Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Bốn

❊ ❊ ❊

Tôi ẩn mình sau dãy hộc tủ đứng, bên trong một hành lang tối tăm ngay khi hiện thân. Cơn đau nhức vì vận dụng Biệt Năng nhói lên, kịch liệt đến mức tôi phải cuộn mình thành một quả bóng, thúc mạnh hai dùi cui vào mạn sườn để giảm đau. Tôi ghì cái đầu nhễ nhại mồ hôi vào bức tường xi măng lạnh để cố hớp lấy hơi thở, hy vọng cơn đau sớm giảm. Vừa rồi, tôi chạy ngược xuôi khắp hành lang, nhưng giờ nghĩ lại tôi đâm lo, sợ rằng mình đã chạy vòng vòng trong ‘mê cung’ này. Đến giờ, tôi đã phát hiện một nhà chứa máy bay bỏ trống và nhiều cánh cửa đóng chặt, được hệ thống khóa điện tử bảo vệ. Qua lần Sam và John bị cảnh sát bắt trước đây, tôi biết rằng thuật dùng trí lực để điều khiển vật sẽ vô tác dụng trong môi trường có các dòng điện đang hoạt động mạnh. Tôi nghĩ đến John, Sam, Marina và những người khác, hy vọng mọi người vẫn bình yên – hay ít ra cũng đừng phải chịu cảnh đớn đau như tôi vào lúc này. Tôi mường tượng trong đầu cảnh John và Sam vẫn đang đợi tôi tại điểm hẹn. Cả ba đã hẹn mấy ngày sau sẽ gặp lại. Nếu không thấy tôi, không biết cả hai sẽ nghĩ gì? Tôi giận đến phát điên, pha thêm chút hoảng loạn – ngực thở không ra hơi. Biết rõ nếu cứ nghĩ quẩn thế này, sự việc cũng không khá hơn, tôi gắng thêm một lần tập trung suy nghĩ tìm cách thoát khỏi khu nhà giam này.

Sắp tập trung tư tưởng thành công thì chuông báo động đổ dồn. Tiếng còi rú inh ỏi không ngớt. Trước tình hình vừa chuyển biến, tôi phải hành động thực nhanh. Gấp. Tôi đang bị truy nã. Ngoài hành lang, các binh sĩ vũ trang tận răng đang lao vun vút trên những chiếc xe nhỏ. Mỗi lần một chiếc xe vụt qua, lòng tôi không khỏi dâng lên một sự cám dỗ: lôi tuột mấy kẻ này ra khỏi xe, chiếm chỗ nhảy lên rồi phóng đi. Nhưng như thế chắc tôi cũng chẳng thể thoát được thực xa, vì thế tôi chẳng muốn vứt bỏ ưu thế hiện tại của mình: lúc này, bọn họ vẫn chưa biết chỗ tôi đang núp.

Tôi cũng thôi không liên lạc với bé Ella nữa. Rõ ràng đấy chỉ là ảo giác, không hề có thực. Tôi cũng phải chấm dứt màn độc thoại để tập trung tìm một cánh cửa giúp đào thoát khỏi nơi này. Vị trí này là dưới lòng đất, nhưng phải chi biết được độ sâu.

Đèn vẫn không tắt ngoài hành lang. Như vậy, hệ thống theo dõi bằng cảm biến chuyển động đã kích hoạt. Một lát sau, tôi nghe tiếng một chiếc xe hướng về phía tôi. Gồng bụng lên, tôi chuyển sang trạng thái vô hình, và cũng chuẩn bị tinh thần đón nhận một cơn đau như cắt. Úa nước mắt vì đau, tôi dán người thật sát vào tường nhìn chiếc xe chở ba tên lính đang bò tới. Xe vừa chạy ngang, tôi dùng dùi cui vụt vào mặt gã lái xe. Trời, vết thương chảy máu đầy đầu. Ở trán, mũi, miệng, máu phun có vòi. Có lẽ bị tấn công bất ngờ, gã lái xe phản ứng luôn và đạp nhầm vào bàn đạp tăng ga. Chiếc xe tông thẳng vào tường. Gã lái xe đã cứng đờ người, hai tên lính còn lại té lăn lóc trên sàn xi măng. Nâng mặt gãi lái xe kiểm tra, hai tên nhìn quanh quẩn nhưng không phát hiện tang vật gây án nên vội chụp máy bộ đàm định báo động. Đã tính trước phản ứng này, tôi bước ra, vào đúng thế, đập đầu tên lính gần nhất vào nắp ca-pô xe rồi quét chân cho hắn đo ván. Tên lính kia chỉ vừa thoáng nhận ra tình cảnh đã bị tôi dập đầu xuống xe một phát. Chụp vội thẻ bảng tên của gã, tôi bỏ chạy.

