Curry nuốt một ngụm cà phê lớn nữa khi Mia quay lại phòng sự cố và lại ngồi xuống.
“Mọi việc ổn chứ?" Munch hỏi.
“Cậu ấy sẽ ổn thôi," Mia nói.
“Tốt.” Munch dường như không biết phải nói gì tiếp theo.
Ông vẫn đứng cạnh máy chiếu, gãi gãi râu, cố kìm cơn ngáp.
”Phải,” ông bắt đầu, nhưng không nói gì thêm.
Curry thông cảm với ông. Anh đã ngủ trên sofa trong căn hộ của Mia sau khi uống gần nửa chai Whisky. Anh lịm đi và suýt không nghe thấy chuông điện thoại reo lúc ba giờ sáng.
Giờ anh đã tỉnh hẳn, hoặc ít nhất anh cảm thấy như vậy. Một cảm xúc trộn giữa hoang mang và giận dữ đã phủ bóng lên gì mọi thứ.
Việc này nghiêm trọng hơn ta tưởng nhiều.
Loại người khốn nạn nào lại làm cái việc như thế này? Nhốt một cô gái trong chuồng? Hàng tháng trời? Bắt cô bò trong một cái bánh xe lớn để lấy ánh sáng? Để lấy đồ ăn?
Đứng trước cả tổ, Munch vẫn tiếp tục cố gắng tìm từ thích hợp. Ông có vẻ như sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để được ngả đầu trên gối.
Curry vẫn nghĩ mình là người cứng rắn, nhưng anh nhận ra thật khó có thể suy nghĩ được gì khác khi đoạn phim bắt đầu chạy trên màn hình. Khuôn mặt kinh hoàng của Camilla Green, hoàn toàn kiệt sức.
Cô gái tội nghiệp.
“Có câu hỏi nào không?” Munch cuối cùng cũng nói. “Trước khi chúng ta bắt đầu phân tích những gì đã xem?”
Munch nhìn quanh phòng, nhưng không ai nói gì.
“Mia?” ông nói, nhường chỗ cạnh máy chiếu cho đồng nghiệp, vốn có vẻ không hề bị ảnh hưởng bởi sự thiếu ngủ.
“Được tôi,” Mia nói, bấm nút. “Một số người có lẽ sẽ muốn xem lại đoạn phim, và tất nhiên sau này anh chị có thể làm thế - chúng ta có một bản sao trên máy chủ - nhưng bây giờ tôi nghĩ ta nên dành thời gian nghiên cứu chi tiết đoạn phim. Ta đã chia nó ra thành một chuỗi ảnh tĩnh, và sẽ bắt đầu bằng cách tập trung vào một số chi tiết ban đầu có thể đã bị bỏ lỡ, nhưng ta cho rằng chúng có thể quan trọng. Rõ ràng đang có nhiều chuyện xảy ra ở đây hơn chúng ta đã nghĩ lúc đầu. Cho dù kẻ nào chịu trách nhiệm cho việc này đi nữa thì kẻ đó cũng sẽ không có cơ hội nghĩ tới nạn nhân thứ hai. Dưới sự giám sát của chúng ta thì không."
Cô luôn gây ấn tượng như thế đó. Curry luôn nể trọng cô, tất nhiên, nhưng giờ anh có thể thực sự thấy điều đó. Cách cô có thể đặt cảm xúc riêng qua một bên, cách cô sắm vai thám tử; anh thậm chí còn có thể thấy những bánh xe trong não cô chuyển động.
“Tại sao Camilla Green gầy đến thế khi chúng ta tìm thấy cô ấy? Giờ thì ta đã biết. Tại sao cô ấy có vết rộp trên bàn tay và vết bầm trên đầu gối? Giờ ta cũng đã biết. Và, cuối cùng, tại sao khám nghiệm tử thi lại cho thấy chỉ có thức ăn động vật trong dạ dày cô ấy? Ta cũng đã biết câu trả lời cho việc đó. Nên ta có thể gạch bỏ tất cả những nghi vấn đó khỏi danh sách. Và tôi biết có lẽ mọi người khó lòng chấp nhận được những gì mình vừa xem là sự thật, nhưng chúng ta phải nhớ rằng nó chính là như vậy. Camilla thực sự gặp phải kết cục kinh hoàng dưới đôi tay của một con quái vật nào đó. Chúng ta càng biết nhiều, thì sẽ càng có nhiều cơ hội để bắt tên khốn - hoặc những tên khốn này - tôi nói đúng không?"
