Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Chín

❊ ❊ ❊

Tôi lại lên vị trí dẫn đầu, Marina bám theo, bên cạnh là Bernie Kosar đang nhe nanh chạy song song. Ella vẫn giữ hộ tôi chiếc Hộp, còn Số Tám và Số Chín thì khóa đuôi sát sau. Nhờ ngọn lửa, tôi trở thành kẻ bất khả chiến bại; mỗi khi qua một góc quẹo hay cửa ngách, bọn Mog lại ùa ra và làm mồi cho lửa. Ngọn lửa không chỉ cháy rực cả cơ thể mà thiêu đốt toàn bộ tinh thần. Chưa bao giờ tôi thấy tự tin, cương quyết, sẵn sàng tiêu diệt kẻ thù đến như vậy.

“Chị ấy vẫn chưa đáp trả lời em.” Bé Ella la lên khi mọi người bước vào một hành lang khác đang nhấp nháy lóe sáng và báo động inh ỏi. “Em không biết chị ấy có nghe em nói nữa không đây?”

“Không sao đâu, chị của em chưa chết đâu. Tụi mình có mọc thêm cái sẹo nào đâu!” Dứt lời, Số Chín khoái chí nhìn xuống cẳng chân.

Ngọn lửa trong tôi dâng cao và tản rộng thêm, liếm cả vào vách tường và trần hành lang. Không hiểu sao người tôi chất chứa nhiều năng lượng đến thế, cứ chực muốn nổ tung toàn bộ. Tôi thấy mình đã sẵn sàng đương đầu với Setrákus Ra và tôi biết đồng đội cũng vậy. Số Chín và Số Tám như hai quả bóng tàn phá từ trên lao xuống, đụng phải tên Mog nào là kẻ đó bị tiêu diệt ngay, cứ thế bật lung tung, văng tứ phía. Marina cũng chiến đấu không khoan nhượng, đánh văng cả xác bọn Mog lên không trung. Bé Ella, vì lúc này năng lực chưa hiển lộ tất cả, đành đứng đó thèm khát nhìn mấy anh chị tung hoành diệt địch. Tôi muốn có ít thời gian để dừng lại, nói với cô bé về tầm quan trọng của bản thân: chính nhờ khả năng thần giao cách cảm mà mọi người đã hội tụ lại nơi này, nâng cao khả năng diệt địch; và cũng chính là em, người Lorien trẻ nhất, là biểu tượng cho sự trường tồn và sức mạnh của những Chiến Binh Tinh Nhuệ. Chúng tôi đã sẵn sàng giành lại Lorien, và điều này chỉ có thể thành sự thực khi từng Chiến Binh đơn lẻ đã được kết nối, hội tụ để cùng nhau sát cánh. Hành lang lúc này chia hai nhánh, chúng tôi phải quyết định thật nhanh hướng đi cần chọn. Nhưng chia ra làm hai là điều tuyệt đối không thể.

Số Chín hỏi: “Ơ này, ‘Hỏa Thần’, đi lối nào đây?”

Marina bước vượt lên nói: “Lối này.” Khả năng nhìn trong bóng đêm của cô còn xa hơn tầm nhìn hạn chế dưới ánh sáng của chiếc Lumen, vì thế tôi tắt ngọn lửa và mọi người theo hướng cô quẹo trái.

Marina thậm chí không lưỡng lự trước lối vào một gian phòng dài với toàn cột cao màu nâu. Chúng tôi cũng không. Chúng tôi lăm lăm vũ khí khi nghe tiếng bước chân từ cuối phòng vọng lại. Tôi khẽ kéo tay Marina hỏi: “Cậu thấy là kẻ nào không?”

