Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Bảy

❊ ❊ ❊

Số Tám vừa lóe hiện trong gian động, máu tuôn trào, tôi lập tức lao tới bên cậu, chặn tay lên vết thương. Máu rịn qua các ngón tay, chảy xuống khuỷu tay, và một tiếng nổ nữa rung chuyển hang động. Cả hai ngã xuống đất. Số Tám thì thào: “Tôi xin lỗi. Lỗi ở tôi.”

“Suỵt! Để tôi trị thương cho cậu. Đây là Biệt Năng của tôi. Cậu thả lỏng một giây nào.” Luồng lực băng lãnh từ ngón tay tôi truyền sang mạn sườn Số Tám và Số Tám tức khắc còng người vì đau. Những tiếng nổ nối tiếp không dứt; mỗi lần âm thành rền lên, Số Tám lại chớp mắt. Tôi chăm chú vào đôi mắt ấy, thầm mong hia chúng tôi được ở mãi bên nhau. “Không sao đâu. Có Số Sáu ở đây rồi. Cô ấy dư sức giải quyết. Tụi mình nhất định sẽ ổn thôi.” Tôi thấy giọng mình đầy xác quyết, đủ sức thuyết phục cả hai đứa.

“Có lẽ đây là giờ phút cuối cùng của tôi, có lẽ bức vẽ đã bắt đầu ứng nghiệm rồi.” Số Tám lên tiếng.

Tôi ấn tay mạnh thêm, cuối cùng vết thương bắt đầu khép lại. Tôi lắc đầu, quyết liệt phủ nhận: “Không, không đâu.”

Qua đống đổ nát hỗn loạn, tôi thấy Số Sáu đang đẩy bé Ella và chú Crayton ra sau một đống đá to. Cô nhìn qua Số Tám và tôi, và tôi cảm thấy tức khắc hai đứa được nhấc bổng bay qua cùng mọi người. Khi đặt hai chúng tôi xuống, Số Sáu nói: “Mọi người nấp kín ở đây, tôi sẽ tàng hình ra ngoài kiểm tra tình hình. Marina, trị thương cho cậu ấy nhé.” Cô ta nháy mắt với tôi. Lời Số Sáu nhắc nhở khiến tôi nhớ: chúng tôi sẽ thoát hiểm nếu mọi người biết rõ cách tận dụng những Biệt Năng riêng mình. Cách duy nhất để sống sót là mọi người phải chung vai sát cánh.

“Mình đang cố đây.” Tôi chưa dứt câu, cô bạn đã biến mất. Phía dưới hai bàn tay tôi, hai lá phổi của Số Tám chật vật tiếp thu lực từ Biệt Năng của tôi mang lại, khuôn mặt tái xạm dần. Tôi như cảm nhận thấy toàn cơ thể các cơ quan bên trong Số Tám đang biến chuyển, muốn kháng lại luồng lực tôi đang truyền. Không thể vậy được! Không được! Vết thương càng lúc càng nặng, ngoài dự liệu của tôi. Hay Biệt Năng tôi đã bị suy giảm. Khả năng này không thể xảy ra được. Tôi bắt đầu hoảng loạn, cố đè nén cảm giác buồn nôn nhộn nhạo từ trong bao tử. Tôi cần tập trung vào Số Tám không để đầu óc bị nhiễu vì hoàn cảnh xung quanh.

Tôi nghe tiếng súng nổ, tiếng la thét từ xa vọng lại của bọn Mogadore. Tôi chỉ có thể đoán định hành động của Số Sáu nơi tuyến đầu đó. Khi cần, cô ấy là một chiến binh hung bạo, không hề nương tay và lợi hại ngoài sức tưởng tượng đối với kẻ thù của cô – của mọi người cúng tôi.

“Số Tám sao rồi?” Chú Crayton hỏi, nghiêng mình nhìn Số Tám rồi liếc nhanh từ vết thương sang vẻ mặt kinh hoàng của tôi – vài lần như vậy.

Bé Ella nắm chặt tay Số Tám, cố bắt cậu ta phải tập trung vào mình: “Không sao đâu anh. Đau chút ít thôi, rồi vết thương sẽ lành. Tin em đi.” Những lời trấn an của em tỏ ra tác động đến Số Tám, cậu ta cố gật đầu qua nét mặt méo xệch vì đau.

Một tiếng sầm vang lên trên đầu, trên trần động chi chít vết rạn nứt chạy loằng ngoằng bốn phía như vó câu. Mái vòm đột nhiên biến thành một mảng tranh với vô số miếng lắp ghép nhỏ, chực chờ rơi xuống. Thình lình, tảng đá đầu tiên đã tách ra – to bằng chiếc xe hơi - rơi xuống ngay chỗ mấy chú cháu. Tôi không muốn ngưng truyền lực trị thương , nhưng đành phải rút tay khỏi sườn Số Tám để dồn lực gạt tảng đá kia. Khi bàn tay đặt lại lên vết thương, cứ như tôi bắt đầu lại quá trình trị liệu từ số không. Tôi cố nhớ lại những chi tiết trong bức vẽ trên vách động để gạn lọc những tình tiết lạc quan nhất. Phải, theo bức tranh, Số Tám phải chết, nhưng không phải tại nơi này.

