Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Tám

❊ ❊ ❊

Khói mịt mù nhưng đã bắt đầu tan. Nằm trên sàn, tôi thấy hơn chục cái chân mang giày đen. Nhướng mắt lên, thấy thêm chừng đó họng súng đang chĩa vào đầu.

Mắt tôi dịch chuyển từ đôi giày lính màu đen nặng nề lên những cái mặt nạ phòng hơi ngạt, thử đoán xem đây là người trái đất hay bọn Mogadore. Có một nòng súng gí sát sọ tôi. Lúc bình thường, hẳn tôi sẽ dùng trí lực tước khẩu súng, quẳng sâu vào núi đến cả dặm, nhưng lúc này cơn đau từ chiếc vòng chợt kịch phát triển khiến tôi không thể tập trung. Có tiếng người nói, nhưng vì đầu óc không đủ sức tập trung nên tôi chẳng hiểu gì cả.

Tôi tìm một điểm tập trung để vượt qua cơn đau thì thấy Số Chín đang nằm rên rỉ trên thảm. Từ góc nhìn của tôi, cậu ta dường như khó thở; không cử động được cả tay lẫn chân nữa. Tôi muốn giúp cậu ta, nhưng khi gượng đứng dậy định dịch chuyển, tôi lãnh ngay một đạp. Tôi ngả ngửa và ngay lập tức một ống trụ dài đập vào mắt trái của tôi. Trong ống có cả trăm tia sáng quyện vào nhau thành một tia sáng màu xanh. Vũ khí của bọn Mogadore, đúng loại khiến tôi bị tê liệt đứng bên ngoài ngôi nhà đang cháy rụi hồi ở Florida. Mắt tôi lướt dọc theo khẩu súng và thấy một gã đàn ông mặc áo mưa bằng kaki. Hắn cởi chiếc mặt nạ ra để lộ một lọn tóc trắng cùng cái mũi khoằm mập mạp trông như bị đấm vỡ nhiều bận. Tôi cũng mong có dịp đấm cái mũi đó mấy phát thật lực.

“Đứng yên!” Hắn gầm lên. “Không tao bóp cò.”

Tôi liếc qua Số Chín, lúc này như đang hồi phục. Cậu ta ngồi dậy, nhìn quanh, cố gắng trấn tĩnh lại. Kẻ đang dí súng vào mặt tôi cũng ngó lại: “Mày tưởng mày là ai mà học đòi giở trò vặt hả?”

Số Chín mỉm cưởi, vẻ lãnh đạm: “Đang tính ai sẽ chịu chết trước thôi mà?”

“Khóa mõm nó lại!” Một người phụ nữ vừa la vừa bước vào, tay cũng cầm khẩu pháo cá nhân của bọn Mog. Hai kẻ này nện giày vào vai Số Chín sụm xuống sàn thêm lần nữa. Mụ này ra dấu chỉ tôi rồi một kẻ xốc nách kéo tôi xềnh xệch. Thêm kẻ khác chộp cánh tay và đem còng khóa lại.

“Đồ khốn!” Tên đó la lên vì lỡ chạm phải chiếc vòng màu đỏ. Tôi không biết cái vòng gây ra chuyện gì nhưng chắc nó đúng là thủ phạm.

Khi đứng thẳng dậy được, đầu óc tôi đã khá hơn. Có cỡ chừng từ mười đến mười hai kẻ đeo mặt nạ, tay cầm súng. Hai kẻ - một dàn ông và một đàn bà – đang trao đổi ý kiến hình như là thủ lĩnh cả nhóm. Tôi tìm Bernie nhưng không thấy cu cậu đâu. Tuy vậy, tôi vẫn nghe giọng nó đang vang trong đầu.

Kiên trì chờ đợi. Ta phải xem bọn chúng cần gì và đã biết những gì.

Tôi hỏi gã đàn ông mũi gãy: “Các ông muốn gì?”

Gã cười ngất, ngó đồng bọn: “Ta cần gì nhỉ, Đặc cảnh Walker?”

“Mấy món ăn chơi cái đã, còn thằng nhóc kia là ai?” Mụ đáp, hướng về phía Số Chín.

