Lúc này tôi bị nhốt trong cái lồng kính dẻo đặt sau chiếc tải nhỏ, tay bị còng cứng vào cái ghế kim loại và thêm phần chắc ăn, chân được ‘khuyến mãi’ thêm mớ cùm nặng trịch. Một sợi dây da buộc qua trán ghì mạnh đầu tôi sát vào lớp kính dẻo. Tuy ngồi ngang chỉ có thể nhìn mặt hông chiếc xe, nhưng tôi cố gắng xoay trở đầu chút ít để thấy Số Chín đang bị nhốt trong một cái lồng kính dẻo khác cách tôi vài bộ. Đối diện là một người lính gác đang kiểm soát kỹ lưỡng. Tôi biết muốn trốn thì chỉ một loáng là xong, nhưng BK đang ẩn mình trong túi tôi nói có lý. Chúng tôi cần phải biết những gì trong đầu của đối phương và tìm cách tận dụng để lật ngước tình thế. Số Chín chắc cũng đồng lòng vì cậu ta thừa sức thoát khỏi mớ xiềng xích kia, nhưng cậu ta lại cũng tỉnh bơ. Trên cửa lồng gắn cả một chùm chìa khóa và hai đứa chỉ có thể nói chuyện với nhau thông qua tám cái lỗ bé tí trên cánh cửa của mấy cái lồng vách ngăn dày này. Tiếng máy xe đang rồ nồ nhưng cả đoàn vẫn chưa di chuyển.
Đặc cảnh Walker đang ngồi trên băng ghế kim loại phía trước. Một chân gác lên chiếc Hộp của tôi, chân kia trên chiếc của Số Chín. Một khẩu pháo cá nhân của bọn Mog nằm trong lòng mụ ta. Còn gã mũi khoằm ngồi giữa viên chỉ huy và một khẩu pháo khác. Mụ Walker đang thì thầm vào điện thoại. Thỉnh thoảng, lại liếc nhìn về phía hai đứa chúng tôi. Tôi chỉ loáng thoáng nghe lỏm được mấy lời, rõ được mỗi hai từ bạn trai và vô lực. Chợt nhớ Số Chín hồi trên núi từng nói có khả năng nghe xa hàng dặm, tôi nhen lên hy vọng cậu ta nghe được khá hơn.
“Nè John!” Số Chín chợt gọi.
Gã lính gác xoay về hướng Số Chín, chĩa súng vào đầu, quát: “Nhóc. Câm miệng lại.”
Số Chín phớt lờ, tiếp tục réo: “John bồ tèo ơi! Khi nào thỉ bồ muốn lăn ra khỏi đây hả? Tui muốn biết ý bồ, tui thì ngán quá rồi. Phải đổi gió chút ít chứ.” Cái anh chàng này chỉ khoái quậy tưng lên rồi bắt người khác ‘hốt’. Tôi bắt đầu hiểu ám chỉ của cậu chàng này rồi.
Đặc cảnh Walker ngưng điện thoại, mấy ngón tay day lên sống mũi, trông y hệt như một bà mẹ hay bà giáo đang phát cáu, vì điên tiết đã trút bỏ mọi quyền uy. Mụ ta thở một hơi dài, lưng ngồi thẳng như thể đang quyết một ván bài. Rồi mụ gõ cửa sổ ra lệnh xe khởi hành.
Mụ đứng dậy bước về phía chúng tôi, rồi dừng ngay trước mặt tôi, khẩu súng đeo trên cổ. Trong ánh mắt kia chợt lóe một tia trước đây tôi chưa từng gặp. Cứ như thể muốn nói lời xin lỗi vì đã bắt tụi tôi. Hay muốn xin lỗi vì điều sắp xảy đến. Hay cả hai.
“Làm sao các người phát hiện ra tụi tôi?” Tôi hỏi.
“Mĩ cũng biết mà.” Mụ đáp gọn.
Cái vòng vẫn trên cổ tay tôi. Mấy phút vừa rồi nó yên lặng, nhưng khi mụ ta cất tiếng, nó lại kêu vo vo.
