Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Sáu

❊ ❊ ❊

Đầu tôi đang gác trong lòng Sarah Hart, một Sarah thực, bằng xương bằng thịt, và cô nhè nhẹ vuốt tóc tôi. Tôi mở mắt nhìn trần nhà – vô hồn. Tôi với tay lên sờ cổ. Dấu cắt ăn sâu vào thịt, chạy quanh cổ. Tôi muốn đứng dậy nhưng những giẽ sườn bầm tím cùng hai đầu gối vẫn đau nhức nên đành chịu.

Lúc này tôi rất hổ thẹn vì chỉ một chiêu, Setrákus Ra đã hạ gục tôi không thương tiếc: trước sức mạnh của hắn, tôi chỉ như chuồn chuồn lay cột sắt. Tới giờ, không ít tên Mogadore dù trang bị đến tận răng vẫn bị tôi hạ gục: chính tay tôi dùng trí lực đánh tan cả người cùng vũ khí. Từ lúc tiếp nhận được Biệt Năng, trong người tôi lúc nào cũng hừng hực ngọn lửa tiến công, tấn công không khoan nhượng, không chút sợ sệt, bất kể đối thủ là ai, cấp bậc nào. Chuỗi bất bại không còn nữa. Gã Setrákus Ra quần tôi ra bã, nắm sợi dây chuyền, thít cổ tôi mà quay tôi như dế. Tôi không phản công được một đòn, dù chỉ là một cái cào nhẹ. Biệt Năng còn bị hắn vô hiệu hóa. Tôi đã có cơ hội tiếp cận Setrákus Ra để giết hắn, cứu lấy hành tinh Lorien rồi kết thúc cuộc chiến. Thế nhưng giờ tôi bị đập một phát chết tan như một con muỗi nhép.

“Số Sáu ơi! Cậu có thể cho tôi biết John còn sống không?” Sarah thận trọng dò hỏi. “Tôi biết cậu đang đau lắm, nhưng cậu cho tôi biết chút tin tức được không?”

“Còn. Vẫn còn sống.” Tôi thì thào và cảm thấy một tiếng thở dài nhẹ nhõm phả vào người.

Sau một lát, cô ta lại hỏi: “Cậu có đỡ hơn không?”

“Tôi cũng không rõ.” Đáp xong, tôi quay đầu để có thể nhìn vào đôi mắt mệt nhoài của cô ta. Tôi cố mỉm cười. Tôi đã kiệt sức. Mí mắt muốn sụp xuống khi miệng gắng nói vài lời: “Hắn đã biến thành cậu. Hắn đã lừa tôi, khiến tôi nghĩ hắn là cậu, tên quái vật.”

Sarah nghe những lời này không chút bối rối. Cô ta lắc đầu rồi nhìn lảng sang chỗ khác: “Tôi biết. Hắn đã cho tôi xem. Cách đây mấy hôm, hắn vào phòng giam tôi. Khi ấy, tôi còn tưởng hắn định đưa tôi quay lại căn phòng nơi mà…” Giọng cô ta lạc hẳn, nên phải hắng giọng mấy tiếng mới nói tiếp: “Căn phòng ấy đầy máy móc và những bóng đèn cao áp. Ở đó, tôi như phát khùng, đụng cái nào cũng thấy đau đớn. Không biết phải giải thích thế nào nữa! Nhưng không, hắn không bắt tôi đi đâu cả. Hắn cứ đứng trong phòng, không nói không rằng. Sau đó, hắn có điệu bộ như đang lừa ai đó, người như co quắp. Người hắn bắt đầu rút nhỏ, nhỏ lại và rồi ầm một tiếng, hắn biến thành giống hệt tôi, như chính chiếc bóng của tôi hiện trong gương. Khi hắn cất tiếng, không phải là giọng chính của hắn. Là giọng tôi. Tôi cố chống lại, cào xé hắn, nhưng kết quả bị đánh tan nát… Rồi thì, sau đó khi đứng dậy được là lúc tôi thấy cậu bị ném vào đây.”

“Tôi cũng bị cho hắn vào tròng.” Tôi cố cười, nhưng tiếng cười nghẹn mãi trong cổ họng. “Thôi, không sao đâu. Chuyện chưa đến nỗi. Cảm ơn cậu.”

