Một tên Mog khổng lồ vung kiếm sáng loáng tấn công. Tôi né người tránh lưỡi kiếm rồi đấm thẳng vào cuống họng hắn. Gã rơi kiếm, hổn hển thở gấp. Không đợi thanh kiếm chạm đất, tôi đã kịp đoạt lấy và chém mạnh. Một nhát chém khiến đối phương đầu lìa khỏi cổ. Thi thể hắn hòa thành một đám bụi mù nuốt chửng lấy tôi, trong lúc ba tên còn lại cũng ồ ạt tấn công. Tôi giấu mình trong đám bụi, co người cuộn sát mặt đất, lia kiếm chém ngang đứt lìa những cẳng chân lao đến. Khi đứng dậy, tôi phát hiện một gã Mog to lớn từ phía sau xông tới. Tôi bật ngửa người vọt qua đầu hắn, đáp xuống và dùng kiếm xuyên thủng lưng. Bước khỏi đám bụi mù thân xác gã, tôi thấy mình đang bị hơn chục tên nữa đang xiết chặt vòng vây. Gã Setrákus Ra đã mất biệt.
Tôi hóa vô hình. Sau khi loại bỏ khỏi vòng chiến bọn đàn em, tôi một lần nữa dõi mắt tìm Setrákus Ra. Hắn đang đứng cuối phòng, và bước chân tôi lao tới không khoan nhượng. Bọn Mog lại ùa ra, vô số; nhưng dưới bàn tay tôi, tất cả đều hóa thành tro bụi. Tôi vẫn giữ trạng thái vô hình, tiến sát đối phương. Còn cách Setrákus Ra khoảng ba mươi bộ, hắn giơ cao nắm đấm, hướng về tôi như thể hắn thấy rõ từng nhịp chân tôi đang bước. Ánh điện xanh dương chớp lòa trên bàn tay hắn xé toạc trần căn phòng và tôi buộc phải hiện thân. Thêm một lần nữa, Biệt Năng của tôi bị hắn vô hiệu hóa. Tuy đã chuẩn bị sẵn tinh thần, tôi vẫn cảm thấy mất mát đến tê người. Tuy nhiên, tôi sẵn sàng đón nhận bất cứ đòn thù nào của hắn.
Bọn lính bao vây bốn bề nhưng tôi vẫn tiến về phía Setrákus Ra. Một tên nhào ra cản đường, tôi vung kiếm chém đứt cổ. Một tên khác từ phía sau chụp tay tôi, thêm một nhát lìa tay. Thêm một gã mở miệng thét mắng, gươm xuyên ngang ngực. Lúc này, vì toàn bộ tinh thần đều tập trung vào một nhát gươm chém đứt đầu Setrákus Ra nên bọn đàn em kia liên tục chết dưới mũi kiếm này mà lòng tôi vẫn không động.
Và chỉ thoáng một giây, hắn đã áp sát, vươn tay chụp cổ, dùng một tay nhấc bổng cơ thể tôi khỏi mặt đất rồi gí sát mặt hắn.
“Con nhóc, mi đánh đấm cũng khá quá.” Vừa nói, hắn vừa phả hơi thở vào mặt tôi. Một mùi kinh hãi xộc thẳng vào mũi khiến tôi co rúm người lại.
Dù nghẹt thở, tôi vẫn thách thức: “Có giỏi thì để ta khôi phục Biệt Năng rồi đánh tiếp!”
“Nếu mi nghĩ mi nhiều tài đến thế, thì đâu có bị ta tước sạch Biệt Năng.”
“Thằng hèn, đã biết mi không dám mà! Nếu mi đủ tự tin, tại sao mi không dám làm thế? Có dám chứng tỏ tài năng và lòng can đảm trước ta không? Có dám cho ta khôi phục Biệt Năng rồi quyết đấu như một thằng đàn ông chân chính không?” Tôi mắng trả.
Hắn khom người xuống để âm vang vọng lại: “Hãy dùng toàn sức của mi và ta cũng thế.”
