Tôi đã trằn trọc hàng tiếng đồng hồ, giờ ngây người ngồi nhìn ngọn lửa ngoài lều. Bên trong lều, bé Ella nằm ngủ trên võng; Số Sáu và chú Crayton cùng ‘kéo gỗ’ dưới lớp chăn dưới đất. Một lát sau, ngọn lửa đỏ rực kèm theo những tiếng nổ lách tách dần tàn đượm. Tôi nhìn những cuộn khói lờ lững trong không trung, bồng bềnh nấp bên dưới những tán lá. Cuối cùng ngọn lửa cũng tắt.
Đơn giản là tôi không ngủ nỗi. Đà nhiều năm, tôi cô đơn đối mặt với sự ganh tị cùng phẫn nộ của bản thân, loay hoay không thoát khỏi trại trẻ mồ côi kia. Giờ khắc này, cuối cùng tôi đã có thể buông tay, quên đi những nhức nhối cũ. Lúc này, tôi tin chắc một điều, rằng không có gì mà chúng tôi – khi kề vai sát cánh – sẽ không vượt qua. Vì thế, tôi vẫn không hiểu do đâu, mỗi khi có chút rãnh rỗi để nghĩ ngợi, tự đáy lòng tôi lại nhói lên. Tôi cũng quá rành cái cảm giác này, rằng tôi đang cô đơn. Nhưng tôi không đơn độc, tôi vẫn nhủ lòng như vậy.
Tôi nhìn qua Số Tám đang nằm sát ngọn lửa ngủ cho ấm. Trong ánh ban mai, vạn vật như rực lên, con người cậu ta lại càng nhỏ. Như bao xáo trộn đã vồ vập giấc ngủ bên dưới lớp chăn mỏng nhàu nát kia. Cậu liên tục xoay trở trong giấc ngủ, tay đưa lên lùa vào mái tóc bù xù. Tôi đốt thêm than cho ngọn lửa càng rực nóng, và chỉ cần một tiếng nổ nhẹ cũng khiến cậu khẽ giật mình Không hiểu sao lúc này tôi như muốn làm người bảo bọc cậu. Nhưng đồng thời vừa chạm mắt vào những cơ bắp lực lưỡng trên người cậu, tôi cũng muốn được cậu che chở bảo vệ. Đúng là hai cực khác dấu sẽ có chiều hướng hút nhau. Cậu ta lúc nào cũng lắm trò, còn tôi thì không.
Trán chú Crayton chợt nhăn lại như có gì lo âu, rồi chú bật dậy và đánh thức mọi người. Mấy chú cháu cố rũ sạch lớp váng buồn ngủ thật nhanh. Tôi biết chú Crayton chưa hết lo vì vẫn chưa tìm ra cách tống cả đoàn lên máy bay thoát khỏi nơi này một cách chóng vánh.
Tôi lại nghĩ đến chuyện Số Tám nằm mơ thấy Setrákus Ra. Hắn là tên nguy hiểm nhất, thậm chí còn gấp mấy lần so với toàn bộ đám đàn em vũ trang tận răng. Tôi biết chú Crayton cho rằng chúng tôi chưa đủ sức đối mặt cùng Setrákus Ra. Biệt Năng chúng tôi chưa phát huy trọn vẹn, chúng tôi cũng chưa có dịp hợp đồng tác chiến, đã thế chúng tôi còn phải tìm cho được Số Bốn, Số Năm và Số Chín rồi mới tính đến chuyện quyết đấu cùng Setrákus Ra. Tối qua, sau khi tôi nói hết mọi lẽ, Số Tám lắc đầu bác liền, cậu còn tỏ ra phật ý trước những lo âu, dè dặt nơi tôi: “Tôi biết chúng ta có chừng này cũng đủ rồi. Trong mơ, tôi biết hắn mạnh yếu ra sao mà! Tôi cũng quá rành năng lực của hắn, nhưng tôi cũng biết khả năng của nhóm mình, cộng lại vượt xa hắn cả khúc. Tôi tin tưởng nhóm ta đây. Nhưng nếu ta không tin ở chính mình, mọi việc sao thành công được!”