“Ừm, không có gì.” Cô ta cúi xuống mỉm cười với tôi, và tôi đoán khi nãy chắc cô ta cũng kinh hãi lắm. Phút đối mặt ấy là lúc đáng sợ nhất, tuy số mệnh ngay khi tôi sinh ra và cả điều kiện sống cũng như tập luyện sau này đều nhắm vào mỗi một mục tiêu: chiến đấu chống bọn Mog. Đó là cuộc sống của tôi, hoàn toàn không phải của Sarah.

“Tôi có điều chưa rõ. Tại sao hắn biết cậu tận chân tơ kẽ tóc vậy? Tại sao hắn lừa tôi vào tròng được lâu đến thế?”

“Bọn chúng biết toàn bộ rồi, Số Sáu ạ.” Cô ta đáp, giọng nghiêm trọng như phủ một màu tang tóc.

Tôi chậm chạp lăn người khỏi lòng Sarah, nằm hẳn xuống đất. Những giẽ sườn gào thét van xin tôi nằm yên, nhưng tôi vẫn nhỏm dậy. “Cậu nói vậy là sao? Toàn bộ gì hả? Toàn bộ về ai? Cậu biết những gì? Biết bao nhiêu về chuyện này?”

Sarah lảng tránh mắt tôi, chần chừ cả phút mới đáp: “Tôi biết ít lắm, nhưng có bao nhiêu tôi cũng khai hết cả rồi. Bọn họ bắt tôi vào căn phòng đó hoài, trói rồi dốc ngược tôi xuống, tiêm thuốc vào người nữa. Họ có mấy câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, hỏi đi hỏi lại, đến một lúc tự nhiên tôi cứ mở miệng khai ra hết thảy, bất kể đầu tôi cố cưỡng lại. Nhưng tôi không cưỡng lại nổi.” Sarah lấy tay che mắt khóc. “Tôi khai toàn bộ với họ hết rồi, lặp lại toàn bộ những gì chúng tôi đã nói chuyện, chính xác từng từ một.”

Tôi ngồi dựa lưng vào tường, cơn đau lan khắp cơ thể. “Nếu John gặp phải Setrákus Ra,tưởng lầm đó là cô, vậy tôi cũng không biết hậu quả sẽ kinh khủng đến chừng nào.”

Giọng Sarah chợt vang khiếp đảm: “Vậy chúng ta phải thoát ra khỏi nơi này! Chúng ta phải ngăn anh ấy lại! Có cách nào cảnh báo John không?”

“Tôi không dám chắc mình đủ sức thoát khỏi nơi này.”

Cô ta sốc nặng, hỏi lại: “Cái gì? Tại sao?”

Tôi lảo đảo đứng dậy, tay vẫn bịt hai mạn sườn. “Tôi vừa gặp Setrákus Ra, vì thế tôi đang tìm một cơ hội khác tiêu diệt hắn. Hắn chưa định giết tôi, vậy tôi sẽ giết hắn.” Những lời này nghe sẽ còn đe dọa hơn nếu giọng tôi không run run, tuy nhiên, lại đúng chất của tôi.

Sarah đứng sững, và lúc này tôi mới có dịp nhìn cô ta kỹ hơn. Khuôn mặt nhem nhuốc, bầm dập, mái tóc vàng xơ xác ngang vai, nhưng vẫn không giấu hết vẻ đẹp. Gấu áo khoác rách tả tơi, tất giày không có. Lúc này, người cô ta khẽ run. Mắt Sarah trợn trừng nhìn tôi, chưa hết vẻ nghi hoặc: “Cậu xem lại mình đi, Số Sáu. Người cậu thương tích tùm lum. Bị thương nặng thực sự đó. Cậu biết mình mới nói những gì không? Một mình chống lại kẻ kia là chuyện điên rồ. John nhất định sẽ đến đây, đợi anh ấy đi! Làm ơn nghe lời tôi đi mà! Nhất định anh ấy sẽ tới, sẽ cứu chúng ta, cả Sam nữa. Tôi biết anh ấy sẽ thế mà.”

“Sam ở đây hả? Cậu chắc không? Cậu thực sự nhìn thấy cậu ấy?”

Sarah nghiến chặt răng. “Có một lần, bọn họ ném cậu ấy vào chung phòng giam với tôi. Khi ấy, Sam bất tỉnh, người bị đâm chém mấy nhát, cơ thể bầm dập. Y hệt tôi.” Dường như sức lực trong người cạn dần, giọng Saarh nhỏ lại: “Nhưng tôi biết mình không dám tin những gì mình vừa thấy tận mắt và nghe tận tai nữa.”

