Cô thách linh mục:

- Lại đây!

Cô vung lưỡi dao. Linh mục đứng đó lưỡng lự. Chắc chắn sẽ đâm. Cô quát lên:

- Đồ hèn! Mày không dám lại gần nữa ư!

Rồi cô nói thêm, giọng lưỡi thật độc địa, biết rõ sẽ chọc thủng tim linh mục bằng trăm ngàn mũi nhọn nung đỏ:

- Này! Ta biết chắc Phoebus chưa chết đâu!

Linh mục đạp Quasimodo ngã lăn ra đất rồi tức giận điên cuồng, lao đầu chạy xuống vòm cầu thang.

Ông đi rồi, Quasimodo liền nhặt chiếc còi vừa cứu thoát cô Ai Cập. Hắn đưa trả cô, nói:

- Còi gỉ rồi.

Rồi hắn bỏ cô đứng đó một mình.

Bàng hoàng trước cảnh ghê gớm vừa xảy ra, cô gái kiệt sức gục xuống giường khóc nức nở. Chân trời của cô lại thê thảm.

Còn phía linh mục, ông dò dẫm quay về phòng.

Thế là rõ. Đức cha Claude ghen với Quasimodo.

Ông trầm ngâm nhắc lại câu nói tàn nhẫn:

- Sẽ không ai chiếm được nàng!

Ca —★— Nhà Thờ Đức Bà Paris Văn học Kinh điển ebook©MotSAch TVE-4u©VCTVEGROUP —★— Nhà Xuất Bản Văn Nghệ TP. Hồ Chí Minh 2000
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.