“Chú đồng ý, chúng ta quả thực phải tiêu diệt Setrákus Ra. Nhưng trước tiên chúng ta cần tìm ra các thành viên khác. Cơ hội thành công sẽ cao hơn nếu chúng ta tập hợp đầy đủ.” Qua lập luận của chú, tôi thấy chút lo âu nơi chú.
Số Tám đứng bật dậy, rất tự tin với việc nhóm chúng tôi hiện nay dư sức giải quyết mọi vấn đề: “Cháu được các giấc mơ mách bảo đi tìm chú với mọi người đây. Các giấc mơ cũng cho thấy chúng ta đã đủ sức; chúng ta không thể cứ cắm đầu chạy mãi, dù chỉ là chạy để tìm những thành viên còn lại.”
Lúc nói Số Tám đứng thẳng người, ngực ưỡn ra kéo chiếc áo sơ mi xốc lên lộ khoanh bụng trắng hếu. Xong cậu ta cúi xuống lượm cây gậy, xoay tít trên tay. Mắt tôi không thể rời khỏi cậu. Trong người tôi dâng lên một cảm giác mới lạ khiến tôi cảm thấy vừa thèn thẹn vừa phấn khích: “Vậy giờ chúng ta định đi đâu?” Cậu ta hỏi, nhìn hết lượt mọi người.
“Sang Mỹ, dọc bờ biển miền đông.” Số Sáu đáp. Khi chiếc gậy vụt sát người, cô đá trúng nó, bật cây gậy sang tay mình. Đây đúng là một cặp hài trời sinh. Giỡn chơi mà tình như thiệt. Tôi phải thừa nhận trong lòng có nhen lên chút ghen tị. Dù muốn lắm, nhưng tôi không thể ‘biểu diễn’ kiểu này với Số Tám, hay với bất cứ một ai khác. Chỉ Số Sáu mới dám, lại nhẹ nhàng và thoải mái. Hèn chi cả hai bập lại mới lắm trò vui.
“Được thôi, nếu mọi người định sang Mỹ, chúng ta cũng phải tính thêm phương án hai, phương án ba để dự phòng chứ. Đi máy bay hả? Vậy mình đủ tiền cho năm chú cháu không?”
Chú Crayton vỗ vỗ túi áo gật đầu: “Chuyện nhỏ.”
“Tuyệt. Vậy chúng ta quay về New Delhi, mua vé máy bay, rồi chỉ khoảng một ngày là đã có mặt tại Mỹ rồi. Bằng không thì chúng ta có thể đến bang New Mexico mà chỉ mất mấy giờ đồng hồ thôi.”
“Chúng ta không phải ai cũng biết thuật dịch chuyển tức thời.” Số Sáu vừa nói vừa di di ngón chân cái trên đất vẽ vời vài nét.
“Có lẽ chúng ta thử di chuyển như thế chung với nhau, được mà.” Số Tám nói, nở nụ cười láu lỉnh. Số Sáu lúc này đã vẽ được một vòng tròn và Số Tám đưa chân vô điểm thêm hai con mắt, một cái mũi và sau rốt là cả khuôn mặt nhoẻn miệng cười lộ ra. Hai tên nhăn răng cười với nhau. “Chúng ta chỉ cần đi vài bước ngắn, rồi cứ để bước tiến vũ bão của niềm tin dịch chuyển ta.” Anh chàng này có vẻ khoái đặt người khác trong cảnh mù mờ để châm chọc. Tôi thấy mọi người gật đầu với Số Tám, quá thuyết phục trước vẻ tự tin của cậu ta mà quên bẵng hỏi han thêm chi tiết. Tôi không muốn làm kẻ vạch ra sự thực là mọi người không biết một chút gì về những suy nghĩ trong đầu anh chàng này.
“Di chuyển như vậy coi bộ nhanh hơn cả máy bay!” Bé Ella nói. “Lại còn ‘đã’ hơn nữa.”
“Cháu phải lưu ý việc này.” Chú Crayton vừa nói vừa vác chiếc Hộp của tôi lên vai. “Cháu phải chứng tỏ mình đúng khi đã tuyên bố với mọi người như vậy. Càng nhanh càng tốt. Nếu Setrákus Ra đã đặt chân lên trái đất rồi, chúng ta càng phải nhanh hơn.”
