Số Chín và tôi đáp thang máy xuống căn hộ, hai đứa không hề hé môi nói tiếng nào. Tôi giận điên vì mất mặt, thật là quá đáng. Vào đến căn hộ, Bernie Kosar nhảy phóc trên ghế xuống ra vẻ hỏi hai thằng đã xong trò ‘ân đền oán trả’ vô nghĩa kia chưa.
Số Chín lầm bầm: “Tôi không nghĩ chuyện này là do mình đâu. John, cậu thấy sao?” Cậu ta mở tủ lạnh lấy một miếng pizza, đưa góc bánh vào miệng tợp một miếng rõ to, rồi nhai nhóp nhép.
Tôi khom người cù cổ BK: “Hy vọng là thế.”
Miệng đầy pizza, Số Chín nói: “Đóng đồ đạc các cậu cho đầy đủ nhé. Tụi mình lại sắp lên đường nữa đây. Ta sẽ quay lại thị trấn Paradise, con gái chỗ này xinh lắm. Và Số Bốn trời ơi, tắm dùm cái đi. Mùi gì mà khét lẹt!”
“Im đi.” Tôi gằn giọng rồi buông mình xuống ghế. Bernie Kosar leo tót vào lòng, ngước mắt nhìn tôi với đôi mắt buồn bã.
Số Chín bước ra hành lang, nói vọng lại: “Chuyện này dứt khoát chấm dứt ở đây. Mấy tiếng nữa, chúng ta sẽ đi Paradise. Cậu có thể tắm xong rồi tranh thủ ngủ một giấc đấy. Ơ… hừm… đi xe hơi nha. Đừng có để đến lúc trên đường rồi bị chứng say xe làm đo sàn nhé.”
Tôi đã kiệt sức nhưng cũng ráng lết về phòng. Chuyện đã xong, không bàn tới bàn lui gì nữa. Cái giường cót két trước sức đổ ập của toàn thân, nhưng tôi chỉ nằm được vài phút vì không chịu nổi cái mùi khủng khiếp trong người bốc ra. Nước không đủ nóng trên làn da, đây là một hiệu ứng phụ riêng với tôi do vận dụng Biệt Năng. Đứng dưới làn nước xịt từ vòi sen, vì mệt quá nên tôi chỉ còn đủ sức xoay xoay bàn chân, đầu cố gắng tái diễn lại trận chiến vừa rồi. Tôi cố hình dung ra nguyên nhân thất bại của mình, nhưng đầu óc giờ đã mụ mẫm nên đành chịu. Tắt nước, lắng tai nghe tiếng nước nhỏ giọt trên sàn nhà tắm, tôi vớ lấy cái khăn đi lảo đảo về phòng. Tôi cần nghỉ ngơi một chút.
Tôi chui vào chăn, dùng trí lực tắt đèn, tai nghe tiếng Số Chín huỳnh huỵch bước về phía phòng giám sát mà mắt chỉ muốn díp lại. Vừa chợp mắt được vài giây, tôi lại nghe có tiếng động: Số Chín đang khe khẽ gõ vào cửa phòng đang mở. Đang xoay lưng ra ngoài, tôi chẳng buồn quay lại, phớt lờ cậu ta vừa hắng giọng rồi thì thầm: “John này, tôi xin lỗi. Lẽ ra tôi phải bớt khoe mẽ đi. Chỉ là do tôi bị nhốt lâu quá, tôi đâm ra cáu bẳn chứ không phải là có ác ý gì với cậu đâu. Thực sự, tôi ép cậu tới bằng được nơi đó vì tôi tin chắc – rất chắc – là tôi đã nghĩ đúng. Tụi mình dứt khoát phải đến thị trấn Paradise. Ngay lập tức. Tôi thực lòng muốn hai đứa vẫn là bạn tốt. Tôi muốn làm bạn của cậu lắm. Có cậu ở đây, tôi rất vui.”
Suốt đoạn độc thoại của cậu ta, tôi không hề cử động – dù chỉ một cái nháy mắt, nhưng tôi cũng sửng sốt trước cảnh tượng đầy cảm động này. Tuy đã trở người nhưng tôi vẫn chưa biết phải đối đáp thế nào. Thấy cậu ta vẫn ủ rũ tì vào khung cửa, tôi đành thốt lên: “Tôi cũng thích ở đây. Cảm ơn cậu.”
