Chúng tôi đứng trước một cánh cổng. Ngay sau cổng là một lối đi chật hẹp chạy thẳng lên núi. Chú Crayton bảo tôi đi sau xóa hết các dấu vết lưu lại và bảo Số Sáu tiến lên tiên phong cùng Tư lệnh Sharma. Tôi vẫn tự hỏi không biết sau sự cố tay cận vệ phản bội, ‘ngài Tư lệnh’ có rút được bài học nào không. Liệu sau này khi quay lại chỉ huy các chiến hữu của mình, ‘ngài’ có nghi ngờ lòng trung thành của thuộc cấp? Tôi tưởng tượng nếu như mình đặt những câu hỏi này, hàm ý kia cứ lồ lộ trắng trợn. Tất nhiên, có lẽ ‘ngài’ cũng đã cảm nhận được.
Tôi đang cầm một cành cây nhỏ từ trong chiếc Hộp. Tôi cần phải hình dung cách vận hành. Lần đầu tiên, tôi đã nhấn nút Z này – đấy cũng là lần đầu tôi mở chiếc Hộp, lúc ấy còn ở tu viện Santa Teresa lúc cô Adelina còn sống, khi ấy tôi cũng không có đủ thời gian để tìm hiểu công năng đặc thù của từng Biệt Phẩm. Nhưng tôi nhớ rõ khi đưa ra ngoài cửa sổ, tôi cảm nhận được lực từ trường. Lúc này, hầu như theo bản năng, tôi lấy ngón tay cái chà xát bề mặt chiếc Hộp được gia công nhẵn nhụi, láng bóng. Sau đó, tôi thấy ngay tác động lên cây cối xung quanh khi chúng tôi đi qua. Tôi nhắm mục tiêu và tập trung vào một điểm trong lùm cây, rồi nghe thấy ngay tiếng rễ cây kêu cót két, tiếng cành cây xao xác. Tôi quay đầu lại và đi thụt lùi, ra lệnh những cây hai ven đường bảo vệ cả toán. Những cành cây cong mình xuống, đan cành vào nhau tạo thành một tấm chắn cản bước kẻ thù. Tôi rất cần sự giúp đỡ, cần đến mức tuyệt vọng, và tôi cầu viện ngay với Biệt Năng. Mỗi khi một thân cây chấp nhận lời thành nguyện, cả một cơn lũ lo âu tháo xả khỏi người tôi.
Chúng tôi bước đi trong thinh lặng. Có lúc, để bớt cẳng thẳng, tôi ra lệnh cho cành cây trước mặt Số Sáu xõa xuống cù nhột cô. Cô bạn không hề dừng bước mà chỉ gạt cành cây sang bên, mắt vẫn tập trung về phía trước. Trên đường đi, đầu óc tôi vẩn vơ nghĩ về Số Sáu. Nhớ lại cảnh cô quả cảm trước bọn lính gác: cô lúc nào cũng bình tĩnh, tỉnh táo, tự tin. Cô chỉ huy công việc, ra quyết định chính xác, cứ như đấy là những công việc bình thường. Một ngày kia tôi sẽ được như cô. Tôi tin chắc điều này.
Tôi tự hỏi cô Adelina sẽ đánh giá Số Sáu cao hay thấp, và cả tôi nữa. Nếu tôi được huấn luyện thì bao lâu nữa sẽ bắt kịp? Tôi thừa hiểu năm tháng sống trong trại mồ côi kia vì thiếu huấn luyện nên xuất phát điểm của tôi chẳng bằng ai. Thể lực đã yếu lại thiếu tự tin, sao bì lại với Số Sáu. So với bé Ella, kiến thức của tôi còn vô số lỗ hổng. Tôi cố gắng chôn vùi cơn tức giận và nhớ sang nghĩa cử cuối cùng của cô Adelina. Cô đã lao vào bọn Mog không chút sợ sệt, dù trên tay chỉ là con dao làm bếp. Tôi cố chặn lại dòng ký ức trước khi đoạn phim cũ chiếu đến đoạn cô phải chết. Nhưng không bao giờ tôi thành công. Phải chi lúc ấy tôi đủ can đảm ở lại sát cánh bên cô, hay chỉ cần dùng trí lực nhấc bàn tay của tên Mogadore kia khỏi cổ cô. Khi ấy, chỉ đơn giản thế thôi, giờ đây, trên con dường này đã nhịp thêm tiếng bước chân của cô Adelina.