Tôi cần phải tìm cách thoát khỏi nơi này, và phải thực nhanh vì tôi không thể ẩn mình lâu được.

Cầm tấm thẻ bảng tên quét ngang ổ khóa điện tử, cánh cửa mở ra hành lang khác hẳn những lối vừa đi. Tôi phải kềm cơn đau nên lại hiện hình. Cơn đau giảm ngay tức khắc. Nhìn quanh, tôi cố gắng phán định vị trí đang đứng. Hành lang này đúng là lớn hơn hành lang hồi nãy, trần cũng cao, kiến trúc vòm khắc sâu vào đá. Hai bên đường ống màu vàng chạy dọc trên trần, hai bên là những đường dây điện chạy lòng thòng. Đến một đoạn rẽ, tôi nép vào tường quan sát xung quanh. Không bóng người! Dán lưng vào tường, tôi nhanh chóng vượt ải. Trước mặt tôi lúc này là một tấm bảng đỏ với dòng chữ: NGUY HIỂM. KHÔNG PHẬN SỰ MIỄN VÀO. TÀU CON THOI SỐ MỘT.

Tôi thử nén cơn đau, vận trí lực mở cánh cửa, nhưng ai ngờ lại còn một ổ khóa điện tử nên hóa công cốc. Đang sắp sửa dùng thẻ quét ổ khóa, tôi chợt nghe tiếng bước chân gấp rút hướng về phía mình đang đứng. Tôi hóa vô hình nhưng lần này cơn đau từ bụng thấu đến tận óc nên tôi gục ngã xuống sàn. Lần này thua thật rồi! Mé bên kia góc rẽ vang lên tiếng la: “Hình như phía này có tiếng động lạ.”

Sõng soài trên sàn, tôi chỉ kịp giữ mình tiếp tục vô hình, vươn tay ra giựt mắt cá gã bảo vệ đang chạy qua. Hắn té sấp trên sàn, vừa đủ thời gian cho tôi quét tấm thẻ bảng tên ngang ổ khóa điện. Cửa bật mở và tôi lẻn ngay vào trong.

Tôi đang đứng trên một bục cao bằng sắt đan làm chỗ đón xe lửa, sát cạnh là ba đường ray chạy vòng mất hút vào một đường hầm cong. Một chiếc xe điện ba toa trống trải, thành xe dán đủ các loại huy hiệu của chính phủ Mỹ, đang đậu trên đường ray gần nhất. Bên kia cánh cửa vẫn vọng lại tiếng của nhân viên bảo vệ bị tôi gạt ngã đang báo cáo sự việc với một nhóm người vừa đổ xô tại hiện trường. Tôi chạy ào vượt qua một hàng ghế thấp rồi nhảy vào xe, kéo giật cầu dao gần nhất.

Con tàu khởi hành ngay lập tức, phóng như tên bắn khiến đầu tôi giật ra sau. Đường hầm xoắn nhòe đi cùng ánh đèn đỏ và những vệt bóng đen kéo dài. Hai lần tàu chạy vút qua những bục đón xe thấp bằng sắt đan, giống như nơi tôi vừa thấy. Đường ray chợt chúi xuống, đảo sang phải và chạy vọt lên cao vượt qua một con kênh đầy nước. Tôi rất mong được bay vút vào sa mạc! Nhưng không, con tàu chậm dần và dừng lại bên một bục chờ. Nhất định đâu đây phải có những trạm dừng tự động. Cánh cửa bật mở và tôi chạy lên cầu thang. Tôi vừa ẩn hình và thầm kiểm tra mức độ cơn đau nơi bụng. Mức độ chưa lớn nhưng tôi phải hiện hình lại ngay vì cần dành sức để thoát khỏi nơi này.