“Nhớ đấy!”
Số Chín tỏ vẻ vui mừng đập tay vào tường đến hai lần, nhìn xuống đất rồi quay bước đi. Khi bước chân kia trôi ra ngoài hành lang, mắt tôi tiếp tục ríu lại. Vài phút sau, tôi nghe tiếng thì thầm. Lại mơ. Tôi vẫn ý thức rõ mình đang trên giường, người đông cứng lại. Thân mình từ từ nổi lên không trung, và khi một cánh cửa mở ra khoảng không đen tối phía trên, người tôi bắn vọt lên nhanh như chớp, xuyên qua cánh cửa vào một đường hầm, hai tay vẫn đút trong hai túi bên hông. Khi màu đen phía trước đã hóa thành mảng xanh dương, có tiếng thì thầm vọng đến càng lúc càng lớn, lặp đi lặp lại: “Còn nhiều thứ phải tìm hiểu.”
Đoạn đường hầm màu xanh dương chuyển thành xanh lá rồi lại trở về màu đen. Tôi va sầm thật mạnh vào cái gì đó. Té bật khỏi đường hầm, đôi chân trần của tôi dẫm trên một nền đá quen thuộc. Tôi vung tay và phát hiện mình đã giành lại quyền kiểm soát cơ thể. Tôi đã về lại đấu trường trên đỉnh núi. Quay đầu nhìn xung quanh tìm bóng dáng Sam, nhưng tôi không thấy. Cũng không bóng dáng một Chiến Binh Tinh Nhuệ nào khác. Không gian xung quanh vắng lặng, khán đài cũng trống trơn.
Nhưng lúc này ngay giữa sàn đấu trường, một hòn đá đen trồi lên, trốn phía sau là một tên Mog chân mang giày đen, ngưới khoác cái áo choàng đen rách rưới. Lớp da tái nhợt như xác ướp lóe tia sáng, thanh kiếm hắn đang khoa khỏi đầu cũng lập lòe như có lửa bên trong. Nhìn thấy tôi, hắn vươn người đứng thẳng, chĩa kiếm vào tôi đe dọa. Như có một sức mạnh tà ác ám vào hắn vừa vùng trỗi dậy.
Tôi không chần chừ, lao ngay vào kẻ thù, lòng bàn tay ngửa lên lóe sáng bật ra một tia thật mạnh. Khoảng cách còn khoảng chín thước, tôi hướng chiếc Lumen vào hai bàn chân cho tóe lửa. Với ngọn lửa đã lan ra khắp người, tôi nhảy vọt lên. Tên lính kia cũng lao vào tôi và khi giáp mặt, tôi đã khoét thủng ngực hắn một lỗ nghi ngút khói khiến thi thể chưa kịp chạm đất đã hóa tro tàn.
Phía bên phải, một tảng đá đen nữa bật lên cũng một gã tay kiếm tay khiên. Bên trái xuất hiện hai tảng đá và tôi nghe phía sau vọt lên nhiều tảng đá nữa. Tảng đá dưới chân bắt đầu rung động, và tôi vừa kịp dạt người ra xa thì tảng đá đã xoay vòng để lộ một gã Mog tay cầm khẩu pháo cá nhân. Sau khi đục một lỗ lên ngực tên lính đứng sát phía bên trái, tôi tung ra những quả cầu lửa với toàn bộ sức mạnh vừa khôi phục. Chiếc vòng tay màu đỏ cũng đã hồi sinh, bật mở chặt phăng đầu của tên lính khổng lồ này. Chỉ một phút, tôi đã quét sạch toàn bộ bọn chúng. Chất adrenaline rạo rực chảy khắp người, và tôi tập trung lắng nghe, đợi những tảng đá xuất hiện báo hiệu một trận mới.
Hơn chục hòn đá hiện trước mặt, hai bên ước chừng cũng năm mươi tảng nữa. Khắp xung quanh là những tên lính to lớn nhất, trang bị đến tận răng. Tôi tạo một vòng lửa quanh người rồi lùi lại một bước. Ngọn lửa vẫn giữ nguyên chu vi cho tới lúc lưng tôi chạm vách đấu trường, tạo thành bức tường ngăn cách bọn Mog. Tạm thời vị trí tôi đứng khá an toàn.
