Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Sáu

❊ ❊ ❊

Tôi phát rồ, bật tung ngăn kéo ra, nhìn xuống bên dưới hộc thì chợt nghe tiếng ai đó ầm ĩ lao vào nhà. Tôi đồ chứng là Số Chín vì không thấy Bernie sủa.

“Số Chín,” Tôi gọi to, “Cậu cất chiếc Hộp của tôi đâu vậy?”

“Coi bên dưới bồn rửa chén đó.” Cậu ta đáp.

Tôi bước vào bếp. Sàn lót bằng vải sơn cuộn cong lên trông như mặt một cái bàn cờ cũ kĩ bị đổ cà phê tung tóe. Tay cầm cửa tủ bên dưới cái bồn rửa chén lỏng la lỏng lẻo, và khi mở ra, tôi nghe một tiếng click.

“Từ từ đã, Số Bốn!” Số Chín từ phòng bên bật thét. “Tôi đã lập ở đó một…”

Cửa tủ bật mở và tôi bay ngược ra sau.

“Cái bẫy.” Cậu ta nói cho hết câu.

Hơn chục mũi đinh nhọn bắn vào tôi, cách có vài phân. May mà bản năng chợt báo động và tôi kịp dùng trí lực làm chúng chệch hướng bay. Những mũi đinh cắm phầm phập hai bên trái phải, ghim thẳng vào tường.

Sô Chín đứng ở ngưỡng cửa ngoác miệng cười: “Xin lỗi nha, chàng hậu đậu. Tôi lỡ quên béng mình đã cài một cái bẫy rập chỗ đó.”

Giận quá hóa cuồng, tôi bật dậy. Bernie Kosar lao ra và gầm gừ Số Chín. Trong khi con vật không tiếc lời xỉ vả Số Chín vì trò ngu xuẩn kia, tôi tập trung lôi những mũi đinh ra khỏi tường, điều khiển chúng bay lượn trên không trung rồi nhắm vào Số Chín: “Lời nói nghe không thành tâm.”

Tôi còn mải suy xét nên dạy hắn một bài học không thì Số Chín đã dùng trí lực chẻ đôi những mũi đinh, rồi xẻ làm tư, làm tám mảnh vụn rơi lả tả xuống sàn.

“Ơ, tôi quên thực mà!” Cậu ta vừa nói vừa nhún vai. Cậu ta quay về căn phòng bên: “Cậu lấy chiếc Hộp mau đi và qua bên này với tôi. Ta phải nhanh tay lên. Gom đồ của cậu lại mau.”

Chiếc Lumen chiếu sáng hộc tủ và tôi cẩn trọng thò đầu vào bên dưới bồn rửa chén. Thoạt tiên, tôi không thấy gì và suýt nữa nghĩ oan Số Chín đã bày trò lỡm tôi. Đang định đi ra phòng khách nạt nộ đòi Số Chín đem chiếc Hộp thì tôi đã thấy. Phía trái của hộc tủ sâu hơn bên phải. Tôi rờ xung quanh và kéo ra tấm vách ngăn giả. Trúng phóc! Đây rồi! Tôi thộp chiếc Hộp và mang ra khỏi bếp.

Trong phòng khách, Số Chín đang lục lọi chiếc Hộp của mình. Chiếc Hộp này đã được chúng tôi đoạt lại từ trong hang động của bọn Mog. “Thấy được mi, tao mừng lắm, anh bạn thân ạ.” Cậu ta vừa nói vừa rút ra được một thanh quyền trượng ngắn bằng bạc. Sau đó là một vật tròn màu vàng xung quanh có những cục u nhỏ trông giống một thứ trái cây nào đó mà tôi có phần mong xem cậu ta ép lấy nước uống. Cậu ta cầm chặt nó trên tay, tôi chưa kịp hỏi thì cậu ta đã ném mạnh xuống đất rồi tự vọt người dán lưng lên tường. Vật kia đập vào tấm thảm rồi nảy cao, đổi màu từ vàng sang đen, nở to ra cỡ quả bưởi. Khi bật cao lên đến ngang vai tôi, những cục u nhỏ vỡ ra biến thành những gai nhọn sắc lẻm như dao cạo. Tôi rụt người lách tránh và lăn về phía BK mới thoát khỏi cảnh bị đâm.