Hình ảnh Sam đẫm máu ngay trong gian phòng này khiến lòng tôi quặn xót, điên cuồng. Chuyện gì đã xảy ra trong hang động của bọn Mog? Tôi đấm vào tường một phát, thực sự ngạc nhiên khi thấy một mảnh vỡ ra. Tôi đã khôi phục lại sức lực. Không còn cảm giác đau đớn nữa. Biệt Năng đã khai mở trở lại. Nhìn thẳng vào mắt Sarah, tôi hỏi từng chữ: “Sarah, có phải tối hôm đó, cậu đã trao John vào tay cảnh sát không? Cậu phải thành thực với tôi.”

Không chút ngập ngừng, cô ta đáp: “Tuyệt đối không. Tôi yêu anh ấy. Đúng là tôi có phần bối rối, lúng túng trước các sự việc, và phải mất không ít thời gian mới quen được vấn đề. Nhưng bảo tôi phản bội lại mọi người ở đây, nhất là John, thì tôi nhất định không làm.”

Nhìn đôi mắt ầng ậc nước mắt, tôi biết cô ta đang nói thực. “Cho dù cậu ấy không phải người trái đất, cậu vẫn yêu John à? Cậu không sợ sao?”

Sarah mỉm cười. “Tôi không biết phải cắt nghĩa thế nào nữa. Tôi không thể giải thích cặn kẽ tình yêu đã đem lại cho tôi những cảm xúc gì, đã chiếm hết bao nhiêu phần trong lòng tôi, đã cấp cho tôi bao sức sống. Nhưng tôi chỉ tâm niệm một điều: Tình yêu thực mãnh liệt và đẹp đẽ; đấy cũng là cảm giác tôi có được với John. Tôi yêu anh ấy và sẽ mãi yêu anh.” Dứt lời, cô ta đứng thẳng dậy, dáng vẻ cương quyết và mạnh mẽ hơn.

Niềm tin của cô ta khiến tôi xúc động, chợt tôi nhớ đến những chuyện xảy ra giữa tôi và John, nụ hôn và bao chuyện khác. Tôi không yêu John tới mức như Sarah. Rõ ràng, cô ta luôn trọn một niềm tin: John là đối tượng duy nhất dành cho cô ta, là cả một vũ trụ.

Tôi dịu giọng nói: “Tôi chợt nhớ lại đôi điều, chắc cậu cũng biết, về chuyến bay đến trái đất này. Khi ấy cậu ta và tôi cãi nhau rồi đánh lộn suốt.”

“Vậy hả?” Sarah hăm hở hỏi như muốn nuốt chửng từng lời tôi vừa kể.

“Ừ, cũng không phải đánh lộn dữ dằn chi cho lắm. Chỉ là xô té, hay giựt đồ chơi ấy mà!”

Chúng tôi cười vang, Sarah xiết tay tôi. Nhìn cảnh cô ta bị giam giữ tại đây do chúng tôi làm liên lụy tới, tôi cũng rất áy náy. Tôi nhất định không để Sarah phải chịu thiệt. Cô ta đã đặt trọn niềm tin nơi sứ mệnh của chúng tôi đang theo đuổi, vào thân nhân chúng tôi. Niềm tin này đang rực rỡ trên gương mặt kia. “Mình sẽ đưa cậu thoát khỏi đây, được không? Đưa cậu về bên John.”

Cô ta khẽ đáp: “Mình cũng mong được vậy.”

“Vậy giờ ta đi tìm Sam, cứu thoát khỏi nơi này luôn. Sau đó sẽ hội tụ cùng Số Bảy, Số Tám và bé Số Mười. Cả bọn sẽ cùng tìm ra Số Năm, sẽ kết thành đội hình chiến đấu hoàn chỉnh.” Đôi tay Sarah như đang truyền thêm cho tôi sức mạnh và nghị lực.

“Từ từ! Bé Số Mười hả? Chẳng phải các cậu có chín thôi?”

“Còn nhiều thứ cậu chưa biết lắm, toàn là chuyện gần đây bọn mình mới phát hiện.” Vừa nói, tôi vừa sờ vết cắt nơi cổ. Tuy còn đau nhưng cảm giác như đang lành lại. Tôi vẫn mơ hồ chưa rõ: Biệt Năng khôi phục được bao nhiêu?

Sarah ôm chặt lấy tôi, nhưng phải dừng lại ngay vì cánh cửa bật mở. Hơn chục tên Mog vũ khí lăm lăm bước vào chĩa súng vào tôi.

Sarah thì thầm qua vai: “Cậu biến vô hình rồi trốn mau đi!”