Tôi mở rộng vòng lửa tấn công hàng lính đầu tiên, bọn Mog bốc cháy, nhưng chưa hóa thành tro liền. Cả đám giơ cao vũ khí xông qua tường lửa, tôi vội phóng các quả cầu lửa nhưng lần này không hiệu quả. Chợt một vật màu đỏ nén không khí ngay trên đầu tôi, nhìn kỹ, tôi phát hiện vật đó xuyên thủng một lỗ trên ngực một gã Mog đang lao tới. Nhận ra rồi. Quyền trượng của Số Chín. Từ phía khán đài trống kia, Số Chín chợt vọt tới sát cánh cùng tôi. Giữa lúc nguy biến, thấy cậu ấy ở bên lòng tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi cảm nhận tình thế đã an toàn hơn, và củng cố lòng tin rằng những gã Mog có khả năng chống lửa này sẽ sớm bị chúng tôi tiêu diệt.
“Có cậu sát cánh thật tốt!” Tôi thét to.
Đứng sát bên nhưng hình như Số Chín không nghe thấy tiếng tôi nói. “Nè, Số Chín!” Tôi lặp lại, nhưng cậu ta không phản ứng, chỉ chăm chú nhìn những tên Mog đang tiến tới.
Sau khi bọn lính còn cách khoảng vài bước, mặt đất bên dưới bắt đầu chuyển động rồi rung mạnh. Tôi cố níu lấy bức vách nhưng không thể giữ thăng bằng. Tiếp theo là một tiếng sầm khiến đầu kia đấu trường rung chuyển dữ dội rồi một màn mưa đá đen trút xuống. Số Chín lách tránh một tảng đá đâm sầm vào mảng tường sau lưng tôi, trổ một lỗ hổng khổng lồ từ trước ra sau. Ghé mắt nhìn qua, tôi thấy bầu trời xanh hiện ra.
Một cơn lốc đầy cát bụi cùng rác rưởi chợt cuộn lên, có tiếng nổ vang rồi hiện ra một đài cao mới. Giữa đài là Setrákus Ra. Như một siêu sao nhạc rock tàn ác: trong đầu tôi chợt lóe lên ý nghĩ này. Vết thẹo tím quanh cổ hắn rực cháy rọi sáng ba tấm mặt dây chuyền đeo trên ngực. Hắn vừa xuất hiện, ngọn lửa tôi tạo ra – thật đáng sợ - đã lụi tàn. Tôi cố lấy chiếc Lumen kích lửa vào hai chân, nhưng ánh sáng trong lòng bàn tay cũng biến mất. Setrákus Ra chớp mắt cắm phập cây quyền trượng bằng vàng xuống đất, thét to át mọi âm thanh hỗn loạn, cả đấu trường chợt chìm trong sự im lặng đáng sợ. Bọn lính đang tấn công tôi chợt lơi tay, quay sang gã Setrákus Ra rập chân đứng nghiêm. Từng tên một, vũ khí giắt bên hông, đứng thẳng tắp.
“Các ngươi là những chiến sĩ được tuyển chọn để kết liễu trận này!” Setrákus Ra thét lớn. “Tiến lên, tiêu diệt hai thằng nhóc người Lorien kia cho ta. Giết xong, đoạt lấy hai mặt dây chuyền và hai chiếc Hộp về cho ta. Sau đó, các ngươi tha hồ tàn sát đám bạn bè người trái đất của chúng. Chớ phụ lòng tin tưởng nơi ta!”
Bọn lính hò hét vang dội, nấm đấm vung lên thể hiện tinh thần đoàn kết hòng tiêu diệt chúng tôi.
Gã Setrákus Ra lại cắm phập thanh trượng xuống tảng đá lần nữa, gằn giọng: “Người Mogadore sẽ trị vì toàn dải ngân hà này! Mọi thứ, mọi nơi, mọi hành tinh sẽ thuộc về chúng ta!” Bọn lính lại quơ vũ khí lên trời điên cuồng gào thét.
“Chúng ta sẽ sát cánh cùng chiến đấu. Tôi đồng hành bên cậu. Chúng ta sẽ thắng trận này, giải thoát mọi nguy hiểm cho loài người trên trái đất!”