“Ta nghỉ ở đây!” ‘Ngài Tư lệnh’ nói, cắt đứt dòng suy nghĩ trong đầu tôi rồi chỉ tay về phía tảng đá, tôi thấy một dòng nước mát. “Sắp tới rồi. Tuy nhiên, chúng ta phải khẩn trương hơn, trèo lên được ngọn núi này trước khi trời sụp tối.” Bàn tay ông ta lại chỉ lên bầu trời đang giữa buổi chiều.
“Sao vậy? Bộ đêm xuống lại có chuyện gì à?” Số Sáu hỏi.
“Toàn chuyện lạ! Chuyện kiểu này quí vị vẫn chưa chuẩn bị tinh thần đầy đủ đển đón đợi đâu.” Tư lệnh Sharma cởi giày, cởi tất, cẩu thả cuộn hai ống quần lại rồi khỏa xuống dòng nước.
Chú Crayton cũng cởi giày và cởi vớ rồi bắt chước theo: “ Này, ngài Tư lệnh, anh cũng biết chúng tôi đã đặt mọi tin tưởng vào anh nên mới theo đến ngọn núi này. Ít ra anh cũng phải giải đáp đôi điều thắc mắc của chúng tôi chứ. Trong tay chúng tôi là cả một sứ mệnh. Anh cũng nên tôn trọng chúng tôi chứ, phải không?”
“Tôi thực sự kính trọng ngài đấy, nhưng tôi phải tuân theo mệnh lệnh của Đấng Vishnu nữa.”
Chú Crayton giận dữ lắc đầu và lội ngược dòng suối. Tôi thấy bé Ella đang ngồi trên tảng đá cạnh dòng nước gần đó. Cô bé đã đeo cái kính mắt trong chiếc Hộp của tôi suốt đoạn đường này, và lúc này mới cởi ra cẩn thận lấy áo lau sạch bụi. “Em xin lỗi nha, chị Marina. Không hiểu sao em cứ đeo nó hoài. Cứ như là…”
“Có gì đâu, Ella. Nhờ em đeo nó mà mọi người thoát nạn. Trước đó mọi người vẫn chưa khai thác được công năng của nó, hình như em với nó hòa hợp lắm đó.”
“Em cũng thấy vậy, nhưng em cũng thắc mắc không biết cặp kính này còn công dụng gì không nữa?”
“Hồi nãy dọc đường đi em thấy những gì?” Só Sáu hỏi.
“Cây, cây và lại cây.” bé Ella trả lời. “Em đợi mãi xem có thấy gì không, có gì bất thường không. Phải chi lúc đó em biết mấy cảnh đó có nghĩa là an toàn thì đâu có mệt dữ vậy.” Tôi thấy rõ cô bé đang tự hờn với bản thân hơn là với cặp kính.
Sẵn cái cành nhỏ trong tay, tôi ra lệnh một cành cây lớn cong xuống làm chiếc tán che trên tảng đá. “Ừ, em cứ giữ mà tìm hiểu thêm.”
Ella đưa cặp kính lên soi bầu trời. Khi cô bé lật kính lại, dường như tôi cảm nhận được những ý nghĩ thầm kín trong đầu em: bé Ella muốn cảm ơn tôi vì tôi đem lại cho em cảm giác của một đồng đội, được làm điều có ích.
Tôi nhìn về hướng Số Sáu đang sải chân trên đường: “Bồ thấy thế nào hả Số Sáu?” Tôi hỏi: “Bồ muốn ngó qua chiếc Hộp của mình xem có cái gì dùng được không?”
Cô bạn đứng lại, ngáp một cái rồi nhìn lên con đường trước mặt: “Mình nghĩ giờ là tạm ổn. Để lát nữa đi.”
