Đàn dương cầm có nhịp tim, không hẳn là đồ nội thất, nhưng lại có bốn chân. Trong phòng, tấm gương thực thực hư hư, còn dương cầm chính là linh hồn. Nhất là loại đàn cao lưng đứng, khiêm tốn nép mình nơi góc phòng, càng toát lên vẻ hàm dưỡng, dù là dựa bên cửa sổ hay gần cửa ra vào, dù màu đen, màu hạt dẻ hay màu trắng, đều thu hút ánh nhìn như nhau. Trước mặt đàn ông, dương cầm là đàn bà, trước mặt đàn bà, nó lại hóa thành đàn ông. Người già chơi đàn, dù khúc nhạc có vui vẻ nhảy nhót đến đâu, cũng đã là hồi ức, dương cầm hóa thành vách đá, một tấm bia mộ, trọng lượng nặng nề, lạnh lùng, đôi khi là một cỗ quan tài. Đối với Betty, dương cầm là một con vật bốn chân. Đàn của Betty, màu đen xám, một con tuấn mã đen hiểu chuyện, điềm đạm, tang thương, ánh sáng mờ đục như gấm cũ, dù trong lòng không muốn, vẫn để Betty mân mê. Khi Betty còn nhỏ, thân ngựa cao lồng lộng, tỏa ra mùi vị xa lạ, lớn thêm vài tuổi, con ngựa lại thấp đi một chút, đó là chuyện thường tình. Đến thời thiếu nữ hiếm hoi, sống lưng con ngựa đen, vừa vặn để Betty cưỡi lên, chỉ là trạng thái trong một hai năm, vừa cứng vừa mềm, đàn đen váy trắng, nếu chụp một tấm ảnh thì vô cùng tao nhã. Nhưng đó là tưởng tượng, bởi vì hiện tại, ở vị trí đặt dương cầm, chỉ còn lại một mảng tường trắng trống trơn, trên sàn nhà để lại bốn vết kéo lê. Khoảnh khắc A Bà và Betty rời đi, dương cầm cử động những móng ngựa cứng đờ, biến mất như một con ngựa thật sự. Bốn vết thương trên sàn nhà, dấu móng sâu hoắm, đã không thể nào lành lại.
A Bảo lo lắng nói, tôi lập tức đi đường Hoài Hải, đến cửa hàng đồ cũ quốc doanh xem thử. Betty nói, tôi đã đi hai ba chuyến rồi, Mã Đầu cũng từng đi cùng tôi. A Bảo hỏi, Mã Đầu nói gì. Betty bảo, Mã Đầu cảm thấy oan uổng, căn bản không hiểu, rốt cuộc kẻ nào đã kéo dương cầm đi. Thù Hoa nói, thật hay giả, giờ kiểu gì cũng có, có thể chuyển ra ngoài bán, ba tôi bảo, bây giờ kiếm thêm thu nhập là tiện nhất, xem trước địa điểm, dẫn theo vài thằng em, xe tải lén lút chạy từ trong xưởng ra, xông vào những nhà xui xẻo này, thường chẳng ai dám lên tiếng, cứ tưởng lại là đến khám nhà, vào cửa là tùy ý, muốn chuyển gì thì chuyển, đồ gỗ hồng sắc, giường đồng, dương cầm, ghế sofa nhung, thảm, muốn chuyển gì thì chuyển, thực ra là kéo đến “Hoài Quốc Cựu” để bán, giá rẻ như cho, sau đó, cả đám kéo nhau đi nhậu bữa rượu rẻ tiền, thức ăn nhà làm, đậu nành kết lá đằng, tàu hũ ky, bánh nướng, chân giò, ai mà quản chứ. A Bảo không đáp. A Bà nói, tôi đã chóng mặt lắm rồi, là người của Mã Đầu ở cầu Cao Lang làm, hay người lạ làm, căn bản không rõ ràng, tôi đã đến “Hoài Quốc Cựu”, cửa sau là đường Cao Lan, bên hông ngõ, trong lều tre cũng bày dương cầm cũ, sao mà tìm thấy được, nhìn đến hoa cả mắt. Thù Hoa nói, chỗ này sofa nhiều, đồ gỗ nhiều, dương cầm cũng nhiều, đủ loại màu sắc, nhãn hiệu, bày biện san sát, ngoằn ngoèo, đường cũng khó đi, phải xoay người mới qua được, ngoài cửa tiệm vẫn có đàn được vận chuyển vào, nhân viên cửa hàng dùng phấn viết số hiệu. Nhân viên nói, bến Thượng Hải sao lại lòi ra nhiều đàn thế này, tội nghiệp, oán trách người ta. Tôi vừa vào tiệm, đã lạc mất A Bà và Betty, dương cầm, sofa, mùi vị của đủ loại gia đình, có cái thơm, có cái thối, phía sau cây đàn nào cũng vậy, toàn là bụi, nhìn thấy một chiếc dương cầm cổ, đàn clavecin, trong tranh minh họa phương Tây từng thấy, hoa văn mạ vàng Rococo, như cái bàn viết nhỏ, bốn chân đơn độc, Thượng Hải thực sự cái gì cũng có, không hiểu nổi. A Bà nói, chạy vất vả mấy chuyến, mỗi lần đi ra, Betty đều ngồi xổm xuống đất, không vui. Thù Hoa nói, hôm đó A Bà vào tiệm, trước tiên ngồi xuống một cái ghế đàn, sau đó ngồi lên một chiếc sofa chân cong kiểu Pháp, sắc mặt khó coi. A Bà nói, là không thở nổi nữa, tôi biết gần tới lúc rồi. Betty nói, đừng nói nữa. A Bà nói, nghĩ đến chuyện lại về Thiệu Hưng, chả có ý nghĩa gì. Betty nắm chặt lấy A Bà nói, mộ phần đã đào hết cả rồi. A Bà nói, chi bằng biến thành một con cá, bơi xuống nước đi. Betty nói, thật như vậy, con sẽ biến thành cá vàng. A Bảo nói, có dương cầm cũng chẳng tiện đánh nữa. Betty không đáp. A Bà nói, Betty cũng từng một mình đi tìm, trên đàn có ký hiệu con cá nhỏ, dễ tìm, tầm giờ ăn trưa, bốn bề không người, nghe thấy có người đánh đàn, có một cô bé bảy tám tuổi, đánh mấy cái, đóng nắp đàn lại, đông nhìn tây nhìn, lại mở một cái nắp đàn khác, đánh mấy cái. Betty không cử động, nghe cô bé đánh. Thù Hoa nói, con gái của nhân viên cửa hàng đấy.