Thở một hơi thật sâu, tôi cẩn thận thử dò mở cánh cửa ở cuối cầu thang. Cửa không khóa. Chầm chậm, tôi hé mở để theo dõi động tĩnh bên ngoài. Con ngươi co thắt lại khi cánh cửa bật mở đánh sầm, đập mạnh vào vai tôi đau nhói. Tôi đang đối mặt cùng một tên lính gác vai khoác một khẩu súng rất quen thuộc – khẩu pháo cá nhân của bọn Mog. Chỉ cần khẽ xiết cò, khẩu súng sẽ tóe lên thứ ánh sáng xanh đầy hủy diệt. Không để cho gã này có thời gian phản ứng, tôi lao tới tấn công và cả hai đâm sầm vào bức tường đá. Gã lính nọ cũng nhào tới, cố dùng hai bàn tay hộ pháp chụp lấy hông tôi. Nhưng tôi kịp lách người tránh thoát, đồng thời chụp chân và kéo gã lật nhào, đầu đối phương đập xuống đất vang một tiếng ‘rắc’ ghê rợn. Tôi co rúm lại, nhưng cũng không còn nhiều thời gian để sợ hãi. Tôi nhanh chóng kéo thân thể gã qua cánh cửa, bỏ trong đường hầm rồi đóng cửa lại. Chụp lấy khẩu pháo cá nhân, tôi tiếp tục tìm đường thoát.

Tôi nhìn quanh để lấy phương hướng. Nơi đây có những cột cao to, nhẵn nhụi làm trụ đỡ trần của đường hầm dài vòng vo. Tôi lao từ trụ này sang trụ khác, nép mình cảnh giác phòng trường hợp những tay bảo vệ khác xuất hiện. Đầu óc tôi cũng chạy đua với các suy nghĩ, duyệt lại toàn bộ sự việc đã xảy ra và xâu chuỗi các vấn đề. Trước hết, tại sao gã lính gác khi nãy trong tay có được khẩu pháo cá nhân của bọn Mog? Là tịch thu của một tên Mog bị bắt giữ hay bọn Mog đã cung cấp thứ vũ khí này cho chính phủ Mỹ? Đường hầm chia hai nhánh, tôi giảm tốc độ để xác định hướng đi. Chẳng có dấu hiệu nào giúp đoán định, vì thế tôi liên tưởng lại sự kiện tương tự trong quá khứ. Gần nhất là lần đi củng ‘Tư lệnh’ Sharma ở dãy Hi Mã Lạp Sơn. Khi ấy ‘ngài Tư lệnh’ cũng bối rối và kinh ngạc trước những ngã rẽ thế này. Tôi chọn nhánh trái.

Cánh cửa đầu tiên ở nhánh trái làm toàn bằng kính. Qua lớp cửa kính, tôi thấy các khoa học gia mặc áo choàng trắng, đeo mặt nạ di chuyển xung quanh một không gian giống như những khu vườn lớn tràn đầy những loại cây thân mềm xanh, cao. Hàng trăm bóng đèn cao áp trên trần phả xuống sáng rực.

Một phụ nữ tóc đỏ mặc vest sẫm bước vào, đi về phía những người mặc áo choàng trắng đứng đầu phòng. Cánh tay phải của bà ta đang bó bột, treo trước ngực, trên má dán băng che các vết thương. Người này nhìn các khoa học đang đổ một lọ nhỏ dung dịch lên một khoảnh vườn gần nhất. Tôi sửng sốt khi thấy những cây thân mềm ở đây tức thời cao vọt lên vài bộ, đầu nhánh đâm chồi, vươn dài. Những giàn thân mềm trắng bò ra khắp hướng, tạo thành một tầng lá che đầu. Một nhà khoa học đang cắm cúi ghi chép vào tấm bảng, rồi ngẩng lên nói chuyện với người phụ nữ nọ. Tôi không đủ thời gian trốn đi nên ông ta và tôi đã nhìn thấy nhau. Tôi chậm rãi nâng cao mũi súng về phía ông ta và ra dấu lắc đầu. Tôi hy vọng người kia vì nghĩ mình không thuộc lực lượng tác chiến sẽ tránh xa vũng lầy này. Nhưng sự tình không may đến như vậy. Ông ta đã thò tay vào túi. Khốn kiếp thật. Tay chân lại giở trò ngầm. Một tiếng động trên đầu vang lên và một tấm chắn bằng kim loại sụp xuống bảo vệ căn phòng, suýt đập trúng đầu tôi. Tiếng còi báo động gào rú inh ỏi và toàn bộ khu vực sắp bị khóa chặt. Không thể bị cầm tù lần nữa. Gồng mình chuẩn bị đương đầu với cơn đau, tôi hóa mình thành vô hình.