Hắn ném tôi xuống giữa phòng và một cơ đau chợt xâm chiếm toàn thân. Thanh kiếm đập mạnh lên sàn đá rồi trượt dài. Một tên lính xoáy tít mũi kiếm về phía tôi, và tôi định dùng trí lực chặn lại đường kiếm kia nhưng Biệt Năng vẫn chưa hồi phục. Tuy nhiên sức mạnh và phản ứng của tôi vẫn ở phong độ cũ. Tôi vẫn sẽ phải tiêu diệt Setrákus Ra, dù còn sức hay đã cạn! Tôi vươn hai tay vỗ vào lưỡi kiếm, vừa vặn chặn đứng khi chỉ cách cằm tôi vài phân Anh, dùng eo quật ngã, và khi người tôi rơi xuống đất, tôi đã xoay vòng lưỡi kiếm trong bàn tay, trở mũi đâm vào tên Mog. Người tôi ngập trong lớp tro bụi khi chạm đất. Những tên kia ùa lại. Tôi dùng vũ khí của chúng để ra tay. Không thể công bằng đến ghê rợn hơn! Thêm một mạng đền tội, người tôi như thêm phần sức mạnh. Thêm phần khát máu. Nếu phải vượt qua toàn bộ bọn Mog trên Địa Cầu để đối mặt với Setrákus Ra, tôi sẵn lòng tàn sát tất cả.
Gã Setrákus Ra vẫn đứng im, nhìn toàn cảnh. Rồi hắn bật thét vang, tiếng thét chấn rung lồng ngực tôi. Sau bao năm cần cù luyện tập, tất cả là để đợi giây phút này. Cách duy nhất giúp tôi tìm thấy thêm lực chiến đấu là bên cạnh có một Chiến Binh Tinh Nhuệ, cùng tôi liên thủ tiêu diệt Setrákus Ra. Nhưng ý tưởng này quá xa vời. Một mình tôi sẽ chiến đấu diệt hắn – vì tất cả mọi người.
Sau khi tôi kết liễu tên lính cuối cùng. Setrákus Ra bước ra giữa phòng nơi tôi đang trấn thủ. Vươn tay rút từ sau lưng ra một ngọn roi to bản có hai đầu, hắn quất xuống sàn đen đét, ánh sáng cam lóe chớp.
Tôi không nao núng. Không gì có thể khiến tôi sờn lòng, chùn bước. Tôi lao lên thét vang: “Vì Lorien!”
Hắn quất roi nhắm vào đầu tôi, phun ra một luồng lửa. Tôi trầm người tránh rồi lăn một vòng tiến sát chân hắn. Khi phải tránh những cú dậm chân mãnh liệt hòng tiêu diệt tôi, tôi có dịp nhìn thấy mắt cá hắn cũng vạch đầy thẹo. Chỉ kịp lưu ý vấn đề chứ không đủ thời gian suy đoán sự liên hệ của những vết thẹo này với những sẹo nơi chân tôi. Lưỡi kiếm đã kịp cắt nhượng chân phía trên vết thẹo cao nhất bên chân trái và tôi cũng bật đứng dậy. Vết chém tôi vừa lưu lại kia tức khắc cứng lại hóa thành thẹo. Hắn không hề hấn gì vì vết thương, dù chỉ là một lần khập khiễng.
Ngọn roi lại quất tới, tôi định chém đứt một đầu roi nhưng ngọn lửa đã trúng phải thân kiếm khiến lưỡi gươm tan chảy. Đem phần gươm gãy làm ám khí, tôi vung về phía gã. Hắn giơ tay chặn lại, lưỡi kiếm gãy oằn lại rồi lấp lánh. Khi hắn mở lòng bàn tay, lưỡi kiếm tan chảy tụ dần lên đốc kiếm, làm thành một lưỡi kiếm mới lóe lấp lánh. Hắn cả cười rồi thả thanh kiếm xuồng sàn.