“Vậy cũng được.” Tôi đáp. Tôi bước xuống dòng suối, khỏa nước lên mặt, cổ và lưng. Vừa định uống một hớp, Tư lệnh Sharma đã ra khỏi dòng nước và bảo mọi người lên đường. Chúng tôi đều chuẩn bị sẵn sàng để leo núi. Tôi vác chiếc Hộp bên hông.
Chỉ mấy bước, con dường dốc ngược rõ rệt. Ngạc nhiên là đường đã trơn lại không thấy có đá, cứ như cách đây vài phút có một cơn bão đổ xuống đã cuốn sạch mọi thứ. Mấy chú cháu đều khổ sở với đôi chân của mình. Chú Crayton ráng chạy lấy đà nhưng chân cứ trượt dài rồi té vật vào đám bụi.
“Đúng là không thể!” Chú thốt lên, rồi đứng lên phủi bụi lung tung. “Chúng ta đành phải đi ngang qua khu rừng để tìm sức kéo.”
“Vô nghĩa thôi.” ‘Ngài Tư lệnh’ nói, tay dang ra như diễn viên đi thăng bằng trên dây: “Có ai đòi vượt qua chướng ngại vật bằng cách chạy trốn, không dám đối mặt với chúng đâu? Nhanh chậm không thành vấn đề, chỉ cần ta đừng bỏ cuộc thôi.”
“Vậy chậm cỡ nào cũng được hả? Thông điệp này là từ người mới nói rằng đêm xuống sẽ thấy bao điều lạ đấy ư?” Số Sáu châm biếm, mắt trợn trừng nhìn ‘ngài Tư lệnh’: “Tôi nghĩ mình cần làm rõ là còn phải đi bao xa, nếu như cuốc bộ mà mất hơn ba tiếng đồng hồ thì chẳng bằng chúng ta chui vào khu rừng kia và quên những chướng ngại vật này đi.”
Nhìn cành cây nhỏ trên tay, đầu tôi chợt nảy một ý. Tập trung trí lực điều khiển những cây xanh xung quanh hạ cành xuống, chúng tôi đã tìm ra cách leo lên núi, nắm thừng trèo kiểu hồi ở Lorien. “Mọi người thấy sao?” Tôi hỏi.
Số Sáu nắm các cành cây quyện thành sợi và thử độ bền, trèo lên vài bộ. Qua khỏi vai, cô la lên phấn khích: “Tuyệt cú mèo, Marina ơi! Bồ đúng là thứ dữ.”
Tôi tiếp tục uốn cây sà xuống cho mọi người vịn vào để leo. Vẫn mang đôi kính mát, bé Ella nhìn mảng rừng xung quanh rồi thỉnh thoảng lại ngước nhìn qua vai. Rồi cũng đến lúc đoạn đường chuyển từ dốc thẳng sang đi ngang nên ai nấy dễ dàng đi lại. Số Sáu dấn bước lên trước, thỉnh thoảng quay người lại báo cả nhóm biết những gì cô đã quan sát được. Như mọi lần. tiếng của cô vẫn là: “Đường vẫn bình thường.” Cuối cùng, cô quay lại bảo trước mặt là một ngã ba. Nghĩ thế, Tư lệnh Sharma trông bối rối thấy rõ và vội bước nhanh.
Nhìn thấy con đường đất phân nhánh thành ngã ba, ông ta cau mày: “Rõ là mới có đây mà.”
“Sao anh biết là mới?” Chú Crayton hỏi. “Cả hai con đường giống y hệt nhau, đều đã có nhiều người qua lại. Ngang nhau.”
Tư lệnh Sharma tiến lên trước một bước nói: “Tôi cam đoan con đường bên trái là mới, trước đây chưa thấy bao giờ. Chúng ta sắp gặp được Đấng Vishnu rồi. Ta thấy theo lối này.” ‘Ngài Tư lệnh’ dứt lời là bắt đầu ngay con đường bên phải rồi tự tin rảo bước. Chú Crayton bám theo.
“Khoan đã!” Bé Ella ngăn cản. “Bên phải cháu không thấy gì cả. Mắt kính chỉ thấy mỗi khoảng không tối đen.”