Vừa kịp! Binh lính ùa vào đường hầm và tôi phải dán mình vào tường mới không đụng phải họ. Cơn đau và cảm giác buồn nôn không thấy xuất hiện. Chắc thứ thuốc kia đã hết hiệu lực. Cảm giác này thật nhẹ nhõm làm sao, tuy rằng tôi chẳng còn thời gian để vui mừng. Một cánh cửa bên phải bật nhẹ. Không kịp suy nghĩ, tôi chui qua ngay và thấy mình đã đứng trong một hành lang trắng, hẹp, hai bên là một loạt các cánh cửa. Ở khu vực hành lang phía dưới, đột nhiên xuất hiện tên lính đang bước ra từ một cánh cửa.

“Trời ơi, im miệng giùm, làm ơn đi!” Hắn ta thét vào căn phòng sau lưng. “Có gì cũng ráng ăn chút đi chớ.”

Gã đóng cửa và bước đi. Nhưng tôi đã tiến sát, móc vào cằm gã một quả bằng tay phải. Nhìn thắt lưng gã còn lủng lẳng chùm chìa khóa, tôi giật mạnh, rồi lùa vào ổ khóa thử từng chìa một. Người bị bắt ở đây rõ ràng là kẻ đối địch, và kẻ thù của kẻ thù sẽ là đồng minh của ta. Tôi đẩy cửa vào thử xem mặt mũi người bạn mới thế nào.

Cảnh tượng trước mắt làm tôi nghẹt thở và kinh hoàng. Dù táo bạo đến đâu, tôi cũng bất ngờ trước hình ảnh một cô gái đang co ro trong góc phòng, người cáu ghét nhem nhuốc, cổ tay hằn đỏ: tôi nhận ra ngay đấy là Sarah Hart, bạn gái của John, kẻ đã trao Johncho cảnh sát vào đêm cúng tôi quay lại thị trấn Paradise.

Cô đang lẩy bẩy níu tay vào hai bên tường để đỡ cơ thể gượng dậy. Cô ta giữ thẳng người như muốn đương đầu với kẻ sắp bước vào – dù đó là ai. Nhìn vẻ kinh hãi trên nét mặt, tôi đoán ngay cô ta đang chờ đợi một điều gì thật ghê rợn. Vẫn trong trạng thái tàng hình, tôi kéo gã lính bất tỉnh kia vào gian phòng giam, vứt vào một góc khuất xa góc chiếu của thiết bị theo dõi để người khắc từ từ hẳn nhìn thấy. Tôi thì không cần ai tháp tùng bên mình. Tôi đóng cửa lại.

“Sarah hả?” Tôi hỏi khẽ.

Cô ta quay phắt người lại, nhìn về hướng phát ra tiếng nói nhưng vì không thấy người nên giọng run thấy rõ: “Ai… ai đó? Cô đang ở đâu?”

Tôi thì thào: “Số Sáu đây.”

Cô ta thở phào nhẹ nhõm, rồi run rẩy hỏi: “Số Sáu hả? Cậu đang ở đâu vậy? John đâu rồi?”

Tôi vẫn chưa hiện hình vì không chắc nơi này chỉ có hai chúng tôi. “Tôi đang trước mặt cô, nhưng không hiện thân. Cô cứ ngồi như mọi khi, giả vờ như tôi không có mặt tại đây. Đừng ngẩng mặt lên nữa, ta còn vài chuyện cần bàn. Tôi dám cá là quanh đây thế nào cũng có thiết bị giám sát.”

Sarah phệt xuống góc phòng, co gối lên trước ngực, đầu cúi gằm, mái tóc xõa xuống che gần trọn khuôn mặt. Tôi bước lại, ngồi xuống sàn cạnh cô ta.

“John đang ở đâu vậy?” Sarah thì thào.

John đang ở đâu vậy?” Tôi không kềm nổi vẻ bực dọc. “Giờ này, cô quên John đi luôn là vừa đó, Sarah. Cô cũng phải biết John ở chỗ nào rồi mới phải; sau rốt, là cô, chính cô đã gài bẫy John đúng không? Vì cô, John cũng bị bắt rồi. Sau đó, tôi cứu thoát được. Giờ điều tôi muốn biết là cô đang làm gì ở đây.”

“Họ bắt mình vào đây.” Giọng cô ta run rẩy.

“Ai bắt?”

Vai Sarah run lên vì đang khóc thầm trên đầu gối. “FBI. Họ hỏi mãi mỗi câu: John đang trốn nơi nào, dù mình lặp lại cả chục lần rằng không biết.” Giọng cô ta chợt chuyển sang tuyệt vọng: “Cậu nói cho mình biết John đang ở đâu đi. Để mình còn báo cho họ nữa, nếu không họ sẽ giết hết toàn bộ những người mình quen biết.”