Tôi lao người nhắm hướng lưỡi gươm, nhưng khi tay vừa chạm được kiếm, ngọn roi kia đã quất trúng tay phải. Da nứt toác, sôi gào, máu không chảy ra. Một thứ chất lỏng đen sệt phụt khỏi vết thương. Thoáng nhìn tôi đã biết mình sắp phải chịu một cơn đau đến khốn cùng, nhưng người tôi đã mụ lại. Tôi lảo đảo bước tới và cuối cùng đã có lưỡi gươm trong tay. Tôi đánh vòng lui lại đối mặt tên trùm bọn Mog. Nhưng tay phải tôi đã xảy ra chuyện: không thể cử động.
Ngọn roi kia lại tung ra và tôi lách người tránh thoát, để lại phía sau một vệt lửa nóng sôi. Khi hắn giơ cao ngọn roi qua vai, tôi phát hiện sơ hở và khai thác ngay. Kiếm chuyển sang tay trái, tôi tiến sát, cắm mũi gươm vào sườn gã, rọc xuống, xé toạc lớp da như sáp chạy mãi đến hết thân trên. Tôi lăn té ngược lại, nhìn gã, lòng trào lên một niềm hy vọng mong manh: với đòn chí tử này, tôi có thể kết thúc cuộc chiến tại đây.
Chuyện không quá may đến thế! Tuy gã Setrákus Ra lần đầu phải nhăn mặt, hắn vẫn không hóa thành tro bụi mà chỉ cúi người xuống, rút thanh kiếm khỏi cơ thể. Hắn nhìn lưỡi gươm thật kỹ, chăm chút ngó những giọt máu đen từ lưỡi gươm nhỏ xuống. Gã nhét lưỡi kiếm vào miệng, cắn gãy làm đôi rồi nhả xuống đất. Đúng hắn đang đùa bỡn tôi! Rồi đến sẽ là trò gì nữa? Tôi đứng dậy tính toán bước đi kế. Trước tiên phải trốn thoát khỏi tay gã, cho đến khi nghĩ ra biện pháp. Tôi ao ước, hơn bao giờ, có một Chiến Binh Tinh Nhuệ lúc này cùng sát cánh.
Em Ella! Em có nghe chị nói không?
Không hồi âm.
Tôi tiếp tục lui bước tránh xa Setrákus Ra, cố gắng nới rộng khoảng cách. Khi ấy, tay phải chợt có cảm giác kiến bò. Nhìn xuống, tôi thấy lớp da quanh vết thương đã hóa đen. Màu đen loang dần đến khớp tay, móng tay và cả cánh tay đều đen đến tận khuỷu tay. Cảm giác kiến bò biến mất. Cánh tay nặng hẳn, như đổ chì.
Tôi ngước mắt nhìn Setrákus Ra. Vết sẹo tím trên cổ hắn bắt đầu nhịp lên với một tia sáng. “Mi đã chuẩn bị chết chưa?”
Ella, nếu em đang đến, hãy nhanh lên. Đến thời khắc quyết định rồi.
Tôi mỏi mòn chờ tiếng nói của em vang lên trong đầu – chờ nghe lời nhắn: em và mọi người ngay bên ngoài cánh cửa. Chúng tôi sẽ sát cánh, cùng chung sức chống lại Setrákus Ra, bằng Biệt Năng, bằng những vũ khí mà các Trưởng Lão đã để lại, cho đến khi tên bạo chúa kia sẽ thành một mớ tro, mớ tro bụi vô hại như những tên lính của hắn. Giờ phút này, tôi đang cô độc, bàn tay run rẩy, không thể điều khiển, đang làm con chuột trốn vuốt gã mèo khủng khiếp. Và hắn đã đứng trước mặt tôi, ngọn roi lửa trong tay, đang ép Biệt Năng của tôi đến mức thảm hại, đang bỡn cợt tôi. Rồi điều gì sẽ xảy ra?