“Đây mới đúng là lời đáng tin.” Số Sáu tuyên bố.
“Không. Ta đi hướng phải.” ‘Ngài Tư lệnh’ quay sang nói với Só Sáu. “Con đường này tôi đi đi về về biết bao lần rồi, cưng à.”
Số Sáu khựng lại, chầm chậm đưa mắt nhìn Tư lệnh Sharma: “Không được gọi tôi là cưng.” Cô cảnh báo.
Khi Tư lệnh Sharma và Số Sáu còn đang gầm ghè, mắt tôi chợt thấy một vật nằm trên con đường bên trái. Con số này không hẳn sâu, chìm xuống chỉ cỡ vài phân Anh nên tôi phải quan sát kỹ, nhưng đúng là nó rồi, không thể nhầm lẫn được. Con số tám.
“Theo dấu hiệu này, em Ella nói đúng. Ta sẽ rẽ trái.” Vừa nói tôi vừa chỉ con số tám.
Số Sáu vội bước lên trước đến bên số tám, ngón chân cái di di bên dưới con số; “Mắt bồ tinh lắm, Marina.” Chú Crayton cũng nhìn tôi mỉm cười.
Chúng tôi lại theo đội hình cũ mà tiến, vẫn Số Sáu và ‘ngài Tư lệnh’ miễn cưỡng kia đi đầu, phần tôi là cản hậu. Đường hơi dốc ngược, bắt đầu xuất hiện đá lởm chởm. Rồi, trước sự ngạc nhiên của mọi người, một dòng nước chảy êm đềm hiện ra trước mắt, chạy xuống cặp theo con đường mòn. Những tảng đá dưới chân chúng tôi giờ chỉ còn là những cù lao nhỏ tẹo. Tôi nhảy từ hòn đá này sang hòn đá kia, nhưng chỉ vài phút sau, chúng dần ẩn hết dưới làn nước. Tình huống quá đột ngột, và thành ra mọi người đang đi băng qua sông.
Bé Ella lên tiếng đầu tiên: “Có khi nào kính nhìn sai không? Hay đây là mình sai đường rồi.”
“Không. Đúng rồi.” ‘Ngài Tư lệnh’ nói, cúi xuống lùa mấy đầu ngón tay vào làn nước. “Cảnh này tôi đã từng gặp rồi.” Chúng tôi hết ý kiến với lời nói bí hiểm kia, nhưng chuyện đã đến nước này, chúng tôi đành tiếp tục ‘theo lao’.
Dòng sông chảy xiết hơn, di chuyển cũng khó khăn hơn. Chúng tôi lê bước mãi đến khi mực nước đã ngang hông bé Ella và tôi suýt mất thăng bằng. Nhưng đột ngột không kém như khi dóng sông chảy xiết chợt hiện ra, dòng nước lúc này chậm lại, mặt đất nhô lên đưa mọi người tới một hồ nước rộng. Một bức tường đá lởm chởm sừng sững phía sau hồ chia thành bốn ngọn thác ầm ầm tháo nước vào hồ.
Ella đưa tay chỉ: “Gì vậy?”
Ở giữa hồ rộng, nhô lên một tảng đá trắng. Bên trên là một bức tượng màu xanh hình một người đầu đội vương miện có bốn cánh tay.
“Đấng Tối Cao Vishnu.” Tư lệnh Sharma thì thào.
“Từ từ đã. Đây là bộ dạng của Số Tám sao? Mỗi bức tượng thôi đó hả chú?” Số Sáu quay sang chú Crayton hỏi.
“Trên tay cầm gì vậy ta?” Ella hỏi, nhìn theo hướng tay cô bé chỉ, tôi thấy trên bốn tay của pho tượng là bốn vật: một đóa hoa màu hồng, một vỏ sò trắng, một quyền trượng vàng và trên đầu một ngón trỏ là một cái đĩa nhỏ màu xanh dương trông như đĩa CD.