Số Chín hét toáng lên: “Này, tui có giỡn đâu mà bị vứt một mình buồn muốn chết mất vậy nè. Chơi gì mà không đẹp gì hết. Chuyện trong tay bà mà, nhưng bà không còn nhiều thời gian nữa đâu. Tui mà quậy lên thì thua hết đó. Có gì thì nói hết ra đi, chứ đợi tui sổ lồng thì trước sau bà cũng phải phun ra thôi. Thử đoán coi ai sẽ là nạn nhân cho tui mua vui đây?”
Gã mũi khoằm kia chậm rãi đứng dậy, chĩa mũi súng vào Số Chín: “Ê thằng nhóc kia, mày nghĩ mày là ông trời con hả? Bản mặt non mà hòng hù tao!”
“Mấy người có giỏi thì cứ ra tay đi, tui thề là tui thoát cái một.” Số Chín đáp ngay.
Gã kia phát cáu vì vẻ ba gai của Số Chín: “Tao biết quá rõ mày từ cái hóc bà tó nào chui ra chứ! Mày đâu ngờ chứ gì! Tụi ta biết tất cả rồi!”
“Thanh tra Purdy!” Đặc cảnh Walker ra lệnh: “Anh cất súng đi. Ngay!”
Viên thanh tra hạ nòng súng và tôi quyết định ‘quậy’ chút chơi. Tôi nghĩ chắc mình chịu ảnh hưởng của anh chàng Số Chín này mất rồi. Dùng trí lực, tôi giằng khẩu súng khỏi tay gã ta rồi quăng ra sau xe. Khẩu súng choảng vào cửa rồi rơi xuống sàn nghe một tiếng loảng xoảng. Vừa kịp gập người lại thì gã đó ngã bổ vào tôi, vai phải đập vào thành lồng kính. Dùng trí lực, tôi xiết kẻ đó vào cái lồng.
“Đồ chó đ…”
“Ùa, ngài không biết đi xe là phải luôn cài đai an toàn hả, thưa ngài Pretty?” Số Chín cười ha hả. 1“An toàn là trên hết! Đây nè, cầm cái đai của tui xài đỡ nè. Nhích vài bước là tới rồi.”
Gã thanh tra Purdy quát: “Tụi bây giở trò gì đó hả. Khôn hồn thì ngưng ngay.” Nét mặt gã cố nặn ra vẻ dữ dằn nhưng chẳng dọa nổi ai.
Tôi chúi người ra trước, dễ dàng bứt tung đai da ghì trên đầu. Giờ cuộc chơi đã tới hồi kết: “Thanh tra Purdy, ông có biết Sam Goode đâu không?”
“Sam trong tay tụi tao.” Đặc cảnh Walker hướng về tôi đáp. Giọng mụ ta nghe vẫn bình thường nhưng mũi khẩu pháo cá nhân đã nhằm thẳng vào tôi.
Trong tích tắc, tôi chết sững vì tin này, đầu óc hoang mang khiến tôi vô tình thả lỏng Purdy ra và gã gục xuống lối đi.
Sam trong tay bọn người này. Vậy không phải Setrákus Ra đang hành hạ cậu ấy nơi hang động kia như tôi đã dùng phép thấu thị nhìn thấy? Cậu ấy thế nào rồi? Đang định hỏi nơi Sam bị tạm giam thì tôi thấy nòng khẩu pháo cá nhân trên tay mụ Walker chớp lóe. Ánh sáng hai màu đỏ và đen, không phải màu xanh.
Mụ nhăn nhở cười khi thấy nét hoảng loạn trên mặt tôi: “Nếu mi số đỏ đợt này, John Smith, hay dù mang bí danh là gì đi nữa, ta sẽ cho coi cảnh thằng Sam chịu cảnh thẩm vấn đầy kỹ thuật ra sao nhé. Thêm một lần số đỏ nữa, thì sẽ được xem cảnh con bồ tóc vàng bé bỏng kia nữa. Nó tên gì vậy ta?”
“Ôôô, đồ khốn.” Số Chín thét. Tôi còn nghe thấy tiếng nghiến răng của cậu ta khi biết vở kịch sắp hạ màn. “Giờ mấy người dám chơi nước này rồi!”