“Chiếc Hộp của chị Marina đâu rồi?” Bé Ella hỏi. “Mình có thể tìm trong đó xem có món nào trị thương cho anh Số Tám được không?”

Chú Crayton bật dậy đáp: “Cả hai chiếc Hộp đang nằm phía bên kia hang động. Để chú đi.”

“Ba, đừng!” Bé Ella nắm lấy cổ tay chú, nhưng chú Crayton đã vọt đi. Tôi nhìn theo, bất lực. Vách trần tiếp tục vỡ, tuôn xuống hòa cùng tiếng bé Ella gọi, xin chú Crayton quay lại, chờ Số Sáu. Suy nghĩ của tôi lập tức tăng tốc. Số Sáu đang một mình chống lại cả ‘bầy’ Mog, nhưng tôi hiểu mình phải gạt hết những chuyện này ra khỏi đầu để tập trung trị liệu cho Số Tám. Tôi cảm nhận cơ thể cậu ta đang phải gánh chịu cơn đau đớn tổn hại nghiêm trọng mà hình như tôi không khả năng trị lành ngay tức thời. Tôi nhắm nghiền mắt, muốn Số Tám cảm nhận lực từ Ấn Truyền Thừa nơi tôi. Chợt vết thương lại bung ra như trước, như lúc tôi chưa vận lực trị liệu.

“Ella!” Tôi nhìn bé, nước mắt lưng tròng. “Không công hiệu rồi! Chị đã hết cách!”

Giọng bé Ella rất dứt khoát: “Chị Marina, mình rất cần anh ấy. Chị cố tập trung đi. Chị làm được mà.”

Tôi nín thở khi thấy chú Crayton lách tránh một tảng đá lởm chởm. “Số Tám, cố lên! Tôi có biện pháp này! Cậu sẽ đỡ ngay thôi.” Tôi nói vội khi thấy cậu ta nhắm mắt lại. Bỏ ra ngoài tai mọi tiếng ồn của trận chiến dữ dội đang diễn ra, tôi gạt đi những hốt hoảng đang dấy lên trong lòng, cố gắng tâm tâm niệm niệm: Mình đủ khả năng trị liệu cho Số Tám. Mình nhất định sẽ chữa cho cậu ấy. Số Sáu sẽ giải quyết gọn bọn Mog. Mọi người còn chung một sứ mệnh, bây giờ chưa phải lúc để tuyệt vọng. Tôi ngồi thẳng dậy, hơi thở chậm lấy lại nhịp bình thường và một cầu băng tuyết nhỏ hình như đang hình thành giữa hai xương bả vai. Quả cầu băng chuyển động nhanh xuống sống lưng rồi lan ra các ngón tay. Lực truyền mạnh như muốn giúi tôi ngã xuống, nhưng tôi kiên trì không dời tay khỏi vết thương. Tay tôi đang cảm nhận một sức sống trỗi dậy trong người Số Tám, tim cũng đập dồn dập – như muốn vỡ tung lồng ngực. Rồi Số Tám mở mắt ra.

“Thành công rồi!” Ella hét lên.

Cả người tôi thốt choáng váng. Tôi lảo đảo muốn ngã nhưng ráng kìm chân đứng thẳng trong giờ phút vết thương Số Tám đang liền miệng. Những dẻ xương sườn gãy vỡ giờ đang lành lặn lại dưới hai bàn tay tôi. Vài giây sau, tôi mới dám ngồi xuống. Kiệt sức đến mức tôi chỉ biết ngồi thừ ra với đôi mắt mở to. Nhìn Số Tám ngồi dậy, tôi hít một hơi thật sâu. Cậu ta sờ nắn vết thương, dẻ sườn - lúc này đã lành không còn một dấu vết thương tật – rồi đưa tay đỡ lấy tôi.

“Chưa bao giờ tôi có được cảm nhận nào như thế cả.” Số Tám nói với tôi, mắt chưa tan hết nỗi hoài nghi. “Tôi không biết phải nói sao để cảm ơn cậu nữa.” Tôi đang định mở miệng thì Số Sáu chợt xuất hiện.

Cô cầm trên tay một khẩu pháo cá nhân của bọn Mog. Mặt đầy bụi đen. Miệng hụt hơi nhưng vẫn nắm thế chủ động: “Tôi vừa đẩy lui bọn chúng xong, nhưng tôi cần ai đó giúp đỡ.”

