Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Ba

❊ ❊ ❊

Đến đích, tôi té úp mặt lên lớp cỏ ướt. Tôi ngẩng đầu dậy, chống tay đẩy vai lên. Tiếng Số Tám rên rỉ đâu đây. Bé Ella gọi tên tôi í ới, nhưng đầu vẫn choáng quá nên tôi không ngồi dậy nổi để tìm em.

“Số Sáu hả?” Tôi thì thào hỏi vọng vào không trung. “Cậu có đây không?”

Ella đi đến ngồi xuống bên tôi: “Em không thấy chị ấy đâu cả, chị Marina ạ.” Tôi lại áp má lên cỏ mượt, thả lỏng nằm im thêm vài phút. Bé Ella vén một lọn tóc lòa xòa trên má tôi, nhưng người tôi tê dại nên không cảm nhận được tay em. Cơn khó chịu, buồn nôn dâng lên cổ họng khi nghe Số Tám tiếp tục rên rỉ. Bé Ella hình như vẫn khỏe. Không bao giờ tôi muốn đốt đường vượt chướng thêm một lần nữa!

Tôi nhìn quanh, nhưng mọi hình ảnh đều nhòe đi, tách đôi ra. Tôi cố kiểm soát tình hình: căn cứ theo thảm cỏ xanh mượt trước mắt, rõ ràng chúng tôi bị chuyển nhầm địa chỉ. “Đây đâu phải New Mexico, đúng không?”

Bé Ella thì thầm: “Không gần tí nào!”

Cuối cùng, tôi cảm thấy hình như mình có thể tự đi được, tuy điệu bộ phải thật chậm, và ngước mắt nhìn Ella. Đôi mắt bé màu nâu nên trong bóng tối thế này, muốn nhìn rõ để hiểu ý cũng thật khó. Cũng nhờ thế, tôi đoán lúc này chắc khoảng nửa đêm. Thôi nhìn mắt em, tôi nhìn lên bầu trời đầy sao. Đầu tôi chợt lóe lên cảnh đang ở ngoài biển xanh, khi ấy Số Tám hóa thân thành một con bạch tuộc màu đen, và Ella có nói mấy điều trước khi cả ba dịch chuyển tức thời.

“Ella, em này! Không biết chị có nghe lầm hay không, nhưng hình như em có nói em nói chuyện được với chị Số Sáu đúng không?” Bé gật đầu, nên tôi tiếp: “Trò chuyện trong tâm tưởng, phải vậy không?”

Bé Ella nhìn sang hướng khác. “Em biết chị nghĩ ngay là em có vấn đề mà! Em cũng tự hỏi mình mãi câu này, không biết chuyện này có thực sự diễn ra? Hay do em ban ngày nghĩ ngợi nhiều quá…” Ella lắc lắc đầu rồi cúi nhìn tôi, nét mặt nghiêm trọng hẳn: “Nhưng không, em không phải đã mộng mị bậy bạ đâu. Em biết rất rõ em đã nói chuyện với chị Số Sáu. Chị ấy còn nói chị đang ở một cái sa mạc nào đó. Điều này mình có thể đoán, chắc chị ấy đang ở New Mexico, đúng không?”

“Em Ella, em không có vấn đề gì đâu. Chị tin em.” Vừa nói, tay tôi vừa day ấn hai bên thái dương để xoa dịu cơn đau cùng mớ âm thanh vo vo trong đầu, để thêm tỉnh táo mà suy nghĩ. “Chắc là em mới tiếp nhận thêm một Biệt Năng mới. Điều mình cần làm ngay là hiểu được cơ chế hoạt động để có thể vận dụng chủ động.”

Mắt Ella mở to. “Thật sao? Chị nghĩ đấy là Biệt Năng hả? Thuật ấy tên gọi là gì vậy?” Ella hỏi dồn.

“Là thần giao cách cảm.” Tiếng Số Tám vang lên sau lưng tôi.

Tôi lăn người, cơn đau nhói khiến tôi phải cau mặt lại, rồi nhìn lên Số Tám, khi ấy đang đứng trên một phiến đá lớn gác ngang trên hai tảng đá to tướng.