Cả giây sau, tôi mới tìm lại được giọng nói. “Sarah!” Tôi thì thào. “Tôi biết cô ấy làm việc cho mấy người. Mấy người làm sao mà cô ấy chịu phản lại tôi?”
Thanh tra Purdy chụp lấy khẩu súng và ngồi lại. “Đùa hả? Con nhỏ đó đâu chịu mở miệng, dù tụi tao đã làm hết cách. Câm như hến. Đúng là đang trúng phải bùa yêu.”
Thêm lần nữa, tôi muốn chết nửa người. Cứ ngỡ rằng Sarah đã cộng tác với chính quyền đưa tôi vào bẫy. Tuần rồi khi gặp cô ấy ở thị trấn Paradise, biểu hiện Sarah lạ lắm. Nàng gặp tôi ở công viên nhưng sau đó lại hai lần nhận được những tin nhắn bí ẩn – vào lúc hai giờ sáng. Vài giây sau chúng tôi bị bao vây rồi đánh bại. Còn lý do nào rõ rệt hơn nữa đâu! Nhất định vấn đề ở hai mẫu tin nhắn kia; là cảnh sát. Nếu không làm sao họ biết vị trí của Sam và tôi. Khốn thật! Giờ tôi không biết phải nghĩ tiếp thế nào nữa. Và, em còn thương tôi sao?
“Cô ấy đâu?” Tôi cao giọng hỏi.
“Xa, xa lắm.” Đặc cảnh Walker đáp, vẻ như đang giễu cợt tôi.
“Chuyện tầm phào, đồ ngốc!” Số Chín chặn họng tôi. “Nhìn rộng ra! Phải nhìn tổng quát, John! Cô ta không có sao đâu! Sam cũng vậy.”
Tôi phớt lờ Số Chín, biết nhà chức trách Hoa Kỳ đang tạm giữ Sam và Sarah, tôi quyết định phải tìm hai người. Tôi đang tính nước đi tiếp, đang cân nhắc nên hỏi câu nào thì chợt thấy Bernie Kosar khẽ cào trong túi quần.
Tới lúc mình đi rồi, cu cậu nói. Mình bắt người đàn bà này dẫn tìm Sam và Sarah.
“Số Chín này,” tôi gọi. “Cậu sẵn sàng thoát ra chưa?”
“Trời, rồi thưa ngài. Lúc nào chả sẵn sàng. Tui muốn đi tè lắm rồi.”
Đặc cảnh Walker hết liếc tôi lại nhìn sang Số Chín rồi quay lại tôi, lúng túng không biết chĩa súng vào ai nên nòng súng quay tứ lung tung, hết nhắm tôi lại nhảy sang Số Chín. Thanh tra Purdy nhảy dựng lên và cũng cùng phản ứng. Người lính gác cuối xe cũng chĩa mũi súng trường vào hai đứa.
“Đứa nào cục cựa, cứ bắn, tránh chỗ nhược là được.” Thanh tra Purdy gầm lên rồi kề vai sát cánh cùng mụ Walker.
Bernie Kosar nhảy khỏi lòng tôi rồi bò lên cánh cửa kính. Cu cậu vỗ cặp cánh gián bé tí ra hiệu sẽ đếm đến năm.
“Số Chín!” Tôi gọi.
“Tui đếm đến ba là đủ!” Cậu ta đáp lời.
Mụ Walker bắt đầu quát tháo bắt chúng tôi im lặng. Chiếc vòng tay rung lên, như ngàn mũi kim đâm xói vào cổ tay nhưng tôi lì ra. Bao nhiêu gông cùm trên người Số Chín chợt bị bứt ra nhẹ nhàng, và cậu ta đứng dậy. Tôi cũng thế tuy có phần chật vật hơn. Số Chín co chân đá tấm kính dẻo văng bật khỏi khung. Vừa bước ra, cậu ta bị tên lính gác lập tức nhắm bắn. Số Chín mỉm cười, tay khẽ vươn ra chặn loạt đạn đang bay rồi hạ tay thả chúng rơi lả tả xuống sàn.