Tư lệnh Sharma lội vào hồ, miệng cười nhưng tay run rẩy, rồi quay sang chúng tôi: “Đấng Vishnu là vị thần linh tối cao. Trên tay trái Người cầm một chiếc vỏ sò tượng trưng cho sức sáng tạo và nuôi dưỡng vũ trụ, bên dưới là một cây quyền trượng biểu hiện sức hủy diệt vạn vật cùng bao điều tà ác. Tay phải là chiếc luân xa tượng trưng tâm linh tịnh hóa và bên dưới là một đóa hoa thực đẹp.”
“Vậy cái nào tượng trưng cho sự thanh khiết và hoàn thiện?” Chú Crayton hỏi thêm.
“Những thứ khác cơ. Phải, ông Crayton nói đúng đó.”
Tôi chằm chằm nhìn bức tượng, nhìn gương mặt xanh trang nghiêm, chiếc vương miện màu vàng cùng những vật pho tượng đang nắm giữ trong tay, thấy mọi thứ như trôi xa. Quên cả cuộc chiến tại căn cứ trên núi kia, cảnh thảm sát ở Tây Ban Nha. Cả cô Adelian và John Smith cùng Héctor nữa. Quên bẵng cả chiếc Hộp bên người cùng hành tinh Lorien, quên luôn mình đang ngâm người dưới nước lạnh. Luồng năng lượng chảy khắp thân thể thực diệu kì. Nhìn vẻ mặt an tĩnh của mọi người, tôi biết luồng năng lượng này đang có ảnh hưởng tích cực. Tôi thấy mình thực có phúc khi đến được chốn này.
“Ơ! Mất rồi!” Ella la lên. Mắt tôi bừng mở, chỉ thấy cảnh cô bé đang kéo phăng đôi mắt kính ra. “Tượng thần Vishnu biết mất rồi.”
Cô bé nói đúng. Trên bệ đá trắng giữa hồ lúc này không còn gì cả. Tôi nhìn sang Số Sáu và chú Crayton, cả hai đang cảnh giác cao độ, sẵn sàng đối phó. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Cái gì đây ta? Bẫy à!
“Giờ. Người sẽ thử thách quí vị.” Tư lệnh Sharma nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. ‘Ngài Tư lệnh’ là kẻ duy nhất không ngạc nhiên khi thấy tượng Vishnu biến mất. “Đây là lý do tôi dẫn quí vị đến đây.”
Đập vào mắt cả bốn chú cháu đồng thời là một cảnh tượng: ánh mặt trời bị một vật trên bức tường đá lởm chởm bên hồ cản sáng, và hiện lên mặt nước là một bóng sẫm dài, hình thù kỳ dị. Một thân ảnh chậm rãi di chuyển bên mép hồ rồi dừng lại ở ngọn thác ngoài cùng mé trái.
Tôi bật hỏi: “Ngài Tư lệnh, đó là gì vậy?”
“Đó là thử thách đầu tiên dành cho quí vị.” Tư lệnh Sharma trả lời xong bèn bước lên bãi cỏ ven hồ. Chúng tôi bám theo, mắt vẫn không rời khỏi thân ảnh kia.
Một giây sau, thân ảnh đã chìm nhập vào vách núi đá, đẹp đến ngoạn mục. Tôi thấy hai chân kia ngắn đến kỳ lạ, một bức bán thân to tròn bồng bềnh rơi xuống như thể hoàn toàn kiểm soát được trọng lực. Khi chạm mặt hồ, không một giọt nước tóe lên, không một gợn sóng nhỏ. Số Sáu vươn người, tay nắm chặt mặt dây chuyền trước ngực. Bé Ella lùi lại vài bước dịch ra xa hồ.
“Có thể đây là một cái bẫy!” Chú Crayton nói khẽ, đúng như nỗi sợ hãi trong lòng tôi. “Mọi người chuẩn bị chiến đấu.”
Sô Sáu thả mặt dây chuyền ra, chà xát hai bàn tay vào nhau. Tôi đặt chiếc Hộp xuống, bắt chước Số Sáu chà tay, nhưng thấy mình hơi lố bịnh nên len lén nhìn quanh xem có ai bắt gặp hành động vừa rồi không. May là chẳng có ai nhìn thấy. Sự thực là Số Sáu biết đánh nhau, cô bạn đã được huấn luyện thành thục. Mỗi động tác đều có ý nghĩa, không thừa không thiếu. Còn với tôi, chà tay chỉ là chà tay, vì thế tôi từ từ giấu tay ra sau lưng.