Tôi cố bật sáng chiếc Lumen nhưng không thành. Dùng trí lực, tôi nâng một hòn đá sắc cạnh dưới chân ném vào Setrákus Ra. Không động đậy. Cái khiên đã co rút lại thành chiếc vòng, vẫn không một chuyển động. Biệt Năng của tôi không còn nữa.
Bọn lính quay lại, lăm lăm vũ khí trong tay hướng về phía chúng tôi. Không còn Biệt Năng, hai đứa chỉ còn nước chờ chết. Phải chạy thôi.
“Số Chín! Lối này nè!” Tôi thét lên.
Cuối cùng, hình như cậu ta cũng nghe tiếng nên quay đầu nhìn tôi. Hai đứa lao vào lỗ hổng trên tường. Đứng trên một tia nắng lạnh nơi bức tường bị xé toạc, tôi nhìn xuống thung lũng sâu thăm thẳm bên dưới. Qua vai, tôi thấy bọn Mog đang chuẩn bị tấn công hai đứa.
Số Chín nói: “Tụi mình sẽ đi theo phương ngang bên sườn núi. Cậu nắm tay tớ nào.”
Tôi chụp tay cậu ta. Đặt chân lên sườn núi, cả hai chợt nhận ra Biệt Năng của Số Chín cũng đã biến mất. Không còn cảm thấy vách sườn núi vững chắc dưới chân, lúc này bốn bề toàn là không khí với gió. Hai đứa đang rơi tự do. Nhìn Số Chín, tôi thấy mặt cậu ta cũng tỏ ra kinh hoàng không kém, mớ tóc đen dài liên tục quất vào mặt. Chợt phía dưới hiện ra hai cánh cửa đang mở rộng. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cú chạm đất choáng váng, bao tử cũng nhộn nhạo do cú rơi quá nhanh. Thật kinh ngạc, đầu tôi chui tọt vào cánh cửa bên trái, rồi đến thân mình, và tôi rơi tiếp tới khi thấy mình còn sống sót trong một đường hầm tối đen, xung quanh vang lên tiếng sấm rền và ánh chớp chói lòa. Tiếng thì thầm từ đầu giấc mơ lại vang lên bên tai, đường hầm cũng đã đổi màu từ xanh lá thành xanh dương rồi lại màu đen. Giọng nói khàn khàn vẳng lên hai từ: “New Mexico.”
Tôi mở bừng mắt, ngồi bật dậy, mặt đẫm mồ hôi. Tôi vứt bỏ tấm chăn đang vắt ngang người. New Mexico. Tôi bật dậy lao ra hành lang, chạy sang phòng Số Chín, quyết tâm phải thuyết phục cậu ta thêm lần nữa – lần duy nhất này. Nếu như buộc phải đánh nhau lần nữa, tôi sẽ làm. Tôi sẽ chịu trận cho đến thắng lợi cuối cùng.
Tôi dừng bước trước phòng Số Chín, bật chiếc Lumen, đảm bảo Biệt Năng vẫn còn trong người tôi. Tôi gõ cửa phòng rồi đẩy vào, ngạc nhiên khi bắt gặp Số Chín vẫn đang ngồi trên giường trong tư thế hai tay ôm đầu.
“Số Chín nè!” Tôi bật đèn nói: “Tôi rất tiếc. Tôi biết chuyện cá cược hồi nãy thắng bại đã rõ ràng, và cậu đã thắng. Nhưng tụi mình phải đi…”
“New Mexico chứ gì. Tôi biết rồi, John. Tôi hiểu.” Cậu ta lắc lắc đầu. Tôi không dám chắc cậu ta nói thế vì đang ngái ngủ hay bất ngờ quay ngoắt một trăm tám mươi độ mà thay đổi ý định. Có lẽ nguyên nhân là cả hai. “Cho tôi ít phút tỉnh ngủ hẳn đã.”
“Vậy cậu thay đổi ý định à?”
Cậu ta đứng phắt dậy: “Không, tôi không đổi ý. Nhưng khi cậu từ đỉnh núi rơi xuống suýt chết, tình thế hiểm nghèo muôn phần vì Biệt Năng chợt ‘đình công’, rồi một bóng ma nào đó cứ lặp đi lặp lại mãi hai từ ‘New Mexico’, cậu đã bấu víu chặt vào đó quyết không tha.”