Cậu ta nhìn tôi: “Bồ tèo, cần tui giúp một tay không?” Cậu ta đạp cánh cửa lồng của tôi. Tôi vừa bước ra thì Bernie Kosar chui ngay vào túi quần.
Trước khi gã lính gác kịp phản ứng, tôi dùng trí lực hất tung hắn lên trần, vặn khẩu súng cong vòng thành mớ sắt vụn. Mụ Walker và viên Thanh tra Purdy cầm hai khẩu pháo cá nhân bắn ngay về chúng tôi, nhưng Số Chín đã chặn hết những luồng ánh sáng vọt ra nơi nòng súng kia. Cậu ta cười cười, lắc lắc ngón tay ra hiệu bảo không nên động thủ: “Thôi đủ rồi. Giờ mới biết đá biết vàng!” Dứt lời cậu ta quay sang tôi: “Chuẩn bị nè John. Một cú xoáy hết tốc nha.”
Chiếc xe tải ngay lập tức bay tốc khỏi mặt đường rồi lăn tròn. Ngay tức thì, Số Chín chụp lấy tôi kéo lại chờ đến lúc tôi gượng kịp người. Hai đứa tốc lên trong xe ở mạn trái, như những chú chuột tinh nghịch chạy tròn trên bánh xe luôn kịp giữ phương ngang trong khi chiếc xe tải không ngừng lăn tít. Tiếng sắt thép kêu lạo xạo vang khắp xung quanh, bắn vụn mạt sắt rào rào vô hai đứa. Cả ba kẻ kia giờ chẳng khác ba đống giẻ rách bị quăng giật khắp nơi. Cả chục chiếc xe cảnh sát tháp tùng vội vã thắng rít trên đường và bật còi hụ inh ỏi.
“Nè John,” Số Chín vẫn tỉnh rụi.
“Sao hả?” Vừa hỏi, tôi vửa cố xoa dịu cảm giác chóng mặt vì bị quay tít mù trong xe. Cả hai đứa đều hướng mắt về mấy cái xe cảnh sát chớp lóe trong ánh sáng báo động.
Cậu ta bước về phía xe tải và tôi làm theo: “Mình phải lấy lại hai chiếc Hộp, cậu ngốc à, và làm y lời Bernie Kosar rồi đưa mụ này đi.”
“Nhất trí.” Tôi khẽ vỗ nhẹ túi quần như muốn chắc rằng BK vẫn đang ở trong.
“Chuyện đó thì cậu lo đi, để tui xử mấy cái này cho.” Dứt lời, Số Chín dùng trí lực nhấc hai chiếc xe cảnh sát lên khỏi mặt đất, đám người trong đó chen nhau thoát ra rồi chạy thục mạng.
Tôi lao nhanh về phía chiếc xe tải, lúc này đang bốc khói trong một cái mương. Tôi nhảy vào trong, tránh người lính gác cùng viên Thanh tra đang rên rỉ trên sàn xe, lục tìm ngay hai chiếc Hộp. Đặc cảnh Walker ngồi trên đống đổ nát vốn trước là băng ghế, đang sửng sốt nhìn bệt máu trên bàn tay. Mớ tóc đỏ rũ rượi xõa xuống vai, trên gương mặt là một vết cắt dài. Khẩu pháo cá nhân của bọn Mog giờ vỡ vụn văng tung tóe dưới chân. Thu dọn xong hai chiếc Hộp, ôm vào người, tôi đè gối lên ngực mụ ta – đang lom lom nhìn tôi – thẳng thừng ra lệnh: “Mau theo chúng tôi.”
Mụ ta mở miệng định nói thì một dòng máu ộc ra và tôi phát hiện một mảnh kim loại nhú khỏi vai. Tôi đặt hai chiếc Hộp xuống, đỡ lấy mụ nhưng Đặc cảnh Walker bật rên và lại ho ra máu. Tôi đành thả mụ xuống, sợ nếu tiếp tục cử động máu sẽ chảy ra thềm và mụ ta chết ngay mà không kịp hỏi nơi giam giữ Sam và Sarah.