Betty nói, giống con, là đi tìm đàn thôi. A Bà nói, chỉ có thể nghĩ như vậy, nếu có người hành động, công khai kéo đi, tôi và Betty, cũng chỉ có thể nhìn thôi, mắt mở trừng trừng. A Bà sờ sờ Betty nói, thành phố Nam Kinh đã đi qua rồi, cô bé ngoan muốn đi đâu giải khuây, cứ nói với A Bà. Betty nói, con muốn đi sông Hoàng Phố. A Bà nói, dám không. Thù Hoa nói, đàn của Betty, có lẽ vừa kéo vào tiệm đã có người mua mất rồi, giờ hàng rẻ nhiều, ghế đôn trứng bằng gỗ hồng sắc cũ, hai ba đồng một cái, dương cầm thường khoảng ba mươi đến tám mươi đồng thôi. A Bảo nói, lương công nhân một hai tháng, chỉ là, ai mua chứ. Khu mới Tào Dương, công nhân nhiều nhất, có thể mua, nhưng sàn nhà yếu, nhà chật, đánh bài "Phương Đông hồng" thì có tác dụng gì. Mọi người im lặng.
Thực ra lúc hoàng hôn hôm đó, là khoảnh khắc cuối cùng A Bảo gặp Betty và A Bà, lúc A Bảo rời đi, trời đã tối mịt, A Bảo ngoảnh đầu lại, thấy A Bà đang chải đầu cho Betty, A Bà nói, lạy lạy lạy, lạy đến sang năm có thế giới, thế giới ít, giết con gà, thế giới nhiều, giết con ngỗng già. Betty nói, con không muốn nghe nữa, chán ghét lắm. Thù Hoa đứng ở cửa, A Bảo lại ngoảnh đầu, thấy bên cạnh Thù Hoa, lướt qua hai tia sáng, lóe vào trong hồ nước, A Bảo dụi mắt, thị giác mờ mờ, trước mắt chỉ là căn nhà tối tăm, hàng cây, một chiếc xe đạp chạy qua, mọi thứ vẫn như thường. Vài ngày sau, A Bảo nhận được thư của Thù Hoa, nội dung thư là, A Bảo, hôm đó cậu về khu mới Tào Dương trước, sẽ tin tớ chứ? Sau đó đã xảy ra chuyện không thể tin nổi, chính là sau đêm này, A Bà và Betty mất tích, có lẽ là đến Nam Kinh? Hay là nơi nào? Có rảnh sẽ nói chuyện chi tiết.
Thù Hoa.
Mười ngày sau, A Bảo cùng Hộ Sinh, Tiểu Mao và Kiến Quốc cùng những người khác, vội vã đến nhà Mã Đầu ở cầu Cao Lang quận Dương Phố, ba lần bảy lượt hỏi thăm tung tích Betty, A Bà và cây dương cầm. Kết quả nói được vài câu, bầu không khí đã căng thẳng, có lẽ là Kiến Quốc muốn ra tay, tư thế của Tiểu Mao gây ra hiểu lầm, trong vòng năm phút, xung quanh nhà Mã Đầu tụ tập không ít thanh niên, làm đến mức không thể vãn hồi. Sau đó, Mã Đầu kiên nhẫn nói với A Bảo, hiện tại các tổ chức tạo phản ở nội thành quá nhiều, căn bản không hiểu nổi kẻ nào đã kéo dương cầm đi. A Bảo không đáp. Mã Đầu nói, Tiểu Mao thật là dở hơi, muốn động thủ cũng chẳng nghĩ ngợi gì, người ở khu đồng hồ lớn Phổ Đà làm sao đấu lại được đại Dương Phố, người Thượng Hải nói rồi, căn bản là không xứng tầm. A Bảo vỗ vỗ vai Mã Đầu, không nói tiếng nào. Mã Đầu nói, Betty với A Bà mất tích, tôi cũng buồn, tôi một mình đến đường Cao Lan, xem ba lần, thế giới loạn rồi, tôi quả thực là nhìn không thấy, tìm không được. A Bảo hỏi, sẽ đi đâu chứ. Mã Đầu nói, hy vọng là đi Nam Kinh, hoặc đi Thiệu Hưng, tôi từng nghe Betty nói, Thượng Hải càng lúc càng chán. A Bảo không đáp. Mã Đầu nói, chỗ này am Cao Lang, nhà thờ Thiên Chúa giáo Hồ Đông vốn đã rách nát, hủy bỏ rồi, đập phá sạch trơn, cũng coi như xong, nhà tốt ở trung tâm thành phố lại vừa cạy vừa đập, hoàn toàn thay đổi bộ dạng, tôi không ngờ được, hôm qua tôi đi một chuyến, thấy phòng cũ của A Bảo, chuyển vào ba hộ gia đình, phòng của Betty ở tầng trệt, chuyển vào hai hộ, hồ cá nhỏ ở cửa, đã được dọn dẹp, trong nước có mấy con cá vàng. Tim A Bảo đau nhói. Trước mắt hiện lên bộ dạng của Betty, vảy cá bên hồ. Mã Đầu nói, tôi có rảnh sẽ lại đi xem, một già một trẻ rốt cuộc đã đi nơi nào, chà, Thượng Hải thực sự chẳng còn gì thú vị nữa rồi.
Chiều hôm đó, A Bảo lại bước vào cửa hàng đồ cũ quốc doanh đường Hoài Hải. Mắt tràn ngập là người, cửa tiệm rộng lớn, sâu không thấy đáy, dương cầm bày đầy trong ngoài cửa sau, cùng với ngõ hẻm gần đó, lầu thông đường. Nhân viên cửa hàng tinh thông đủ loại đồ gỗ cũ, bàn vuông gọi là "Tứ Bình", bàn tròn gọi là "Nguyệt Lượng", ghế gọi là "Tức Cước", giường gọi là "Hoành A", bình phong gọi là "Lục Khúc", bàn trang điểm gọi là "Thác Chiếu", ghế đôn gọi chung là "Kiện Đầu", ghế vuông ghế tròn gọi là "Phương Kiện", "Viên Kiện", thường xuyên có khách hàng ngó đông ngó tây, có lẽ giống A Bảo, tìm kiếm đồ đạc nhà mình hoặc của người thân bạn bè, nhìn thấy rồi tất nhiên không thể chuộc lại, nhưng có thể nhìn chằm chằm không buông, hoặc liếc nhìn thật lâu, ánh mắt ngẩn ngơ, sờ một cái, hỏi một câu giá bán rồi rời đi. Người tính cách do dự thì vài bước lại ngoảnh đầu, dự định vài hôm sau quay lại, có rảnh thì ghé xem, có lẽ mãi cho đến khi đồ cũ biến mất mới lấy hết can đảm hỏi thăm đường đi, rồi tán gẫu với nhân viên. Nhân viên nói, bán mất rồi. Cái gì.