“Cậu mơ chung một giấc mơ với tôi sao?” Tôi ngạc nhiên. Trong giấc mơ vừa qua, thực sự tôi thấy an tâm khi gặp Số Chín – có Số Chín bên cạnh. Rõ ràng là Số Chín và tôi có một mối tương quan chặt chẽ nào đó, vậy tôi càng phải trân trọng cậu ta hơn trước đây. Cậu ta không thể nào là một kẻ chuyên ngáng đường, nói năng ngược ngạo được. Sinh mệnh hai đứa chúng tôi đã quyện chặt vào nhau.
Số Chín mặt áo sơ mi vào, nhìn tôi với vẻ nhượng bộ thấy rõ. “Không phải vậy, cậu ngốc à. Bộ cậu vẫn chưa thấy hả? Không phải là tôi cùng giấc mơ như cậu. Hai đứa mình cùng tham gia vào một giấc mơ. Chuyện này diễn ra cả tuần nay rồi. Thử tìm chút manh mối đi, cậu làm được mà!”
Tôi đỏ mặt, chẳng cần phải giấu diếm nữa hỏi luôn: “Vậy tại sao mỗi lần tôi đề cập đến chuyện này, cậu lại gạt phắt đi? Đã thế, cậu còn lải nhải rằng chuyện này chỉ là mơ mộng hão huyền, không phải sự thật. Cậu rõ ràng thấy những giấc mơ kia dày vò tôi đến mức nào mà, phải không? Nhưng mỗi lần tôi nhắc đến, cậu cứ làm như tôi bị điên.”
“Ai bảo cậu cứ tự cho mình là Pittacus Lore, xét về chuyên môn, cậu chẳng phải điên nặng thì là gì nữa! Thoạt tiên, lần đầu tham dự vào những giấc mơ chung – của hai đứa – tôi thực sự chả tin mấy, thậm chí còn cho đó là mấy thứ vớ vẩn, tào lao. Nhưng đến khi gã Setrákus Ra ép tôi đầu hàng, y hệt như đã ép cậu cùng mấy người kia nữa, tôi mới nghĩ rằng đây là một trò chơi, một cuộc chiến tinh thần hay một bí mật kỹ thuật nào đó mà bọn Mog đã xâm nhập được phần nào. Khi ấy tôi mới bắt đầu tin các giấc mơ này; tuy vậy, chắc chắn không phải lúc nào tôi cũng nghe theo tiếng nói của các giấc mơ. Sự thực, tôi nghĩ biện pháp an toàn nhất là chúng ta cứ làm mọi chuyện ngoại trừ những điều bọn Mog muốn điều khiển ta. Nhưng lần này…” Số Chín yên lặng một chút rồi tiếp: “Lần này, tôi thấy có vẻ như đây là một lời cảnh tỉnh ta nên suy xét cẩn thận. Giờ đây, tôi thấy mình cũng nên tin cậu, cũng nên thấy chút sự tình nghiêm trọng nên mới ngả theo cậu, Số Bốn à.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì Số Chín cuối cùng đã chịu nghe theo. Phải chi hắn chịu nghe sớm hơn thì ban nãy tôi đâu có phát khùng như vậy. “Vậy là làm theo ý tôi đúng không! Tốt quá, vậy lên đường thôi! Cậu đã chọn phương tiên đến đó chưa? Ôi, trời! Đừng bảo là cậu với chú Sandor tậu cả máy bay đang giấu đâu đây nghen!”
“Xin lỗi à, cậu ngốc! Mấy món đó đâu thiếu trong danh mục cần mua sắm sắp tới.” Cậu ta ngáp dài, ưỡn người ra nói tiếp: “Nhưng tôi có riêng một cái xe hơi đang để ở ga-ra. Tôi khoái tự tay mình lái xe lắm. Tốc độ cao mới đã.”
Số Chín và tôi cố gom lấy thật nhiều vũ khí trong ‘kho’ rồi lèn chặt vào hai bao da cỡ lớn: súng trường, súng lục và lựu đạn. Tôi cúi xuống định vác thêm một khẩu phóng hỏa tiễn cá nhân nhưng Số Chin gạt đi vì quá cồng kềnh, cho vào túi không vừa. Vả lại, còn phải chừa chỗ để dồn đạn dược vào. Sau đó, hai đứa chạy sang phòng giám sát lấy cái máy tính bảng.