Tôi không thể nào thông cảm với cô gái này nữa. “Đây là hậu quả việc cô trở cờ, phản bội chúng tôi đấy. Cô biết John yêu cô thật tình mà, cô cũng biết cậu ấy đặt toàn bộ niềm tin nơi cô! Và cô đem tất cả tình cảm đó bán đi để phục vụ cho bọn người này đây. Bây giờ, bọn chúng còn tính chuyện tiếp tục lợi dụng cô nữa đấy. Thôi, nhanh một chút, nói cho tôi biết cô đã báo cáo những gì về John với bọn họ.”

“Tôi không hiểu cô muốn nói gì.” Sarah đáp rồi khóc nấc lên. Tôi không cầm lòng được, lòng dạ xốn xang khi thấy cô ta lâm vào cảnh như thế này. Cô ta đã phải chịu đựng những gì? Mái tóc dài đã che phủ cả đôi vai và tay, nên người cô ta trông nhỏ hơn, non nớt hơn. Cơn giận tan biến, và tôi áp tay lên lưng cô ta.

“Xin lỗi.” Tôi thì thào.

Cô ta nín thở khi tay tôi chạm vào, và quay đầu về hướng phát ra tiếng nói. Mắt cô ta vốn màu xanh, giờ đã vằn lên những sọc đỏ. Để cô ta thêm chút can đảm, tôi hiện ra chỉ một thoáng, kịp để Sarah thấy khẩu súng của bọn Mog trên tay mình, rồi lại tàng hình. Khuôn mặt cô ta thoáng một nét cười, rồi lại giấu trên đầu gối. Cô ta thở dài, hít một hơi thật sâu rồi cất tiếng, giọng thêm phần quả quyết: “Nhìn thấy cậu, mình thấy đỡ hơn nhiều rồi. Cậu biết chúng ta đang ở đâu không?”

“Tôi đoán hiện đang ở New Mexico, bên trong một căn cứ ngầm. Cô bị bắt bao lâu rồi?”

“Mình cũng không biết nữa.” Cô ta nói xong, đưa tay chùi giọt nước mắt rơi xuống chân.

Tôi đứng dậy đi ra cửa lắng nghe động tĩnh. Vẫn bình thường. Tôi biết mình sắp phải phung phí những giây phút cực kỳ quí báu, nhưng buộc lòng phải hỏi đôi điều: “Tôi vẫn chưa rõ, này Sarah. Tại sao cô phản bội John? John yêu cô mà. Trước đây tôi cũng ngỡ cô quí cậu ấy lắm?”

Cô ta co rúm lại trước những lời này, như thể bị tôi tát vào mặt. Giọng tuy còn run, cô ta vẫn nhìn thẳng vào mặt tôi mà đáp: “Thực tình, mình không hiểu cậu đang nói gì nữa đó, Số Sáu.”

Tôi phải nhắm mắt, nín thở vài chặp để hạ hỏa rồi mới nói: “Tôi đang nói về buổi tối cậu ta muốn đến để chứng tỏ sự thủy chung dành cho cô đó. Cô còn nhớ chứ? Chẳng phải điện thoại của cô đã rung lên lúc hai giờ sáng, và chỉ một phút sau cảnh sát đã ập tới? Đấy, tôi đang muốn nói đến chuyện ấy đấy! Cô khiến lòng John tan nát vì đã phản bội lại cậu ấy.”

Cô ta định ngẩng đầu trả lời thì tôi ra dấu cứ tiếp tục cúi đầu giấu mặt mà nói chuyện.

Cô ta nghe lời cúi đầu xuống và nói – giọng đều đều: “Chuyện đó mình không cố ý. Mình không còn lựa chọn nào khác. Làm ơn đi, John giờ ở đâu? Mình cần gặp anh ấy.”

“Tôi cũng muốn gặp cậu ấy lắm. Tôi cũng muốn liên lạc với mọi người nữa. Tuy nhiên, trước hết phải tìm cách thoát khỏi nơi này.’ Giọng tôi khẩn trương.

Cô ta lên tiếng, giọng đầy vẻ suy sụp: “Làm sao mà thoát khỏi nơi này! Trừ phi cậu muốn một mình chống lại cả ngàn lính Mog.”

“Sao cơ?” Tôi xoay phắt sang cô ta, hỏi vội. Cô ta đang nói gì? Đây là cơ sở của chính phủ Mỹ mà, đâu phải căn cứ bọn Mog. “Cô thấy bọn chúng à? Bọn Mog ấy! Chúng ở đây hả?”