“Có. Mình đoán là binh lính của chính phủ Mỹ. Hoàn toàn không phải bọn Mog. Nhiều lắm. Chưa xác định rõ; hai mươi? Hay ba mươi? Có thể nhiều hơn nữa.” Cô ta quay lại và tiến về hướng tiếng động. Chúng tôi làm theo. Chúng tôi có thể dễ dàng dùng trí lực tước súng rồi vô hiệu hóa những kẻ này. Chúng tôi ào vào gian phòng, vượt qua thêm một cánh cửa hành lang, và rẽ trái. Nơi đây có hơn chục người lính đồng phục đen đang bảo vệ một cánh cửa kim loại nặng nề. Vừa thấy bóng chúng tôi, họ ngưng nói chuyện và xả súng. Như đã bàn kỹ từ trước, Marina và Số Tám cùng nâng tay lên, chặn ngay những viên đạn khi vừa rời khỏi nòng chỉ vài phân Anh. Tức thì, Số Chín không chịu bỏ lỡ cuộc náo nhiệt: dùng trí lực tước sạch súng, treo những tên lính toòng teng dính vào trần. Mỗi người chúng tôi cầm lấy một khẩu súng.

Số Chín chọc thanh quyền trượng vào khung cửa rồi bật tung bản lề.

Phía sau cánh cửa là một hành lang khác, hai bên là hàng loạt phòng. Số Chín chạy nhanh lên trước, dán tai từng phòng một.

Hết phòng này đến phòng khác, cậu ta chỉ quay lại cụt lủn đáp hai từ: ‘không người’. Phía xa nơi hành lang là một loạt phòng giống như những phòng giam. Tôi tự hỏi liệu đã sắp tìm ra Số Sáu chưa? Cô có thể bị giữ trong một gian thế này.

Tôi phát hiện một vệt máu trên cánh cửa một gian phòng. Đứng cách xa khoảng mười bộ, tôi đánh bật tung cánh cửa khỏi khung bao. Gian phòng giam tối đen như mực. Chưa kịp bật chiếc Lumen, Marina đã đẩy vẹt tôi sang một bên, nói: “Bên trong có người.”

Chúng tôi nghe tiếng thổn thức vọng lại từ góc phòng phía trong và tôi rọi đèn. Nơi đó là một người – trong bộ dạng nhem nhuốc và hoảng sợ - mà tôi tưởng chẳng bao giờ được gặp lại Sarah. Tôi quì xuống, để ánh sáng dịu lại. Tôi mở miệng định nói, nhưng chỉ phát ra những âm thanh lí nhí. Tôi gọi thêm lần nữa: ‘”Sarah.” Tôi không thể tin Sarah đang ngồi trước mặt tôi. Không thể tin tôi đã tìm thấy Sarah.

Liếc mắt lên nhìn tôi, Sarah co gối lại vào ngực, dáng hoảng hốt. Sợ tôi, Sarah úp mặt vào đầu gối van xin: “Làm ơn đứng làm thế với tôi. Làm ơn đừng lừa tôi thêm lần nữa. Đừng thế này nữa, tôi chịu không nổi, tôi chịu không nổi nữa.” Sarah lắc đầu liên tục. Tôi không nghĩ Sarah phát hiện tôi đứng đây không chỉ một mình. Tuy tôi cảm nhận mọi người đang đứng phía sau, nhưng đều ẩn mình trong bóng tối.

Tôi thì thầm: “Sarah! John đây. Anh đến để cứu em về nhà.”

Số Chín lùi một bước, nhưng tôi vẫn nghe tiếng cậu ta thốt ra: “Ra đây là Sarah tiếng tăm lừng lẫy. Tuy hơi bẩn nhưng xinh ra phết.”

Sarah co chân sát ngực hơn nữa rồi gác cằm lên đầu gối. Trước điệu bộ sợ hãi và tổn thương tâm lí, tôi muốn đỡ cô dậy ngay. Tuy nhiên tôi cử động thật chậm, chuẩn bị đề phòng mọi mặt. Đây có thể là một cái bẫy. Chuyện đến nước này, mỗi bước đều phải suy tính kỹ càng. Tôi vừa chạm tay vào vai, Sarah thét lên kinh hoàng. Mọi người phía sau đều giật bắn người trước tiếng thét bất ngờ đầy kinh hãi.

Sarah dán sát người vào bức tường, tóc bệt dính vào vách xi măng thô nhám. Sau đó, Sarah ngẩng đầu lên trần khóc to: “Đừng lừa tôi nữa! Tôi đã kể hết rồi. Đừng lừa tôi nữa.”