Tôi kiểm tra mấy giẽ sườn rồi xoay cần cổ. Thân thể đã đỡ hơn rất nhiều so với năm phút trước đây. Đã đạt yêu cầu. “Không. Mình sẽ chạy?”

Người phụ nữ tóc đỏ tôi thấy ở khu vườn khi nãy đang khập khiễng bước vào. Cánh tay bó bột lủng lẳng trước ngực, hai bên má dán đầy bông băng. Tôi không kềm nổi ước ao: Phải chi mình là tác giả những chiến tích đó! Bất kỳ kẻ nào hùa với bọn Mog mà đầy đọa những đứa trẻ như bọn tôi đều xứng đáng nhận những hình phạt như thế, thậm chí nặng hơn lại càng hay. Con người này có biết bộ mặt thật của bọn Mog? Có biết ý đồ sắp tới của bọn chúng? Người đàn bà cong cớn ấy, với đôi môi xám ngoét, trừng mắt nhìn tôi, ráng nặn nụ cười hỏi: “Thế ra, đây là kẻ sẽ đấu với Setrákus Ra đó à?”

Tôi bước tới đáp: “Phải. Bà là ai?”

“Ta là ai ư?” Nghe giọng nói, chắc con người này vẫn chưa hết kinh ngạc vì thấy tôi dám có những lời như thế. Phỏng chừng đây không phải loại người quen bị hạch hỏi thân phận dù dưới tình huống nào.

“Đúng đấy, tôi hỏi bà đấy. Đồ gà chết!” Ở đó mà tưởng tôi như bao kẻ khác, khiếp sợ trước uy quyền kia. “Giờ tôi hỏi bà một câu: Mấy người là những ai vậy? Mà bắt tay bọn chúng làm trò quỉ gì thế? Mấy người có biết kế hoạch sắp tới của bọn Mog là gì không? Kế hoạch hoàn chỉnh của bọn chúng ấy? Là sẽ hủy diệt trái đất này, nhưng chỉ sau khi đã đoạt được vật chúng tôi đang săn đuổi mà thôi. Mấy người chẳng những nối giáo cho giặc còn chiến đấu chung chiến hào với bọn tàn ác đó nữa! Thế bọn chúng có cho mấy người biết lý do thực sự tại sao bọn chúng đến nơi này không? Thậm chí mấy người có gan đem những câu này ra hỏi bọn chúng không?” Lòng tôi đầy cuồng nộ pha lẫn sự tuyệt vọng. Tôi phải làm sao để con người này biết lắng nghe lời tôi nói? Bà ta cần phải hiểu chân tướng toàn bộ sự việc!

Nhưng vẻ mặt kia vẫn trơ khấc. “Tôi đã biết tất cả những điều cần thiết. Họ đến nơi này là vì các người đấy. Để được chúng tôi trợ giúp, họ cũng đã giúp đỡ chúng tôi có được những thứ cực kỳ quan trọng đến an ninh xứ ở này. Cô cũng nên biết chút tin mật này: Tôi đang săn lùng Số Bốn, đợi hắn và thằng bạn ngoài hành tinh ẽo ợt kia chui đầu vào rọ. Khi trước, bọn này đã cho hắn một phát đạn, rồi mấy bữa nữa là vén tay tóm gọn thôi.”

Sarah và tôi trao đổi ánh mắt. ‘Bạn ngoài hành tinh’ kia là ai? Chẳng lẽ John đã tìm thêm được một Chiến Binh Tinh Nhuệ?

“Vậy bọn Mog cấp cho mấy người những thứ gì?”, tôi chất vấn.

“Trước hết là mấy thứ này.” Vừa nói, mụ kia vừa chỉ khẩu pháo cá nhân do bọn Mog chế tạo. ‘Chúng tôi được cung cấp những thứ này. Hàng ngàn và hàng ngàn kiện vũ khí tối tân do nền văn minh ngoài trái đất chế tạo. Trên trái đất này, không quốc gia nào đủ khả năng làm ra chúng, các quốc gia đối đầu với Hoa Kỳ cũng không có được. Nhờ nắm vững công nghệ này, Lầu Năm Góc sẽ vượt trước quân đội các nước khác một khoảng cách đến cả năm ánh sáng. Xứ sở này sẽ bất khả chiến bại.” Tôi không kềm nổi vẻ kinh tởm, nhưng mụ ta chẳng để ý nên vẫn tiếp tục huênh hoang: “Setrákus Ra cũng đã cung cấp cho chính phủ chất iridium, chất này cực hiếm trên trái đất, nhờ thế công nghệ Hoa Kỳ sẽ có vô số bước đột phá, đem lại lợi nhuận hàng tỉ Mỹ kim. Ngoài ra, chính phủ Mỹ cũng rất quan tâm tới những hành tinh có sự sống trong vũ trụ, và phía người Mogadore sẵn sàng chia sẻ thông tin về vấn đề này.” Nói xong, mụ ta hơi khuỳnh tay trước mặt, ưỡn ngực đắc thắng.