Ánh mắt Sarah chợt đờ đẫn. Cô ta không còn giống hình ảnh tôi gặp ở thị trấn Paradise, hình ảnh người con gái sinh ra trên Địa Cầu này mà John đã yêu và sẵn lòng hy sinh. Tôi thậm chí không muốn nghĩ ngợi thêm chuyện này, chẳng hạn như: FBI hay bọn Mog đã để lại những hậu quả gì trên người Sarah? “Đúng vậy. Ngày nào cũng gặp.”

Tôi thấy như bị một cơn gió mạnh quật ngã. Chỉ một điểm nghi ngờ và tôi phải xác minh. Tôi lên tiếng, như muốn xốc lại tinh thần cho Sarah: “Không sao đâu, giờ tôi đã có mặt ở đây. Nếu có tên Mog nào dám thò đầu ra, tôi cho ăn đòn ngay.”

Sarah khẽ cười, mặt vẫn úp trên gối. Từ lúc tôi bước vào phòng, đây là lần đầu tiên đôi vai của cô khẽ buông lòng. “Mình thấy đỡ hơn rồi, Số Sáu ơi, làm ơn cho mình biết John đang ở đâu đi. Anh ấy ổn không? Mình còn có cơ hội gặp lại anh ấy không?”

Tôi biết cô ta lo lắng cho John, nhưng cứ lải nhải hỏi hoài về John như vậy khiến tôi đâm bực. “Thiệt tình mà nói, gần đây tôi cũng không gặp John nữa, Sarah à. Chúng tôi chia nhau hành động. Cậu ấy dẫn Sam và Bernie Kosar theo đi lấy chiếc Hộp, còn tôi đi Tây Ban Nha tìm một thành viên khác. Hai bên đã hẹn nhau ba ngày tới sẽ gặp mặt nhau, nhưng hiện tình thế nào thì tôi không biết.”

“Ở đâu? Hai bên hẹn gặp nhau ở đâu? Mình cần phải biết. Không biết anh ấy ở nơi nào, mình lo lắm.”

“Ngay thời điểm này, địa điểm dự kiến hai bên tụ tập không còn ý nghĩa gì nữa vì tôi sẽ không đến đó.” Tôi bực quá, sẵng giọng luôn. “Chuyện cần tập trung giải quyết bây giờ là tìm cách thoát khỏi nơi này.”

Sarah co rúm người trước cơn thịnh nộ của tôi, nhưng vẫn tiếp tục dò hỏi: “Vậy còn những thành viên khác thì ở đâu? Số Năm đang ở đâu?”

Tôi làm lơ – rõ là cô ta không thèm nghe tôi. Tôi bước về phía cạnh cửa, áp tai nghe động tĩnh. Có tiến bước chân – không phải chỉ có một người – đang xộc tới bên ngoài hành lang. Tôi xem xét các phương án. Thứ nhất, dụ họ vào gian phòng này rồi xuống tay. Phương án hai là hạ gục ngay ngoài hành lang. Dù là phương án nào, tôi cũng phải trực tiếp đối đầu cùng bọn họ, biến Sarah thành vô hình, tìm ra lối thoát khỏi nơi này.

Sarah đứng bật dậy hỏi to: “Số Bảy, Số Tám, và Số Chín thì sao? Họ đang ở đâu? Có cùng một chỗ không?”

Nếu cô ta cứ bắng nhắng thế này, cả hai bị sa tay địch mất, hay tình huống còn có thể tệ hơn nữa. Tôi xuỵt khẽ cảnh cáo: “Sarah! Đủ rồi đó! Im đi!” Tôi lại dán tai vào cánh cửa lắng nghe động tĩnh và phát hiện ra sự tình xấu đi rất nhiều. Hình như cả hành lang đã bố trí dầy đặc nhân viên. Chúng tôi đang nằm trong bẫy. Tôi quay phắt định cho Sarah hay, nhưng cô ta như đang bị ‘quỉ ám’. Tôi như hóa đá khi thấy cơ thể cô ta co giật liên tục rồi giãy đành đạch khắp gian phòng. Cô ta đã bị phục thuốc sao vậy?