Số Tám giơ một ngón tay ra hiệu chú Crayton nên bình tĩnh. Sau đó cậu ta cởi quần áo ra. Ôi trời. Cậu ta nói: “Đợi cháu bơi một vòng tắm sáng cái đã.”
Số Tám bật người khỏi vách núi đá nơi thác nước, và không chậm trễ một giây đã dang tay ra hai bên chao liệng xuống. Giống một cánh chim, cậu ta như đang dập dềnh trên không, đang cưỡi những con sóng khí. Tôi chạy vội ra mép đá nhìn xuống, vừa kịp lúc thấy cậu ta khi tiếp xúc mặt nước biến hình ngay thành một con cá kiếm đỏ rồi trồi lên mặt nước. Đột nhiên tôi cũng muốn bắt chước nhảy theo.
Nước mát lạ lùng khi tôi vừa lặn xuống, nhưng khi trồi lên lấy hơi, tôi lại cảm thấy mặt mình đỏ bừng vì phấn khích. Chuyện gì thế này? Tôi mấy khi có được cảm xúc như vậy.
“Cú lặn tuyệt đẹp.” Số Tám vừa khen vừa sải bơi lại gần tôi. Cậu ta lắc đầu nên những lọn tóc xoăn lấp lánh cứ quất qua quất lại. ‘Sao, cậu muốn tôi gọi là Marina hay là Số Bảy?”
“Ừm, cậu thích gì thì gọi nấy thôi.” Tôi đáp, hơi thẹn thùng.
“Tôi thích gọi cậu là Marina.” Cậu ta đáp với vẻ quả quyết. “Bộ đây là lần đầu cậu tới Ấn Độ hả, Marina?”
“Ừa. Tôi ở Tây Ban Nha suốt. Trong một trại trẻ mồ côi.”
“Trại trẻ mồ côi hả? Vậy cậu chí ít cũng có cả tá bạn chơi chung chứ? Vậy khác hẳn tôi rồi.”
Tôi thấy cậu ta lại lộ vẻ cô đơn cố hữu. Vì thế, tôi không nỡ chỉnh lại suy nghĩ ấy bằng câu chuyện mình bị các ‘bạn’ gái chung trại đì tới mức không có nỗi một người bạn. Mãi đến khi có bé Ella. Tôi chỉ khẽ nhún vai. “Tôi nghĩ giờ quả hạnh phúc hơn nhiều so với trước.”
“Cậu biết gì không? Tôi thích cậu, Marina.” Cậu ta nói. Nghe cứ như tên tôi lăn tròn trong miệng cậu với một vẻ ngọt ngào để cậu ta nhấm nháp. “Cậu tuy im im nhưng mà tuyệt vời. Cậu khiến tôi nhớ lại…”
Thình lình một cột nước tung tóe dựng lên giữa Số Tám và tôi. Những làn sóng dạt hai đứa ra xa nhau và tôi thấy Số Sáu trồi lên, mớ tóc vàng tuyệt hảo rũ xuống lưng. Không một lời, cô ta lại lặn sâu dưới làn nước, lôi tuột Số Tám về phía mình. Tôi lặn theo thấy hai người đang vật lộn dưới nước mãi đến khi Số Tám phải bật cười xin tha mạng. Khi ấy Số Sáu mới tha.
“Chết tiệt, cậu khỏe thiệt đó!” Số Tám nói khi vừa trồi lên được mặt nước, ho sặc sụa.
“Vậy thì nhớ cho kỹ nhé!” Cô bạn đáp, ha hả cười. “Giờ thì làm ơn lên bờ giùm tui cái coi.”