“Vậy bọn chúng có nói với mấy người chúng sẽ làm gì khi phát hiện các hành tinh có sự sống không?” Tôi huỵch toẹt luôn: “Bọn chúng sẽ hủy diệt tất.” Tôi mắng thẳng vào mặt mụ. “Mấy người rước hổ vào nhà rồi! Chúng tôi đây mới là người đang cố sức cản bàn tay ác độc của bọn chúng.”

“Đừng thừa lời nữa! Setrákus Ra đang đợi đấy. Đi nào. Lối này nè! Mau!” Mụ ta bước sang một bên nhường đường cho tôi.

Tôi biết mình dư sức xử trí người đàn bà này cùng toán lính kia. Nhưng làm thế khiến tôi phí thêm chút thời gian, không được sớm gặp Setrákus Ra mà hạ gục hắn. Tôi lên giọng mỉa mai: “Muốn giết mấy người lắm, nhưng thôi, để dành tặng Số Bốn cà các bạn khác. Gã kia đã muốn chết ngay thì đi mau nào!” Tôi đẩy vẹt con người kia qua một bên và bước khỏi phòng giam.

“Số Sáu!” Sarah gọi với theo: “Nhớ cẩn thận.”

Tôi bị áp tải đi dọc hành lang. Ra cửa này, vào cửa kia, cuối cùng tôi đã đứng trong một gian phòng lớn đến mức đủ sức chứa cả một đoàn chiến xa. Xứng đáng làm nơi tổ chức một trận chiến kinh điển.

Cánh cửa đóng sầm sau lưng và tôi nghe tiếng cửa khóa. Bên trong tối đen, tôi chỉ thấy nổi hai bàn chân trước mặt. Phía xa góc phòng kia thì khỏi nói. Tôi phỏng hướng giữa phòng lần tới, kiểm tra trí lực bằng cách thử như trước. Ước chừng đã đến giữa phòng, tôi dừng lại, nhắm mắt, quay người lại, dùng trí lực cảm nhận bầu không khí xung quanh. Tôi cảm nhận hơn hai mươi tên lặng lẽ vào phòng. Tôi đâm thất vọng. Vậy mà cứ ngỡ được đấu một trận tay đôi.

Khi mắt đã kịp điều tiết với bóng đêm trong phòng, tôi mở mắt. Phải chi có thuật nhìn thấu bóng đêm trong Biệt Năng của Marina. Nhưng thế này đã là rất khá rồi. Bọn lính Mog đang xếp hàng đứng sát bức tường phía sau. Quần áo chúng rách rưới, đen đúa, giày cũng đen, lưng đeo kiếm. Tuy vóc dáng chúng cao to hơn những tên tôi đã gặp, nhưng trước sau gì cũng phải chết tất trong tay tôi. Một cánh cửa bật mở và thêm một tiểu đội bước vào.

“Ê, cái quái gì đây? Setrákus Ra, lăn ra đây mau!” Tôi hướng lên trần nhà thét to, rồi quay lại nhìn, muốn toàn thể bọn Mog thấy được tôi, muốn chúng biết rằng trước mặt chúng không phải là một tên quỵ lụy chết nhát. “Vậy mà tao ngỡ mi muốn đối mặt với tao!”

Một mảng tường phía sau gian phòng chợt nổ tung và gã đầu lĩnh bọn Mog kia thình lình xuất hiện. Ba mặt dây chuyền đang tròng vào cái cổ kì dị kia. Tôi quyết tâm đoạt lại chúng. Setrákus Ra dang hai tay hét lớn: “Mày phải chiến thắng được những người này rồi mới xứng đáng được đấu cùng tao.”

Tôi đoán, mấy lời này là hiệu lệnh tấn công. Vì thế, ngay lập tức, bọn lính ùa lên, la thét loạn xị, điên cuồng xông tới. Tôi nhắm phía phải, dứt điểm từng tên, từng tên một.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.