Cơ thể Sarah lúc này rung bần bật, nhanh đến nỗi chỉ thấy những vệt bóng mờ. Tôi bất lực đứng nhìn vòng sáng trắng nhẹ tỏa quanh người cô ta. Đang định với tay chạm thử, vòng sáng đã hóa màu đen. Tôi tập trung trí lực giúp cô ta thoát khỏi cơn động kinh, nhưng khi vừa thực thi, não bộ tôi như chạm phải lửa: một luồng năng lượng hắc ám khổng lồ ào ạt xuyên vào đầu tôi, khiến tôi phải nhắm nghiền mắt. Khi mở được mắt ra, tôi không sao tin nổi vào cảnh tượng trước mặt. Sarah Hart cứ thế cao dần, đen dần không ngừng nghỉ, đến lúc không dưới bảy bộ. Mái tóc vàng cứ ngắn lại, ngắn lại, dần biến thành màu đen, kiểu cắt ngang trán. Khuôn mặt biến thành ác quỉ. Cần cổ giờ cũng bạnh to ra, vết thẹo dài xuất hiện một bên, và kéo dài xuống tận cuống họng. Khi vết thẹo kia ngưng bành trướng, nó bắt đầu tỏa sáng lấp lánh.

Chẳng phải chính mắt tôi nhìn thấy Sarah vừa biến thành Setrákus Ra? Chưa bao giờ giáp mặt hắn, nhưng chỉ qua những lời thuật lại, tôi cũng biết được điều gì hay con người nào đang diễn trước mặt.

Cánh cửa bật mở và mắt tôi nhất thời bị lóa bởi một luồng ánh sáng xanh cực mạnh. Sau đó là một tiểu đội lính Mog lăm lăm khẩu súng ùa vào, tay sẵn bóp cò.

Tôi cố hóa thành vô hình nhưng thất bại. Chẳng kịp hiểu nguyên nhân, tôi chụp lấy khẩu pháo cá nhân khi nãy vứt xuống sàn để đỡ Sarah, phóng người lên, bắn vào một tên Mog. Hắn đổ xuống, hóa thành tro bụi. Không ngưng tay, tôi lia súng diệt thêm hai tên, nhưng đang định bắn đến tên thứ tư, tôi bị giật mạnh và ngả ngửa, cổ họng bị tấm mặt dây chuyền chẹn nghẹt thở. Ngoái đầu lại nhìn, tôi thấy mình đang bị con quái vật kia – khi nãy còn đội lốt Sararh – đang kiềm chế. Hắn nắm người tôi quay tít, nắm đấm hộ pháp đầy vuốt nhọn hoắc tước văng khẩu súng trên tay tôi, rồi nhấc bổng tôi lên gí sát mặt hắn. Trong gang tấc u ám chết chóc, tôi có thể thấy lớp da sẫm màu của hắn là một đại dương vô tận với đủ loại sẹo lớn nhỏ các loại, xếp lớp chất chồng, sắc như dao cạo.

Tôi tập trung trí lực nhấc khẩu súng lên nhưng lại thất bại. Biệt Năng không thể vận dụng được, tôi chỉ còn là một con người yếu đuối trước cơn cuồng nộ của quỉ dữ. Đã hết đường lui, tôi cương quyết không đầu hàng.

“Cho ta biết bọn chúng giờ ở đâu!” Setrákus Ra rống lên. Hắn nắm sợi dây chuyền xiết chặt cổ tôi. Vết thẹo tím lại lóe sáng khi hắn cao giọng tra hỏi: “Tụi nó đang ở đâu, con lỏi Số Sáu?”

“Mi đã chậm rồi.” Tôi chỉ còn sức thều thào. “Bọn ta giờ đã lớn mạnh, rồi sẽ đến tìm mi thôi. Lorien sẽ hồi sinh và ngươi phải nhận lấy thất bại nhục nhã.”

Cú tát bất ngờ giáng vào mặt tôi mạnh đến nỗi một bên sưng vếu, nhìn thấy rõ bệt sưng và cả hai tai ù lên. Tôi vẫn ráng trừng mắt lại với kẻ thù. Hắn cong hai vành môi nứt nẻ để lộ hàm răng lởm chởm sắc lẻm. Vì tôi bị gí sát vào người hắn nên cả thân mình đó trở nên nhòe đi trong mắt, và tôi đành nhìn những chi tiết nhỏ trên cơ thể con quỉ đó. Một cái rắng mẻ đến phân nửa đang rỉ ra một thứ chất lỏng đen đặc chẳng hạn. Tôi không rõ nguyên nhân nhưng cảnh này khiến tôi bớt hãi. Thật gớm ghiếc!

“Khai ra nơi mày hẹn sẽ gặp thằng Số Bốn vào ba hôm nữa!”