“Mỗi người sẽ có một lần thử thách.” Tư lệnh Sharma lên tiếng.
Số Sáu khịt mũi chế nhạo: “Ở đó mà chế luật lệ. Áp vào ai cũng được nhưng với chúng tôi thì không.” Số Sáu nói xong nhìn chú Crayton và nhận được một cái gật đầu đồng tình.
“Này ‘ngài Tư lệnh’, đâu phải chúng tôi vượt đường xa đến đây để được thưởng thức màn thử thách này!” Chú Crayton quay sang, bổ sung. “Chúng tôi tới đây tìm bạn mà.”
Tư lệnh Sharma không thèm trả lời mà đi về phía một vạt cỏ thấp rồi ngồi xuống. Chẳng bao giờ nghĩ ‘ngài Tư lệnh’ lại có thể ép mình ngồi thế kiết già. ‘Ngài ta’ nghiêm trang nói: “Mỗi người phải thử thách một lần.”
Đấng kia – hay cái gì đi nữa – hồi nãy đã chui vào lòng hồ giờ vẫn ẩn dưới làn nước. Lúc nãy tôi là người duy nhất nhờ Biệt Năng mà cảm nhận được phía bên dưới kia. Tôi biết phải làm gì. Tuy vậy, tôi vẫn ngạc nhiên khi thấy từ miệng mình thốt lên mấy lời: “Mình thử trước.”
Tôi nhìn sang Số Sáu, cô gật đầu và tôi lặn xuống hồ. Trong làn nước lạnh, bơi càng sâu càng tối. Tuy mắt mở trừng nhưng tầm nhìn ban đầu của tôi chỉ cỡ vài phân Anh trong lớp nước bùn ngầu đục này, nhưng rồi mắt tôi nhanh chóng điều tiết và có thể nhìn xa hơn. Tôi thả nước chảy vào phổi và cảm giác an tĩnh lan khắp người. Tôi bắt đầu thở bình thường để Biệt Năng phát huy tác dụng.
Tôi xuống tới đáy, tiếp tục xoay tìm vật nọ. Vai phải như có gì đụng trúng, tôi vội quay lại thì thấy thân ảnh kia hiện ra. Vẫn vương miện vàng đội trên mái tóc ngắn đen nhánh. Hai hàng chân mày như hai vòng cung hoàn thiện, trên mũi là một khoen vàng. Đẹp lạ lùng! Tôi không thể rời mắt đi nơi khác.
Tôi đứng bất động, nghênh đón mọi diễn tiến. Thân ảnh kia càng lúc càng ép sát. Khi cách khoảng vài bước chân, tầm nhìn đã rõ hơn, tôi há hốc miệng. Thân thể hình trụ trước đây chỉ tạo mỗi ấn tượng kỳ lạ giờ đã rõ ràng là thân hình của một con rùa. Tôi như bị thôi miên, đờ đẫn đợi chờ. Thứ kia áp sát tôi rồi bất ngờ quật hai đòn vào cánh tay phải.
Tôi văng xoáy ra sau, lực đánh mạnh khiến cả thân mình quay tít. Nhưng tôi vẫn bất động hồi lâu. Chân tôi đã chạm đáy hồ đầy bùn, người chưa hết kinh hoàng vì ‘cơn lốc xoáy’, tôi cố gắng dò tìm trong bóng tối, mọi giác quan như căng lên. Lại một đập vào vai, tôi quay lại và thấy một người rùa màu xanh dương. Trời ạ! Di chuyển mới nhanh làm sao! Lại còn nháy mắt với tôi, vung vẩy hai cánh tay lung tung, nhưng lần này tôi đã vào thế sẵn sàng. Tôi co tay và chân thủ thế rồi tung một đá thẳng vào ngực – một đá hết sức bình sinh. Tôi vọt lên và áp sát từ phía sau, tay xiết cổ họng, rồi đảo mắt nhìn quanh tìm vật làm vũ khí. Tôi thấy một tảng đá nhô ra khỏi vũng bùn trước mặt liền vận dụng trí lực lao tảng đá về gã rùa tinh này, dùng hết sức phóng nhanh vượt lực cản của nước. Khi tảng đá lao tới cách thân thể kia còn vài phân, gã rùa tinh đột nhiên biến mất. Đồ chết nhát! Hòn đá đập luôn vào tôi, nhấn tôi xuống bùn.