Số Chín ngồi xuống, nhấn mấy phím trên một máy vi tính: “Tôi phải tắt hẳn mấy cái này, đề phòng những vị khách không mời mà đến. Giúp giùm tôi cái: Trong khi tôi tắt máy, cậu thử dò vị trí Chiến Binh Tinh Nhuệ đang cầm một thiết bị giống như cái máy tính bảng này ấy.”
Tôi nhấn biểu tượng vòng tròn xanh ở góc trên màn hình rồi chờ đợi. Tôi thấy hai chấm xanh dương ở Chicago. Rồi một chấm ở New Mexico, một chấm kia ở Jamaica. Tôi đợi thêm vài phút chờ mấy chấm còn lại xuất hiện, nhưng vẫn không thấy.
“Ơ, Số Chín này! Sao tôi thấy có bốn chấm à?” Tôi không kiềm được, thất thanh la to: “Còn có bốn chấm thôi, Số Chín!”
Cậu ta giằng lấy cái máy tính bảng trên tay tôi: “Để tôi xem nào. Phải thế nào mới ngoài tầm được chứ!” Chuyện xảy ra bất ngờ nên Số Chín cũng hết dám tin vào mình. Cậu ta nhấn vào biểu tượng tam giác xanh lá và những chấm xanh vẫn hiện trên màn hình ở khu vực New Mexico và Ai Cập, như cũ. “Ít nhất ba chấm bị mất kia không có liên hệ gì với một trong những con tàu.”
Tôi nhìn sát hơn vào màn hình và ấn biểu tượng vòng tròn xanh dương thêm lần nữa thì phát hiện ra chấm xanh dương ở New Mexico giờ trùng sát với chấm xanh lá. “Vậy Chiến Binh này đang ở trên đỉnh con tàu, nếu ta giả dụ chấm xanh này là con tàu.”
“Lạy trời, dù đó là ai thì đây cũng là một chuyến đi đơn độc.” Số Chín nhận xét. Tôi lắc lắc đầu, nhìn lại màn hình cố phác thảo bước hành động kế tiếp.
Rồi tôi giật mình: “Khoan nào. Chính phủ Mỹ dính líu vào vụ này cũng không ít, phải không? Vậy ở New Mexico còn gì khác nữa? Khu Vực 51! Chẳng phải điểm xanh lá ở ngay vị trí này? Chẳng phải đây là khu vực nổi tiếng nhất thường thấy xuất hiện đĩa bay đó sao?” Các mảnh vỡ đã dần ghép thành những đoạn ý nghĩa liên lạc.
Số Chín kéo sát bàn phím vào người để gõ nhanh hơn: “Từ từ chút, anh chàng chăn bò! Trước hết, Khu Vực 51 nằm ở Nevada, thưa ngài. Thứ hai, là những công dân vũ trụ, chúng ta thừa hiểu đây chỉ là trò chim mồi dụ bẫy. Chỉ là một cái nhà chứa máy bay vô nghĩa mà thôi.” Trên màn hình chính xuất hiện bản đồ New Mexico và Số Chín phóng đại khu vực phía bắc. “Được rồi, đợi một giây.” Cậu ta ngước mặt khỏi chiếc máy vi tính. “Đây rồi, thứ này hơi bị hay đó. Cậu chắc cũng chưa nghĩ ngợi xa đến thế này đâu. Chúng ta không cần đâm đầu vào Khu Vực 51, mà sẽ đến một nơi bí mật.”
“Cậu nói thế nghĩa là gì?” Tôi bật hỏi, lòng tự rủa mình khi không cứ dính dấp với tên này để tim cứ hết tung lên lại rơi xuống.