Tôi đáp: “Trên mặt trăng đấy.”

“Rồi mày sẽ chết trước mặt bọn chúng. Chính tay tao sẽ ban ân huệ này.”

Tôi không thèm đáp. Tôi không biết rõ tay hắn đã xiết chặt thêm khi buông ra những lời này. Mặt dây chuyền John và tôi tìm thấy trong cái giếng ở Ohio, khi ấy đang tròng trên cổ một bộ xương to lớn, cắt sâu vào gáy tôi vì bị gã kia xiết thêm chặt. Lúc này tôi thấy hiện ra khuôn mặt của John lúc hai đứa cùng nhau luyện tập, rồi thấy người Chiến Binh Tinh Nhuệ kia ngồi bên chiếc bàn trắng trên con tàu bay đến trái đất này. Tôi mỉm cười. Thật tự hào vì đã được các Trưởng Lão chọn để ký thác hy vọng của Lorien. Để tỏ lòng kính trọng các vị, tôi sẽ không thèm van xin mạng sống của mình.

“À, đây rồi, Số Sáu!” Tôi nhận ra giọng này ngay lập tức. Thanh tra Purdy. Tôi mở mắt nhìn thấy một người đàn ông lớn tuổi. Một tay đang bó bột, mặt bầm dập xanh tím. Nhìn tướng đi, tôi mới nhận ra ông ta có dáng bước khập khiễng.

Đợi ông ta lại gần, tôi phun một bãi nước bọt vào đôi giày kia. Gã Setrákus Ra cười rộ lên.

Thanh tra Purdy ngẩng đầu lên hỏi hắn: “Chắc ông đã có được thông tin cần thiết? Ông biết bọn chúng ở đâu chưa?”

Setrákus Ra gầm lên rồi ném tôi đập mạnh vào tường thay cho câu trả lời. Hai gối tôi dập xuống sàn xi măng, rồi đến thân mình. Vừa rớt xuống, tôi lại bị hắn dùng sợi dây chuyền giật bắn lên cao. Tôi thấy sườn nhói đau, chắc vài giẽ sườn đã bị gãy. Thở thật khó khăn! Tôi cố tập trung trí lực nhấc khẩu súng dưới sàn lên, nhưng nó vẫn nằm ì tại chỗ.

“Rất hoan nghênh cô Số Sáu đến đây cùng chúng tôi.” Thanh tra Purdy nói. “Vậy là cô đã gặp ông Setrákus Ra rồi, đúng không?”

“Đồ hèn hạ!” Tôi thì thầm. Dù còn Biệt Năng hay không, tôi quyết không khuất phục trước bọn chúng.

Setrákus Ra gầm lên: “Hèn hả? Chính bọn mi mới là những đứa co đầu rụt cổ, chạy trốn ta.”

Nhìn trừng trừng vào mắt hắn, tôi đáp: “Thế này mới chính là hành động hèn nhát. Rõ là mi thừa biết, nếu ta còn nguyên sức lực, mi đâu thể hạ được ta. Vì thế mới giở trò hèn hạ này.”

Vết thẹo của Setrákus Ra lại lóe sáng lên, sáng rực. Thực ngạc nhiên, sợi dây chuyền được thả lỏng. “Nhốt nó vào chung với con kia.” Hắn vừa ra lệnh vừa tước đoạt mặt dây chuyền khỏi cổ tôi. Lòng tôi chùng xuống khi thấy vật đó lủng lẳng trên tay gã. Cười nhạo nhìn tôi, gã hăm dọa: “Rồi ta sẽ giày xéo mi, con lỏi Số Sáu nhóc tì. Một mình. Mi sẽ sớm chết mất xác. Chả mấy chốc nữa.”

Tôi bị kéo khỏi gian phòng giam, lưng bàn chân tê trên sàn xi măng. Rồi gáy bị giáng mạnh một cú. Tôi nhắm mắt lại – giả vờ bị ngất để bọn chúng mất cảnh giác và mình có thể tập trung phán đoán vị trí phòng giam sắp tới. Rẽ phải rồi rẽ trái hai lần. Nghe tiếng cửa mở, tôi bị xô vào phòng, tôi loạng choạng mấy bước thì vấp phải một vật mềm. Mắt tôi chưa mở hẳn thì đã thấy một vòng tay ôm lấy. Mở choàng mắt, tôi sửng sốt nhận ra chỉ không đầy một tiếng đồng hồ, tôi đã gặp lại Sarah Hart.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.