Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Hai

❊ ❊ ❊

Cảm nhận đang bị lúc lắc tới lui, tôi thức giấc. Toàn thân ê ẩm, đau đớn, mặt trời như một chảo lửa rang bỏng rát từng bộ phận của cơ thể tôi: cổ họng, lớp da, hai chân, đầu cổ. Môi tôi khô bỏng giộp, không khép miệng nổi. Mi mắt bị thương nặng nhất, không mở nổi dù tôi muốn nhìn quanh đến mức tuyệt vọng. Cảm giác đong đưa tiếp tục kéo dài, nhờ thế tôi đoán chắc mình đang nằm trên một chiếc xe hay một máy bay đang chuyển động. Cơn buồn nôn xâm chiếm cơ thể. Khi cổ giơ tay lên đầu, tôi mới phát hiện hai tay đã bị trói chặt sau lưng. Hai chân cũng bị trói. Lúc này tôi tỉnh hẳn, cố ép mãi đôi mắt cũng mở ra và tôi ngấu nghiến nhìn xung quanh nhưng chỉ thấy tuyệt một màu đen. Tôi đành nhắm mắt lại. Chắc ánh mặt trời sa mạc đã khiến đôi mắt tôi bị mù.

Tôi cố cất tiếng gọi cầu cứu, nhưng chỉ phát ra chuỗi tiếng ho sặc sụa cùng mớ âm thanh khò khè. Tai tôi mở ra đón nghe tiếng vọng, và tôi tập trung vào bầu không khí xung quanh. Ho thêm, nghe thêm tiếng vọng một lần. Thế cũng đủ: tôi đang bị nhốt trong một không gian chật hẹp, bốn bề là kim loại. Có vẻ như tôi đang nằm trong một cỗ quan tài, thật khốn khổ.

Lúc này, tôi bắt đầu kinh hoàng thực sự. Nếu như mình không mù thì sao? Làm sao đây nếu như mình thực sự đã chết? Tôi chưa thể chết được. Còn đó cảm giác đau đớn – đau đến dồn dập – nên đâu đã chết. Vậy đây là thứ cảm giác mình đang bị đưa đi chôn sống.

Hơi thở tôi dồn dập hơn rồi trở nên kinh hãi khi nghe một giọng đàn ông vang lên, cắt ngang cơn hãi hùng. Qua loa phát thanh, một giọng nói điện tử vang to: “Đã tỉnh rồi à?”

Tôi cố trả lời nhưng cổ họng khô ran nên không bật thành tiếng. Tôi gõ mấy ngón tay xuống mặt ghế mới biết rằng băng ghế cũng làm bằng kim loại. Vài giây sau, một tiếng động to vang lên bên phải và tôi có cảm giác như có một vật gì được đặt cạnh mình.

“Ngay bên cô là một ly nước có ống hút. Cô hớp một ngụm thấm giọng đi.” Giọng người đàn ông nói.

Tôi quay đầu và lấy miệng tìm ống hút. Môi khô nẻ lại thêm nứt vỡ khi tôi ngậm miệng hút nước. Ngụm nước đầu tiên trôi qua cổ, tôi cảm nhận được chút vị máu và nghe thấy tiếng rì rì trầm thấp qua tai – y hệt tiếng động tôi nghe thấy ở cánh cửa sắt trước khi bất tỉnh. Cái hộp nhốt tôi chắc cũng có điện truyền qua.

“Cô đã làm gì khi đứng bên cạnh cánh cửa kia?” Người đàn ông truy hỏi. Mỗi lần người này cất tiếng, tôi lại kinh ngạc vì giọng nói nghe vô cảm, ngang phè phè – không thân thiện, cũng không dọa dẫm.

“Lạc đường.” Tôi thì thào. “Tôi lạc đường.”

“Tại sao cô đi lạc?”

Tôi nhấp một ngụm nước dài rồi đáp: “Tôi cũng không biết.”

Cô không biết. Nhưng tôi biết. Bí danh của cô là Số Sáu, chẳng phải sao?”

