Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Ba

❊ ❊ ❊

Khi chúng tôi rời sân bay New Delhi, không khí như quyện sệt, nặng nề. Chúng tôi bước theo vỉa hè, chiếc Hộp của Marina giấu dưới tay áo chú Crayton. Xe cộ phải nhích từng li, từng li một mới thoát khỏi những ngã tư kẹt cứng, đầy người, ỉnh ỏi tiếng còi xe. Cả bốn chú cháu đều cảnh giác cao độ, dù chỉ là một chút dấu hiệu khả nghi cũng khiến mọi người dán mắt theo dõi. Chúng tôi đã đến được một ngã tư và bị cơ man là người không hiểu từ đâu ùa lại chen lấn tứ bề. Những người phụ nữ đầu đội chiếc giỏ cao ngất đang áp sát, rồi đám đàn ông vai đen trần gánh nước nặng thét bảo chúng tôi tránh đường. Chúng tôi muốn ngất với đủ thứ mùi vị, âm thanh, và cả thế giới chộn rộn sát cạnh này. Chúng tôi đang rất cảnh giác.

Bên kia đường là một khu chợ náo nhiệt. Chỉ cách một con đường mà như đến nghìn trùng xa cách. Mấy đứa trẻ bu đen bu đỏ nài bán cho được mớ trang sức rẻ tiền, và chúng tôi nhã nhặn từ chối mua hết món này sang món khác: nào là tượng khắc gỗ, vật trang sức bằng ngà voi vv. Tôi phải kinh ngạc trước cái mớ lộn xộn nhưng lại rất qui củ này, lòng lâng lâng hạnh phúc được thấy cuộc đời nhẹ nhàng như dáng vẻ một thói quen hàng ngày, hạnh phúc vì giây phút này đây mình đã cách thật xa nơi tiền tuyến đầy khói lửa.

“Giờ mình sẽ đi đâu?” Marina cao giọng hỏi, át hết mọi tiếng ồn xung quanh.

Chú Crayton chăm chú nhìn đám đông đang băng qua đường. “Lúc này mình đã ra khỏi sân bay và không còn bị máy ghi hình theo dõi nữa, chú nghĩ chúng ta có thể đón một chiếc…” Một chiếc taxi chợt đỗ xịch ngay trước mặt, đám bụi bốc ra từ bánh xe, và tài xế mở cửa đón khách. “Taxi.” Chú Crayton thêm vào một chữ cho trọn câu.

“Xin lỗi, quí khách muốn đi đâu?” Tay tài xế hỏi. Anh ta còn trẻ, trông hơi nhút nhát, ngượng ngùng, có vẻ như hôm nay mới ra nghề. Không hiểu Marina vì thấy tội cho anh chàng tài xế hoặc quá oải trước đám đông vây quanh này mà tót ngay lên băng ghế sau ngồi ngon lành.

Chú Crayton cho địa chỉ và gập người ngồi vào ghế trước. Ella và tôi cùng nhau chen chúc phía sau, cùng với Marina.

Anh tài xế gật đầu, chân đạp ga, bật bắn chúng tôi vào hàng ghế nhựa đã nứt rạn. New Delhi chỉ còn là một vệt mờ sắc màu chói sáng với những âm thanh bồng bềnh. Chúng tôi lướt qua bao thứ: xe hơi, xe kéo, dê, bò. Xe quẹo cũng không giảm tốc độ, khiến tôi ngỡ như đang chạy bằng hai bánh. Xe vút ngang bao người đi bộ, đến sát sàn sạt – chỉ thiếu điều muốn tông thẳng vào người ta. Trên xa, cả bốn chú cháu hết bị nhồi lên lại bị thụt xuống, đụng nhau lốp đốp. Cách duy nhất để đừng phải nằm đo ván trên cái sàn xe nhớp nhúa là ráng mà bám vào nhau, còn rảnh tay nào thì nắm chặt bất cứ vật gì xung quanh.

Chiếc taxi leo lên bờ đá vỉa hè, vọt lên hẳn lề đường mà chạy để tránh kẹt xe. Điên đến thế là cùng, nhưng thú thật, tôi mê đến từng giây. Bao năm đằng đẵng phải chạy, phải trốn, rồi đấm, đá biến tôi thành kẻ nghiện món hoóc môn adrenaline. Marina bám tay vào tấm gác đầu của cái ghế trước mặt, cương quyết không nhìn ra cửa sổ, còn cô bé Ella lại cố chồm người ra để ngó ra ngoài, như muốn nuốt chửng toàn thể cảnh vật.

Bất thình lình, chiếc taxi tưng tưng lao ngay vào một con đường nằm phía sau một dãy kho hàng. Con đường bị hơn chục người cầm AK-47 bít chặt. Anh chàng tài xế gật đầu với bọn người kia khi xe vọt ngang. Chú Crayton liếc qua vai về hướng tôi. Vẻ mặt trầm trọng của chú khiến lòng tôi chợt quặn thắt. Bỗng nhiên con đường vắng lặng, chẳng còn một bóng dáng xe cộ qua lại.

“Cậu đưa chúng tôi đi đâu thế?” Chú Crayton lớn tiếng nạt. “Chúng tôi cần về phía nam, sao cậu lại chạy về bắc?” Đầu Marina nảy lên cùng với Ella nhìn qua tôi dò hỏi.