“Trò khốn gì vậy?” Tôi thét lên. “Lẽ ra cậu phải cảnh báo trước chứ! Không đầy năm phút cậu đã hai lần suýt giết tôi rồi đó.”

Khi Số Chín không ném thì những gai nhọn kia rút gập mạnh lại vào trong trái cầu trước khi nằm lại trên tay cậu ta.

“Hề hề hề! Cậu thích thư giãn không?” Số Chín hỏi. Cậu ta cầm trái cầu đưa sát mí mắt khiến tôi ngưng thở: “Tôi biết rõ cậu làm sao dính miếng nổi. Tôi dùng trí lực khống chế nó mà. Ờ, thì cũng không hoàn hảo. Thường là vậy.”

“Lúc được lúc không à? Cậu giỡn mặt hả? Vừa rồi tôi thấy cậu có chịu khống chế gì đâu! Tôi phải cố hết sức mới thoát được.”

Số Chín đưa khối cầu ra xa khỏi mắt, trông thất thần. Tuy vậy, vẫn chưa đủ. “Hiện giờ tôi chỉ khống chế mỗi màu sắc của nó.”

“Vậy thôi đó hả?” Tôi nghi ngờ và cậu ta nhún vai.

BK bảo cậu ta thôi mấy cái trò bắng nhắng dở khùng dở điên này lại.

“Ê, tôi chỉ kiểm tra để nhớ kỹ cách sử dụng đã biết. Ít ra mọi công dụng trước đây đều dùng được cả.” Số Chín vừa nói vừa bỏ quả cầu lại vào chiếc Hộp. “Vì cậu có bao giờ biết đâu.” Cậu ta lại lấy ra một chuỗi đá xanh mà cậu ta đã dùng hồi ở trong hang bọn Mog và ném lên không trung. Nó lượn một vòng tuyệt mỹ và hút gọn gàng – như một cái lỗ đen – mọi rác rưởi trên mặt đất. Nó cuốn lốc về phía cửa sổ sau rồi lóe lên màu trắng và khi Số Chín bật ngón tay nghe tách một tiếng, mớ rác kia bật nổ văng khỏi cơn lốc xoáy, phá vỡ những gì còn sót lại của cái cửa sổ.

“Duyệt không?” Cậu ta cười ha hả.

Tôi mở chiếc Hộp của mình. Số Chín nghĩ trong những chiếc Hộp chứa một vật có khả năng giúp chúng tôi tìm những thành viên còn lại. Vật đầu tiên đập vào mắt tôi là hộp cà phê xanh dương đựng tro tàn chú Henri và tôi nấc nghẹn. Ngay lập tức tôi như trở lại khu rừng thuộc thị trấn Pradise, đang đi bộ cùng Sarah trong buổi tuyết tan thì phát hiện xác chú Henri. Tôi đã hứa với chú sẽ đưa chú về Lorien, và lúc này tôi vẫn đang thực hiện lời hứa.

Tôi thận trọng đặt hộp cà phê xuống cạnh chiếc Hộp, thò tay nắm lấy con dao găm lưỡi kim cương, xoay dao xòe ra, cụp vào quanh cổ tay. Nghiêng con dao lại, tôi nhìn mặt lưỡi. Tôi bỏ dao xuống và tiếp tục xem những thứ khác. Tôi cố không xáo tung những món mình chưa biết như: tấm bùa hình ngôi sao, bộ sưu tập những chiếc lá mỏng manh buộc lại bằng một sợi gai, một cái vòng ô-van đỏ tươi. Và tôi cũng tránh xa quả cầu thủy tinh được bọc trong hai lớp khăn rồi nhét trong một cái túi nhựa. Lần trước khi tôi chạm phải quả cầu, dạ dày đã quặn thắt lại và dịch vị dâng lên tận cuống họng.