Nhìn cảnh Số Sáu và Số Tám quấn quít đùa giỡn ầm ĩ khiến tôi hơi chạnh lòng, nhưng giờ không phải lúc vơ vẩn nhiều như thế. Tôi hụp đầu xuống dưới nước để lấy lại bình tĩnh. Để dòng nước cuốn vào phổi, tôi chìm dần, chìm dần, cho đến khi mấy ngón chân chạm lớp bùn đá dưới đáy. Tôi ngồi thụp xuống vũng bùn sệt đặc để tập trung tư tưởng. Tôi giận bản thân mình vì dễ bị xúc động và tổn thương. Đây chỉ là một chút áp lực! Không hơn không kém! Vậy mà tôi lại quá để tâm xem Số Tám có ưa mái tóc vàng tuyệt vời của Số Sáu hay là thích mớ tóc giẻ nhùi của tôi. Ý tôi là Số Sáu đâu phải kẻ thù. Chúng tôi phải đoàn kết lại, tin tưởng lẫn nhau. Tôi không muốn tỏ vẻ bực mình với Số Sáu, nhát là những trò dưới nước vừa rồi. Tôi bước vài nhịp dưới đáy hồ, hy vọng trong đầu nảy ra vài ý hay khi trồi lên sẽ nói. Tôi đủ sức làm mà.
Tôi chợt nhận ra mình đứng ngay dưới dòng thác đổ, nước trong tóe bọt. Một tia sáng chợt lóe lên đập vào mắt tôi. Là một vật dài bằng bạc cắm sâu trong bùn.
Tôi tiến đến nhìn rõ hơn. Vật này dài chừng mười lăm bộ, khi bơi vòng quanh. Tôi sửng sốt phát hiện ra một thứ giống như gian buồng lái nằm sau một tấm kính. Tôi còn phát hiện một chiếc Hộp nằm gọn trên cái ghế bên trong. Thật không tin nổi vào mắt mình. Có thể nào đây là con tàu bạc mà ngày đó Số Tám đã thấy bay vọt đi trước khi cậu ấy bị bọn Mog tấn công, đúng ngày Cêpan của cậu phải chết? Tôi nghe một tiếng thốt nghẹn ngào của mình phát ra. Tôi thộp lấy tay cầm trên thân con tàu rổi kéo mở. Không nhúc nhích. Áp lực nước dưới đáy hồ mạnh thật, nhưng tôi kiên trì kéo tới lúc cánh cửa bật mở. Nước trong bên ngoài hồ ùa vào trộn lẫn với vũng nước tù đọng trong gian buồng lái. Chiếc Hộp lầy nhầy bùn, nhưng tôi vẫn nắm chặt rồi ráng sức trồi lên mặt nước thật nhanh.
Cảnh đầu tiên tôi thấy là Số Sáu và Số Tám đang ngồi tám chuyện trên bãi cỏ. Bé Ella xoay tít cây gậy chống của Số Tám trên đầu rồi chuyền ra trước mặt. Chú Crayton ngồi chống cằm quan sát Ella. Cô bé thấy tôi trồi lên bèn thọc cây gậy vào bãi, gọi to:
“Chị Marina.”
“A, đây rồi! Cậu đi đâu về vậy?” Số Tám la to, chạy ùa ra mép hồ.
“Lại đây mau, Marina.” Số Sáu gọi. “Tụi mình cũng phải khởi hành rồi.”
Tôi nhấc chiếc Hộp cao khỏi mặt nước, để mọi người có thể thấy. Nước bùn tanh tưởi, nhớp nhúa tuôn ra, đổ tràn xuống đầu nhưng tôi vẫn không màng. Tôi cười tươi sung sướng dù mặt buốt rát. Nhìn cảnh mọi người há hốc mồm, mắt tròn xoe, đúng là sảng khoái. Khoái tới mức tôi dùng trí lực đẩy chiếc Hộp dập dềnh trôi về phía Số Tám và Số Sáu, lơ lửng dừng lại trước mặt hai người.
“Coi mình tìm ra được cái gì nè, Số Tám!”
Số Tám vụt ra khỏi bãi cỏ, vọt ngay đến bên chiếc Hộp. Cậu ta choàng tay ôm xiết nó thật chặt. Chiếc Hộp lầy nhầy, nhơ bẩn nhưng dường như cậu ta chẳng thèm để ý. Tay khư khư chiếc Hộp, cậu dùng thuật dịch chuyển tức thời thoắt cái lại trở lại mép hồ. “Thực không tin nổi,” cuối cùng cậu ta đã thốt được thành lời, “sau chừng ấy năm tháng, nó lại nằm ngay chính nơi này.” Vẻ mặt cậu vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng.