Marina bước lên một bước đứng song song cạnh tôi. Cô ta chụp cánh tay tôi lại, khẽ lắc đầu rồi đỡ tôi dậy. “John, tụi mình không thể đứng mãi đây được, phải đi tiếp thôi. Vậy ta mang Sarah cùng theo đi.”

Sarah cuối cùng nhìn ra phía sau tôi và phát hiện mọi người, cô nhìn chăm chăm vào Marina đang cúi mặt quan sát. Mắt Sarah mở to rồi quay lại nhìn tôi, nhìn tiếp mọi người lúc này đã tiến sát. Nước mắt cô rơi từng mảng bụi trên má kèm từng câu hỏi nức nở: “Chuyện gì thế này? Mọi người thực sự đang ở đây đó hả? Phải mọi người thực sự có mặt ở đây không?”

Tôi lại quì xuống: “John đây. Mọi người đều có mặt cả. Anh đảm bảo. Nhìn nè, Bernie Kosar cũng muốn nói chuyện với Sarah nè!” Và cu cậu chạy lên, liếm tay, ngoắc đuôi ve vẩy.

Tôi xiết tay Sarah. Nhìn thấy hai cánh tay cô bầm tím tận khuỷu, nước mắt tôi ứa ra. Tôi áp tay Sarah vào môi: “Sarah, nghe anh đây! Anh biết đã một lần bỏ rơi em, nhưng anh thề sẽ không còn lần sau nữa. Em có nghe anh không? Anh sẽ không bao giờ rời xa em.” Sarah vẫn nhìn tôi với vẻ cổ quái, như sợ tôi đột nhiên biến mất hay biến thành một con quái vật miệng phun lửa đỏ.

Cả ngàn điều ấp ủ trong tâm tư bao lâu nay giờ phút này tràn ngập trong lòng, nhưng tôi vẫn cố gắng nói thêm vài lời. Trong đầu ùa về ký ức lần nói chuyện cuối cùng, trước khi tôi bị cảnh sát bắt: “Sarah, em còn nhớ anh từng nói sẽ mỗi ngày đều nghĩ đến em không? Sarah còn nhớ không?” Sarah nhìn và gật đầu: “Vâng, em nhớ và sẽ nhớ mãi. Mỗi ngày.” Lúc này nàng mới mỉm cười. “Giờ em tin là đúng anh rồi chứ?” Nàng lại gật. “Sarah Hart, anh yêu em. Anh yêu chỉ mình em. Em có nghe anh nói không?”

Nàng thở phào nhẹ nhõm, và tôi muốn bế nàng lên, bảo nàng biết cơn bão đã tan, giờ tôi sẽ có trách nhiệm bảo bọc nàng. Suốt đời. Nàng hôn tôi, hai tay ôm chặt khuôn mặt tôi.

“Số Bốn này, nhanh lên! Tụi mình phải đi.” Số Tám la lên. Mọi người đã tiến ra cửa, lo lắng kiểm tra hai đầu hành lang.

Trong hành lang, một tiếng nổ vang lên và Số Tám chạy ra ngoài xem xét tình hình. Ella và Marina bám theo. “Trời ơi, làm gì mà lâu lắc vậy?” Số Chín la lên rồi chỉ tay về hướng cửa. “Đỡ cô ta lên rồi còn đi nữa! Sarah Hart, cực vui khi được gặp cô. Nhưng lúc này, chúng ta thực sự phải đi tiếp. Đi nào!”

Số Chín chạy lại giúp tôi đỡ Sarah đứng dậy. Khi Sarah gượng thẳng người được, cậu ta đón chào bằng một vòng tay ôm xiết ấm áp. Sarah cũng ngỡ ngàng trước lời chào nồng ấm này và tôi có phần thắc mắc với cái nháy mắt tinh quái của anh chàng với riêng tôi, sau lưng Sarah: “A, Xa với Ra! Ha ha!” Số Chín nhại âm tên của Sarah (Hart) rồi nói tiếp: “Cô có biết gã này nhắc nhiều về cô đến mức nào không?” Tôi vỡ lẽ, mỉm cười nhìn Sarah rồi cười với Số Chín.