Tôi để qua một bên khối đá Xitharis nhẵn nhụi màu vàng có khả năng chuyển hóa Biệt Năng rồi chọn một khối hình thoi chứa đầy ký ức. Bề mặt phủ sáp, bên trong gợn mây – đấy là vật đầu tiên chú Henri lấy trong chiếc Hộp cho tôi xem. Khi đám mây nổi lên vần vũ, Biệt Năng trong tôi đang phát động. Khối vật này chỉ là mới bắt đầu. Sau đó là đôi mắt kính của cha Sam và cái bảng nhỏ màu trắng mà Số Sáu và tôi đã phát hiện trong cái giếng tại văn phòng Malcolm Goode. Như thế vừa đủ kéo tôi lại với hiện thực. Tôi ngước mắt nhìn Số Chín. “Có thể chiếc Hộp chứa một vật giúp chúng ta vượt cánh đồng lực màu xanh. Tuy nhiên, tôi nghĩ tác dụng này đã có phần yếu đi. Tối nay tụi mình có cơ may đến được với Sam rồi.”

“Nếu trong chiếc Hộp có chứa đúng vật có thể giúp Sam, thế thực là hay.” Số Chín nói giọng đều đều, ánh mắt tập trung nơi hòn sỏi màu tím cậu ta đang giữ thăng bằng trên mu bản tay. Hòn sỏi biến mất.

“Cái gì vậy?” Tôi hỏi.

Cậu ta lật tay và viên đá sỏi xuất hiện trong lòng bàn tay. “Tôi không biết, nhưng không chừng là bộ khởi động cơ chế nói chuyện chết chóc với các bà, cậu nghĩ vậy không?”

Tôi lắc đầu, xỏ cái vòng trong chiếc Hộp vào cổ tay. Tôi hy vọng nó sẽ kéo tôi lên không trung hay sẽ phóng ra một quầng ánh sáng la-de, nhưng cái vòng ‘nín thít’ trên tay. Tôi quơ quào cánh tay trên đầu để bắt nó, cầu nó biểu hiện chút bản lãnh. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả!

Số Chín phá lên cười, ngó tôi với vẻ giễu cợt: “Có lẽ là cậu cũng nên thử liếm nó mấy cái hả?”

“Không có thử thiếc gì hết.” Tôi lẩm bẩm, muốn phát điên. Tôi vẫn giữ chiếc vòng trên tay đầy hy vọng. Trong chiếc Hộp của tôi toàn là đồ của mấy vị Trưởng Lão chứ có kém cỏi gì. Mỗi một món đều có một ý đồ riêng, vì thế cái vòng này phải có ít nhất một công dụng nào chứ. Bàn tay tôi miết lên cái giỏ nhung đựng bảy quả cầu tượng trưng hệt mặt trời của Lorien. Tôi mở túi ra, bỏ những viên đá này vào lòng bàn tay của Số Chín xem, lòng không thể quên cái ngày chú Henri lần đầu tiên cho tôi xem. “Phải đây là thứ cậu đang tìm mà cho rằng nhờ đó có thể tìm những thành viên khác? Chú Henri cũng có những quả cầu này. Nhờ thế bọn tôi đã tìm được một Chiến Binh Tinh Nhuệ ở Tây Ban Nha.”

“Tôi trước đây chưa từng thấy qua chúng. Công dụng thế nào?”

Tôi hà hơi lên những viên đá và chúng lấp lánh sống động. Bernie Kosar sủa váng lên khi thấy những quả cầu bay lên khỏi lòng bàn tay tôi. Chúng biền thành những hành tinh xoay quanh mặt trời. Vừa khi tôi định lấy chiếc Lumen chiếu vào quả cầu biểu tượng Lorien để xem bằng thứ ánh sáng xanh mướt kia – những quả cầu này lại tăng tốc, sáng rỡ và tôi mất khả năng kiềm chế chúng.

Số Chín dán sát người lại và chúng tôi cùng chăm chú nhìn những hành tinh này lần lượt va chạm với mặt trời cho đến khi còn mỗi một quả cầu lớn duy nhất trước mặt hai đứa. Quả cầu này tự xoay quanh trục và lóe sáng thật mạnh khiến chúng tôi phải che mắt lại. Cuối cùng, nó giảm sáng, bề mặt nơi này trồi lên chỗ kia lõm xuống, cuối cùng hiện hình là một tiêu bản của Địa Cầu.

Số Chín như bị thôi miên. Quả Địa Cầu xoay tròn và chúng tôi thấy ngay hai chấm sáng lấp lánh chồng chiếu trên quả cầu. Một lần nữa, chúng tôi có thể định hướng cho chính mình: hai tia sáng chỉ vùng Tây Virginia.