“Trong con tàu cùa bọn Mog dưới đáy hồ đó.” Tôi leo lên bờ, vừa nói.
Số Tám thoắt cái lại đến bên tôi, sát tới mức đầu mũi hai đứa suýt chạm vào nhau. Trước khi kịp nhận ra làn hơi thở ấm áp ngọt dịu kia phảng phất trên mặt, cậu ta đã nâng tôi lên, hôn thật mạnh vào môi rồi ôm xoay vòng. Cả cơ thể tôi cứng đờ, đầu óc trống rỗng, đôi tay thừa thãi không biết giấu đi đâu. Không biết phải cư xử ra sao, tôi đành cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Nụ hôn cậu ta vừa mặn vừa ngọt. Cả thế giới này như chợt biến mất, còn mỗi cảm giác như đang bồng bềnh trong bóng đêm.
Khi cậu ta đặt tôi xuống, tôi lùi lại và nhìn thẳng vào mắt cậu. Chỉ một thoáng, tôi nhận ra ngay cái giây phút lãng mạn tuyệt vời kia chỉ là một chút phản ứng biết ơn nhất thời mà thôi. Không hơn, không kém. Tôi đích thị là một kẻ khờ khạo. Tôi thực sự cần quên đi cảm giác mất mát này.
“Tôi chưa bao giờ bơi ra đó cả. Do chuyện tình lúc khởi điểm là như thế nên tôi chỉ cứ lo săm soi mé bên kia.” Số Tám nói. “Cứ sục mãi vào có một chỗ.” Cậu ta lắc đầu, tiếp: “Cảm ơn cậu nhé, Marina.”
“Ơ… ừm, không có chi.” Tôi thì thầm, vẫn chưa hết choáng trước lời cảm tạ.
“Cháy nãy giờ chỉ lo ôm ấp, không muốn mở hộp ra sao?” Chú Crayton cổ vũ: “Mạnh dạn lên, đừng sợ.”
“Ồ, đúng rồi, phải mở chứ.” Số Tám la tướng và thoắt cái đến ngay chiếc Hộp.
Số Sáu đi về phía tôi. “Marina, thiệt đã… luôn.” Cô bạn ôm xiết tôi, rồi lui lại nắm vai tôi lắc thật mạnh, miệng nhoẻn cười đầy ý tứ. Sau đó, cô hạ thấp giọng thì thầm: “Như mình thấy, phải đây là lần đầu bồ được hôn đúng không?”
“Bộ trông kỳ lắm hả?” Tôi vừa thì thào vừa xem cô có dấu hiệu ghen tuông hay không. “Nhưng mình có thấy gì đâu.”
“Không kỳ tí nào cả. Mình nghĩ vậy mới tuyệt.” Số Sáu đáp. Rõ ràng cô ấy cũng muốn chia sẻ chung cảm giác tuyệt vời ấy, như một người bạn, hoặc chị em gái với nhau. Tôi ngấm ngầm hổ thẹn vì ban nãy đã trót ghen tuông tí đỉnh với Số Sáu. Hai đứa cùng quay ra nhìn Số Tám. Lúc này bé Ella cũng hào hứng la toáng tuyên bố màn mở chiếc Hộp bắt đầu.
Số Tám đặt lên ổ khóa. Gần như ngay tức thời, ổ khóa rung lên và chiếc Hộp bật mở. Cậu ta nhanh chóng thọc sâu vào đến tận khuỷu tay, như cố chạm đến mọi vật ngay lập tức. Hệt một chú nhóc bên hộp đồ chơi, cậu ta phấn khích khôn nguôi. Bốn chú cháu túm lại cùng xem. Tôi thấy bên trong có mấy hòn đá giống như của tôi và vài món khác mà tôi không có. Một chiếc nhẫn bằng thủy tinh, một gạc hươu cong cong, một mảnh vải đen tỏa chút ánh đỏ xanh lung linh khi Số Tám chạm tay vào. Cậu ta cầm lấy một miếng vàng dài cỡ cây bút chì rồi giơ lên. “A… a… a, gặp lại chú mày rồi.”