Tôi nhìn quanh sa mạc một lần rồi xiết vòng tay nắm trên cánh cửa nâu xoay mạnh. Một vòng, tôi tăng tốc và mở bật được cánh cửa. Một cầu thang bằng thép đưa xuống một hố đen ngòm.
Marina xung phong: “Mình nhìm xuyên được bóng đêm, để mình đi trước.” Tôi nép sang bên để cô qua.
Marina theo thang trèo xuống, chìm vào bóng đen rồi khuất hẳn. Số Tám cầm hộ cô chiếc Hộp và bám theo.
“Chỗ này sâu chừng hai mươi bộ. Có vẻ là một đường hầm dài.” Tiếng Marina vọng lên. “Hiện tại an toàn. Không một bóng người.”
Số Chín nhìn Ella và tôi rồi nói: “Ưu tiên phụ nữ.” Bé Ella bắt đầu xuống, khi bé khuất, Số Chín cười điệu với tôi: “Ừ, tôi nhường cậu đó Số Bốn.”
Tôi lắc đầu. Cậu ta cương quyết mời tôi xuống: “Cậu biết tôi yêu quí cậu mà. Cậu đi trước đi.”
Dùng trí lực, tôi đỡ Bernie Kosar – lúc này đã biến thành một chú chó săn – xuống trước, rồi một tay cầm chiếc Hộp, tay kia lúng túng trèo xuống. Đường hầm ẩm thấp, tỏa mốc và lạnh lẽo. Phía trước, tôi nghe rõ tiếng bước chân của Ella và Marina, thậm chí cả tiếng móng của BK gõ lên sàn hầm cũng nghe rõ. Tôi bật chiếc Lumen trên tay, chiếu lướt đường hầm thoáng vài giây để định hướng.
Dưới ánh sáng của chiếc Lumen, tôi cảm nhận đầy đủ khoảng cách mọi người đang giữ, và cả một đoạn cua gấp phía trước. Khi tắt xong, tôi hỏi ngay: “Marina, cậu vẫn thấy rõ và tiếp tục dẫn đường được chứ?” Số Tám và Số Chín giờ đã đuổi tới. Số Bảy gật đầu và mọi người bám theo cô đi tiếp đoạn đường tối tăm. Chưa đi được bao xa, tôi suýt va phải Ella vì bé đang đứng sững người lại.
“Ô, ô, không mà. Em đã liên lạc được với chị Số Sáu. Chị đang cần mình lắm. Chị nói gấp lên, nếu không sẽ trễ mất.”
Số Chín gọi vọng lên: “Nhanh lên, mọi người!”
Chúng tôi chạy hết tốc lực trong bóng tối. Tôi chớp chiếc Lumen lên vài giây để mọi người tiếp tục giữ cự li với nhau. Sau cua quẹo gắt, tôi lại bật chiếc Lumen lên để mọi người thấy tình hình phía trước. Hơn trăm thước phía trước là dốc dài nhẹ, và ánh sáng chiếc Lumen cuối cùng chạm đến cánh cửa bê tông cuối đoạn đường. Tôi thả chiếc hộp cho trượt xuống dốc, lăn đụng tới cánh cửa. Vừa nhảy vọt, tôi bật luôn ánh sáng trên hai tay cho mọi người thấy rõ sự vật.
Số Chín nhanh chóng mở chiếc Hộp của mình, lấy ra quả cầu màu vàng có nhiều gai nhỏ. Như một ảo thuật gia, cậu ta cầm trên tay rồi thảy về cánh cửa. Sau khi tưng quả cầu, quả cầu lớn lên hóa thành màu đen. Những mũi nhọn dài, sắc như dao cạo xòe ra và cánh cửa bị ép bật mở. Những mũi nhọn co xếp lại ngay tức khắc, rồi thu nhỏ thành quả cầu vàng như ban đầu, nằm vô hại dưới đất. Số Chín cúi xuống lượm lên cho lại vào chiếc Hộp, đóng nắp nghe vang gọn một tiếng.