“Không biết nữa.” Sarah cười thầm, ngả người vào ngực và đan tay với tôi.

“Tốt rồi, hai người, chúng ta đi thôi.” Nói xong, Số Chín quay đầu bước ra cửa.

Tôi chăm chú nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Sarah: “Trước khi đi tiếp, anh có điều cần hỏi và em cũng biết anh phải hỏi câu này. Em không làm việc cho bọn chúng chứ, phải không? Cho chính phủ Mỹ và bọn Mog?”

Sarah lắc đầu đáp: “Tại sao ai gặp em cũng hỏi câu này vậy? Không bao giờ em phản bội anh và các bạn.”

Tôi giật mình: “Khoan đã. ‘Ai cũng’ em vừa nói là những ai? Còn ai nữa đã hỏi em câu này?”

“Số Sáu hỏi em.” Sarah nói, mắt chứa hết ngạc nhiên vì câu hỏi này. Đôi mắt xanh của nàng mở lớn. “Anh không tìm thấy Số Sáu hả?”

“Cô đã gặp Số Sáu sao?” Marina phấn khích ngắt lời. “Khi nào? Ở đâu vậy?”

“Cô ấy đang đương đầu với Setrákus Ra.” Sarah đáp, giọng lại tỏ ra kinh hoàng. “Cô ấy bị dẫn đi cũng lâu rồi.”

Số Chín phản đối: “Cái gì? Không được! Đấy là phần việc của tôi.”

“Đừng lo vớ vẩn nữa, ông bạn. Đi nhanh lên, có lẽ cậu còn kịp dự phần đó.” Nói xong, tôi nhìn ra hành lang, thấy Số Tám, Marina và Ella đang chạy lại.

“Lối kia kìa!” Marina la to.

Tôi chụp lấy tay Sarah, cõng lên lưng. Mọi người chạy theo hành lang hướng đến chỗ Bernie Kosar đang đứng trước một cánh cửa thép, miệng sủa inh ỏi.

Lần này, Số Chín dùng hòn đá của mình để nhìn xuyên thấu qua cánh cửa. Như trước, một luồng ánh sáng hình quạt chiếu tản ra, và chúng tôi có thể thấy bên trong căn phòng. “Nhìn kìa! Trông như có vật đang di chuyển bên trong. Mình thấy trong bóng tối có vật động đậy.” Số Tám nói tiếp: “Để mình đột nhập vào dò xét tình hình.”

“Số Tám, đợi một chút.” Tôi giơ tay cản lại. “Không cần thăm dò đâu. Cả bọn mình cùng vào một lượt.”

Số Tám nhìn tôi một giây rồi gật đầu đồng ý. “Cậu có lý. Bọn mình cùng vô.”

Khi tất cả tập hợp trước cửa phòng, tôi có dịp quan sát nét mặt từng người một. Ai nấy đều quyết tâm. Cả Sarah cũng ra dáng một chiến binh sẵn sàng chiến đấu. Chỉ mới đây, nàng vẫn còn là một cô gái yếu đuối, dễ bị thương tổn, lòng bấn loạn, mặt đầy nước mắt. Thật ấn tượng! Tất nhiên, Sarah hoàn toàn mờ mịt, còn chúng tôi chỉ nắm được chút ít manh mối về cuộc chiến sắp tới. Sẽ như một thiên sử thi! Tôi có cảm giác mọi thứ đã chuẩn bị cho kết cục này.

“Dù bên trong là gì, dù chuyện gì sẽ xảy ra,” tôi vừa lẩm bẩm vừa bật chiếc Lumen, ‘chúng ta sẽ tiêu diệt Setrákus Ra.” Những lời này chỉ dành riêng cho tôi.

Số Chín chen vào: “Chúng ta sẽ cùng nhau ra tay, cậu ngốc.”

Tôi giơ cánh tay rực sáng về phía cánh cửa, đang định thổi tung vật cản này thì một phụ nữ tóc đỏ, tay bó bột, khập khiễng bước vào phòng qua cánh cửa phía bên trong. Người này – giống như tôi – há hốc miệng rồi vụt quay đầu bỏ chạy.