Tôi bật ho và phát nghẹn vì câu hỏi này, đầu ráng vắt ra câu trả lời. Bình thường tôi chẳng mấy khi yếu tâm lý thế này, nhưng vừa rồi cái nắng chói chang đã thiêu đốt tôi đến chín nhừ. Nếu trước đây, những lời của người đàn ông này còn chút ngờ vực, lúc này mang tính khẳng định tuyệt đối. Tôi xoay trở tìm chỗ hở, tránh phạm những lỗi lầm ngu xuẩn.

Giọng vô cảm kia lại vang lên: “Ờ, cô Số Sáu này. Cô tiếng tăm không ít ở vùng này. Nhìn cái cảnh ở trường trung học tại Paradise cùng cách cô hạ những chiếc trực thăng ở Tennessee thì quả không kém phần ấn tượng. Rồi thêm màn trình diễn ngoài sức tưởng tượng ở thủ đô tuần trước nữa, giải thoát John Smith và Adam Goode khỏi trại giam liên bang. Cô đúng là nữ hoàng chiến binh, chẳng phải sao?”

Tôi vẫn ‘ú ớ’ không hiểu vì sao con người này biết tôi tường tận đến thế, cứ như tôi đang đóng một vai diễn và con người này chiếm lấy một ghế hàng đầu mà chăm chú theo dõi vở diễn cuộc đời của cô. Cơ thể cứng đờ khó khăn quay sang trái, tôi nhận ra mình đang ngồi trên một chiếc ghế xoay, và nhờ vậy biết rõ hơn mình đang ở đâu. Tôi gồng cơ mặt hòng bật đứt đai dai cột trán, nhưng bất lực. Tôi xoay sang thử dùng trí lực, nhưng vừa mới bắt đầu tập trung tinh thần thì bụng cuồn cuộn đau nên cũng đành chịu thua.

“Lúc này thứ cô cần là thư giãn và nghỉ ngơi. Đánh đấm mãi cũng chẳng ăn thua gì. Cô đang bị mất nước và rất có khả năng bị đột quị do nắng nóng. Có lẽ sắp tới cô còn đổ một trận bệnh nữa.”

Nén cơn đau, tôi ráng hỏi: “Ông ai?”

“Thanh tra David Purdy thuộc FBI.” Người đàn ông đáp. Tôi cảm thấy bớt lo khi biết mình trong tay chính phủ Mỹ, không bị bọn Mog bắt. Với bọn Mog, tôi khó lòng vượt qua ải tử lần nữa, nhất là khi tấm bùa hộ mệnh lần trước đã tan vỡ. Trong tay FBI, cơ hội sống sót bỗng tăng vọt. Dù tàn ác đến đâu, FBI cũng không phải là bọn quái vật. Lúc này, điều tôi cần chỉ là chút tính kiên nhẫn, đợi thời cơ đào thoát. Thanh tra Purdy không chút ngờ vực, cho đấy là chuyện xa vời. Lúc này, tôi làm đúng lời khuyên kia. Nghỉ ngơi thư giãn. Bổ sung nước cho cơ thể. Chờ đợi. Tôi cũng có thể điều tra được người đàn ông này muốn tôi khai báo thêm những gì ông ta biết về tôi.

Tôi hỏi: “Tôi đang ở đâu đây?”

Cái loa lại ré lên trước khi nghe thấy tiếng của Thanh tra Purdy: “Cô đang chuyển trại. Nhanh thôi.”

Ráng thêm một lần nữa, tôi dùng trí lực mở trói đai chân, nhưng vì sức còn quá yếu nên tôi lại phát ọe. Tôi uống thêm một ngụm để tranh thủ chút thời gian suy nghĩ. “Vậy tôi bị đưa đi đâu thế?”

“Chúng tôi theo kế hoạch đưa cô đi đoàn tụ với một người bạn, có lẽ đúng hơn là bạn của John Smith. Cô vẫn gọi bạn mình là John ấy chứ? Hay thích gọi là Số Bốn hơn?”

“Tôi không biết ông đang nói gì.” Tôi đáp. Ngừng một chút, tôi tiếp. “Tôi cũng không biết ai tên là John Số Bốn cả.”