“Tớ nóng lòng trước cảnh sắp diễn ra lắm rồi.” Số Chín hân hoan cà kê. Phải tôi là cậu ta, tôi đã tận dụng cơ hội cho mấy món hàng đặc biệt trong chiếc Hộp chiếu sáng qua khe cửa để rọi đường, phát hiện tình hình bên trong. Nhưng lúc này không phải lúc bắt bẻ lỗi phải của nhau.
Mọi người lần lượt vượt qua cánh cửa. Vừa khi cả bọn bước vào, những ngọn đèn cảm ứng vật chuyển động bật sáng trên đầu. Đèn đỏ chớp nháy liên tục, chuổng cảnh báo reo inh ỏi. Vượt khỏi đoạn đường ngắn đó, chúng tôi gặp một cánh cửa bê tông khác. Khi chúng tôi đến gần, cánh cửa chợt nâng cao, phía sau ùa ra hơn chục tên Mog khổng lồ, tay kiếm tay súng sẵn sàng tấn công.
Số Tám không hết hoài nghi hỏi: “Bọn Mog hả? Chúng làm cái quái gì ở đây vậy?”
Tôi đáp: “Rồi. Đúng là tin xấu. Như thế chính phủ Mỹ đã bắt tay với bọn Mog rồi.”
“Giải quyết lẹ thôi.” Số Tám nói. Số Chín tiến sát cạnh tôi khoác ra một bộ cường điệu tỏ ý tán dương anh chàng Chiến Binh Tinh Nhuệ vừa quen biết này.
Một dòng adrenaline chạy suốt cơ thể, cảm giác như bừng sống – cảm nhận này tôi chỉ gặp được trong những cơn mơ. Đột nhiên tôi hiểu rõ chuyện phải làm. Nhìn mọi người một lượt, tôi nói: “Mọi người theo tôi.” Nhận được cái gật đầu đồng thuận của đồng đội, tôi thả chiếc Hộp xuống, bật ánh Lumen sáng ở cả hai tay, rồi chạy hết tốc lực về phía trước. Hình ảnh cuối của đồng đội là Ella cúi xuống nhặt chiếc Hộp của tôi.
Như trong những giấc mơ, tôi nhắm ánh Lumen chiếu vào đôi chân đang chạy. Hai bàn chân tôi bắt lửa, ngọn lửa lan lên cẳng chân, rồi cả người và tôi đã tiến sát tên lính đầu tiên. Nhảy vọt lên, tôi như một quả cầu lửa thiêu rụi gã kia. Hắn hóa thành tro bụi và tôi vẫn không giảm tốc độ.
Bọn Mog thấy tôi chạy ngang bèn quay người chĩa súng bắn tôi, nhưng màn lửa che chắn thật hoàn hảo. Tôi hạ thấp đầu, hai tay sải rộng càn quét bọn còn lại. Marina, Số Tám và Ella chạy theo dọn sạch những tên còn sót. Số Chín phóng lên trần và thu thập những tên phía trên. Tôi phóng cầu lửa vào những tên gần nhất, bắt chúng thành những bó đuốc sống chỉ trong vài giây. Đến cuối phòng, tôi tung ra một quả cầu lửa lớn chiếu xuyên cánh cửa. Không kìm được lòng, tôi bỏ một giây chiêm ngưỡng thành quả thần kỳ. Cả BK cũng tham gia cuộc chiến, nhưng lúc này, nơi này không thể dừng lại mà khen ngợi nhau. Có lẽ Số Chín cũng đã tiến sát cạnh tôi. Mọi người chuẩn bị dò xét động tĩnh sắp tới.