Bất chợt, tiếng xe rít lên, anh chàng tài xế phóng nhanh ra khỏi xe. Hơn chục chiếc xe khách, xe tải đã bao vây bít xung quanh. Trên cửa mỗi chiếc xe đều có một vệt sơn đỏ, nhưng tôi không nhận diện ra được chúng có hình thù gì. Từ mấy chiếc xe khách đổ ra cả một đám người mặc quần áo dân sự, tay súng lăm lăm.

Lúc này adrenaline bắt đầu chảy trong người tôi. Trước mỗi trận quyết chiến, nó đều bạo tăng. Nhìn qua vai thấy Marina đang tái nhợt, nhưng tôi biết cô sẽ sớm được như tôi. Tôi giữ lòng thật bình tĩnh. “Hai chị em sẵn sàng chưa? Marina? Em Ella?” Cả hai gật nhẹ.

Chú Crayton giơ tay lên: “Khoan đã, Số Sáu. Mấy cái xe tải kìa. Nhìn lên cửa mau.”

“Sao ạ?” Ella hỏi: “Trên cửa xe có gì?”

Đám người kéo tới, miệng quát nạt bắt chúng tôi khẩn trương. Tôi quá tập trung vào mối nguy hiểm rờ rờ trước mặt nên không nghe thấy chú Crayton đang nói gì. Nên có kẻ nào cầm súng uy hiếp tôi hay những người thân, tôi cam đoan hắn phải hối hận không hết.

Marina nhìn ra cửa sổ. “Số Sáu, nhìn nè! Chẳng phải đó là số…”

Cuối cùng tôi đã nhìn thấy mọi người đang chằm chằm nhìn cái gì: ngay khi cánh cửa xe cạnh Marina vụt mở. Những vệt đỏ kia hóa ra là con số 8 – toàn là số 8.

“Ra mau!” Đám người kia quát lên.

“Đừng cãi lời chúng nhé.” Chú Crayton khẽ thì thào, giọng vẫn trầm tĩnh, “Tạm thời, chúng ta tuân lệnh chúng.”

Chúng tôi thận trọng bước ra khỏi taxi, hai tay giơ cao đầu hàng, cả bốn chú cháu sững sờ trước hình ảnh con số 8 sơn đỏ chói trên cửa mấy chiếc xe tải. Chúng tôi di chuyển rất chậm, rồi một gã vươn người ra trước dúi Ella bắt đi nhanh. Cô bé mất thăng bằng ngã xuống. Tôi hết chịu nổi. Không cần biết có dính dấp gì với Số Tám hay không, đừng có mà ‘quất sụm’ một cô bé mới mười hai tuổi đầu, xuống đất như thế. Tập trung trí lực, tôi lôi cổ ngay gã ba trợn kia, nhấc bổng lên không trung, nhồi hắn quăng lên mái nhà kho bên kia đường. Mấy gã còn lại kinh hoàng, quơ súng tán loạn và thi nhau la ó nhặng xị.

Chú Crayton nắm cánh tay tôi. “Chúng ta cần tìm hiểu tại sao bọn này xuất hiện và thử dò xem có biết Số Tám hiện ở đâu. Khi cần, chúng ta sẽ dùng hết sức đối đãi bọn chúng.” Chưa nguôi giận cơn thịnh nộ, tôi vùng khỏi tay chú, khẽ gật đầu. Chú Crayton nói đúng – chúng tôi chưa biết bọn người này muốn gì. Tốt hơn là tìm hiểu cặn kẽ trước khi không còn gì để nói.

Một người đàn ông cao để râu, đầu đội mũ đỏ, bước ra khỏi một chiếc xe tải phủ bạt bịt kín mít chậm rãi hướng về phía chúng tôi. Miệng nở nụ cười tự tin, nhưng ánh mắt ông ta tỏ vẻ e dè. Một khẩu súng lục nhỏ ló ra khỏi bao súng đeo ngang ngực.

“Xin chào mọi người, hoan nghênh, hoan nghênh.” Mọt giọng nói đặc sệt kiểu Ấn vang lên. “Tôi là Tư lệnh Grahish Sharma, chỉ huy nhóm kháng chiến Người Quốc Gia Vishnu Số Tám. Chúng tôi đến với thiện ý hòa bình.”

“Vậy mấy cây súng này để chơi chắc?” Chú Crayton chất vấn.

“Súng là dùng để thêm phần thuyết phục khi mời quí vị đi theo chúng tôi. Chúng tôi biết rõ quí vị là ai mà, vì thế đâu dại gì mà dám đụng độ với quí vị. Có lỡ thì kẻ thua thiệt là chúng tôi thôi. Vishnu đã cảnh cáo rằng quí vị mạnh không thua gì Người.”

“Làm sao mà tìm ra chúng tôi? Còn Vishnu là ai?” Chú Crayton nói tiếp.

“Vishnu là đấng vĩnh hằng, là chủ thần của quá khứ, hiện tại và tương lai, là Đấng Toàn Năng, là Đấng Bảo Vệ Vũ Trụ. Người báo rằng nhóm quí vị có bốn người: ba cô gái trẻ và một người đàn ông. Người bảo chúng tôi chuyển giúp Người một thông điệp cho quí vị.”

“Thông điệp gì?” Tôi hỏi.

Tư lệnh Sharma hắng giọng và mỉm cười. “Thông điệp như sau: ‘Tôi là Số Tám. Hoan nghênh mọi người đến Ấn Độ. Vui lòng đến gặp tôi ngay.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.