“Chúng ta đang ở đây này.” Tôi giải thích.

Quả Địa Cầu tiếp tục quay và chúng tôi thấy tia sáng thứ ba điểm lên khu vực Ấn Độ; tia sáng thứ tư dịch chuyển về phía bắc rất nhanh, hình như chỉ khu vực Brazil.

Tôi giải thích: “Cách đây vài ngày, tôi cho Sô Sáu và Sam xem, mọi chuyện cũng y như vậy. Cũng là một quả biểu hiện Địa Cầu. Đấy là lần đầu tiên nó định vị mọi người.”

“Tôi cũng lấy làm lạ.” Số Chín nói. “Theo giả định, chúng ta còn sáu người, sao đây chỉ có bốn chấm sáng?”

“Ờ, tôi cũng không biết nữa. Lần trước, có một tia sáng chiếu vào khu vực Tây Ban Nha.” Tôi nói: “Khi đấy quả cầu quay điên cuồng và bọn tôi nghe ai đó thất thanh gọi tên Adelina. Khi ấy, bọn tôi cho rằng cô ấy là một Chiến Binh Tinh Nhuệ. Và Số Sáu quyết định đi Tây Ban Nha, cố gằng tìm Adelina. Tôi ngỡ rằng đây là cách cậu định dùng để liên lạc với các thành viên khác, nhưng ai ngờ trước đây cậu chưa bao giờ biết đến vật này.”

Mắt Số Chín trợn to. “Gượm đã. Ối trời ơi! Tôi quả tình chưa thấy nó thiệt nhưng tôi nghĩ chú Sandor cũng đã từng kể qua rồi mà. Nói thực lòng, khi hai chú cháu lần đầu mở chiếc Hộp của tôi, vì thanh quyền trượng bằng bạc và quả cầu gai màu vàng như con nhím quá hấp dẫn nên tôi nghe chú ấy nói mà tai nọ xọ tai kia. Giờ nhớ lại, chú có nói rằng trong đám tụi mình, cũng phải hai ba người có trong tay một quả cầu đỏ - tôi cũng có và đó là tôi nghĩ có thể dùng liên lạc với những người kia. Và hai ba người khác thì có mấy quả cầu biểu hiện hệ mặt trời.”

“Tôi vẫn chưa hiểu.”

Cậu ta lấy từ chiếc Hộp ra một quả cầu thủy tinh đỏ cỡ chiếc bật lửa, đóng nắp chiếc Hộp lại và quay về tôi. Tôi liếc nhìn ‘hệ mặt trời’, hơi thở chợt gấp gáp. Một điểm sáng màu xanh chiếu khu vực Tây Virginia vừa biến mất.

“Woa ! Từ từ. Mở giùm chiếc Hộp của cậu một cái. Cho tôi coi chút xíu.”

Số Chín làm ngay và tia sáng xanh thứ nhì hồi nãy lại xuất hiện ở Tây Virginia.

“Được rồi, cậu đóng lại đi.”

Cậu ta đóng lại và điểm sáng cũng biến mất. “Chỉ vậy thôi à?” Khi Số Chín vừa dứt lời cảm thán, quả Địa Cầu kia phát động tiếng kêu rì rì rồi nữa giây sau vọng lại giọng nói của cậu ta. “Gượm đã, cái gì thế? Tại sao vọng lại tiếng của tôi vậy?” Quả Địa Cầu lại vọng run lên lần nữa.

“Chuyện này đâu phải chỉ vậy thôi đâu. Đúng là không thể tin nổi.” Tôi vừa nói vừa chăm chăm nhìn quả cầu. “Nguyên nhân tất cả sáu Chiến Binh Tinh Nhuệ không thấy hết là vì quả cầu này chỉ cho chúng ta thấy những ai đang mở chiếc Hộp tại từng thời điểm chính xác. Xem nè.” Tôi mở chiếc Hộp của Số Chín.

Số Chín huýt sáo. “Cừ thật, Số Bốn, cậu cừ thật.” Nửa giây sau, hai đứa lại nghe thấy tiếng cậu ta vọng lại qua quả cầu. Số Chín đặt quả cầu thủy tinh của mình xuống vì đã nghĩ ra vấn đề.