Bất chợt tôi nhớ lại thời điểm ở sa mạc, ngay lúc tôi đứng trước cánh cửa kim loại kia. Khi ấy đầu óc đã lơ mơ lắm rồi, nhớ lại những chiếc trực thăng đậu sát một bên, giờ tôi cũng không dám chắc là chuyện thực. Ngẫm lại, quả thực khi ấy đã nghe tiếng của bé Ella. Không. Tôi không phải chỉ nghe giọng bé Ella một chiều, mà hai chị em đã – hai chiều – nói chuyện với nhau. Em hỏi, tôi trả lời. Với sự thực đang nằm trong tay FBI, vậy những chiếc trực thăng kia nhất định không phải ảo giác. Nếu đấy là những chiếc trực thăng, bằng sắt thép, vậy cuộc nói chuyện giữa tôi và bé Ella cũng phải là thực. Vậy thêm một thuật mới, một kỹ năng mới trong ‘kho’ Biệt Năng đã được kích hoạt. Đúng vào thời điểm tôi cần đến nhất.

Ella? Em nghe chị nói chứ? Tôi thử thêm lần nữa, với chút hy vọng mỏng manh sẽ thành công. FBI đang giữ chị, có một Thanh tra xưng là Purdy đang nhốt chị và chị đang bị chuyển trại. Theo lời Thanh tra Purdy, chẳng biết đi đâu nhưng đoạn đường sẽ không xa.

“Làm sao cô đã đến được sa mạc này, Số Sáu?” Tiếng của ‘vị Thanh tra’ ngắt đứt dòng truyền tin. “Chẳng phải cô đang ở Ấn Độ cùng các bạn mình ư? Nhớ lại chưa? Giống mấy đứa nhỏ kia, ngồi đọc sách giáo khoa rồi bị bắt cóc tại sân bay.”

Tại sao người này lại biết điều đó?

“Do đâu mà cô biết vị trí căn cứ quân sự kia?” Giọng nói lúc này nghe chừng đã mất vẻ dửng dưng, hơi gấp gáp, mất bình tĩnh.

“Căn cứ nào?” Tôi hỏi lại. Muốn nghĩ cho ra lời đáp, đầu cũng căng ra không ít.

“Thì cái căn cứ trong sa mạc nơi chúng tôi phát hiện cô đang dở sống dở chết ngoài cửa. Làm sao cô phát hiện ra vị trí căn cứ?”

Tôi gắng sức dùng thuật ẩn hình, nhưng chỉ vừa thử chạm đến Biệt Năng, bụng dạ lại sôi trào một trận đau đớn. Người muốn cuộn tròn lại như trái bóng, nhưng những sợi dây đai to giữ chặt không cho cử động nên cơn đau như thiêu đốt hết mọi luồng khí thở.

“Cô uống nước đi.” Tiếng ‘ngài Thanh tra’ khuyên bảo lại vang lên, trở lại giọng điệu hờ hững, xa vắng.

Như lần trước, tôi nghe lời, chiêu một ngụm và chờ đợi. Cơn đau cuối cùng giảm nhẹ, nhưng sau đó một làn sóng tê người ùa ngập mọi ngóc ngách cơ thể. Đầu óc như một chiếc xe mất điều khiển, hết lao sang bên này rồi chồm sang bên kia. Các ý tưởng, phần lớn vốn rất mạch lạc, giờ như lũ tràn bờ. Sự việc những ngày qua chớp lóe trong óc. Tôi thấy mình đang nắm tay Marina trước khi vượt không gian. Thấy chú Crayton nằm bất động. Thấy mình nói lời tạm biệt cùng John và Sam. Tôi như quên bẵng tình hình và vị trí hiện tại. Mãi cho đến khi giọng nói kia đưa tôi về hoàn cảnh thực.

“Số Bốn đang ở đâu?” Gã này chắc thuộc loại ngang ngược, hỏi han khỏi cần đầu đuôi.

“Ai?” Tôi vừa hỏi vừa ráng sức tập trung. Nếu không, tôi sẽ lại phạm thêm một sai lầm khác.

Bất chợt giọng nói bình thản kia tắt ngấm để thay bằng một tiếng thét lớn: “Thằng Số Bốn đang trốn nơi nào?” Tôi co rúm người trước tiếng thét qua cái loa.

“Xuống địa ngục rồi.” Tôi khạc mấy tiếng, rồi thôi.