`”Đứng lại! Thanh tra Walker!” Tôi la to, vội đuổi theo.

“Walker hả? Cậu giỡn sao?” Số Chín hỏi, vẻ mặt chưa hết hồ nghi. “Là kẻ khi trước âm mưu bắt sống hai thằng mình đó hả?” Những người còn lại đều sửng sốt, chưa kịp phản ứng.

Số Tám chợt lên tiếng: “Để mình bắt lại cho.” Dứt lời, cậu ta biến mất, và khi hiện ra lại, cậu ta dẫn theo Thanh tra Walker, hai tay bị khóa ngược ra sau. Trước tiên, tôi tiến lên giựt đứt tấm huy hiệu bằng vàng trên ngực mụ ta.

Số Chín móc tấm huy hiệu khỏi tay tôi, ra vẻ săm soi. “Ồ, ồ! Coi đây là cái gì nào? Đặc cảnh Walker!” Số Chín cười to. “Thưa bà, bà trông ớn quá!” Cậu ta trả tấm huy hiệu cho tôi như thể trên đó dính mấy con rận.

“Bà có thấy hiện tại bọn bà thảm tới mức nào chưa?” Tôi quát. “Đi đêm với bọn Mog, làm toàn chuyện nhơ bẩn. Để làm gì? Bọn chúng rồi sẽ tiêu diệt sạch hết mấy người!”

Mụ ta vẫn cố chấp trả lời: “Tôi đang thi hành nhiệm vụ.” Số Tám xiết tay mụ ta, bóp mạnh. “Chúng tôi đang hết lòng phục vụ cho đất nước này.” Tuy ánh mắt đắc thắng vẫn nghênh ngang quét rọi mọi người, nhưng tôi biết, chỉ chốc nữa, mụ ta sẽ phải khiếp sợ trước chúng tôi.

Sarah chỉ tay vào viên Thanh tra: “Tôi đã gặp bà rồi. Anh John, lúc Số Sáu bị dắt đi, có mặt bà ta đó.”

Số Chín thộp cổ áo viên Thanh tra, như cảnh phim xã hội đen. Nhưng Số Tám vẫn không buông tay. Số Chín lại kề sát mặt dọa: “Để dành cho tôi con mụ này. Để tôi!”

Thanh tra Walker kinh hoàng giãy giụa hòng thoát khỏi tay Số Tám và trốn tránh ánh mắt đe dọa của Số Chín. “Khoan! Tôi biết con tàu của mấy cô cậu!” Đặc cảnh Walker lên giọng cầu khẩn: “Tôi biết mấy cô cậu cần những gì! Không có tôi, muốn tìm cũng mất nhiều thời gian.”

Không dám tin lời Thanh tra Walker, Marina hỏi lại: “Con tàu chúng tôi ở đây hả?”

Con ngươi trong mắt mụ ta co thắt lại khi đáp: “Thả tôi ra, tôi sẽ dẫn đường.”

Số Chín hỏi: “Cậu nghĩ sao, Số Bốn?”

Sarah nắm tay tôi hỏi: “Anh John? Nếu tìm thấy con tàu thì tiếp theo sẽ là gì?”

“Chúng ta không còn nhiều thời gian để bàn cãi nữa.” Marina ngắt ngang. “Mình biết Số Sáu đang trong căn phòng này. Sự thực là người đàn bà này đang nói nhăng nói cuội tìm cách câu giờ. Đừng thèm để ý tới. Nếu tìm thấy con tàu mà không có Số Sáu, như thế cũng mất đi ý nghĩa.”

Số Chín hưởng ứng: “Để mình xử lý bả cho.” Và Thanh tra Walker đã bị nhấc bổng lên không, thắt lưng bị móc lên giá đèn phía trên, mặt mày đỏ ké vì cuồng nộ. Số Chính nhìn chúng tôi nháy mắt cười, tay bật đánh tách ra vẻ hả hê rồi bật tung cánh cửa. “Marina nói đúng. Ưu tiên là phải tìm ra Số Sáu và Setrákus Ra. Đi nào!”