Chắc là mấy ngày trước thôi. Khách mua là loại người nào, làm nghề gì. Nhân viên tâm trạng tốt thì lấp liếm vài câu. Có lòng cảnh giác thì lập tức vặn hỏi lại, này, làm gì đấy, của công an à, giới thiệu thư đâu đưa ra xem. Người hỏi lập tức co vòi như rùa rụt cổ, bỏ đi cho xong chuyện, chỗ này sẽ không bao giờ quay lại nữa. Kiểu người khác thì liếc mắt là tìm được dương cầm hoặc sofa. Nhân viên nói, đàn vĩ cầm cổ thì càng cổ càng đẹp, dương cầm cổ thì khó lắm, dương cầm phải mua loại hàng Đức thương hiệu lâu đời này, nhưng quá cũ lại không tốt, dây thép dễ chùng, dễ lạc điệu, thường xuyên phải lên dây, còn sofa, món này là hàng Pháp cổ xịn, xương cứng, tay vịn chạm khắc tinh xảo, đinh tán, bề mặt nhung, băng vải, sợi lông bờm, nguyên liệu nhập khẩu hoàn toàn, lò xo cao cấp ở đáy, bao gồm cả "khố thăng", tức là đệm lò xo, thứ nào cũng là hàng thật giá thật, tuyệt. Người đến không đáp, thay đổi kế hoạch, quan sát môi trường trong ngoài hai ba lượt, xem rõ vị trí chi tiết, thời gian, khi nào người đông, người ít, buổi trưa lân la đến gần đó ăn một bát hoành thánh nhân rau thịt. Thường là một đến hai giờ chiều, khách vắng, hoặc bốn giờ, phía trước bị chặn bởi một chiếc xe cá trích, đa số mọi người không vào được ngách hẻm do đồ gỗ tạo thành, lúc này ánh sáng cũng tối nhất, thời cơ đến, đông nhìn tây nhìn, đi thẳng đến vị trí đã định, bốn phía liếc một cái, móc ra tua vít trong túi quần, hoặc kéo trong túi xách, chọc một cái, cắt một cái, cạy một cái, đào một cái, cầm được một gói giấy hoặc hộp sắt nhỏ, nhét cả công cụ vào túi xách giả da, kéo khóa lại, giả vờ như khách hàng, toàn thân thả lỏng, đông nhìn tây sờ, lập tức chuồn thẳng. Đây là tình tiết bảo vệ tài sản cá nhân hoặc dò thám tài sản người khác, trộm cắp, tìm báu vật là chủ đề vĩnh hằng của thế giới, là cái nhìn thoáng qua huy hoàng của cửa hàng đồ cũ lớn nhất vùng Viễn Đông này. Lúc đó tin đồn vỉa hè nhiều, nghe đồn có người trốn vào tủ cũ, sau khi đóng cửa tiệm, nửa đêm ra tay gây án, cửa tiệm vì thế mà nuôi hai con chó sói, một đêm tuần tra ba lần. Sự kiện chấn động nhất là mấy đứa nhỏ gần đó, một ngày nọ nhảy nhót nô đùa trên ghế sofa cũ, kết quả giẫm thủng một chiếc ghế đơn bọc vải sa tanh kiểu Pháp, lộ ra bên trong một gói dây chuyền vàng ròng, hai cuộn đô la Mỹ lớn. Vì vậy, cửa tiệm và đường phố chất đầy đồ cũ giống như bộ phim "Mười hai chiếc ghế" của Liên Xô. Lúc này A Bảo lưu luyến quanh quẩn giữa các cây đàn, dương cầm bày biện tùy ý, liệt kê tản mác, tạo thành đủ loại lộ trình đi lại, chen vào giữa đó, mở bất kỳ cái nắp đàn nào, bên trong đơn giản mà phức tạp, bàn phím trước mắt không hề cử động, xung quanh không nghe thấy một âm giai nào, đôi khi trên bàn phím có vài sợi tóc, một mẩu giấy vụn, nửa khúc bút chì gãy, bên trong nắp đàn tỏa ra mùi vị xa lạ, A Bảo khó lòng lại gần, cảm thấy đau đớn, thất thần đóng lại. Vết khắc cá nhỏ Betty để lại, A Bảo đi vài vòng, nhìn mòn mỏi cũng không tìm thấy.
A Bảo một mình đi tới chung cư Nam Xương. Thù Hoa dựa vào đầu giường, mẹ Thù Hoa bưng tới một cốc nước sôi.
Thù Hoa vô lực nói, mẹ, con có chuyện muốn nói với A Bảo. Mẹ Thù Hoa biết ý tránh đi. Thù Hoa bỗng nhiên hai mắt sáng lên nói, A Bảo, tớ như là nằm mơ vậy. A Bảo không đáp. Thù Hoa nói, tớ thật không tin dáng vẻ ngày hôm đó. A Bảo gật đầu nói, Betty với A Bà quả thực đã mất tích, hoàn toàn không có tin tức. Thù Hoa nói, hôm đó tớ thấy A Bảo về trước, tớ cũng muốn về, tớ nói một câu, A Bà, có thể nấu cơm tối rồi, trời tối rồi. A Bà cười cười, Betty nhìn tớ, không nói tiếng nào. Tớ loáng thoáng ngửi thấy mùi tanh của cá, vừa định đi, ngoài vườn hoa xuất hiện một tia sáng, tớ nhìn một cái, A Bà vừa nãy còn bên cạnh, giờ đã không thấy đâu nữa, Betty kéo tớ, gọi về phía hồ nước, A Bà, A Bà. Tớ nhìn thử, hoàng hôn trời tối, trong nước có một con cá diếc. Betty bảo, đây là A Bà. A Bảo nói, thật hay giả đấy. Thù Hoa nói, kỳ lạ, cái hồ vẫn luôn khô cạn, đêm đó lại có nước, có cá, tớ thò tay vào nước, cá diếc không cử động.
Betty bảo, A Bà, cho con biến thành cá vàng đi. Tớ bảo, Betty, đọc truyện cổ tích nhiều quá rồi, cá vàng Puskin nói là Thượng Đế đấy. Betty bảo, nếu chị muốn biến, cũng là một con cá vàng, thử xem. Tớ cười cười nói, tớ không muốn làm cá vàng, tớ làm người. Betty bảo, cá vàng đẹp hơn cá diếc. Tớ bảo, đúng vậy, trước kia có người đàn ông tên Chekhov, hễ viết thư tình là "cá vàng của anh, cá vàng nhỏ bé đáng yêu của anh".