Nằm dưới bùn, tôi chưa hết choáng, đành đợi đối phương xuất hiện tiếp. Nhưng không thấy một bóng dáng nào. Cuối cùng, tôi đành trồi lên mặt nước.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt là gương mặt của Số Sáu. Cô bạn đang đứng ở mép nước dò tìm tôi, miệng hỏi to: “Có sao không?”
“Cô này đạt yêu cầu.” Tư lệnh Sharma lên tiếng.
“Chị có sao không?” Bé Ella la toáng. “Nhìn qua kính mà em cũng chả thấy gì.”
“Vẫn ngon lành.” Tôi la to đáp lại, và thực sự tôi rất ổn.
“Ý ‘ngài’ là gì mà nói đạt yêu cầu?” Chú Crayton hỏi ‘ngài Tư lệnh’. “Hồi nãy đã thử thách những gì thế?”
Tư lệnh Sharma chỉ mỉm cười trang nghiêm và phớt lờ chú Crayton.
“Tốt rồi, tới phiên ai đây?” Vừa rẽ nước, mắt tôi theo dõi ngón tay của ‘ngài Tư lệnh’ giơ cao trên đầu tôi. Tôi quay lại nhìn thân ảnh trên bức tường đá lởm chởm thêm một lần nữa. Lần này là một người để râu tay cầm rìu.
Số Sáu đã lội xuống nước, mực nước cao ngang đầu gối khi tôi bò lên bờ, rũ nước ra khỏi mái tóc đen dài. Với vẻ cương quyết và tự tin, cô đáp: “Để tôi.”
Thân ảnh kia di chuyển về phía thác thứ ba rồi chìm xuống. Lần này, khi thứ đó tiếp xúc mặt nước, nghe có tiếng nước tóe lên. Chúng tôi thấy rõ những vòng nước lan trên mặt hồ khi thân ảnh kia ẩn dưới làn nước di chuyển về hướng Số Sáu. Rồi mũi nhọn đầu rìu tóe lên khỏi mặt nước và sau đó là cả lưỡi rìu to nặng. Số Sáu không chùn bước, mặt tỉnh rụi với mọi thời khắc, thậm chí ngay cả lúc thân ảnh kia sừng sững hiện ra ngay trước mắt ngay cạnh mép hồ nơi nước cạn, cao vọi hơn cô đến bốn bộ.
Miệng gầm rống, thân ảnh khổng lồ kia vung búa, Số Sáu nhảy tránh đòn, và đối phương chưa kịp thối lui đã bị cô đá trúng cán rìu gãy đôi.
“Cố lên, chị Số Sáu!” Bé Ella la lên cổ vũ.
Bóng kia tung một đấm nhưng Số Sáu chỉ cần nhún khẽ chân búng người lên đã dễ dàng tránh thoát. Tung đòn thứ hai, cô đá luôn vào đầu gối khiến đối phương co gập người rú lên đau đớn. Số Sáu chụp cán chiếc rìu đã gãy lúc này còn đang bay trong không trung rồi nhắm đầu đối phương ném tới. Cán rìu chưa kịp chạm đích, bóng kia đã thoắt biến mất.
“Cái quái quỉ gì vậy kìa?” Số Sáu vừa hỏi vừa quay đầu thật nhanh phòng hờ đối phương xuất hiện.
Tư lệnh Sharma điềm tĩnh mỉm cười. Tôi bực con người này lắm rồi, vậy mà còn nghe tiếp: “Thêm một thử thách đã thông qua. Tiếp tới là ai?”
