Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai

❊ ❊ ❊

Hai ngày nay, không ít lần, tôi như một con thoi, giao thoa giữa hai miền: ý thức và ảo giác mệt mỏi. Tác động – về thể chất cũng như về tinh thần – của cánh đồng lực màu xanh bên ngoài ngọn núi của bọn Mogadore vẫn chưa chấm dứt, lâu hơn hẳn những gì Số Chín đã nói. Cứ vài phút, các cơ bắp lại co giật và nhói đau.

Tôi cố quên cơn đau bằng cách ngó quanh căn phòng ngủ bé nhỏ của căn nhà hoang đang xuống cấp kia. Có lẽ, Số Chín đã vớ phải một nơi ẩn nấp tệ nhất trên đời dành cho hai thằng. Thật không tin nổi mắt mình. Tôi nhìn mẫu hoa văn in trên lớp giấy dán tường màu vàng, trông như một đám kiến tụ quanh những vệt mốc. Trần nhà nứt nẻ như đang thở ra hít vào, phập phồng dồn dập với tốc độ chóng mặt. Một cái lỗ to lởm chởm xé toạc phòng ngủ ra khỏi phòng khách như có ai dùng búa tạ đập vào. Vỏ lon bia dúm dó vương vãi khắp phòng, lớp len tường bị súc vật cào xé nát. Không ngưng nghỉ, đập vào tai tôi là tiếng xào xạc của cây cối quanh nhà, nhưng vì yếu tim nên tôi không ngớt giật mình cảnh giác – đến bã cả người. Đêm qua, khi đang ngủ chợt thấy con gián đậu trên má, nhưng tôi chỉ còn chút sức tàn hẩy nhẹ nó đi.

“Thế nào, Số Bốn?” Tôi nghe tiếng từ phía bên kia lỗ hổng. “Cậu dậy chưa? Đã tới giờ ăn trưa, mà đồ ăn của cậu nguội hết rồi nè.”

Gượng người đứng dậy, đầu óc xoay mòng, tôi lảo đảo lê ra khỏi cửa, bước vào nơi chốn từng được gọi là ‘phòng khách’, rồi sụm xuống tấm thảm xám cáu bẩn. Tôi biết Số Chín đang ở đấy, nhưng tôi không mở mắt ra nổi để nhìn thấy cậu ta. Tôi thèm nhất lúc này là vùi đầu vào lòng Sarah hay lòng của Số Sáu cũng được. Đầu óc tôi hết tỉnh táo nổi.

Có gì âm ấm chạm vào vai. Tôi lăn ngửa ra thì thấy Số Chín dốc ngược đầu, đứng trên trần nhà nhìn tôi, mớ tóc đen dài của anh chàng xõa xuống, miệng nhai nhồm nhoàm và bàn tay nhẫy mỡ.

“Mình lại ở đâu đây?” Tôi hỏi. Ánh mặt trời chói chang xuyên qua cửa sổ khiến tôi phải nhắm mắt lại. Tôi cần ngủ thêm. Tôi cần gì đó, bất cứ thứ gì cũng được, giúp tôi thanh tỉnh đầu óc, hồi phục sức lực. Ngón tay lóng ngóng chạm vào mặt sợi dây chuyền. Hy vọng lần ra chút sức lực từ đây, nhưng đấy chỉ là một mặt dây chuyền lạnh lẽo áp vào lồng ngực.

“Phía bắc Tây Virginia.” Số Chín nghiến răng trả lời. “Hết xăng, nhớ chưa?”

Tôi thì thào: “Láng máng như vậy. Bernie Kosar đâu?”

“Ngoài kia. Nó lúc nào cũng lo canh gác. Đúng là con vật tuyệt vời. Số Bốn nè, kể tôi nghe, làm sao toán Chiến Binh Tinh Nhuệ bọn cậu sống ngon lành với cu cậu ấy vậy?”

Tôi bò vào góc phòng, tựa lưng vào tường. “BK sống với tôi từ hồi còn ở Lorien. Khi ấy tên anh bạn này là Hadley. Theo ý tôi, vì chú Henri thấy cần nên mang nó theo tới đây.”

Số Chín ném chiếc xương nhỏ xíu qua trần nhà. “Tôi cũng có một cặp Chimæra con. Quên mất tên tụi nó rồi, nhưng tôi vẫn nhớ mãi cảnh chúng loanh quanh trong nhà, cắn xé đồ đạc lung tung. Chúng đã chết, vì bảo vệ gia đình tôi.” Số Chín im lặng một hồi, nghiến răng trèo trẹo. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh chàng này ngoài vẻ mạnh bạo toát thêm một chút khí chất khác nữa. Nhìn thấy rất hay, tuy rằng đấy chỉ một phút thoáng qua. “Ít ra thì, đó là lời Cêpan của tôi kể lại.”

Tôi đăm đăm vào đôi chân trần của mình: “Cêpan cậu tên gì?”