Betty bỗng nhiên ngồi xổm xuống, khóc. Tớ quay lại bếp tìm A Bà, đi đến cửa, tớ ngoảnh đầu nhìn lại, xung quanh hồ nước đã không còn bóng người. Tớ gọi, Betty, Betty. Tớ không nghe thấy âm thanh. Tớ chạy vào xem, nước nhiều hơn rồi, có một cây rong, một con cá diếc, một con cá vàng. Tớ cảm thấy tình hình nghiêm trọng rồi, thò tay định sờ, cá bơi xuống dưới rong, tớ sợ rồi, tớ nói, Betty, xung quanh không một tiếng động, cá vàng quẫy đuôi, cá diếc không nhúc nhích, áp sát vào cá vàng, như một tảng đá. Tớ tìm đến gian bếp, không ngờ A Bà với Betty bỗng nhiên đứng trước mặt tớ. A Bà nói, trời không còn sớm nữa, Thù Hoa về đi. Tim tớ đập thình thịch, cảm thấy yên tâm rồi. Tớ nói, được, cháu về đây. A Bà nói, trời lạnh rồi, sắc mặt Thù Hoa không tốt, mặc thêm chút đi, sáng mai A Bà muốn đưa Betty ra ngoài. Tớ hỏi, đến nơi nào. A Bà nói, giờ chưa nói trước được, thực sự muốn nói một câu thì là muốn đi rồi. Thù Hoa nói đến đây, cúi đầu nói, tớ không muốn nói nữa. A Bảo nói, tớ thấy cũng bình thường, không cảm thấy căng thẳng. Thù Hoa nói, chuyện này chẳng khác nào tuyển tập truyện cổ tích. A Bảo nói, hai người, cứ thế mà biến mất thật à. Thù Hoa không đáp. A Bảo nói, nhớ lại Betty mấy lần kể chuyện, hoàn toàn là chồng chất những giấc mơ loạn xạ, thấy váy biến nhẹ đi, tách rời ra, là đuôi cá vàng, bên cạnh hồ nước, dưới ánh trăng có một con mèo, ngoạm Betty, ra ngoài đi một vòng rồi quay lại. Thù Hoa nói, lúc đó trời tối hẳn rồi, trên người Betty phát sáng. Betty bảo, chị, em với A Bà đi đây. Tớ cảnh giác hỏi, đến nơi nào. Betty bảo, giờ chờ mèo đến thôi, đêm có ba con mèo sẽ đến, trong đó một con là đến đưa em đi, có một con mèo hoa đưa A Bà đi trước. Tớ nói, chuyện đùa. Betty bảo, ba con mèo hoang, cứ chạy đến cảng Nhật Huy, cạnh sông Hoàng Phố, miệng mèo thả ra, "meo ô" một tiếng, em với A Bà liền bơi rồi, bơi một vòng là về, nếu em không về thì bơi đến nơi khác. Tớ cười cười bảo, trừ khi tớ nằm mơ. Betty bảo, không tin thì xem đi, cổ của em với A Bà có dấu răng. Tớ nhìn một cái, chỉ ngửi thấy mùi tanh của cá trong tóc. Tớ nói, nhanh để A Bà gội đầu, không được dọa chị, chị đi đây. Betty bảo, em không cần dương cầm nữa. A Bảo không đáp. Thù Hoa nói, lúc đó chỉ thấy sau lưng lạnh toát. A Bà không tiếng động đi tới, sắc mặt héo hon ảm đạm, sờ sờ đầu Betty nói, Betty. Tớ thấy hơi lúng túng, gượng cười một cái, tớ đi thật đấy, hai chân vô lực, đi như mộng du vậy, tớ chỉ nhớ, tướng mạo của A Bà hoàn toàn tối sầm lại, giờ nghĩ lại vẫn không tin tình cảnh đêm đó. A Bảo không đáp, trong lòng nghĩ đến tuyển tập truyện cổ tích, nghĩ đến hai con cá, mèo nhỏ ngoạm Betty, A Bà, nương theo màn đêm Thượng Hải, gió đêm Thượng Hải, cứ hướng nam mà đi, thế này phải đi qua bao nhiêu con đường cơ chứ, đến bờ sông Hoàng Phố, gió sông táp vào mặt, hai con cá nhảy xuống nước, bên bờ là mũi thuyền, dây neo, dây cáp. Ba con mèo không nhúc nhích. A Bảo nói, đây chắc chắn là câu chuyện, là thần thoại.
Hai
Một ngày đầu hạ năm sau, nhiệt độ nóng rực, gần chợ thức ăn đường Diệp Gia Trạch có một cửa hàng nước tương bán bia tươi. Nhân viên nhận lấy bình nước bằng nhôm của Tiểu Mao, vặn mở vòi nước bằng đồng. Nhân viên nói, sư huynh sư tỷ, đến nhiều quá nhỉ. Tiểu Mao nói, cẩn thận, mắt nhìn vòi nước. Nhân viên nói với nữ nhân viên, tập võ, người tập quyền cước đúng là khác, làm ca đêm, ban ngày không buồn ngủ còn có tinh thần nhậu. Tiểu Mao nói, có ý kiến à. Nhân viên nói, không hề có ý kiến, là ghen tỵ thôi, lúc đó tôi nhất thời nghĩ quẩn mới làm thằng hề trông quầy, xem giờ này xem, giai cấp công nhân vui vẻ biết bao. Tiểu Mao không đáp. Bia đầy rồi. Nhân viên tay vặn một cái, quay lại sau quầy, phích nước vỏ tre đặt cạnh hũ rượu Thiệu Hưng, phễu cắm vào miệng bình, ca múc rượu bằng tre, "ình ịch" nhấc lên, một mùi thơm xộc tới, ngang qua miệng phễu, tính là nửa cân. Bình nước đầy rượu vàng, Tiểu Mao trả tiền, một tay xách bình nước, một tay xách hai cái phích. Nữ nhân viên nói, sức mạnh lớn, lợi hại. Lưng Tiểu Mao thẳng tắp, sải bước rời khỏi cửa hàng nước tương, đến phòng của sư phụ. Bàn bát tiên đã kê cạnh giường. Kiến Quốc, Vinh Căn, người học việc xưởng bông số 6 Tiểu Dũng, người xưởng tơ lụa Tiểu Long Hưng v.v. đã mua thức ăn chín, xé bao giấy dầu bày ra giữa bàn. Trong bếp, Kim Muội xào hai bát rau. Tiểu Mao rót rượu. Sư phụ nói, đồ nhắm khá lắm, hôm nay mọi người phải uống cho đã. Kim Muội mặc áo sát nách, bưng đĩa thức ăn vào, cổ đổ mồ hôi, đôi tay như củ sen, hai nách ướt đẫm.
Tiểu Mao nói, cháu gọi tên, mới mười lăm tuổi thôi. Sư phụ nói, mười lăm tuổi, ta đã chuẩn bị nuôi con, chuẩn bị làm cha rồi, uống rượu không sao cả. Tiểu Long Hưng cười cười. Kim Muội uống một ngụm bia lớn nói, bếp nhỏ quá, nóng quá, giờ cháu chỉ muốn tắm rửa. Sư phụ nói, ta chỉ có một căn phòng, muốn tắm thật thì giờ cứ ra cạnh chân giường mà tắm. Kim Muội nói, dở hơi, trước mặt bọn trẻ cháu sao dám tắm chứ.