“Nhưng xét tốc độ của thành viên này mà xem,” tôi vừa nói vừa chỉ tay vào chấm sáng đang chuyển động, “thành viên ở Nam Mỹ này chắc đang đi máy bay. Tốc độ quá nhanh so với các hình thức di chuyển khác.”

‘Tại sao đã trên máy bay còn mở chiếc Hộp ra?” Số Chín thắc mắc. “Ngu cũng vừa vừa!”

“Có lẽ thành viên này đang đụng chuyện rồi. Có thể đang trốn trong phòng vệ sinh cố tìm hiểu công dụng thực của mấy thứ trong chiếc Hộp, y hệt tụi mình vừa rồi.”

“Vậy có thể lúc này thấy được hai thằng tụi mình không?”

“Tôi không rõ, nhưng có lẽ nghe được tụi mình. Tôi nghĩ nếu cậu tiếp tục giữ quả cầu thủy tinh đỏ như vậy, bất cứ thành viên nào đang cầm quả Địa Cầu trong bộ đại vũ trụ đều có thể nghe chúng ta.”

“Nếu phân nửa số Chiến Binh Tinh Nhuệ có một quả cầu thủy tinh, và phân nửa còn lại có năng lực khiến quả cầu lớn này chớp sáng di chuyển thì…”

Tôi ngắt lời: “Cách duy nhất chúng ta có thể giao tiếp có khả năng chỉ áp dụng cho cặp nào giữ hai vật khởi động đầu tiên.”

“Hai thằng mình thành một bộ, vậy có lẽ cũng nên cố tiếp xúc với mấy người kia. Cậu thấy, ngộ nhỡ đại vũ trụ của họ đang hoạt động.” Tôi tiếp lời. “Có lẽ một cặp khác cũng đã kích hoạt như tụi mình.”

Số Chín cầm quả cầu thủy tinh đỏ đưa lại gần miệng như cầm micro. “Alo, một, hai, ba.” Cậu ta hắng giọng. “Được rồi, nếu có Chiến Binh Tinh Nhuệ nào đang đứng trước một quả cầu đang lóe sáng, vui lòng lắng nghe. Số Bốn và Số Chín đang cùng nhau ở đây và tụi mình sẵn sàng gặp mặt. Tụi mình muốn tập luyện và chấm dứt tất cả cái tình trạng lầy nhầy này mà trở về Lorien. Tụi mình sẽ không nói đích xác vị trí đang đứng phòng hờ bọn Mog nghe được, nhưng nếu thành viên nào trong tay đang giữ quả Địa Cầu trong bộ đại vũ trụ, thì sẽ thấy trên đó hiện hai chấm sáng chiếu cùng một chỗ, và đấy là à… ờ… ùm…” Số Chín nhìn tôi và nhún vai. “Thế thôi. Chấm dứt liên lạc.”

Lớp da trên cổ tay tôi chợt cảm thấy tê vì cái vòng. Tôi lắc cổ tay và cả cánh tay cũng bắt đầu tê rần. “Từ từ. Cậu nói tụi mình sắp rời nơi này và báo họ tìm đường sang Mỹ. Bảo họ vị trí của Setrákus Ra, thủ lĩnh bọn Mog. Bảo họ tụi mình định sẽ bám sát hắn để cứu các chiến hữu còn trong tay chúng ra thật sớm.”

Quả Địa Cầu trước mặt chúng tôi sống động lên với tiếng vọng của Số Chín. “Mọi người tập trung ngay đến Mỹ. Setrákus Ra đã lộ bộ mặt khốn kiếp ở đây rồi và tụi mình định đập vỡ mặt hắn ra và sắp tới sẽ cho rớt đài luôn. Ngày mai tụi mình sẽ có thông điệp mới. Mọi người nhớ theo dõi.”

Số Chín bỏ quả cầu thủy tinh màu đỏ vào chiếc Hộp, trông có vẻ hài lòng với chính mình lắm, rồi hơi ngượng vì nãy giờ độc quyền chiếm hữu ‘phát ngôn’. Tôi cau mày. Cánh tay phải giờ tê cứng, tôi đang muốn cởi chiếc vòng ra rồi cất mấy quả cầu vào chiếc Hộp thì quả Địa Cầu lại rì rầm run lên. Sau đó vang lên một tiếng nổ to, và tiếp theo là giọng nói một người tôi biết rất rõ. Giọng này tôi đã nghe qua, cô gái mà Số Sáu đã đi Tây Ban Nha để tìm. Cô la toáng: “Số Sáu! Bồ khỏe không?”