Số Tám lảo đảo đứng dậy: “Được rồi.”

“Tôi đang tính nhờ Marina một tay.” Số Sáu nói ngay sau khi đánh giá tình hình và phát hiện rằng Số Tám hiện không đủ khả năng chiến đấu. Được sát cánh cùng Số Sáu, tôi hãnh diện lắm, nhưng sức lực của tôi đang suy giảm, chân đứng còn chưa vững. “Chú Crayton đâu rồi?” Số Sáu nhìn quanh hỏi vội.

Vì mải tập trung trị thương cho Số Tám, tôi quên bẵng chú ấy. Quay phắt lại, tôi vừa kịp thấy chú đang vật lộn được hai chiếc Hộp ra khỏi đống đổ nát. Chú cầm hai chiếc Hộp lên, dợm bước về phía chúng tôi. Số Sáu chưa kịp đỡ lấy thì lại một tiếng nổ lớn xé toang mảng trần còn lại. Những tảng đá lớn trắng như tuyết trút xuống đầu chúng tôi, nối tiếp là hàng tràng đạn bay tới tấp. Số Tám chắn người che bé Ella, dùng trí lực xua gạt những tảng đá cùng những tràng đạn. Số Sáu dùng khẩu pháo cá nhân nhắm khoảng trời vừa hiện ra để bóp cò. Thêm một tiếng nổ vang lên đỉnh đầu và chi vài giây sau xuất hiện một con tàu vũ trụ màu bạc giống chiếc tôi đã phát hiện dưới lòng hồ đang đâm sầm vào ngọn núi đang vỡ vụn phía trên chúng tôi. Một gã Mogadore đang điên cuồng tìm cách thoát thân khỏi phòng lái. Khi hắn phá được một lỗ thủng trên khoang lái, tôi đã đứng dậy được và dùng trí lực đem hai khối đá lớn ép tan hắn, không cho kịp thoát. Một đám tro bụi bồng bènh phủ khắp mặt đất.

Một chiếc hỏa tiễn phóng vào hang, nổ tung bức vách sát chú Crayton. Bức họa cách đây không lâu còn khiến chúng tôi bàng hoàng giờ đã thành tro. Chú Crayton bị sức ép bắn tung rơi vào giữa hang, rớt ngay hòn đá Ánh Sáng Lorien, hai chiếc Hộp trượt dài trên sàn. Chú nằm yên bất động. Tôi sững người – mọi chuyện diễn ra quá nhanh.

“Ba ơi!” Bé Ella gào lên.

Bất chấp các bức vách đã sạt đổ xung quanh, tôi cùng bé Ella lao tới bên chú. Bé đỡ một bên tay, tôi khom người đỡ thân người, nhắm mắt lại, cố tìm mạch sống trong cơ thể chú – dù một tia sự sống cũng có thể chữa được, nhưng chẳng còn gì.

“Chị cứu ba em đi!” Bé Ella kêu gào van xin tôi, khuôn mặt bé bỏng méo xệch vì đau đớn. “Chị Marina, em van chị, chị làm được mà! Chị cứu được ba mà!”

“Chị đang cố đây em.” Nhưng lời tôi thốt ra chỉ là những tiếng thổn thức. Chú đã chêt. Cêpan của bé đã chết.

“Chị tập trung toàn lực như hồi nãy chữa trị cho anh Số Tám đó. Thêm lần nữa đi chị, chị đủ sức mà!” Ella như phát rồ, vỗ mạnh vào đầu chú Crayton, vuốt ve mãi bàn tay chú.

Qua khóe mắt, tôi thấy Số Sáu hướng nòng súng về phía ba chú cháu rồi bắn lên trời. Số Tám dịch chuyển tức thời đến bên tôi, nghiêng người nói nhanh: “Cậu trị được mà. Cố lên, Marina.”

Tôi bật khóc. Tôi không có khả năng. Tôi biết mạch sống đã hết, biết bấu víu vào đâu mà chữa. Tuy nhiên, tôi vẫn cố một lần, hai lần, ba lần… triệu hồi Biệt Năng, cố ép chúng phát ra. Nhưng chú Crayton đã chết, không còn mạch sống nên Ấn Truyền Thừa không thể níu giữ, không cảm nhận được. Khoang ngực và bụng của chú bị nổ banh, tôi lùa bàn tay vào cảm nhận từng mảnh xương vụn. Bé Ella ra đứng sau, tì lên vai, tiếp sức đẩy tay tôi vào cơ thể chú.

Số Sáu ngưng bắn và nắm chặt vai tôi. Cô nhìn vào mắt tôi. Tôi khẽ lắc đầu.