Sư phụ nói, có gì không được chứ, sư phụ của ta năm xưa từng triệu tập sư huynh đệ xem qua một lần phụ nữ tắm rửa. Kim Muội nói, cũng dám nói. Mọi người ngồi xuống. Kiến Quốc nói, sư phụ ăn đi. Sư phụ nói, lần này ta là được bộ chỉ huy phái đến quận Dương Phố ba tháng, giúp mấy tổ chức công nhân huấn luyện động tác cơ bản. Tiểu Mao nói, cháu có rảnh sẽ qua xem. Sư phụ nói, cũng chỉ là vật lộn bắt giữ thông thường, đường xa quá, tình hình cũng loạn, mọi người không tiện đến. Tiểu Mao nói, nhỡ có việc gấp thì sao. Sư phụ nói, dạy quyền ba năm hơn, nhân cơ hội này ta cùng mọi người tạm thời khép lại một giai đoạn. Mọi người im lặng. Sư phụ nói, chuồn chuồn ăn đuôi, giờ chỉ có thể tự lo cho mình, quản tốt bản thân, thị trường loạn, lòng phải định, làm người đơn thuần dựa vào một chữ "nghĩa", phải giúp đỡ anh em, sư phụ của sư phụ ta là nạn nhân vùng Tô Bắc đến Thượng Hải làm thuê, lúc đó hàng ngàn hàng vạn công nhân tham gia Thanh bang, làm bãi công, trong xưởng dệt lại có bang hội, bang An Huy, bang Hồ Bắc, bang Tô Bắc, bang Sơn Đông, bang Thiệu Hưng, nhà máy thuốc lá Nam Dương không phải bang Ninh Ba thì là bang Quảng Châu, đến thế hệ sư phụ ta còn coi là thông minh, chỉ làm anh em đồng hương, bớt rước họa vào thân, thờ Quan Công, Quan ông, Trương Thiên Sư, ta giờ chỉ có thể thờ Lãnh tụ, tình huống thông thường nhớ lời dạy của Lãnh tụ, người không phạm ta ta không phạm người, vậy là được rồi. Tiểu Mao nói, có người bắt nạt bạn cháu thì làm sao. Tiểu Dũng nói, nói thử xem. Sư phụ nói, tranh chấp xã hội, quan hệ bạn bè thông thường, hiện tại cố gắng bớt quản lý. Tiểu Mao không đáp. Sư phụ nói, phong trào vừa đến, trong xưởng thật sự cũng lòi ra mấy thằng lưu manh, lời Lãnh tụ nói làu làu, tình hình cách mạng cái gì cũng hiểu, khoác áo đại cán quân đội, dáng vẻ như lãnh đạo, thật là lạ. Kim Muội nói, trong xưởng cháu cũng có mấy thằng lưu manh kiểu này, lạ thật. Sư phụ nói, người xưa nói rồi, cái này gọi là tiểu nhân đắc chí. Kim Muội cười nói, ăn mặc là quan trọng nhất, nghe nói trước kia làm bãi công, nhà máy Mỹ Á đến một đại biểu đàm phán hành động chung, mặc bộ quần áo cũ, mọi người căn bản không thèm ngó ngàng, kết quả thay một bộ quần áo mới, đàm phán trôi chảy ngay. Sư phụ nói, ta là nhìn thấu rồi, nói thì là đấu tranh giai cấp, thực ra cũng giống các bang hội, đảng phái tổ chức bãi công ngày trước, là đấu người, giữa người với người chủ yếu dựa vào việc ngửi mùi của nhau, nhìn tính khí của nhau, hợp hay không hợp, coi như là cùng một giai cấp rồi, một tổ chức, anh em cùng cha cùng mẹ, anh em cùng tông thường cũng hay tính toán với nhau, một đứa hướng đông, một đứa hướng tây, kết quả là đấu đá lẫn nhau, đánh nhau, chửi bới văng tục, hừ, nói ra thì nghe hay ho là đấu tranh đường lối.
Mọi người im lặng. Ăn rượu ăn thức ăn. Sư phụ nói, ví dụ ta lần này đến Dương Phố, ta đã quyết định rồi, chỉ dạy quyền, chuyện linh tinh ta không tham gia. Tiểu Long Hưng nói, thời gian này mọi người làm gì. Sư phụ nói, không có gì làm, bớt liên quan đến đội tạo phản, với mấy cô bé, mấy cô dì, mấy bà thím trong xưởng tán gẫu, nói cười thì được, bởi vì đến tuổi rồi, hiểu chút mùi vị đàn bà, sau này bớt đi đường vòng. Kim Muội nói, sư phụ sắp dạy hư trẻ nhỏ rồi. Sư phụ nói, tuổi quả thực không nhỏ rồi, ta hỏi, Tiểu Long Hưng bao nhiêu tuổi. Tiểu Long Hưng nói, mười chín. Sư phụ nói, Kiến Quốc, Vinh Căn hai anh em, một đứa mười chín, một đứa mười tám, Tiểu Dũng mười bảy. Tiểu Mao nhỏ nhất. Mọi người im lặng. Ngoài nhà, truyền đến tiếng còi tàu kéo, thời tiết nóng, mỗi người ăn đến mặt đỏ gay. Sư phụ nhìn mọi người nói, ta kể một câu chuyện, người xưa nói rồi, nhìn Phật khuyên sư, nhìn cha khuyên con, thời xưa có một cao tăng, từ nhỏ xuất gia, tu hành thanh tịnh đến già, danh tiếng tốt, giai đoạn sắp chết, đồ đệ hỏi, sư phụ có gì muốn dặn không. Cao tăng nói, cả đời không nhìn thấy hạ thân phụ nữ, ta khổ sở, vì vậy chết hai đêm rồi vẫn chết không nổi, cay đắng. Kim Muội nói, xấu hổ quá, không được nói nữa. Sư phụ nói, đồ đệ liền chạy đến lầu xanh, gọi một người đàn bà tới, váy tụt xuống, cao tăng nhìn một cái liền nói, a da da da, hóa ra cũng giống ni cô thôi, duỗi thẳng hai chân, viên tịch. Kim Muội nói, hạ lưu. Sư phụ nói, trên muốn làm, dưới cũng muốn làm, cái này gọi là hạ lưu. Uống rượu xong, đầu óc ta tỉnh táo, giờ ta hỏi đồ đệ, đàn bà cởi trần nhìn thấy chưa. Kim Muội nói, không được nói nữa. Sư phụ nói, ta trọng điểm nói một chút, đàn ông không hạ lưu thì con cái ở đâu ra, sớm hiểu thì sớm chín chắn, người mới khôn ngoan, sư phụ ta nói rồi, đàn ông biết đàn bà sớm một chút thì cũng không thấy hiếm lạ, sau này bớt phạm sai lầm. Tiểu Mao nói, cháu nhìn thấy rồi. Sư phụ nói, nói thử xem. Tiểu Mao không đáp.