Chúng tôi nghe một tiếng thét và hai tiến nổ át hẳn tiếng rì rầm của quả cầu. Tôi chộp lấy quả cầu trong chiếc Hộp của Số Chín, điên cuồng cố gọi cho cô ta.

“Số Sáu!” Tôi gào lên. Tôi sẳn sàng đạp bằng mọi khó khăn mà đi. “John đây. Có nghe tôi nói không?”

Không có tiếng đáp trả. Chúng tôi nghe tiếng máy bay trực thăng phành phạch xa xa rồi quả cầu im lặng và quả Địa Cầu cũng bất động. Tia sáng chiếu khu vực Ấn Độ cũng không còn. Thình lình, quả Địa Cầu chợt thu nhỏ và tất cả biến thành bảy quả cầu nhỏ, tuần tự rơi xuống đất.

“Thấy có vẻ như chuyện chẳng lành rồi.” Số Chín vừa nói vừa cúi lượm mấy quả cầu, bỏ lại vào chiếc Hộp của tôi, rồi đón lấy quả cầu thủy tinh ra khỏi bàn tay cóng buốt của tôi.

Số Sáu đang đụng chuyện – có cả tiếng nổ, tiếng trực thăng lại ở vùng đồi núi hiểm trở. Mọi việc đang diễn tiến xấu đi, lại còn cách nửa vòng trái đất. Làm sao tôi có thể đến được Ấn Độ? Tìm ở đâu ra được cái máy bay?

“Số Sáu có phải là cô gái đã đưa tấm bản đồ ngọn núi đó không? Cô đã cho cậu cùng anh chàng kia rớt đuôi rồi biến đi Tây Ban Nha đó hả?” Số Chín thắc mắc.

“Cô ấy đấy.” Tôi vừa đáp vừa đá chiếc Hộp đóng lại. Nắm tay xiết chặt. Đầu óc mơ hồ, rỗng tuếch. Số Sáu gặp phải chuyện gì? Cô gái kia là ai mà tôi đã nghe giọng đến hai lần? Tôi chợt thấy một cảm giác là lạ nơi tay. Lúc nãy nghe tiếng Số Sáu, tôi quên bẵng cảm giác tê buốt. Tôi cố cởi chiếc vòng ra nhưng mấy ngón tay thấy nóng giãy như bị phỏng. “Không biết có chuyện gì với cái vòng này? Mình nghĩ chắc chuyện không hay rồi.”

Số Chín đóng chiếc Hộp xong vội nhào tới. “Cái vòng hả?” Vừa chạm phải, tay cậu ta giật nảy ra. “Khốn kiếp! Nó định giết tôi chắc!”

“Ớ, thế tôi làm gì đây?” Tôi cố vẫy tay thực mạnh, hy vọng chiếc vòng sút ra.

Bernie Kosar chạy lại ngửi chiếc vòng, nhưng chợt khựng lại, ngẩng đầu lên nhìn cửa trước lom khom. Tai, lông dựng ngược.

Có người, cu cậu nói.

Số Chín và tôi nhìn nhau và chậm rãi quay vào phòng, tránh xa cánh cửa. Nãy giờ hai thằng vì mải tập trung vào mấy chiếc Hộp, phấn khích nghe được âm thanh vang vọng ở quả Địa Cầu nên bị mất cảnh giác và không cảnh giới khu vực xung quanh.

Chợt cánh cửa bật tung. Bom khói bay ngập cửa sổ, chấn vỡ kính bay vào cùng miểng văng tứ tán. Tôi muốn chiến đấu, nhưng con đau nơi đeo vòng vụt tăng nên không thể cử động. Tôi khuỵu xuống.

Tôi thấy một ánh chớp xanh, nghe Số Chín la lên vì đau đớn. Cậu ta ngã cạnh tôi. Ánh chớp xanh này tôi đã thấy. Không thể lầm được: ánh chớp xanh từ họng pháo cầm tay của bọn Mog.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.