Ella quị sụp xuống, khóc thổn thức. Bé bò choàng qua người chú, thì thầm vào tai: “Ba đợi chị Marina chữa nhé. Đừng bỏ con, ba ơi! Ba ơi, đừng!” Bé ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt tràn đẫm hai gò má, giọng đầy giận dữ. “Chị Marina, chị hồi nãy không cố cứu ba. Tại sao chị lại vậy?”

Tôi lấy vai quệt nước mắt: “Chị đã cố sức, em ạ. Vì mạch sống của chú đã đứt đoạn, chị không thể chữa trị được. Ba em đã chết trước đó rồi. Chị xin lỗi em.” Tôi nhón gót ngồi xuống, tay không nỡ rời cơ thể chú.

Một quả hỏa tiễn phóng trúng bức vách đằng xa, tách bức vách khỏi ngọn núi. Khi nãy, lúc chúng tôi đi lên, ngay phía sau lỗ hổng kia là một vực sâu hai ngàn bộ. Gió rét rít từng cơn quất điên cuồng. Số Tám quay sang Số Sáu: “Đưa tôi khẩu súng. Tôi quay lại ngay thôi.” Số Sáu lưỡng lự một chút rồi đưa ra. Số Tám biến mất, thấp thoáng chạy dọc mép vực lở, rồi lại nhảy tránh khi những tảng đá đang di chuyển, thậm chí khi cậu đang phóng người bay qua vẫn nghe tiếng súng bắn. Tức thời, hai chiếc tàu vũ trụ màu bạc của bọn Mog nổ tung thành hai khối cầu lửa.

Tôi vẫn không ngừng tay chữa trị chú Crayton, nhưng Số Sáu thét bên tai: “Ngừng tay đi, chú đi rồi.” Tôi nhìn lại chú Crayton: vẫn khuôn mặt xương xẩu, vẫn đôi lông mày rậm như lần đầu tiên gặp tôi tại quán cà phê ở Tây Ban Nha. Khi ấy tôi còn ngỡ là kẻ thù tệ nhất đã đến. Ai ngờ chú đã cứu mạng tôi. Tôi duỗi tay cố vớt vát lần cuối, nhưng Số Sáu kéo sát rồi ôm xiết người tôi. Nước mắt cô thấm lên vai, miệng chạm vành tai tôi thì thào: “Tụi mình đã lận lực rồi.”

Vẫn đang nức nở, bé Ella vươn người nắm bàn tay trái của chú, hôn lên tay rồi ép sát vào ngực. “Ba ơi, con thương ba.”

Tôi lặp lại: “Chị xin lỗi em, nhiều lắm.”

Bé ngẩng nhìn tôi định nói, nhưng thốt không thành tiếng. Khẽ khàng, bé xếp hai tay chú đặt lên ngực, vỗ nhẹ thêm một cái rồi đứng dậy. Số Tám đã trở lại bên cạnh chúng tôi trả súng lại cho Số Sáu. Một cơn gió buốt ào ạt quật vào chúng tôi, lật mở một bên áo khoác của chú. Cả bốn đứa thấy lộ một cái phong bì trắng. Bên ngoài viết hai chữ: Gửi Ella.

Số Sáu nhanh tay chụp lấy đưa cho bé. “Ella, em nghe chị nè. Chị biết em không muốn để ba lại một mình nơi này. Anh chị đây cũng vậy. Nhưng giờ nếu ta không đi ngay, chúng ta sẽ phải chết. Em cũng biết điều ba Crayton muốn chúng ta phải tận dụng mọi điều kiện để tiếp tục sống và chiến đấu, phải không?” Bé Ella gật đầu. Số Sáu quay sang Số Tám: “Rồi đó, giờ làm sao chúng ta có thể dịch chuyển tức thời thoát khỏi cảnh địa ngục này? Ngọn núi đã tan nát thế này không biết có ảnh hưởng gì không?”

“Ella. Em cầm chiếc Hộp giúp anh. Marina, mang chiếc Hộp của mình.” Số Tám nói rồi dẫn chúng tôi đến bên hòn đá phát xạ Ánh Sáng Lorien màu xanh. “Tôi nghĩ rất có khả năng sẽ không ảnh hưởng.”

Số Tám nắm tay bé Ella và tôi. Số Sáu choàng tay qua cùi chỏ kia của tôi. Tôi nhìn các mảnh vách động thuật chuyện cả quá khứ lẫn tương lai của chúng tôi. Tôi nghĩ đến bao con người Lorien đã từng ở nơi này trước khi chúng tôi đặt chân tới đây. Thật buồn khi chúng tôi là những kẻ cuối cùng được tận mắt nhìn cảnh vật kia. Nhưng còn đó cả một trách nhiệm mà vị Lorien cuối cùng kia truyền trao cho chúng tôi. Nhìn lại chú Crayton lần cuối, tôi thầm cảm ơn những điều chú mang lại cho tôi.

“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Số Tám nói. Mọi vật lập tức tối sầm.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.