Sư phụ nói, không sao, nói đi. Kim Muội đặt đũa xuống nói, khó khăn lắm mới uống được bát rượu sư đồ, lại đi nói chuyện hạ lưu. Tiểu Mao không đáp. Sư phụ nói, Kim Muội là người từng trải, chuyện hạ lưu gì cũng làm qua rồi. Kim Muội nói, nghe khó nghe quá, đừng nói nữa. Sư phụ nói, xã hội loạn, đám nhỏ này cái gì cũng không hiểu, ta là có trách nhiệm. Kim Muội nói, nói ra được đấy nhỉ. Sư phụ nói, cũng đâu phải bảo Kim Muội nói, là nghe trẻ nhỏ nói, Tiểu Mao nói nhanh đi. Tiểu Mao nói, là đi "đại xâu chuỗi", toa xe người đông nghìn nghịt, chỗ cháu ngồi là tấm ván nối toa xe, bên dưới mông trống rỗng, người đông quá thực sự không thể cử động, nhà vệ sinh nhét đầy người, giữa đêm, hai chị lớn phương Bắc đối diện mặc quần bông, kết quả là cởi tuốt đến tận cùng, nhắm thẳng vào tấm sắt. Sư phụ nói, Tiểu Mao lúc đó nghĩ gì. Kim Muội nói, không được nói nữa. Tiểu Mao không đáp. Tiểu Dũng nói, có lần cháu đến khu ổ chuột cầu Trung Sơn, nhìn thấy cô dì của bạn học, bà thím nhà bên, ngày nắng nóng cởi trần đi lại trong phòng, cái gì cũng không sao cả. Kiến Quốc nói, cậu của cháu, mợ cháu đến Thượng Hải đại xâu chuỗi, đêm ngủ tầng dưới giường tầng, anh với cháu ngủ tầng trên, vì là ván gỗ, nửa đêm liền cùng anh nhìn xuống. Kim Muội mặt đỏ ửng nói, thực không hiểu đàn ông sao lại thích nói chuyện kiểu này. Mọi người im lặng. Kim Muội nói, chả trách có một lần cháu đến xưởng tắm rửa, nghe thấy tiếng động trên trần nhà, cảnh tượng công nhân nữ tắm chung, hai hàng vòi sen, ba bốn chục người đàn bà cởi trần, kết quả tuần trước, "ầm ầm" một tiếng, trần nhà bị hơi nước hun cho bở ra, bò vào một người, không ngờ bỗng nhiên sụp xuống, trong bụi bặm rác rưởi, bò ra một tay thợ điện A Hồ Tử, mười mấy chị em bịt chặt thân trên thân dưới, vội vàng chạy trốn, thật là dọa chết người, mấy bà thím, người đàn bà già, thợ già khác căn bản không sợ, quần áo chưa kịp mặc, cởi trần cưỡi lên người A Hồ Tử, đánh cho A Hồ Tử tơi bời hoa lá. Sư phụ nói, một trận nắm đấm, lợi hại. Kim Muội cười nói, đàn ông hạ lưu, thật là hạ lưu. Sư phụ cười cười. Kim Muội nói, sau sự kiện này, chị em xưởng số 3 nói, Kim Muội, tớ nghĩ rồi, sau này phát hiện có đàn ông nhìn lén, tớ chỉ cần hai tay bịt chặt mặt là được rồi. Sư phụ nói, tại sao. Kim Muội nói, một tay che hạ thân, một tay chắn thân trên, căn bản không có tác dụng, mông sau của tớ thì sao, đùi thì sao, người khác nhìn thấy hết. Sư phụ nói, không hiểu. Kim Muội nói, nếu cháu bịt chặt mặt, đàn ông hạ lưu liền nhìn không ra rồi, người đàn bà cởi trần này rốt cuộc là Kim Muội hay Ngân Muội, Bảo Muội, nhìn không ra, coi như nhìn không. Thân thể đàn bà thì như nhau, nhìn thoải mái. Sư phụ cười nói, điều này cũng đúng, con nhỏ đê tiện, thật là thông minh, làm người thực ra chính là dựa vào một cái mặt, mông thì tính là gì chứ. Kim Muội nói, giờ cháu mới hiểu, trên đời đê tiện nhất là đàn ông, từ nhỏ đã nhìn lén đàn bà. Mọi người im lặng. Sư phụ nói, lạ nhỉ, đàn bà để đàn ông nhìn một cái thì trên người thiếu mất mấy tiền mấy lạng thịt chắc, một phân một ly cũng chẳng tổn thất, nhìn lén ba mươi mấy người đàn bà tắm rửa, vấn đề nghiêm trọng, nhưng nghiêm trọng nhất là phá hoại tài sản công, trần nhà của công, loại đàn ông thấp kém này chính vì nhìn quá muộn, thiếu giáo dục, ta là người được giáo dục, căn bản không tốn tâm tư này, trong đầu ta biết hết cả rồi, có gì để nhìn chứ. Mọi người uống rượu trầm mặc.
Sư phụ nói, xã hội cũ, ta chín tuổi học nghề, mười tuổi bái sư học quyền cước, mười bốn tuổi có một ngày, sư phụ gọi tất cả anh em nhỏ ở xưởng vàng đến, giống như hôm nay, trước tiên luyện quyền, sau đó uống rượu. Sư phụ ta hỏi, ai từng nhìn thấy đàn bà cởi trần. Mọi người im lặng, cái này gọi là thành thật. Sư phụ ta bảo, từ hôm nay trở đi, mọi người phải làm đàn ông rồi, đời này xã hội này, làm đàn ông khó, dễ bị lừa gạt nhất, vì vậy hiểu sớm một chút, sau này sẽ không làm trò dở hơi, đậu đỏ trên mặt chính là hạt đê tiện, sinh ra ít đi một chút. Sư phụ ta lúc đó đã mời đến một người đàn bà lầu xanh, ngồi vào cái chậu lớn hình quả thận phòng bên cạnh, đứng đắn tắm rửa. Sư phụ ta gọi tên đồ đệ, đồ đệ liền vào xem, mỗi người xem một khắc, những người khác bên ngoài uống rượu. Lúc đó mọi người im lặng. Sư phụ ta bảo, làm người phải thiết thực, ta khinh nhất loại bày đặt kiêu ngạo, giả bộ văn minh, giả đứng đắn, giờ nghe cho kỹ, từng người một vào xem, bằng với mở triển lãm đàn bà, cái gì gọi là đàn bà, cái gì gọi là tắm rửa, đỡ phải sau này đông nhìn tây nhìn nhìn lén, tim đập chân run, mặt biến sắc, bị đàn bà lừa, làm việc xấu hết cả. Lúc đó mọi người căng thẳng rồi. Sư phụ ta nói với ta, Hồng Thọ, giờ vào xem trước đi. Ta không chịu, sư phụ ta vung một chưởng tới, ta liền chạy vào, nhìn thấy một người đàn bà, dang tay dang chân, ngồi vào chậu lớn hình quả thận, cả người hồng hào non nớt, trắng như tuyết. Kim Muội nói, đừng nói nữa, được rồi. Sư phụ nói, đàn bà nhìn ta, cười cười nói, em trai. Ta nói, a. Người đàn bà nói, lại đây, lại đây nào, tới xem chị rửa chân. Kim Muội nói, chết mất, xã hội cũ thật hạ lưu. Sư phụ nói, cái này có gì đâu. Kim Muội nói, sư phụ của sư phụ chắc chắn là đồ đệ lưu manh của Hoàng Kim Vinh rồi. Sư phụ nói, nói bậy bạ có gì hay chứ, sư phụ ta trước kia, nói ra là Thanh bang, vẫn cứ tham gia khởi nghĩa công nhân, đúng là ba đời vô sản giai cấp, tiếc là chưa giải phóng đã chết rồi. Kim Muội nói, thật là không hiểu nổi, sao lại dạy hư trẻ nhỏ. Sư phụ nói, ta là học tiết học vệ sinh, hiểu chưa, đàn bà dáng vẻ thế nào, thầy giáo sẽ quản chứ, có giáo sư dạy chứ, ta làm sư phụ thì nên dạy, ta có trách nhiệm.
Lúc này, rượu thịt ăn đã quá nửa. Tiểu Long Hưng nói, vừa nãy nói đến việc có người bắt nạt bạn của Tiểu Mao.