Ella? Marina? Có ai không? Có ai nghe được lời mình nói không? Mình đang cần giúp đỡ. Mình đang ở trong một sa mạc. Mình không rõ ở đâu, chỉ biết đang ở gần một căn cứ của chính phủ Mỹ, mình đang trong tay FBI. Đang trên đường chuyển trại, nhưng không biết đi đâu. Mình đang gặp rắc rối. Biệt Năng không thể vận dụng.

“Cô sang Ấn Độ tìm ai, Số Sáu? Còn người đàn ông và hai cô gái kia là những ai?”

Tôi im lặng, phác họa nét mặt bé Ella, công dân hành tinh Lorien trẻ nhất còn sót lại. Tôi biết đang khoác lên vai em là một gánh nặng quá mức. Giờ em không còn chú Crayton bên cạnh. Chỉ mới hôm qua, tôi còn ganh tỵ với em vì còn được Cêpan, giờ đây hai người đã vĩnh viễn chia tay.

“Ba người đó mang bí danh số mấy? Hai cô bé kia là ai?” Tuy giọng của Thanh tra Purdy dã dịu lại nhưng vẫn tỏ ra hơi mất kiên nhẫn.

“Đó là ban nhạc của tôi. Tôi chơi trống. Mấy người kia hát. Tôi thích bài Josie và Chú Mèo, ông thích bài này không? Tôi thích xem phim hoạt hình – loại cổ điển. Mọi đứa trẻ đều vậy.” Môi lại nứt tóe máu khi tôi mỉm cười. Không sao cả! Tôi nếm giọt máu mặn trên đầu lưỡi và cười càng to.

“Số Sáu này?” Giọng nói kia đã dịu lại. Tôi đoán ‘ngài Thanh tra’ đang giở bài Chú Cớm Tốt Bụng. “Phải đi cùng cô từ sân bay sang Ấn Độ là hai người mang bí danh Số Năm và Số Bảy không? Người đàn ông kia là ai? Mấy cô gái nhỏ đó là ai?”

Đột nhiên tôi như thể không kiểm soát được miệng mình. Giọng tôi vang lên nghe như của một ai đó khác: “Marina và Ella. Cả hai là những cô gái dễ thương. Tôi chỉ mong họ mạnh mẽ hơn chút.” Thôi chết, tôi đang nói gì vậy? Tại sao tôi lại nói những điều này?

“Có phải Marina và Ella cũng là người cùng chủng tộc với cô không? Tại sao hai cô ấy cần mạnh mẽ hơn? Bí danh của Marina là gì?”

Tôi kịp thời dừng lại, nhưng kinh hoàng không kém khi thấy miệng như muốn nói tiếp. Tôi vội tập trung toàn sức tìm lại giọng nói của chính mình, chỉ đáp trả chừng mực. Cả một trận chiến diễn ra trong người tôi. “Tôi không biết ông đang muốn nói gì. Tại sao ông cứ lặp lại mấy con số gì đó vậy?”

Giọng Thanh tra Purdy vang lên chát chúa: “Tôi dư biết cô là ai rồi! Cô là người từ hành tinh khác đến đây! Tôi biết mấy tên nhóc trong đám cô đều có một con số bí danh! Chúng tôi đang giữ trong tay con tàu của các cô đấy, thề có Chúa!”

Nghe nhắc đến con tàu, óc tôi quay cuồng, vụt nhớ lại chuyến trốn chạy khỏi Lorien. Thấy bóng dáng mình thuở còn là một con bé, mắt trừng nhìn qua cửa sổ con tàu ngắm khoảng không vũ trụ suốt đoạn đường đến Địa Cầu này. Thấy ngồi ăn cùng tám đứa bé khác cạnh Cêpan của mình quanh một cái bàn trắng dài. Có một cậu bé tóc đen dài vừa cười vừa quăng thức ăn. Bên cạnh là cô bé tóc vàng ngồi lặng lẽ ăn một miếng trái cây. Những Cêpan ngồi một đầu bàn, theo dõi mấy đứa bé rất kỹ. Thấy nhóc Marina khóc nhè, chân co lên ngực, ngồi xổm trên sàn phía bên dưới một tấm bảng điều khiển, Cêpan của Marina đang quì bên cạnh, cố dỗ cô nhỏ đứng dậy. Nhớ là mình có chút gây gổ cùng một cậu bé tóc đen ngắn.