Chúng tôi chưa kịp lên tiếng đã nghe một tiếng gầm to. Tôi kinh hoàng lùi lại trước một thân ảnh lóe lên trên mặt hồ. Cao hơn mười bộ, mình người đầu sư tử. Mười cánh tay gân guốc xòe ra hai bên. Đối thủ này rũ bờm ráo nước rồi lên bờ nhằm hướng Ella, miệng gầm thêm một tiếng to.
“Ối trời ơi!” Bé Ella mắt chữ I mồm chữ O thốt lên.
“Không được.” Chú Crayton vừa nói vừa vượt lên che chắn Ella. “Lần này con không được đâu – quá sức con rồi.”
Ella khẽ nắm tay chú Crayton. Em nhoẻn miệng cười và lúc này như đang vươn vai biến thành một Chiến Binh Tinh Nhuệ thực thụ, sẵn sàng chiến đấu. “Không sao đâu ba. Con đủ sức.”
Số Sáu đến bên tôi. Hai chúng tôi đã sẵn sàng vì Ella bé bỏng. Thân ảnh di chuyển về phía cô bé, nhưng Ella đã đeo nhanh cặp kính mát vào. Và cuộc tấn công bắt đầu.
Ella bị cả mười cánh tay vồ lấy nhưng cô bé lách người tránh gọn. Dường như Ella tiên liệu được mọi đòn tấn công. Ngọn cây sau lưng cô bé nhận lãnh toàn sức công kích: mảnh gỗ to lớn bay tứ tán, bắn đập cả vào mặt vào ngực kẻ tấn công. Không bỏ chạy nhưng không phản đòn, Ella vòng ra sau thân cây, tiếp tục tránh mười thoi quyền. Thân cây rung bần bật.
Bất chợt Ella thét lên: “Ối trời! Mình vừa làm gì thế nhỉ?”
Tôi chưa kịp hiểu ý Ella thì nghe một tiếng rắc thật lớn, cả thân cây to nặng chĩa thẳng và sắp sửa xuyên thủng ngực đối phương thì thân ảnh kia – như mấy lần trước – đã thoắt nhiên biến mất. Thân cây tiếp tục đổ xuống, một cành quét trúng cặp kính mát rồi đè nát: “Chị Marina, em ân hận quá! Em biết cái kính sẽ bị hư nhưng không biết làm gì để cản lại.”
Chú Crayton, Số Sáu và tôi ùa đến cô bé. Ella vẫn trừng mắt nhìn những mảnh kính vỡ dưới chân.
Tôi an ủi cô bé: “Ella, đừng lo lắng thái quá! Quan trọng là em an toàn và kẻ kia phải biến đi. Chị tự hào về em.”
“Ella, em trên cả tuyệt vời!” Số Sáu thốt lên.
“Xin chúc mừng!” “Ngài Tư lệnh’ nói, ông ta vẫn ngồi thiền bất động như Đức Phật. “Ba cô đây vừa đánh bại ba hóa thân của Đấng Vishnu. Quí vị đã vượt qua thử thách. Hóa thân đầu tiên là Kurma. Hóa thân này nửa người nửa rùa có nhiệm vụ đảo sóng biển khơi để các thần linh hiền hòa khác củng cố lực vĩnh sinh. Hóa thân hình người cầm rìu là Parasshurama tức là vị chiến thánh đầu tiên trên thế giới. Hóa thân sau cùng mạnh nhất, là Narishma, nhân sư. Giờ chúng ta chỉ việc ngồi đợi Đấng Vishnu.”
“Chúng tôi đợi cũng lâu lắm rồi,” chú Crayton đáp, quay về phía ‘ngài Tư lệnh’, cằm bạnh ra, tay xiết thành nắm đấm thủ bên sườn. “Tốt hơn hết là mau ra đây gặp mặt chúng tôi ngay đi.”
“Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh nào!” Chợt từ vạt cỏ cao phía sau vọng lại giọng một cậu trai. “Tư lệnh đấy chỉ đang thực thi lệnh của tôi. Đấy là do tôi muốn cẩn thận.”
Từ vạt cỏ, bức tượng Vishnu bước về phía chúng tôi, sống động và cười thân thiện.
“Tôi cũng đợi mãi mới gặp được mọi người.”