“Sandor.” Anh chàng trả lời, người vẫn đang lơ lửng, chân bám trên trần nhà. Đôi chân đang mang đôi giày của tôi. “Lạ hết sức, tôi hoàn toàn không nhớ nổi lần cuối gọi tên chú ấy ra là khi nào. Có những ngày, tôi chỉ mường tượng được nét mặt của chú.” Giọng của Số Chín đanh lại và cậu cũng nhắm nghiền đôi mắt. “Nhưng tôi đoán chuyện tình là như vậy. Dù sao đi nữa, họ cũng đã chết rồi và chết là đã hết, tôi cũng đã tìm được những người khác để lấp vào khoảng trống này.”

Câu cuối cùng này khiến tôi sốc nặng. “Với chú Henri, khoảng trống này không thể lấp, chú Sandor cũng vậy. Những gì thuộc về Lorien lại càng không nữa. Trả đôi giày dùm cái.”

Số Chín co chân đạp rớt đôi giày xuống sàn, rồi bước đi trên trần nhà, lần xuống bức tường phía sau. “Không, dĩ nhiên là không có gì. Tôi biết chú ấy là cả một khoảng trống không thể lấp đầy. Cậu biết không, đôi khi nghĩ chú ấy như vậy, sự việc sẽ dễ dàng hơn. Sự thực chú Sandor là một Cêpan tuyệt vời đến kinh ngạc.” Lúc này Số Chín đã xuống sàn nhà và nghiêng người choàng về phía tôi. Tôi quên béng anh chàng này cao đến vậy. Khiếp thật! Tay cậu ta xòe ra trước mặt tôi một vốc gì đó, giống như món đang nhai nhóp nhép. “Cậu ăn một chút né? Muốn không? Tôi ăn còn bấy nhiêu.”

Nhìn thấy mà khiếp, bụng dạ tôi nôn nao. “Món gì vậy?”

“Thỏ xúc xắc nướng. Món thiên nhiên tuyệt hảo.”

Tôi không dám mở miệng trả lời, sợ mình phát ói. Tôi lảo đảo thoái lui về phòng ngủ, phớt lờ chuỗi cười nhạo sau lưng. Cánh cửa phòng ngủ bị vênh nên không đóng được, nhưng tôi cố sức khép chặt đến mức có thể. Tôi nằm xuống sàn, cuộn chiếc áo phông dày dài tay làm gối, và cố nhớ lại hoàn cảnh đưa đẩy tôi đến chốn này. Không còn chú Henri. Không còn Sam ở bên. Sam là người bạn thân nhất, và tôi không dám tin là chúng tôi đã bỏ cậu lại ở đó. So với một Sam với bao suy nghĩ thấu đáo, tinh thần giúp đỡ đồng đội, lòng tận trung vì mọi người thể hiện suốt mấy tháng trời ròng rã trong cuộc chiến – chạy vừa qua. Số Chín chỉ là số không. Anh chàng này chỉ được cái đầu cẩu thả, kiêu căng, ích kỷ và cộc cằn hết biết. Đầu tôi mưởng tượng lại hình ảnh Sam, hồi ở hang động chỗ bọn Mog, súng trên vai với cả chục tên Mog xung quanh đang ùa tới. Tôi không thể với tới cậu. Tôi đã không cứu nổi Sam. Lẽ ra tôi đừng nên mất thì giờ với Số Chín để mà quay lại với Sam. Cậu ấy có thể đã làm thế nếu đứng vào vị trí của tôi. Cả núi tội lỗi này khiến tôi tê dại, kiệt sức và quăng tôi vào giấc ngủ.

Trời tối. Tôi không còn nằm trong căn nhà trên núi cùng Số Chín. Tôi không còn thấy tác động của cánh đồng lực màu xanh nữa. Cuối cùng, đầu óc đã tỉnh táo, tuy rằng tôi vẫn không biết đây là nơi nào, làm sao tôi đã đến được nơi này. Khi hét to cầu cứu, tôi không nghe nổi tiếng mình dù cảm nhận thật rõ môi đang cong lên. Tôi lao lên, tay đưa trước mặt. Lòng bàn tay chợt lấp lánh ánh sáng từ chiếc Lumen. Thoat đầu, ánh sáng yếu ớt, liền sau đó lóa thành dòng mạnh mẽ.

“John ơi.” Một tiếng thì thầm khàn khàn gọi tên tôi.

Tôi vụt tay quanh mình để đoán nơi đang đứng, nhưng chút ánh sáng này chỉ hé lộ một khoảng đen trống rỗng. Tiếng thì thào kia cứ vọng mãi tên tôi. Giọng nghe rất trẻ và hoảng loạn. Rồi sau đó là một giọng khác, gầm gừ giật cục, sủa ầm ĩ.