Tiểu Mao nói, đúng vậy, bạn cháu, dương cầm trong phòng bị người khác chuyển đi mất rồi. Sư phụ nói, nhà có dương cầm đa số là giai cấp tư sản, cái này chuyển đi tùy ý được. Tiểu Mao nói, lúc đầu cháu tưởng là Mã Đầu ở quận Dương Phố chuyển, kết quả Mã Đầu chết cũng không nhận, cháu liền cùng Kiến Quốc vân vân mấy người bạn đến cầu Cao Lang đại Dương Phố tìm Mã Đầu, không ngờ nói được vài câu đã chuẩn bị đánh nhau, Mã Đầu người đông, khá đề phòng cháu. Mã Đầu cười với cháu nói, võ công khu Phổ Đà thì tính là gì, một bộ dạng nương nương nương khang, muốn nói lực đạo, muốn kéo trận thế, bày trận thế, bày công phu, đại Dương Phố, đẳng cấp hạng nhất toàn Thượng Hải, một cái đỉnh, chỗ này căn bản không sợ. Sư phụ nói, nghe loại tiểu lưu manh này nói bậy. Tiểu Mao nói, sau đó cháu thật sự không dám động nữa, Mã Đầu gọi đến không ít người, trong tay có thép góc, vòng sắt, ống nước. Kiến Quốc nói, thép góc không hiếm, giờ là thời thượng nhất, ống nước hàn dao cạo tam giác, loại thương mới. Sư phụ nói, Kiến Quốc, đánh quyền thì chính là đánh quyền, cung có đủ loại cung, người có đủ loại người, loại đồ dã man này, chạm cũng không cho phép chạm, phải làm chết người đấy. Kiến Quốc im lặng. Sư phụ nghĩ nghĩ nói, sau này có chuyện gì, Tiểu Mao đánh điện thoại báo. Tiểu Mao nói, được. Sư phụ nói, nói thật, chuyện "thượng chỉ giác" (khu thượng lưu) kiểu này sau này đừng quản, cũng căn bản không quản xuể, năm ngoái khám nhà, đường Ngũ Nguyên có một ông chủ, trong một căn biệt thự lớn khám ra sáu cô vợ bé, giải phóng mười mấy năm rồi, ai mà biết chứ. Chợ rau Ngũ Nguyên bên cạnh, phê đấu một người đàn ông, nghe nói bình thường thích liếc đàn bà, bị coi là phạm tội lưu manh, cởi trần phê đấu, trên ngực treo một miếng thịt muối, ruồi bu đầy, công bằng nhỉ, quản xuể không. Mọi người im lặng. Vinh Căn thẹn thùng nói, sư phụ vừa nãy giảng tắm rửa chỉ giảng một nửa. Kim Muội nói, Vinh Căn, nước tiểu bô nhiều quá rồi nhỉ. Sư phụ cười nói, cũng chỉ là chút chuyện này, một sư huynh của ta tên Long Đệ, lúc đó cởi trần, từ phòng trong đi ra, trên ngực xăm một đầu rồng xanh, bên trên hút ra hai vệt máu. Mọi người nhìn Long Đệ mặc quần áo, im lặng. Sư phụ cười cười nói, trông mà xem, đàn ông trên người có hình xăm thì tương đối ra dáng, con nhỏ bên cạnh cứ thích mỗi Long Đệ thôi, nói mặt Long Đệ như quả cà chua đỏ au. Tiểu Mao bấm ngón tay nói, ghế thứ hai mươi ba, Thiên Vi Tinh Cửu Văn Long Sử Tiến, có lẽ là tổ tông của Long Đệ. Sư phụ nói, hình xăm thực ra gọi là xăm hoa, người Thượng Hải nói ra thì xăm trên da thịt không phải từ thời Tống đến, là quy tắc của thủy thủ nước ngoài, gặp lật thuyền chết người, làm ma chết đuối, thịt nát nhưng da không nát, nhận xác tiện lợi, sau đó liền truyền đến bang hội Thượng Hải, ai ai cũng thích, trước kia "bà xã dân chơi", hai vú trên ngực cũng xăm hoa. Kim Muội nói, không được nói nữa. Sư phụ nói, lúc đó ta cũng thích, trên ngực muốn xăm Quan Vân Trường, sau lưng xăm ngựa Xích Thố, nhưng tiền công quá lớn, nói thật cũng là sợ đau, sợ đêm bà xã sợ, sau khi giải phóng, con rồng xanh lớn uốn lượn trên người Long Đệ rắc rối rồi, mời người cạo sạch sành sanh, đầy người sẹo, ngày nắng nóng không dám cởi trần. Tiểu Mao nói, tại sao phải cạo. Sư phụ nói, tô giới cũng thế thôi, cũng bắt anh em xăm hình, phát hiện trên bắp tay xăm hình liền "đi Hồng Kông" rồi. Tiểu Mao nói, cái gì. Sư phụ nói, từ lóng ngày trước gọi là bắt vào nhà lao Tây, đồn cảnh sát. Tiểu Mao nói, hóa ra là vậy. Sư phụ nói, từ lóng ngày trước, cảnh sát tô giới gọi là "trứng ngoại quốc", "khỉ nước ngoài". Ví dụ lưu manh, Bắc Kinh gọi là "thổ hỗn hỗn", Nhật Bản gọi là "lãng nhân", Thượng Hải gọi là "loạn nhân", còng tay gọi là "vòng vàng", đồng bạc gọi là "A Lãng", đồng hào gọi là "tiểu Mã Lập Sư", ăn cơm gọi là "thưởng thương", uống rượu gọi là "mặt hồng hồng", miệng lưỡi dẻo quẹo gọi là "anh đào nhọn", câu nào không nói được gọi là "anh đào cùn", hai người cãi nhau gọi là "đấu anh đào", đàn bà già gọi là "cua già", đàn bà đẹp gọi là "cua phong". Kim Muội nói, đàn bà như cháu thì sao. Sư phụ nói, gọi là "cua phong tốt". Kim Muội nói, chết mất, cháu biến thành cua rồi, khó nghe quá, cháu nhớ ra rồi, thợ già xưởng số 3 cứ nói "cua ngọc, cua ngọc", có ý gì vậy.
Sư phụ nói, nghe hay nhỉ, dù sao "cua" chính là đàn bà, hiểu chưa. Kim Muội nói, cái này cháu biết, "cua ngọc" rốt cuộc có ý gì, nói đi. Sư phụ nói, nghe qua thì có chữ "ngọc" tưởng là tốt, thực ra là chỉ loại đàn bà vừa già vừa khó nhìn nhưng tài sản nhiều, có tiền. Tiểu Mao nói, sư phụ, vừa nãy nói một nửa, ông chú Long Đệ này, toàn thân một con rồng xanh, tại sao phải cạo chứ. Sư phụ nói, bởi vì là xã hội mới, bất kể Long Đệ hay thủy thủ, trên người có xăm hình liền coi là lưu manh, thành phần xấu. Tiểu Mao im lặng. Kim Muội uống thêm vài chén bia, lúc này ánh mắt lờ đờ nói, nói đi nói lại cũng chỉ là thứ chuyện bẩn thỉu này, cháu không thông suốt. Sư phụ nói, Kim Muội nói cái gì. Kim Muội nói, một người đàn bà tắm rửa cho mọi người xem, trong lòng đàn bà nghĩ gì chứ. Sư phụ nói, người ta là dựa vào bản lĩnh ăn cơm. Kim Muội nói, đàn ông nhìn đàn bà, nhìn không chán à, cháu thấy nhìn không chán, nhìn một lần lại muốn hai lần, muốn ba lần.