Số Sáu hỏi: “Cái gì vậy?”
“Mình không biết tên chính xác là gì. Mình vẫn gọi là ‘thiết bị nhân bản’ đó.” Số Tám giơ vật đó cao khỏi đầu như thể đang vung thanh quyền trượng. Rồi cậu lắc cổ tay bật xuống, và vật này bung xõa xuống như một cuộn giấy. Thoáng nháy mắt, cuộn giấy bung mở trước mắt mấy chú cháu một khung cửa. Cậu ta thả ra và khung cửa bay lượn trước mặt cậu. Số Tám lùi một bước và chúng tôi thấy loáng thoáng đôi bàn tay, đôi bàn chân khi cậu bắt đầu màn nhảy múa như một con rối.
“Được rồi,” Số Sáu thốt lên. “Đây là món lạ nhất mình từng thấy đó nha.”
Số Tám thoắt cái đứng bên cô, ngoẹo đầu sang một bên rồi gãi cằm như đang thẩm định một màn trình diễn. Chúng tôi lại tập trung vào khung cửa vàng kia. Những bàn tay, bàn chân vẫn nhảy múa đều nhịp ở đó. Khoan đã. Lúc nãy có tới hai Số Tám lận! Một người đang đứng bên Số Sáu vỗ tay, rồi cậu ta mở lòng bàn tay và miếng vàng co lại chụi tọt vào lòng bàn tay cậu ta. Tức thời, Số Tám kia cũng biến mất.
“Hàng độc thật.” Chú Crayton thốt lên, vừa chậm rãi vỗ tay thật to. “Vật này rồi sẽ có ích liền thôi. Ít nhất, đây cũng là công cụ tuyệt vời khiến đối phương phân tâm.”
“Cháu đã dùng nó mấy lần để trốn nhà đi chơi rồi.” Số Tám thành khẩn thừa nhận. “Chú Reynolds chưa bao giờ đoán nổi là cháu đã giở trò này. Ngay cả trước lúc chú mất, trong mắt chú cháu lúc nào cũng cố tìm tòi cách kích hoạt và vận dụng Biệt Năng.”
Chú Crayton đưa Số Tám bộ quần áo, cầm chiếc Hộp của tôi lên: “Giờ, mấy chú cháu mình thực sự phải khởi hành rồi.”
Số Tám vừa tròng chiếc quần vào người vừa nói: “Dạ, mình đi thôi.” Còn đang lò cò mặc quần, cậu ta nháy mắt với chú Crayton với giọng phỉnh phờ: “Cháu vừa tìm lại được chiếc Hộp. Cho cháu mày mò thêm chút nữa cho quen nha chú? Cháu nhớ nó quá.”
“Để sau đi.” Chú Crayton đáp vắn tắt. Khi quay đầu lại, tôi thấy chú đang mỉm cười.
Số Tám bỏ thỏi màu vàng vào lại chiếc Hộp rồi lấy ra một quả cầu pha lê xanh, nhét vào túi. Cậu ta đóng nắp chiếc Hộp lại, vác lên vai rồi thở dài ‘rất tâm trạng’. Cậu ta cất giọng lâm ly: “Dạ vâng. Chuyến này nhất định sẽ gặp bằng hết mọi người. Bám theo tôi, đi nào.”
“Bao lâu thì cháu nằm mơ lại thấy Setrákus Ra?” Chú Crayton hỏi. Lúc này chúng tôi đã đi bộ hơn năm tiếng đồng hồ, và đang chậm chạp leo núi. Số Tám đi trước, dẫn mọi người theo một con lộ ngoằn ngoèo cheo leo, hiểm trở hơn ở phía dưới đường. Tuyết phủ một lớp mỏng lên mọi vật, và gió thì mạnh kinh khủng. Chúng tôi như muốn cóng, may nhờ có Số Sáu đã vận dụng Biệt Năng đẩy gió tuyết sang hai bên lối đi của cả đoàn. Khả năng điều chỉnh, tác động đến thời tiết rõ ràng là một Biệt Năng không kém phần hữu ích.