Curry không biết tại sao Mia lại có bài diễn văn này; tất nhiên không cần phải nói ra như thế. Nhưng rồi anh nhìn Ylva. Cô dường như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
“Hai sự thật. Thứ nhất: Camilla Green đã bị giam giữ dưới tầng hầm. Bị bắt phải sống như một con vật. Có thể là trong hàng tháng trời. Thứ hai: tại một thời điểm nào đó kẻ giết người, hoặc những kẻ giết người, đã sát hại cô, hiến tế cô trong một thứ rất giống như một nghi lễ.”
Mia lại bấm nút, và bấm thêm lần nữa, qua lại giữa hai bức ảnh. Camilla dưới tầng hầm, và giữa bãi đất trống trong rừng.
“Vậy đấy. Câu hỏi một. Động cơ? Có phải cả hai tội ác đều có cùng một động cơ?"
Cô nhìn quanh bàn, nhưng không ai nói gì, vậy nên cô tiếp tục.
“Có phải tất cả đều là một phần của cùng một tội ác? Camilla bị nhốt dưới tầng hầm, bị đối xử như một con vật. Camilla xuất hiện mấy tháng sau đó, lòa thể như thế này, bị sắp đặt giữa một ngôi sao năm cánh bằng nến. Có phải cùng một động cơ? Có mối liên hệ nào không?”
Cô lại nhìn lên và uống một ngụm từ chai nước, và chính lúc đó Curry nhận ra tại sao Mia dường như không mệt bằng Munch. Cô đang phê. Curry cảm thấy nỗi áy náy cuộn lên trong lòng. Cô đã giúp đỡ anh rất nhiều, cho anh ngủ trên sofa nhà cô, và anh không có ý tọc mạch, nhưng anh không thể không xem những cái lọ trong tủ nhà tắm. Những viên thuốc.
“Tôi không nói là không có,” Mia tiếp tục, khẽ gật đầu. “Nhưng ta phải tự hỏi. Tại sao lại nhốt cô ấy? Tại sao lại để cô ấy lõa thể trong rừng?”
“Và cô nghĩ gì, Mia?” Kim Kolsø hỏi. Anh là người đầu tiên lên tiếng.
“Tôi không biết,” Mia trả lời, dừng lại suy nghĩ một lát rồi mới tiếp tục. “Ý tôi là, nó không có vẻ quái lạ sao? Tôi không thấy có sự kết nối nào.”
Curry có thể thấy một vài người khác cũng bắt đầu nhận ra. Rằng cô đang không giống bình thường. Rằng có điều gì đó kỳ lạ ở cô. Curry ngờ rằng cô đã có lợi thế gì đó.
“Tôi không thấy có lý do nào cả,” Kim Kolsø tiếp tục. “Tại sao lại là hai vụ án khác nhau? Hai động cơ khác nhau? Chẳng lẽ một tên khốn nào đó đã tìm thấy cô ấy dưới tầng hầm của một tên khốn khác và quyết định y có thể làm tốt hơn?”
“Có lẽ anh nói đúng,” Mia nói, lại ngẫm nghĩ một hồi. “Nhưng, đúng, chỉ có điều…”
Cô gãi đầu và uống thêm một ngụm từ chai nước trên bàn trước mặt.
"Phải, tốt, tạm thời bỏ qua vấn đề này. Chúng ta có rất nhiều bằng chứng khác để xem xét. Tiếp tục mào.”
Kim liếc Curry và anh liếc nhìn lại nhưng chỉ khẽ nhún vai.
“Được rồi,” Mia tiếp tục. “Hãy nhìn vào một số vật chứng, và sau đó là một thứ mà Holger và tôi đã khám phá được.”
Cô lại bấm nút, liên tục mấy lần.
“Đầu tiên. Bánh xe này. Tôi không nghĩ ta có thể mua nó từ cửa hàng. Ai đó đã đặt làm nó chăng? Ta phải xem xét chuyện này.”
Một bức ảnh khác.
“Dòng chữ được viết trên bức tường phía sau cô. Người được chọn. Tại sao Camilla lại là người được lựa chọn?”
Một bức ảnh khác.
“Đoạn phim. Đúng, chính đoạn phim. Tại sao lại quay phim cô ấy? Có phải cho cá nhân xem? Ý tôi là, nó được tìm thấy trong một máy chủ. Có phải nó đã được chia sẻ với ai đó? Đó có phải lý do cô ấy bị giam giữ? Để quay phim cô ấy? Rồi sau đó chia sẻ đoạn phim với người khác?”