Sư phụ nói, đây là suy nghĩ của đàn ông rồi, đàn bà hiểu gì chứ, đàn bà gia đình tử tế hiểu gì, từng thấy cái gì chứ, đàn bà lầu xanh tính khí nhu thuận nhất, hiểu đàn ông nhất, mánh lới cũng nhiều nhất, chuyên làm nữ thầy giáo cho tiểu nam nhân, giờ gọi là nữ giáo viên, làm đàn ông càng có khí chất hơn, quá khứ là đính hôn kết hôn, cô dâu dở hơi tương đối nhiều, tân lang vội vàng tay chân một đêm, thầy bói xem voi, có gì mùi vị chứ, vì vậy trước tiên phải học tập. Kim Muội nói, không ngờ không ngờ, sư phụ cháu là do đàn bà chậu rửa dạy ra, hèn gì vừa nãy bảo cháu đi tắm rửa, hừ, người đàn bà đứng đắn sao làm ra được, cháu dựng hết cả lông tơ rồi. Sư phụ véo lòng bàn tay Kim Muội nói, thực ra thì đã nghĩ cả rồi, xem, đầu ngón tay run kìa. Kim Muội vặn eo, giọng mê hoặc nói, cái giọng chết tiệt, thời tiết đúng là nóng thật, uống rượu xong, nói tiếp nữa cháu muốn ngất rồi, mồ hôi ra mấy lượt rồi. Sư phụ nói, được, nói đến đây thôi, rượu cũng uống gần xong rồi. Kiến Quốc, Vinh Căn đứng lên, Tiểu Mao nằm trên góc bàn không động. Tiểu Long Hưng kéo Tiểu Mao nói, Tiểu Mao, tỉnh lại đi. Tiểu Mao gắng gượng đứng dậy. Vinh Căn nói, mọi người đi thôi. Sư phụ không đáp. Kim Muội thu dọn bàn.
Lúc này chỉ nghe bên ngoài có tiếng "thùng thùng thùng". Sư phụ nói, ai quăng đá khóa. Tiểu Mao cũng giật mình, đầu không chóng mặt nữa. Mọi người ra ngoài xem, mặt trời khá nóng, đúng là lúc thủy triều lên, một chiếc tàu tuần tra cập bến sông Tô Châu, một nhóm nam nữ trẻ tuổi, tất cả đều mặc đồ thể thao, giày cầu lông hay giày da kiểu Hà Lan, có người đeo máy ảnh hộp vỏ da cà phê đứng ở bãi đất trống trước nhà. Bên bờ đê xi măng, hai thanh niên quăng đá khóa, trong đó một người thân thể cường tráng, cơ bắp phát triển, rõ ràng là người mới, mỗi lần đá khóa quăng hụt, căn bản không đón được. Sư phụ nhẹ nhàng nói, chỉ nhìn, không được lên tiếng. Đá khóa lộn mấy vòng rơi xuống, suýt chút nữa đè vào mu bàn chân, tiện tay nhấc một cặp đá khóa nhỏ khác lên, nhắm thẳng vào sông quăng, một cái chìm xuống, một cái đập vào đê sông, rơi xuống đất lăn lộn. Người còn lại, chiều cao ít nhất một mét chín, xách đá đòn, đòn tre thô hơn nhiều so với thanh tạ đòn, công năng hoàn toàn khác, không nắm được yếu lĩnh, cuối cùng hai tay giơ cao, đẩy về phía trước, đá đòn suýt chút nữa lật xuống sông, "xoảng" một tiếng, đập vào tường chắn sóng. Lúc này sư phụ bước ra nói, này bạn, đá đòn đá khóa đều có chủ cả, lịch sự chút đi. Nhóm người này ngoảnh đầu đánh giá sư phụ.
Thanh niên một mét chín nói, là tôi quăng đấy, thì sao nào, thổ bát lộ, nhà quê. Sư phụ nói, mồm miệng sạch sẽ chút. Thanh niên một mét chín xông lên, bỗng nhiên là một cú đấm. Sư phụ đón lấy nắm đấm, xoay một cái, đối phương liền ngồi xổm xuống. Người khác xông lên kéo, Kiến Quốc một cú cản, cả hai ngã xuống đất. Tiểu Mao men rượu tan hết, một gối đè chặt mặt đối phương. Những người khác hoàn toàn không động, cảm thấy bất ngờ. Sư phụ buông thanh niên một mét chín ra, kéo Tiểu Mao nói, mọi người không được động. Trong đám đông bước ra một thanh niên ria mép nói, sư phụ có công phu, tôi là đơn vị nào biết chứ. Sư phụ nói, Tư lệnh bộ tạo phản thể dục Thượng Hải, Thượng Thể Tư.
Ria mép nói, không sai chút nào, đừng nóng giận, hôm nay tôi muốn xem công phu đá đòn của sư phụ. Sư phụ nói, tùy tiện đến địa bàn của ta, quăng đồ của ta, có ý gì. Ria mép nói, xin lỗi, tôi có thể đền. Ria mép nói nhỏ một câu, có người nhảy lên tàu thủy. Ria mép nói, sư phụ mời. Sư phụ nói, ta uống rượu rồi, không động được nữa, Kiến Quốc lại đây thử xem. Kiến Quốc nhổ một ngụm nước miếng vào lòng bàn tay, nhẹ nâng đá đòn lên, đặt lên bả vai, đầu cúi xuống, xoay một cái, đá đòn xoay quanh cổ dần dần quay lên, bả vai nghiêng trước ngửa sau, đá đòn quay nhanh quay chậm đều được, có người khen hay. Thân thể Kiến Quốc lùn xuống, khom lưng hạ eo, đá đòn từ bả vai từ từ trượt xuống hông, sau đó tự động quay về xương cổ, vai xoay một cái, hai tay đón lấy, đá đòn nhẹ nhàng rơi xuống đất. Tiếp theo, một tay nắm chặt một viên đá khóa lớn, ba tung ba hứng, lần thứ tư, đá khóa lớn vút lên không, đầu Kiến Quốc nghiêng một cái, người ngồi xuống, đá khóa lớn dừng vững chãi trên bả vai, không hề động đậy. Mấy người vỗ tay, hét một tiếng hay, Kiến Quốc hơi cúi người, đá khóa lớn rơi xuống, tiện tay đón lấy, nắm chặt tay cầm, nhân đà bày ra đất. Ria mép nói, không đánh không quen, kết bạn đi. Sư phụ không đáp, có người từ tàu thủy lấy tới hai cặp lò xo. Ria mép đưa vào tay sư phụ nói, ngại quá, mời đến bộ phận ba của tư lệnh bộ ngồi chơi, nói chuyện quyền kinh, tôi ở đây có tàu thủy, lên mở một vòng. Sư phụ chắp tay cười nói, ta là người thô lỗ không biết bơi, rơi xuống sông Tô Châu chắc chắn chết đuối, không khách khí, sau này bàn lại.