“Tui chẳng biết gì hết.” Số Chín nói. Cậu ta phủ mồm thở phì mớ tóc xõa trước mặt rồi cười cười: “ Tui mới ghé qua đây định bán cái máy hút bụi thôi. Chỗ ở gì mà trông như chiến trường, vì thế cần máy là cái chắc.”

Gã kia lượn vòng lại Số Chín: “Vậy có gì trong hai cái rương tuyệt vời này vậy? Máy hút bụi chắc?” Hắn gật đầu với viên sĩ quan rồi tiếp lời: “Vậy ta cùng ngó qua mấy cái máy nhé. Ta cũng cần mua một cái.”

“Hân hạnh được phục vụ quí khách.” Số Chín mỉm cười vẻ đe dọa: “Chúng tôi đang có chương trình khuyến mãi. Mua ba cái, trả tiền hai cái.”

Không đến một giây, hai đứa tôi đã nhìn nhau ngầm ra hiệu. Rồi Số Chín lướt mắt về phía mảng tường nơi có một con cánh bướm nhỏ đang bay lượn trên trần. Bernie Kosar. Tôi đảm bảo Số Chín cũng đã nghe tiếng BK bảo chờ xem động tĩnh. Tôi tự hỏi không biết cậu ta đủ sức kiềm chế nữa không. Một người lính còng tay Số Chín và cậu ta ngồi xổm. Tôi thấy rõ cái còng đã vỡ tung, nhưng cậu ta vẫn giả bộ hai tay khoanh ra sau như bị trói.

Số Chín đang rình chộp lấy thời cơ tấn công. Tôi không rõ cậu ta có làm theo lời Bernie Kosar không. Tôi cũng nhanh chóng thoát tay khỏi còng, nhưng vẫn giấu sau lưng. Dù phải đối phó với bất cừ tình huống nào, tôi vẫn phải chuẩn bị sẵn sàng.

Có một đám bu quanh chiếc Hộp của Số Chín. Một kẻ lấy báng súng phá ổ khóa nhưng vô hiệu. Đập phá thêm một hồi không xong, gã phát cáu.

“Coi đây nè.” Đặc cảnh Walker rút súng lục bắn ổ khóa nhưng viên đạn xoáy bay ra ngoài suýt trúng chân một viên sĩ quan.

Kẻ mũi gãy thộp gáy Số Chín dúi ra phía trước. Số Chín không thể giả cảnh bị còng nữa, dùng tay và đầu gối đỡ thân rồi chuyển tấn. Phát hiện tay Số Chín đã giải phóng, gã kia gào lên: “Mang còng lại đây mau! Cái này hư rồi.”

Cằm cúi sát ngực, cả người Số Chín rung lên vì phì cười. Cậu ta duỗi một chân ra lấy thế đứng dậy, và thêm một chân nữa. Một tên sĩ quan nhắm bàn tay phải của Số Chín đang trụ đá một phát, nhưng Số Chín không để lỡ nhịp nào. Cậu ta co tay phải tránh, đỡ người chỉ bằng bên tay trái. Kẻ kia đá tiếp vào tay trái, nhưng Số Chín phản ứng thật nhanh, không để dính đòn. Cánh tay phải nhanh chóng chống xuống đỡ cơ thể tạo thành một thế ổn định. Cả bốn viên sĩ quan ùa vào, chia nhau hai tay hai chân mà nắm, nhưng Số Chín vẫn ngặt nghẽo cười hoài. Chợt tôi thấy mình cũng muốn ‘nhập bọn’. Máu tiếu lăm của anh chàng này đúng là một căn bệnh hay lây. Chắc tôi phải ‘khuyến mãi’ thêm cậu ta vài cái giò phá bĩnh nữa.

Đặc cảnh Walker quay ngoắt về phía tôi. Tôi chầm chậm đưa tay ra trước, cái còng bị gãy vẫn hờ hững tên cổ tay. Tôi vẫy vẫy mấy ngón tay rồi đan vào sau gáy, mồm huýt sáo.

Mụ nheo mắt lại, nhìn vẻ đe dọa: “Ê nhóc, mấy lỏi tì như chú mầy có biết mùi vị thế nào khi tống vào trại giam không hả?”

“Dư vị vượt ngục hả? Như lần trước phải không?” Mắt tôi mở to tròn với vẻ ngây thơ ‘vô số tội’.