Số Chín gạt chiếc ghế ra xa bàn, nhe răng cười khoái trá đến phát bực. “Cục gì gì đó. Giờ mọi thứ ăn khớp hết.” Cậu ta lấy ngón tay gõ nhẹ vào màn hình. “Ở khu vực New Mexico này, giữa sa mạc có một thị trấn tên là Dulce. Có nghe ra chút tin tức gì chưa? Chưa hả? Dulce chẳng phải trùng tên với một căn cứ quân sự ngầm vốn khét tiếng lâu nay? Đây là một cơ sở do chính phủ Mỹ quản lý. Vậy con tàu của chúng ta nhất định nằm ở đây rồi. Đây nè, tôi xác định đây là những con tàu của chúng ta nhưng đã bị xóa khỏi màn hình! Chính phủ đâu ngu ngơ gì, họ tát nước theo mưa, bơm thêm bao lời đồn đại lung tung về đĩa bay tập trung vào Khu Vực 51, vì thế Dulce dần rơi vào quên lãng.”
Không kìm được nụ cười, tôi kết luận: “Vậy hai đứa sẽ đến căn cứ ngầm của chính phủ Mỹ phải không?”
“Chắc phải đến thế mất.” Số Chín vừa nói vừa tắt màn hình. Cậu ta khom người ngả mũ chào thật trịnh trọng vì bản thân đã tìm ra đáp án rắc rối này. “Tuy nơi này đúng là vô cùng an toàn cũng như là chốn bất khả xâm phạm, nhưng phải nhớ đây cũng chính là địa điểm lý tưởng để giấu những con tàu của người Lorien chúng ta.”
Tôi góp ý: “Và cũng che mắt được những ‘người ngoài trái đất’ nào tình cờ đi qua.”
Từ lúc thức giấc đến giờ, mọi thứ như lộn tùng phèo hết cả lên. Hai đứa vội vội vàng vàng gom vũ khí, hai chiếc Hộp cùng các vật dụng khác chất vào thang máy. Khi cửa thang máy khép lại, hai thằng với BK cùng nghẹt thở trong thang với bốn bên đồ đạc bề bộn. Số Chín khiến tôi hơi ngạc nhiên với màn ‘ướt át’: cậu ta thì thầm với cánh cửa căn hộ đang đóng: “Chiacago, bạn là ngôi nhà thân thương. Ta hẹn ngày gặp lại nhé.”
Thang chạy thật nhanh, nhưng tôi vẫn kịp nói: “Nè, ông bạn,hãy nhớ kỹ. Nhà thiệt còn đã hơn nhiều.” Cậu ta không trả lời, nhưng tôi thấy đôi vai kia khẽ thả lỏng.
Cửa thang máy mở ra nhà xe dưới hầm. Chúng tôi không vội bước ra, sau khi quan sát kỹ mới bắt đầu vác đồ đạc chạy nhanh ra ngoài. Chỉ một loáng, hai thằng xốc hết đồ đạc lên vai rảo bước, BK lũn cũn chạy theo. Qua góc quẹo, chúng tôi cùng tiến về phía một chiếc xe ẩn mình dưới lớp vải dầu bụi bặm. Trước vẻ xa hoa của căn hộ bên trên, tôi đoán đây chắc cũng phải là một chiếc Feerrari vàng hay một kiểu thời thượng tương đương. Bằng không thì cũng một chiếc Porsche mui gập trắng toát hay một ‘chú’ Lotus đen bóng.
Chắc Số Chín đọc được suy nghĩ của tôi nên cậu ta nháy mắt rồi giựt phăng tấm trùm, lộ ra ‘con’ Ford Contour màu cà phê sữa cũ kĩ, đuôi nhỏng đang ‘toát lên dáng lộng lẫy kiêu sa’! Không đúng như tôi hằng mong, nhưng giờ chỉ là chuyện nhỏ; con xe này khi gài số rồi thì phải nói là hết biết!.
“Cậu không giỡn đấy chứ?” Tôi hỏi ngay, chẳng thèm che đậy vẻ tởm lợm cái xe tồi tàn trước mặt.
Thừa hiểu ý tôi, Số Chín nhìn tôi với vẻ vô tội, đáp: “Gì nữa đây? Bộ cậu muốn một con Camaro chắc?”
“Không hẳn vậy. Nhưng tôi đâu nghĩ cái xe gỉ sét đến mức này. Trông thiệt dọa người, ghê quá!”
“Bớt lời giùm rồi lên xe đi, John.” Cậu ta vừa nói vừa chất đồ vào cốp sau của xe. “Cậu đúng có mắt không tròng.”