Những giọng này nghe càng rõ hơn. Là của Sam, người bạn đã mất tích của tôi và Setrákus Ra, kẻ thù tệ nhất trên đời này. Rõ ràng tôi đang ở cạnh căn cứ bọn Mog, thấy rõ cánh đồng lực màu xanh, căn nguyên cơn đau nhức vô hạn. Không hiểu vì sao tôi biết hiện mình đã được miễn nhiễm, và không chút chần chừ, tôi băng ngang. Đang vượt qua, tôi chợt giật mình bởi những tiếng thét chấn động – không phải của tôi, tiếng của Sam! Giọng thét vang đầy đau đớn, ong ong đầy đầu ngay khi tôi đặt chân tiến vào bên trong ngọn núi và chui dưới những địa đạo ngoằn ngoèo như mê cung. Còn sót lại nơi đây là chút dấu vết thành than của trận chiến vừa qua, khi ấy tôi đã ném một quả cầu lửa xanh vào những bồn xăng dưới chân núi, mở ra một biển lửa cháy kịch liệt thốc lên trên. Tôi băng ngang đại sảnh tối om trống hoác và những bậc ánh sảnh xoáy hình trôn ốc. Tôi đặt chân lên chiếc cầu đá uốn cong nơi Sam và tôi từng khoác áo tàng hỉnh ghé qua hồi gần đây. Đi, đi mãi, vượt qua không biết bao nhiêu nhánh rẽ cùng hành lang, day dứt mãi khôn nguôi vì tiếng thét chấn động của người bạn thân nhất.

Tôi biết rõ hướng mình đi. Nền đất thoai thoải dẫn tôi đến một không gian rộng đầy những phòng giam.

Tất cả đang có mặt ở đây. Setrákus Ra đang đứng ở vị trí trung tâm. Hắn to dềnh dàng và trông tởm lợm. Còn bên kia là Sam: bị giam trong một lồng nhỏ hình cầu. Xác thực đấy là bong bóng đọa đày do chính hắn tạo ra. Hai cánh tay của Sam bị xoáy vặn lên cao, hai chân bị cùm xích dạng ra. Một đống ống nhỏ dài nhỏ từng giọt một thứ chất lỏng nóng hỏi nghi ngút lên khắp người Sam. Dưới lồng cầu còn đọng vũng máu của Sam – đã khô cạn.

Còn mười bước chân nữa, tôi ngừng lại. Setrákus Ra như nhận ra tôi bèn quay đầu lại. Ba mặt dây chuyền của hành tinh Lorien do hắn cướp lấy sau khi giết những Chiến Binh Tinh Nhuệ chưa trưởng thành đang toòng teng trên cần cổ bự xự của gã. Vết thẹo quanh cổ phập phù một dòng năng lượng tà ác.

Setrákus Ra gầm lên, “Lỡ cơ hội gặp nhau rồi.”

Tôi mở miệng nhưng thốt không ra tiếng. Đôi mắt biếc của Sam hướng về phía tôi, nhưng không chắc cậu ấy có nhận ra tôi hay không.

Thứ chất lỏng nóng hổi chết tiệt kia trào ra thêm, nhỏ lên khuỷu tay, ngực, đầu gối và bàn chân Sam. Một dòng nước sền sệt tưới vào má cậu rồi lăn xuống cổ. Trước cảnh Sam bị hành hạ đau đớn, cuối cùng tôi đã tìm lại được tiếng nói của chính mình.

“Thả cậu ấy ra mau.” Tôi thét to.

Ánh mắt của Setrákus Ra cứng lại. Những mặt dây chuyền trên cổ hắn lóe lên, và tấm của tôi cũng cảm ứng được nên lóe đáp trả. Viên ngọc bích Ánh Sáng của Lorien dưới da tôi chợt nóng dãy rồi vụt bốc cháy. Biệt Năng đã kích phát. Tôi để dòng lửa bò dọc hai vai.

“Ta sẽ tha nó nếu như ngươi dám quay về ngọn núi này chịu đấu cùng ta.”

Tôi liếc vội Sam, cậu ta không chịu nổi những trận đòn thù, giờ đã ngất đi, gục đầu xuống ngực.

Setrákus Ra chỉ tấm thân kiệt quệ của Sam tiếp tục: “Ngươi tính đi. Nếu ngươi không dám tới, ta sẽ giết nó rồi tiếp tục giết tụi bây, từng đứa từng đứa một. Ngươi dám đến thách đấu với ta, ta sẽ tha chúng một mạng thừa.”

Tôi nghe một giọng thét váng tên tôi, bảo tôi phải tiến lên. Số Chín. Tôi ngồi xuống thở dốc, mắt trợn trừng. Toàn thân bóng nhẫy mồ hôi. Nhìn chăm chăm xuyên qua lỗ hổng xé tường, tôi mất đến mấy giây mới làm quen được cảnh huống xung quanh.

“Đồ ngốc! Dậy đi!” Tiếng Số Chín vang lên từ phía bên kia bức tường. “Còn cả khối công việc đang chờ hai thằng đây.”

Tôi quì gối, tay lóng ngóng rờ quanh cổ tìm tấm lắc mặt dây chuyền. Tôi cố sức chà xát thật mạnh, cố ép tiếng của Sam bật ra khỏi đầu. Căn phòng bật mở. Số Chín đứng ở ngưỡng cửa, đang lau mặt bằng lưng bàn tay. “Anh bạn, chuyện nghiêm túc. Tom góp hết thảy. Phải rút khỏi đây.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.