Gương mặt tôi nhớ tiếp là của Số Bốn. Mái tóc vàng của cậu vừa dài vừa dợn sóng. Cậu ta co chân trần đá vào bức vách, chẳng hiểu đang giận dỗi nỗi gì? Cậu ta quay người chộp lấy cái gối đập cửa bình bịch. Số Bốn ngẩng đầu, thấy tôi đang nhìn nên đỏ bừng mặt. Tôi đưa trả cậu món đồ chơi hồi nãy lén lấy của cậu. Một cơn hối hận tràn ngập khắp lòng, lần này vẫn mạnh không kém lần đầu khi bắt gặp cảm xúc này. Những gương mặt khác trong gian phòng chợt nhòa đi.

Rồi tôi thấy mình trong vòng tay cô Katarina khi tàu đáp xuống Địa Cầu. Nhớ cảnh cánh cửa tàu mở rộng.

Những ký ức kia không hiểu đã từ chốn nào chợt giờ ùa về? Trước đây, dù bao lần cố gắng, chưa bao giờ tôi thấy tường tận từng chi tiết cuộc hành trình của chúng tôi đến trái đất như vậy. Đoạn hồi ức rõ mồn một như thế là lần đầu.

“Cô vẫn đang nghe tôi đấy chứ?” Thanh tra Purdy la to. “Chúng tôi vừa nói chuyện với bên tộc Mogadore xong.” Vừa nghe xong mấy lời này, tôi như bị đấm bay vào tình hình thực tại. “Cô cũng đã biết rồi, đúng không?”

“Ơ, vậy sao? Vậy họ nói gì?” Tôi hỏi, ra vẻ như đang đối đáp bình thường, nhưng hối hận ngay vì mình có phần bộp chộp. Nói thế chẳng khác gì thừa nhận biết bọn Mog. Trước khi sa đà vào sai lầm thêm trầm trọng, óc tôi lại quay trở về hình ảnh con tàu, hình ảnh cánh cửa tàu rộng mở, hình ảnh người đàn ông tóc nâu kính dày đang đứng đón chúng tôi. Trên tay ông ta là một chiếc cặp da và một cái máy tính bảng màu trắng, sau lưng ông ta là sáu thùng quần áo. Không hiểu sao tôi biết đấy là cha của Sam. Ừ, tôi muốn gặp lại Sam đến nhường nào.

“Tôi muốn gặp Sam.” Tôi ríu lưỡi. Dù không muốn nói thêm một lời, tiết lộ một điều nào với ‘ngài Thanh tra’, nhưng tôi không kềm lòng được. Tôi nghe mấy lời trên vang vọng trong đầu, óc như mụ lại, và tôi chợt nhận ra trong nước có pha thuốc. Đây là nguyên nhân tôi không thể kiểm soát được đầu óc, nguyên nhân tại sao hồi ức dồn dập đổ về và đấy cũng là nguyên nhân tại sao mỗi khi vận dụng Biệt Năng lại cảm thấy đau đớn đến kinh người.

Tôi đã hôn Sam. Lẽ ra khi ấy ngoài đời thực đã phải hôn Sam, nhưng tôi lại cứ băn khoăn mãi, sợ John nghĩ này nghĩ nọ.

Còn John. Tôi cũng đã hôn John. Tôi thực sự muốn hôn John lại lần nữa. Lòng dạ tôi không ngớt xôn xao khi nhớ lại cảnh John khẽ nắm lấy vai, xoay người tôi lại tựa vào ngực, cúi đầu xuống bên tôi. Nhưng hai đôi môi chưa kịp tìm nhau, căn nhà đã nổ tung. Mỗi khi nhớ lại cảnh ấy, cằm tôi lại khẽ nhướng lên – một lần, hai lần, ba lần… lần này thì không, ngôi nhà nổ tung, nhưng hai đôi môi đã đến với nhau. Nụ hôn hoàn hảo.

“Sam hả?” Thanh tra Purdy hỏi, cắt ngang dòng tưởng tượng của tôi. Tôi thực sự rất thích nhớ lại nụ hôn này. “Tôi đoán người cô muốn nói là Sam Goode, phải không?”