Không biết gã Setrákus ra đã làm ra những trò quỉ gì? Lúc này tôi không thể cử động, chân như chôn cứng tại chỗ. Ban đầu, tôi còn tưởng là hậu quả của cánh tay bị thương hay dư vị trận chiến vừa rồi, có lẽ là cả hai. Sau đó, tôi nhận ra tình hình bi đát hơn mình vừa nghĩ: có một thứ gì khiến tôi không thể cử động. Tôi cố ngước cằm nhìn gã Setrákus Ra đang lừng lững trước mặt. Hắn lấy ra một cây gậy bằng vàng trên cán có một con mắt màu đen. Hắn giơ cây gậy ra, con mắt chợt mở, chớp chớp, liếc sang trái rồi sang phải và cuối cùng dừng ở người tôi. Con mắt chầm chậm khép lại rồi bật mở, phun ra một thứ ánh sáng màu đỏ, chói mắt, điên loạn. Khi ánh sáng bò lên cơ thể bất lực của tôi, da tôi sôi trào một cảm giác kì quái, u u. Tôi phải cử động bằng được, phải thoát khỏi thứ ánh sáng kỳ quái kia, phải thoát không để kẻ địch khống chế. Nhưng tôi vẫn bất động. Bàn tay như treo cả tấn đá. Người tôi bạc nhược, tôi cố giành quyền kiểm soát bản thân – nhưng với tình thế này, tôi đã bất lực.
Ánh sáng kia giờ đã đổi sang màu tím và lướt lên lên mặt tôi. Tôi liếm môi và cảm nhận sự rát bỏng. Setrákus Ra tiến tới, còn cách tôi khoảng ba bước. Tôi nhắm mắt, nghiến chặt hàm, bắt đầu nghĩ đến John và cô Katarina, đến Sam, Marina và bé Ella. Tôi thấy hình ảnh Số Tám, chú Henri và Crayton, cả Bernie Kosar nữa. Tôi sẽ không cho gã ác độc kia được kiêu hãnh, sung sướng nhìn cảnh đọa đày tôi đến chết. Một vật mềm nóng bỏng chạm trán tôi, như một làn khí. Tôi căng cứng người đón nhận trận đọa đày với bao thù hằn ụp xuống. Khi không thấy động tĩnh, tôi mở choàng mắt. Setrákus Ra vẫn đứng yên đó. Không hẳn thế! Những dải sáng tím đỏ léo lên từ đầu cây gậy đang bò lên xuống khắp cơ thể to lớn kia.
Hắn bắt đầu run lẩy bẩy và một màu lớp sáng trắng phủ lên hai tay đến hết vai. Hắn quị xuống, người phồng trướng lên, cái đầu khổng lồ giật giật lên xuống. Rồi lớp da trắng sáp lột ra, để lộ bắp thịt cùng xương với khớp. Khi lớp da đóng lại trên cái cơ thể co rút kia, nước da đã đổi sang màu ô liu. Mớ tóc vàng dài ra phủ kín sọ, và dần dần cả đầu đã kín tóc. Khi hắn ngước mắt nhìn tôi, tôi vô cùng tuyệt vọng, muốn tấn công nhưng cả cơ thể vẫn bất lực. Lúc này, hắn đã hóa thân thành tôi – với mắt xám, gò má cao, tóc nhuộm vàng.
Bằng chính giọng của tôi, hắn nói: “Vì ta phải giả trang làm mi, thôi mi cứ sống thêm một đoạn. Nhưng chỉ một chốc mà thôi!” Hắn đưa tay lên trời. Như phía trên trần và trong bàn tay hóa đen của tôi đang có hai khối kim loại đang bị từ tính hóa, cả người tôi bay vọt khỏi mặt đất, cắm phập vào trần, treo lủng lẳng cách mặt đất năm mươi bộ. Một cơn đau ù réo cả đầu. Tôi cố liên lạc bằng tư tưởng với bé Ella, nhưng lúc này tôi cũng không nghe nổi tiếng trong đầu mình. Khi tay còn lại chạm phải bàn tay bị khóa trên trần, bàn tay kia cũng biến thành màu đen. Cảm giác bàn tay cứng ngắt, nặng nề lan rộng dần. Trên người tôi còn lại mỗi đôi mắt có thể chuyển động. cả cơ thể lúc này đã thành màu đen. Một tảng đá đen.