Cậu ta quay qua mỉm cười với Sarah và nói thêm: “Qua lời anh bạn John yêu quái, cô cũng chì lắm thì phải?” Cậu ta cầm khẩu súng của bọn Mog đưa cho Sarah ra nhiệm vụ. “Đây, cô xử lý bà ta được chứ?”

Sarah nhận khẩu súng đáp: “Nếu bà ta tìm cách thoát khỏi vị trí ngọn đèn kia, tôi bắn ngay. Sẵn sàng nhận nhiệm vụ.”

Tôi nhìn các Chiến Binh Tinh Nhuệ: “Thời điểm đã đến.”

Chúng tôi ào vô, không cần đoán ai đang làm gì. Chúng tôi biết rõ nhiệm vụ từng người. Bên trong im lìm, tối đen, mùi mốc tanh tưởi nồng khắp. Tôi chỉ kịp nghĩ: cảnh tượng này lặp lại trong những giấc mơ không ít lần. Là nó đây sao? Tôi nhìn quanh, cố gắng nhìn cho rõ. Giữa căn phòng rộng này có ánh sáng lờ mờ. Số Chín chạy vào vòng sáng la to: “Tới giờ chơi rồi, lăn ra đây mau, Setrákus Ra, đồ khốn kiếp!”

“Số Sáu đâu?” Marina hỏi. Cô cũng theo gót Số Chín bước vào giữa phòng, song song với Số Tám. Cả hai nhanh chóng đặt chiếc Hộp xuống và bắt đầu nhìn xung quanh.

“Đây nè! Trên tường có gì kìa!” Bé Ella mở miệng, tiếng vọng vang khắp phòng. Tôi ngẩng đầu nhìn lên thì phát hiện một khối đá treo trên trần.

Tôi chiếu chiếc Lumen, hắt ánh sáng lên khối đá. Lúc này khối đá trông như hình một bức tượng. Tôi trầm giọng nói: “Chuyện có phần cổ quái. Tôi không rõ, nhưng có gì đó không bình thường ở đây.”

Trong lúc mọi người thận trọng quan sát bóng đen xung quanh, Số Chín dùng thuật phản trọng lực trong Biệt Năng chạy lên trần nhà xem xét khối đá. Khi cậu ta sắp chạm đến khối đá, một giọng nói quen thuộc vang lên. “Đừng!”

Tôi vụt quay đầu lại. Số Sáu đang đứng ngay lối ra vào. Một vòng thòng lọng đang dắt bên hông, trên tay là một thanh kiếm màu xanh lưỡi như răng cá sấu. Dáng vẻ hoàn toàn khỏe mạnh. Đây là Số Sáu tôi hằng mong gặp mặt; vẫn tự tin và mạnh mẽ. Số Sáu đã giải quyết sự việc? Có thể nào Số Sáu đã tiêu diệt được Setrákus Ra?

“Số Sáu! Ôi trời! Là bồ đó sao?” Marina khóc nấc. “Bồ vẫn ổn à?!”

“Chuyện đã kết thúc.” Số Sáu đáp. “Setrákus Ra đã chết. Khối đá trên trần kia là thuốc độc của bọn Mog. Tránh ra xa mau.”

Một tiếng thở phào nghe thật rõ. Số Tám thoắt cái lao tới bên Số Sáu, ôm choàng vai xiết mạnh.

Số Sáu luôn là người mạnh nhất, mạnh hơn cả tôi và Số Chín. Cô vừa cứu được Lorien, Địa Cầu và có thể cả vũ trụ này. Tôi muốn nâng Số Sáu lên, công kênh lên vai và cứ thế đưa về Lorien.

Tôi cũng định bước tới nhưng Ella chụp cổ tay, giựt tôi lại. Trong đầu tôi hiện lên lời em nói. Anh John. Không ổn rồi.