Cô uống một ngụm nước nữa, và giờ nó đã rõ ràng. Cô đang nói liên hồi và mắt to như cái đĩa.
“Riêng điểm này, tôi nghĩ ta sẽ có câu trả lời sau khi Gabriel tỉnh dậy và ta có thể tiếp cận được…”
Cô nhìn qua Munch, lúc này đã kiệt sức đến độ, lần đầu tiên, ông không lợi dụng những quãng dừng trong bài tóm tắt của cô để hút một điếu thuốc.
“Chồn Hôi,” ông lẩm bẩm.
Mia gật đầu. “Hiển nhiên ở đây còn nhiều vấn đề nữa, nhưng từ điểm nhìn thực tế, tôi nghĩ vấn đề quan trọng hàng đầu là: bánh xe đến từ đâu? Người được chọn? Có phải là cô ấy? Tại sao? Và..."
Cô lạc trong suy nghĩ riêng, nhưng Curry đã giúp cô quay lại.
“Chính đoạn phim.”
“Phải, đúng vậy, cảm ơn, Jon. Đoạn phim. Tại sao nó lại được làm ra? Tại sao nó lại được tìm thấy trong một máy chủ? Có vẻ mạo hiểm, đúng không? Khi chia sẻ nó?”
Mia mỉm cười, vén tóc ra sau tai và nhìn cả nhóm lần nữa.
“Có câu hỏi nào không? Có bình luận gì cho tới lúc này không?"
Cô nên ngủ một chút đi, Mia, Curry nghỉ, nhưng anh không nói ra lời.
Ylva rụt rè giơ tay. Cô dường như đã bình thường lại sau cú sốc lúc đầu.
“Cô có nói là đã phát hiện ra gì đó?"
“Đúng, tốt," Mia nói, bước nhanh đến cái Macbook để mở một tập tin đã chuẩn bị sẵn. “Đây là một phần trích nhỏ từ đoạn phim. Khoảng giây thứ bốn mươi. Mọi người thử xem có phát hiện ra không nhé?” Cô mỉm cười với cả nhóm. “Sẵn sàng chưa?"
Mọi người gật đầu do dự.
Mia nhấn một phím trên chiếc Macbook và bỗng nhiên cô gái mười bảy tuổi sống lại trên màn hình. Camilla Green. Cô đã rời khỏi bánh xe và đang quỳ dưới sàn. Đôi tay hau háu cố gắng cật lực nhồi vào miệng những viên nên thức ăn.
Thức ăn cho động vật, Chúa ơi.
Tên khốn.
“Mọi người thấy không?” Mia háo hức nói, nhìn cả đội một lần nữa khi đoạn phim ngắn đã kết thúc.
Curry nhìn quanh, nhưng tất cả đều lắc đầu, trừ Munch, vốn biết rõ Mia đang nhắc đến gì nhưng vẫn cố giữ cho mắt mở to.
“Được rồi,” Mia nói. “Tôi sẽ bật lại lần nữa, và lần này, hãy bỏ qua Camilla. Tôi biết là khó, nhưng hãy giả vờ như cô ấy không ở đó. Nhìn vào bức tường phía sau cái bánh xe. Được chứ?"
Mia nhấn phím chiếc Mac lần nữa, và đoạn phim ngắn được chạy lại từ đầu. Curry cố làm như Mia nói, tránh ánh mắt khỏi cô gái đang quỳ dưới sàn nhà, và bỗng nhiên anh thấy nó.
“Mẹ kiếp!” Ylva thốt lên, ngay bên cạnh anh.
“Lạy Chúa,” Kim Kolsø lẩm bẩm.
“Chính xác," Mia gật đầu, gần như đắc thắng.
“Khỉ thật!” Anette Goli thốt lên.
Holger Munch chậm rãi đứng lên khỏi ghế. Rõ ràng ông gần như không còn hơi sức nữa.
“Đây là tiến triển rất tốt.” Ông ngáp. Ông mệt đến mức phải cố lắm mới mặc nổi áo khoác. “Nhưng tôi phải nghỉ đã. Ta sẽ gặp nhau trong buổi họp nhóm tối nay. Sáu giờ nhé."
Ông sếp mập đội mũ áo khoác lên, loạng choạng băng qua phòng và rời đi mà chẳng buồn đóng cửa.