“Hắn vẫn hay nói chuyện với cháu, cả một hồi, khi thì cố gài bẫy cháu lúc lại chọc cháu mất bình tĩnh.” Số Tám đáp. “Nhưng vì dạo này hắn đã đến Địa Cầu, nên cháu mơ thấy thường hơn. Hắn chửi bới, chế nhạo, lừa lọc cháu đủ điều và mới đây còn dụ cháu hy sinh bản thân để mọi người có thể quay về lại Lorien. Gần đây, hắn còn giở đòn công kích tâm lý, dài dòng hơn mọi khi nữa.”
“Cháu nói công kích tâm lý là có ý gì?” Chú Crayton hỏi thêm.
“Đêm qua, cháu mơ thấy Devdan bạn cháu bị cùm lại và treo trên cao. Cháu không dám chắc đấy là ảo ảnh trong mơ hay là chuyện thực, nhưng đầu cháu hết bình tĩnh nỗi.”
Số Sáu tiếp lời: “Số Bốn cũng đã gặp hắn rồi.”
Số Tám bật quay người lại, trên mặt lộ vẻ bàng hoàng kinh ngạc, chân bước lùi, đầu óc rõ đang cố lắp ghép các mảnh vụn rời rạc thành một đoạn ý nghĩ. Chân cậu đã tiến sát mép vực đến suýt trượt khiến tôi phải nín thở, run rẩy với tay ra. Nhưng cậu ta vẫn bình thản tiếp lời: “Mọi người biết không? Đêm qua tôi mơ thấy cậu ấy. Chuyện này tôi quên bẵng mãi tới giờ. Phải cậu ấy tóc vàng? Vóc người cao lớn, đúng không?”
Số Sáu mỉm cười đáp: “Và đẹp trai hơn cậu phải không? Vậy là đúng rồi.”
Số Tám ngưng thụt lùi, ra dáng nghĩ ngợi. Chặng đường đổ dốc sang trái cao gần hai ngàn bộ. Cậu ta cân nhắc từng lời: “Mọi người biết không? Trước đây tôi cứ ngỡ là vậy, hóa ra không phải.”
Tôi hỏi để hoãn bước chân của cậu ta ra mép vực: “Cậu ngỡ chuyện gì?”
“Tôi là Pittacus Lore.”
“Do đâu cháu nghĩ thế?” Chú Crayton ngạc nhiên.
“Vì chú Reynolds từng nói Pittacus và Setrákus Ra có khả năng giao tiếp với nhau. Nhưng vì Số Bốn cũng có khả năng này, nên cháu cũng bối rối quá.”
Số Tám dợm chân định bước tiếp thì bé Ella hỏi: “Làm sao một người có thể làm Pittacus được?”
“Mỗi thành viên chúng ta được chuẩn bị từ trước sẽ đảm nhận vai trò của một trong Thập Đại Trưởng Lão, vì thế chị nghĩ trong chúng ta phải có người thủ vai Pittacus.” Số Sáu giải thích. “Cêpan của Số Bốn đã cho cậu ấy hay điều này, trong một lá thư. Chính mắt chị đã đọc qua. Như thế, cuối cùng chúng ta sẽ - đã được sắp đặt – mạnh hơn bọn chúng. Đó là lý do tại sao bọn Mog gần đây tăng cường hoạt động, tiêu diệt chúng ta trước khi chúng ta trở nên nguy hiểm hơn, đủ khả năng bảo vệ bản thân và rồi là phản công, tấn công bọn chúng.” Số Sáu nhìn về phía chú Crayton đang gật gù tán thành lời cô nói.