Lúc này tôi thấy hiện ra khuôn mặt của Sam, và đầu óc bắt đầu quay cuồng vì mất quyền điều khiển. “Phải, đúng vậy. Tôi muốn gặp Sam Goode.” Tôi nghe tiếng nói của mình bồng bềnh trôi trên không.

“Phải Sam cũng là một thành viên trong nhóm của cô không? Bí danh là số mấy?”

Mí mặt trĩu nặng và tôi thấy mình chìm vào giấc ngủ. Những viên thuốc kia giờ đã kịp ban cho tôi một ân huệ.

“Số Sáu!” Viên Thanh tra thét to. “Số Sáu! Dậy mau! Chưa xong mà!”

Tiếng la chói lói khiến tôi bực điên người. Tôi co giật người nhưng những dây đai ép sát tôi vào cái ghế.

“Số Sáu! Số Sáu! Sam Goode ở đâu? John Smith ở đâu?”

“Ta sẽ giết ngươi.” Tôi thì thào. Cơn giận giữ, cuồng nộ vì bị trói chặt, vì bất lực đã dâng đến đỉnh điểm. “Ta mà tìm thấy mi, ta sẽ giết mi.”

“Tôi tin chắc cô sẽ cố gắng làm thế.” Viên Thanh tra cười lớn.

Tôi cố giữ đầu óc thanh tỉnh, tập trung vào vị trí hiện tại. Thật nhanh, mọi thứ bắt đầu xoay cuồng, mãi đến khi tôi thoát khỏi cơn mê này.

Căn phòng nhỏ chật xây bằng xi măng. Có một bồn cầu cùng một bệ xi măng trên có tấm nệm buộc dính sát sàn. Còn cái chăn thì quá ngắn so với khổ người tôi. Tôi đã thức tỉnh được hai tiếng đồng hồ, có lẽ nhiều hơn cũng không chừng. Chật vật mãi, tôi mới sắp xếp các ý tưởng cho liên tục. Tôi đang cố sắp đặt lại diễn tiến sự việc kể từ lúc phát hiện mình cô độc trên sa mạc, đến lúc tới trước cánh cửa kim loại kia, rồi tỉnh giấc để rơi vào cuộc thẩm vấn kinh hoàng này. Tôi cần hình dung ra vị trí hiện tại cũng như các thông tin liên quan đến chốn giam giữ này, cần biết thời gian mình đã bất tỉnh cùng những thông tin nào tôi đã lỡ tiết lộ.

Sắp xếp đầu óc lại cho mạch lạc thực không dễ. Từ lúc tỉnh lại trong phòng gian này, trên đầu ánh đèn nhấp nháy mãi khiến trí óc tôi đau như có búa bổ, dao cắt. Miệng khát khô và mỗi khi nhớ đến đoạn quan trọng – cuộc đối thoại với nhân viên điều tra FBI – tôi phải cố kiềm lại để bụng dạ đừng nôn thốc nôn tháo.

Tôi cố gắng vận dụng thuật ẩn hình, chỉ là thử kiểm tra xem các Biệt Năng còn không, ai ngờ cơn buồn nôn lại dấy lên như cũ nên đành ngưng ngay lập tức. Như thế có khả năng là thuốc còn ảnh hưởng đến hệ thần kinh, và cũng có thể do một nguyên nhân khác.

Tôi nhắm mắt vài phút để tránh ánh sáng lập lòe chớp lóe. Ánh sáng này cực mạnh nên dù nhắm mắt vẫn không thoát hẳn. Tôi nhớ Thanh tra Purdy có kể rằng bản thân đã có tiếp xúc với bọn Mogadore. Tại sao chính phủ Mỹ lại đi đàm phán với bọn người này? Và họ cho tôi biết tin này để làm gì? Bộ họ không hiểu rằng bọn Mog mới chính là kẻ thù thực sự? Tôi vẫn chưa rõ chính phủ Hoa Kỳ biết được những điều gì về tôi, về chủng tộc chúng tôi. Một khi các Chiến Binh Tinh Nhuệ như chúng tôi đã bị bọn Mog diệt sạch, bước kế tiếp là bọn chúng sẽ tàn sát mọi người trên trái đất này. Chính phủ Mỹ không biết vậy thực sao? Tôi đoán chắc bọn Mog đã xuyên tạc vấn đề không ít.