“Hai người bạn tôi ở đâu?” Tôi hỏi. “Cho tôi biết ngay. Bà sắp chết rồi, còn tôi phải cứu trái đất này và cả mấy người bạn nữa. Nói mau, Sam và Sarah đâu?”
Đầu của Đặc cảnh Walker gục xuống, cặp mắt xanh mở trừng như mới lần đầu gặp tôi. Tiếng súng bên ngoài đang áp sát. Một câu hỏi thì thầm vọng lên: “Cậu… là… người… ngoài… hành … tinh!”
Tôi điên tiết dộng tay vào thành xe tải: “Đúng vậy. Nhưng tôi đến nơi này là để giúp trái đất nếu như người nơi này chấp thuận. Giờ, không còn thời gian dông dài nữa, cả hơi thở cũng chẳng còn mấy, vậy hai người bọn họ đâu? Washington hả?”
Hơi thở kia mong manh như khói, hình như chủ nhân đã không còn thấy và nghe được tôi. Tôi đang vuột mất bà ta trong tay. Để mất mà vẫn chưa biết nơi Sam và Sarah giam giữ. Giọng tôi chợt nhẹ hẫng: “Cho tôi biết đi, làm ơn đi.” Ánh mắt hai bên chạm nhau, và tôi hiểu đã tác động được mụ ta.
Miệng của Đặc cảnh Walker há ra định nói, nhưng phải cố gắng vài lượt mới thốt ra ít lời đứt quãng: “Tây… ở…” rồi ngưng bặt, đôi mắt nhắm nghiền. Đôi bàn tay đẫm máu của mụ xiết lại rồi buông thõng; cả thân thể trở nên mềm oặt.
“Đừng! Khoan đã!” Tôi điên cuồng chụp chiếc Hộp, mở ra tìm viên đá trị thương. Trong đầu xoay cuồng chỉ một ý nghĩ: nếu chữa trị kịp, tôi sẽ biết chỗ Sam và Sarah. Vừa đặt tay lên khóa chiếc Hộp, chưa kịp mở thì một nhóm sĩ quan nhảy lên xe tải, súng lăm lăm.
“Lui khỏi nữ Thanh tra! Mau! Không thì ta bắn ngay! Nằm xuống đất! Tay giơ sau lưng! Nhanh!” Họ liên tục đưa ra mệnh lệnh, nhưng tôi không thể nghe theo. Tôi cần có viên đá trị thương ngay. Tôi cần nghe điều sắp nói kia. Thò tay mở chiếc Hộp, tôi nghe những viên sĩ quan thét toáng: “Giơ tay lên! GIƠ TAY LÊN! GIƠ TAY LÊN!” Nhưng tôi vẫn lục tìm trong chiếc Hộp.
Tôi nghe một tiếng đạn nổ rồi liên tục cả chục viên tiếp theo. Khi cơn mưa đạn phủ lên người, cổ tay như bị kim chích, nhói hơn mọi lúc. Nhưng cảm giác đau không còn, chiếc vòng đeo tay bắt đầu bung ra, che phủ toàn cánh tay bằng một lớp vỏ chất liệu màu đỏ rồi bật xòe ra như một cái dù. Tôi không rõ chuyện gì đang phát sinh và cũng chẳng quan tâm. Tôi chỉ nghĩ đến hòn đá trị thương và cơ thể rũ rượi mất sinh khí của Đặc cảnh Walker đang nằm sát bên, nhưng lại bất lực không thể cứu chữa. Bất chợt, cả người tôi được một tấm khiên cao sáu bộ che chắn, phủ toàn bộ từ đầu đến chân nên bao nhiêu đạn đều dội vào khiên.
Một tràng đạn vừa dứt, tiếng đầu đạn đập vào khiên nghe đồm độp. Vài phút sau, tiếng đạn thưa thớt, nghe như tiếng bắp rang sau cơn cao trào. Khi tiếng súng tạm ngưng, lớp chất liệu màu đỏ kia cũng thu lại thành lớp vỏ bao tay và co rút thành chiếc vòng đeo tay, hoàn toàn tự động không cần tôi điều khiển. Tôi nhìn cánh tay, chưa hết kinh ngạc vì hiệu quả cao cũng như sự chính xác về mặt thời gian tác động của chiếc vòng.