Chuyện sau đó diễn ra thật nhanh, nhưng với tôi luôn là một đoạn phim quay chậm. Số Sáu rút lưỡi kiếm ra sau rồi đâm thẳng tới. Kinh hoàng, tôi nhìn Số Tám cứng sững người, rồi lưỡi kiếm xuyên thấu ngực trổ ra sau lưng. Cậu ta gục xuống. Số Sáu gạt thân thể Số Tám ra khỏi lưỡi kiếm và cậu ta rơi xuống đất bất động.

“Không!” Marina thét lên, rồi vượt qua tôi lao đến bên Số Tám.

Tôi như tê liệt trước cảnh trước mặt, mãi đến khi bản năng chiến đấu trỗi dậy, tôi kịp bừng tỉnh. Tôi cúi đầu và một khối cầu lửa to đã tụ trên bàn tay phải. Dù chuyện tình rối vò đến mức nào, tôi vẫn rõ chuyện phải làm. Đây không phải Số Sáu. Và dù đó là ai, tôi phải kết liễu hắn.

Vừa lăn quả cầu lửa trên mấy ngón tay, tôi vừa lên tiếng: “Số Sáu, bọn chúng đã làm gì cậu rồi?”

Kẻ kia cười to, nhấc tay giơ ra một nắm đấm. Những luồng sáng xnah dương bắn ra khỏi các khớp ngón tay, bao trùm toàn bộ trần căn phòng. Quả cầu lửa của tôi bị dập tắt. Chuyện gì đang xảy ra thế này?

“Số Bốn!” Tôi ngẩng đầu thấy Số Chín đang rơi xuống đầu. Thuật phản trọng lực của cậu ta đã bị vô hiệu hóa. Tôi cố chụp lấy, giảm đà rơi, rồi đỡ cậu ta đứng dậy.

Marina bảo vệ phía trước Số Tám, tay lăm lăm súng sẵn sàng nhả đạn. Số Tám vẫn gục trên sàn; tôi không biết thương tích nặng nhẹ. Ít nhất, tôi chỉ cảm thấy cậu ta còn sống. Vì chân tôi chưa xuất hiện thêm sẹo mới. Marina xiết cò, một tràng đạn bay khỏi nòng súng, nhưng những viên đạn chỉ cách mặt ‘Số Sáu’ vài phân đã khựng lại, rơi lả tả như đám bụi vô hại. Tôi cố bật sáng chiếc Lumen thêm lần nữa, nhưng lại thất bại.

Lưỡi kiếm vẫn giơ cao, người ‘Số Sáu’ trương lên rồi mờ dần sau một chớp trắng lóe. Kẻ kia cao, cao dần, mái tóc vàng đã co lại còn một mảng tóc che đỉnh đầu. Khuôn mặt dài ra, biến dạng, và hình như tôi đoán được đấy sẽ là Setrákus Ra dù rằng vết thẹo tím to lớn chưa xuất hiện ở cổ. Hai tiểu đoàn binh lính Mog đã âm thầm bước vào phòng, tháp tùng hai bên hắn. Không một lời, Số Chín, Marina, Ella và tôi cùng đứng sát lại che chắn cho Số Tám, thể hiện quyết tâm tiêu diệt kẻ thù.

“Cá đã gom hết vào một rọ. Thật là thuận tiện! Tụi bây chuẩn bị chết là vừa.” Hắn đắc chí tru lên.

“Mi lầm rồi.” Tôi đáp.

“Con oắt Số Sáu cũng nghĩ vậy, nhưng nó đã lầm, lầm to.” Hắn cười, lóe hàm răng cáu xỉn, tởm lợm, lấp lánh trong ánh sáng mờ.

Số Chín nhìn qua tôi, hai bàn tay chùi chùi vào nhau, miệng đưa đẩy: “John bồ tèo, chẳng phải tụi mình đã nói vệ sinh răng miệng thế nào sao?” Cậu ta quay sang nhìn Setrákus Ra mỉa mai: “Đồ đần nhà ông, nhớ đánh răng giùm, rồi muốn hù tui thì hù!” Cậu ta giơ thanh quyền trượng màu đỏ lấp lánh, hướng Setrákus Ra rồi tấn công. Thật may, phần sức mạnh trong Biệt Năng vẫn còn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.