Tôi nghe Số Chín tuy bị cả đám sĩ quan vây kín vẫn phát cười trước trò đùa của tôi. Tôi phải thừa nhận Số Chín đụng chuyện gì là y như có bàn tay chọc lét cậu ta. Nhịn hết nổi, tôi cũng phì cười lên. Tôi biết mấy gã này chỉ là đang cố thực thi nhiệm vụ cấp trên giao phó, ra sức vì trật tự an ninh xã hội thôi. Nhưng ngay lúc này, tôi hết chịu nổi những vẻ mặt đó. Bực mình vì bị làm lỡ chuyện, và tôi càng không chịu được điệu bộ hắc ám của mụ Đặc cảnh. Tôi căm vì trong tay bọn người này là các khẩu pháo cá nhân của bọn Mog. Nhưng lớn hơn cả là do băng này đã toa rập với Sarah bắt sống Sam và tôi tuần rồi. Tôi không hiểu bọn chúng hứa hẹn gì mà cô ta chịu dụ tôi vào tròng. Chắc chơi trò tình cảm quá? Kiểu như có làm thế mới cứu được tôi! Chắc cũng hứa hẹn, mấy trò như có chuyện gì thì Sarah vẫn ghé thăm nuôi tôi đàng hoàng, và thế là tôi phải trả giá cho những cái gọi là ‘lỗi lầm’ của chính mình. Tôi nhìn lên Bernie Kosar nhưng không thấy cánh bướm nhỏ kia đâu. Khi ấy một con gián béo ú sọc trắng lẫn nâu bò lên chân tôi và chui vào túi quần jeans.

Số Chín còn cù nhây quậy một hồi nữa mới thôi. BK bảo tôi. Không biết kéo đến chừng nào nữa. Nhanh chóng tìm mọi thứ đi.

Mụ chỉ huy vỗ tay gọi đồng bọn: “Thôi được, đưa hai tên oắt này đi trước khi những người bạn của chúng ta đến.”

“Mấy người bạn kia là ai vậy?” Tôi vẫn cố hỏi tuy thừa biết là chính phủ Mỹ đã hợp tác với bọn Mogadore. Có như thế mới lý giải được tại sao đám người này được trang bị vũ khí của bọn Mog mà quay sang đối đầu chúng tôi. “Ai sẽ tới thế?”

“Câm miệng lại!” Đặc cảnh Walker quát. Mụ ta rút điện thoại di động ra bấm số. “Chúng tôi bắt được nó rồi, thêm một đứa nữa.” Rồi mụ nói tiếp: “Có hai chiếc Hộp. Chưa, nhưng ta sẽ sớm mở được thôi. Lát nữa nhé.”

“Ai vậy ta?” Tôi hỏi nhưng mụ chỉ huy chẳng mảy để ý, cất điện thoại đi.

“Nè bồ tèo ơi, tui nghĩ bồ cần một cái máy hút bụi lắm đó.” Số Chín quay sang tôi. “Tui cũng cần phải bán kiếm doanh thu nữa chứ. Nếu mà quay về, bán không được một cái Hoover nào thì cứ ốm đòn với chủ.”

Lúc mấy tay sĩ quan đã ép Số Chín phải đứng thẳng. Cậu ta ưỡn ngực ra rồi mỉm cười. Cứ như một con mèo lười với bầy chuột bu quanh. “Cứ mang tụi tui đi đâu cũng vậy hà! Có nhà tù nào giữ cẳng được bọn này. Nếu biết rõ tụi tui là ai, mấy người không cần phải tốn thời gian với ba cái trò vớ vẩn này.”

Đặc cảnh Walker cười phá lên: “Bọn tao thừa biết tụi mày là ai đấy chứ. Nếu tụi mày có chút trí thông minh, có bao giờ bọn tao lại thộp cổ được ngay chính địa điểm đầu tiên này.”

Mấy tay sĩ quan túm cổ Số Chín bước ra cửa trước. Còng tay được mang tới. Khuyến mãi cho cậu luôn ba cái vòng.

“Mấy người đúng là chả biết trình độ của bọn này.” Số Chín chợt giở giọng ngọt nhạt khi chúng tôi đi ra sân trước. “Nếu bọn này muốn, quí vị đã đi tong chỉ trong vài giây. Quí vị hên lắm đó vì tui là người đàng hoàng có hạng. Chí ít là trong lúc này này.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.