Đặc cảnh Walker vẫn nằm bất tỉnh dưới chân tôi. Đám sĩ quan mới vừa leo len chiếc xe tải, thế mà phút chốc tôi đã nghe thấy tiếng súng nổ bên ngoài xe. Đầu tóc tôi bị giằng xé vì hai ý nghĩ: tìm hòn đá trị thương cứu Đặc cảnh Walker hay chạy ra ngoài tiếp tay Số Chín. Tôi muốn cứu tỉnh mụ ta vì muốn nghe rõ nơi Sam và Sarah bị giam giữ, nhưng tôi cũng không thể để mặc Số Chín một mình chống kẻ thù. Cuối cùng tôi quyết định tạm gác chuyện cấp cứu lại, Đặc cảnh Walker đã nằm đây rồi còn khả năng nào chạy lung tung đi đâu, chỉ còn chút hy vọng là mụ ta đừng chết quá sớm. Hai tay cầm chiếc Hộp, tôi chạy vọt ra ngoài. Đập vào mắt tôi là những viên sĩ quan phe kia đang vội vàng lẩn trốn. Tôi không biết Số Chín đã nặng hay nhẹ tay thế nào trong lúc tôi thăm dò tìm hiểu thêm công năng chiếc vòng, nhưng nhìn tình hình cũng biết các vị này đang hết sức kinh hoàng.
“À, Số Chín hả?” Tôi gọi với lên. “Cậu đã làm gì họ vậy?”
Cậu ta cười cười. “Thì dùng trí lực cho họ bay lên không chừng ba chục bộ thôi mà. Sau đó họ được chọn một trong hai: bay cao hơn hay chạy xa thêm. Tôi cũng phải phục trí tuệ của họ, cậu thấy vậy không?”
“Có vẻ họ đã có quyết định chính xác.” Tôi phụ họa.
“Này, tôi tưởng cậu mang theo mụ kia đi chung chứ?” Số Chín chợt hỏi.
“Mụ ta vẫn ở trong xe đấy. Bất tỉnh rồi, tôi đang định tìm hòn đá trị thương nhưng vội chạy ra phụ cậu một tay trước.” Tôi đáp.
“Cậu ngốc, lại còn phí công lo cho tôi nữa à? Ta cẩn mụ ta chỉ đường cứu người mà! Cậu lúc nào cũng chỉ muốn đi cứu mấy người bạn kia, chứ có chịu đi chỗ nào khác đâu! Còn nhớ không?” Số Chín cầm một khẩu súng trường lên bắn vào không trung. “Vô đón bả đi. Tôi chờ đây cho, sẵn dịp vầy vọc mấy cái món súng ống một tí.”
Đám cảnh sát vẫn tiếp tục thoái lui, vài người núp sau thân cây bên kia đường. Số Chín chĩa mũi súng phía trên đầu họ. Khẩu súng giựt vào bả vai cậu ta và đạn xuyên thủng mấy cành trên cao. Khi quay lưng vào xe tải, tôi nghe tiếng cậu ta tắc lưỡi, khoái chí.
Tôi mở chiếc Hộp lấy hòn đá trị thương ra rồi chui vào trong xe xem người đàn bà kia thương tích nặng nhẹ ra sao.
Trong xe trống rỗng. Tôi nhìn quanh quất như thể người đàn bà kia đã gượng dậy được rồi rúc vào một xó nào đó trong xe. Tôi bối rối đến cực độ trước những gì đập vào mắt – chính xác hơn là bối rối vì không có gì để đập vào mắt. Không một bóng người. Cách đây vài phút sàn xe còn lây lất mấy cái xác, giờ đã không cánh mà bay. Chết tiệt thật!
Tôi điên tiết với chính mình. Có ngờ đâu mình lại làm hỏng mọi thứ. Không những chưa kịp biết chỗ giam giữ Sam và Sarah, giờ lại còn một cảm giác đáng ngại là đối phương Purdy cùng Walker lại vẫn đang bình yên đứng ngạo nghễ bên ngoài kia.