Tôi nghe có tiếng đàn ông từ trên đầu vọng xuống. Không phải giọng Thanh tra Purdy, người đã thẩm vấn tôi khi chuyển trại. Tôi mở mắt dò tìm lỗ thông gió hay chỗ gắn loa, nhưng với ánh sáng chớp lóe liên tục thế này, tôi không nhìn thấy rõ sự vật xung quanh.

“Chuẩn bị đi tiếp, Số Sáu.” Một ô nhỏ giữa các tấm cửa thép mở ra nghe ‘cảng’ một tiếng. Tôi chới với té về phía trước thì thấy một ly nhựa chứa một thứ chất lỏng màu tím đặt trên kệ. Nhìn mà muốn sôi gan! Màu tím gì đây? Chắc là thuốc nữa rồi, giống ly nước tôi đã uống.

“Cô phải uống thuốc trước khi đi tiếp. Nếu cô không uống, chúng tôi buộc lòng phải bơm vào người cô với mọi công cụ trong tay.”

Tôi hướng phía trần nhà la lớn: “Xuống địa ngục đi!”

“Uống mau.” Giọng kia lập lại. Đây là một mệnh lệnh.

Tôi cầm ly nước đi về khu vệ sinh, giơ cao ly, nghiêng đổ - hành động phải thực ‘hoành tráng’, lẫm liệt. Khi giọt cuối cùng đổ xong, cửa phòng giam két mở. Ùa vào phòng cả một tá người tay dùi cui, tay khiên che chắn. Bụng tôi ợ chua liên tục khi vận dụng Biệt Năng chuẩn bị cuộc chiến. Tuy vậy, lần này hy vọng tôi thành công. Và tôi cũng có thể lợi dụng ánh sáng chớp lóe này.

Tôi đón chào gã sĩ quan kia bằng một cú đấm vào cổ họng. Khi cây dùi cui bên trái vụt vào đầu, tôi chặn ngay vào cổ tay rồi bẻ mạnh. Một tiếng rắc! Kẻ tấn công tôi gào lên rồi buông tay. Giờ đây, tôi đã có vũ khí trong tay.

Những viên sĩ quan còn lại vây quanh tôi, nhưng trong ánh sáng chớp lóe thế này, mọi động tác như một đoạn phim chiếu chậm, mắt thường khó lòng theo dõi. Tôi chọn đại một đối thủ rồi lập tức tấn công, quét cây dùi cui ngang đầu gối. Kẻ đó đổ gục và tôi nhảy sang kẻ kế bên. Vì vừa gắng quá sức, miệng tôi dâng lên cảm giác buồn nôn, nhưng tôi vội nuốt xuống ngay. Đã ép được một cơn, hy vọng mọi chuyện sẽ suôn sẻ hơn. Tôi dùng mũi dùi cui chọc vào thái dương của tên đứng trước mắt. Một tên khác dùng đầu một món vũ khí nào đó phang vào lưng tôi, một kẻ khác thì lao lên chộp, giựt tóc tôi. Tập trung trí lực, tôi điều khiển cho hai kẻ này tông mạnh vào nhau. Đợi hai thân thể này rớt xuống, tôi bồi thêm hai cú đá thật mạnh.

Cảm giác buồn nôn vô hiệu hóa thực lực tôi cứ lúc trồi lúc sụt, nhưng sức mạnh tôi vẫn còn – tôi đã tìm lại được sức mạnh. Với hai thanh dùi cui trong tay, tôi quay sang tấn công ba kẻ khác. Khi đối phương giơ súng nhắm bắn, tôi cho đông cứng ánh đạn trên không trung rồi quăng trả lại. Cuối cùng, cánh cửa phòng giam đã trống, không còn bóng người, và vẫn mở toang. Bước ra khỏi phòng giam, tôi vòng hai tay ôm lấy người để thực hiện thuật ẩn hình. Cơn đau xộc tới – trận đau đày đọa nhất xưa nay – nhưng tôi biết mình có thể vượt qua. Tôi chỉ cần gắng sức chịu đựng thêm một chốc, đợi thoát hiểm khỏi chốn này, và khi ấy có thể tìm lại các bạn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.