Tôi ngồi lên, hai tay chống đất gượng đỡ thân thể lẩy bẩy đứng dậy. Sau đó hai tay chống bên hông, tôi khẽ xoay người nhìn xung quanh. Nơi này trông mới quen thuộc làm sao! Không phải là nơi tôi từng đặt chân đến. Tôi đã biết nơi này qua các tranh ảnh, sách giáo khoa. Tôi quay đầu ngẩng lên nhìn Số Tám hỏi: “Phải tụi mình thiệt đang ở…”

“Stonehenge hả? Ừ, đúng vậy.”

“Trời!” Tôi khẽ thốt lên rồi chậm rãi quay người nhìn cảnh vật. Ella bước đến bên một tảng đá cao cũng phải đến hai mươi lăm bộ, khẽ nghiêng đầu ra sau miết tay lên mặt đá. Tôi hiểu cảm giác sững sờ này nên cũng với tay chạm vào tảng đá. Ý tôi rằng: đây đúng là thánh địa Stonehenge. Không kềm được lòng, tôi bắt chước em. Những tảng đá nơi này vừa lạnh, vừa nhẵn; chỉ khi khẽ chạm vào trong lòng đã dâng lên một cảm giác cổ kính trọn ba ngàn năm. Vài tảng không còn giữ được hình dạng xưa kia, một số khác rõ chỉ là những mảnh vỡ từ những khối đá lớn hơn thuở xa xưa. Cả ba đứa rảo bước vòng quanh một chốc, xem xét tỉ mỉ di tích mà phần đông mọi người chỉ được nhìn qua sách vở.

Ella lên tiếng: “Anh Số Tám ơi! Thần giao cách cảm là gì thế? Anh biết cách dùng không? Làm sao em vận dụng thuật này cho thạo bây giờ?”

“Thần giao cách cảm là nói tới năng lực đem gieo ý nghĩ của mình vào đầu người khác. Nhờ đó, em có thể giao tiếp với suy nghĩ, cảm nghĩ trong trí não của người kia. Ta cứ thử đi, rồi sẽ biết. Tập với anh luôn đi.”

Ella đi vòng ra trước mặt Số Tám rồi dừng lại, nhắm mắt. Nhìn cảnh này, đầu tôi vẫn chưa hết choáng trước viễn cảnh Ella có thể phát huy thuật này. Như vậy, chúng tôi sẽ có khả năng liên lạc với các Chiến Binh Tinh Nhuệ khác, bất kể họ đang ở đâu, dù là chân trời hay góc biển xa xăm mịt mờ. Sau vài giây, bé Ella mở mắt ra nhìn Số Tám: “Anh mới rồi có nghe em nói gì không?”

“Anh không nghe thấy gì hết.” Số Tám trả lời, lắc đầu buồn bã. “Nhưng cứ tiếp tục tập luyện là được. Muốn hiểu cách thức vận dụng một thuật trong Biệt Năng, lúc nào chẳng phải mất nhiều thời gian. Thuật thần giao cách cảm cũng không ngoại lệ.”

Vai Ella chùng xuống thất vọng, rồi em chỉ tay: “À, mà hai chiếc Hộp của anh chị đằng kia kìa.”

Số Tám quay sang tôi ưỡn người lên: “Tôi cần nghỉ ngơi chút xíu, hồi nãy vượt đường xong oải quá. Tôi muốn lấy lại sức – cho hoàn hảo – rồi còn đi New Mexico nữa, được không?” Dứt lời, Số Tám tót lên một tảng đá gần đó.

“Tôi cũng không biết nữa.” Tôi nhè nhẹ thở dài. “Hồi nãy, khi cậu đưa đến đây, tôi thấy hãi lắm. Vừa trầy xước hết mình mẩy, vừa buồn nôn đến kinh người. Tôi không biết còn dám vượt đường theo kiểu đó không nữa. Còn cách nào để tụi mình đừng trở lại đáy đại dương lúc nãy không? Số Sáu đang gặp nguy hiểm, thế mà bọn mình cứ lòng vòng hết điểm này sang điểm khác. Không lẽ bọn mình chẳng bao giờ đặt chân tới New Mexico nồi?”