Tôi cảm thấy mình là kẻ duy nhất ở đây biết quá ít – chính xác hơn là không biết gì – về bản thân. Cô Adelina hồi xưa không chịu hé môi nói lời nào với tôi, không trả lời – dù chỉ một lần duy nhất – hay thậm chí chẳng bao giờ đả động về sứ mệnh sau này. Kết quả giờ này tôi quá tụt hậu so với mọi người. Vị Trưởng Lão duy nhất tôi biết là Pittacus, như thế đừng mong chờ gì mà được cô cho biết khả năng cũng như vị trí trong cuộc chiến sắp tới này. Tôi chỉ biết phải luôn tin chắc mình sẽ tìm hiểu về chính mình khi thời gian chín muồi. Đôi lúc, tôi buồn vì đầu óc bắt đầu vẩn vơ: phải chi mình biết hết mấy chuyện kia, phải chi thời thơ ấu của mình khác đi. Nhưng giờ phút này không phải lúc để than vãn một quá khứ không thể thay đổi.
Bé Ella đến bên xoa tay tôi: “Sao em thấy chị buồn thế? Chị có sao không?”
Tôi mỉm cười với em: “Chị không buồn đâu. Chị chỉ bực bản thân mình thôi. Trước giờ chị cứ trách mãi cô Adelina vì chị không tiếp nhận được Biệt Năng như đã định. Nhưng nhìn anh Số Tám kìa. Anh ấy mất Cêpan từ nhỏ, nhưng anh ấy đã tiếp thu được và tiến bộ tới giờ.”
Mọi người đi trong im lặng vài phút rồi Số Tám lại lên tiếng: “Bộ cậu nghĩ rằng với Biệt Năng các Trưởng Lão để lại, ta cứ gói thật kỹ trong ba lô là tiếp nhận đó hả?” Vừa nói, cậu ta vừa đổi chiếc Hộp của mình sang tay kia.
Tôi ngại ngùng nhìn sang chú Crayton, tiến đến định đỡ lấy chiếc Hộp nhưng chú nhè nhẹ gạt tôi ra.
“Marina, cứ để chú cầm hộ cho. Chút xíu nữa là cháu phải tự mình vác nó rồi, giờ này chú còn sức, cháu cứ để chú giúp.”
Chúng tôi dấn bước thêm vài phút cho đến khi con lộ men theo vực thẳm chợt kết thúc bên vách núi đá sừng sững. Đỉnh núi cách khoảng vài trăm bộ. Tôi sững người trước toàn cảnh dãy Hi Mã Lạp Sơn mở ra nơi cánh trái. Núi đồi trùng điệp, hùng vĩ trải ra đến hút tầm mắt. Cảnh vật ngoạn mục đến ngộp thở, tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ quên được giây phút này.
“Rồi, giờ đi đâu nữa?” Số Sáu hỏi, mắt nghi ngại nhìn lên ngọn núi. “Lên đỉnh hết đường rồi. Hình như cũng không còn lựa chọn nào khác?”
Số Tám chỉ tay về ha tảng đá lớn cao sừng sững dựa lưng vào sườn núi rồi xiết hai tay lại. Giữa hai tảng đá lộ một dãy bậc thang bằng đá lượn vòng vèo rồi đâm vào phiến đá. Chúng tôi theo chân Số Tám. Tôi như ngộp thở, muốn sụm xuống. Giả như có ai theo chân đến được nơi này, chốt chặn phía trên, chắc hẳn mấy chú cháu sẽ bước đến đường cùng.
“Gần tới rồi.” Số Tám nói, đầu hơi ngoảnh lại.
Các bậc thang giá buốt, cái lạnh thấm dần vào chân rồi lan khắp cơ thể. Cuối cùng chúng tôi đã tới một hang động khổng lồ khoét sâu vào lòng núi.
Mấy chú cháu ùa vào, sững sốt nhìn khắp nơi. Trần động cao đến vài trăm bộ, tường nhẵn thín bóng lưỡng. Trên một mặt vách là những đường thẳng cao tắp sát nhau được khắc sâu thành hai phần, khoảng giữa hai cột cách nhau năm bộ. Một tam giác xanh dương nhỏ nằm trên đỉnh ba đường cong kết nối theo chiều ngang.
“Trông như một cánh cửa?” Tôi hỏi, ánh mắt di chuyển trên hai hàng cột kia.
Số Tám dịch sang bên cho mọi người thấy rõ. “Không phải hình như mà đúng là một cánh cửa. Cửa này dẫn đến những chốn xa xôi trên Trái Đất.”