Tôi hiểu, tôi hiểu mà.” Nói xong, Số Tám nhảy khỏi tảng đá, phủi bụi khỏi quần. “Tôi hiểu chuyện này khiến mọi người muốn điên cái đầu. Nhưng ta vẫn phải làm thôi, còn hơn là đứng yên khoanh tay nhìn. Giờ ta chỉ còn mỗi một lựa chọn: đi tiếp cho đến lúc tới đích mới thôi. Ba chúng ta sẽ không rời nhau, sẽ cùng nhau gắng sức, rồi cũng sẽ tìm thấy Số Sáu.” Tôi vẫn không hiểu do đâu mà Số Tám vẫn bình tĩnh và giữ vẹn niềm tin đến thế.

Nhân lúc bé Ella khuất sau mấy tảng đá, tôi nói: “Cậu cũng biết, đâu phải chỉ có một cách di chuyển. Ta có thể tìm một sân bay rồi đi máy bay cũng được.”

Số Tám khẽ gãi cằm, vừa sải bước vừa đăm chiêu suy nghĩ. Tôi theo sau vào đến tâm của trận đá cổ. “Nếu Số Sáu đang gặp nguy, máy bay không phải là giải pháp đúng đắn. Chúng ta sẽ chẳng bao giờ đến được với Số Sáu cả.” Số Tám dừng một phút rồi nhìn thẳng vào mắt tôi: “Hơn nữa, tôi đã thấy ba chúng ta tìm ra được Số Sáu.” Tôi nhìn Số Tám với vẻ ngời vực, nhưng chỉ nhận được cái nhún vai với nụ cười toe toét. Vậy là có ý gì?

“Nè Số Tám, cậu đã mơ thấy cảnh ấy à? Cậu còn thấy gì nữa? Còn ai khác nữa không?”

Số Tám nhún vai đáp: “Tôi thực sự không thể nói rõ hơn. Tôi thấy như thế, hay chính xác hơn là cảm thấy điều đó. Tôi nghĩ đó là một tiềm năng trong Biệt Năng mà tôi chưa phát huy được. Tôi gọi nôm na đây là giác quan thứ sáu.”

“Nhờ vậy mà cậu biết bọn tôi đến Ấn Độ sao?” Tôi nghi ngờ.

“Ừ.” Số Tám đáp. “Tôi chưa làm chủ được chuyện này. Những hình ảnh cứ chợt đến chợt đi trong trí.”

Hai đứa đi tiếp đến một cụm đá lớn thì thấy bé Ella đang ngồi nghỉ, lưng tựa vào một tảng đá. Thấy chúng tôi, em vội đứng lên: “Em cố nói chuyện với chị Số Sáu mãi mà không được. Có lẽ chỉ có thế, không lặp lại nữa rồi.”

Tôi quì xuống, choàng qua vai bé. “Biệt Năng, muốn thành thạo, phải mất thời gian, em à. Như kinh nghiệm của chị, lần đầu tiên xuất hiện Biệt Năng, chỉ là thường vào những lúc nguy kịch hay thất vọng tột cùng. Chỉ khi cấp thiết, nó mới xuất hiện, nhưng lại hữu ích vô cùng, không gì thay thế được, nhờ vậy mà thoát chết. Thuật thở dưới nước chị chỉ thạo khi đã chìm nghỉm dưới nước, thần chết đã đứng sẵn bên cạnh. Tương tự vậy, thuật dịch chuyển tức thời khiến chị em mình ăn không ít quả đắng, có lẽ phải mất một khoảng thời gian mới làm lại được.” Tôi xiết vai em thật chân thành.

“Đúng thế thật. Lần đầu tiên anh dịch chuyển tức thời,” Số Tám góp lời, “là lúc Cêpan của anh suýt bị xe taxi đụng. Anh tự nhiên bất chợt lóe hiện ra cạnh chú ấy, như thế này này.” Nói xong, Số Tám bật ngón tay đánh tách một cái. “Chỉ nhờ thế mà anh kịp kéo chú ấy ra.”

“Giờ em nhớ ba Crayton quá. Mỗi khi em có mắc mưu gì, nhất định là ba có cách tháo gỡ. Không biết có phải em là thứ vô dụng, không giúp đỡ gì được cho mấy anh chị Chiến Binh Tinh Nhuệ?” Ella tiếp lời, giọng lạc hẳn, rồi cô bé quì xuống, nhìn như kẻ mất hồn.

Số Tám bước tới trấn an: “Ella, Ella này! Nhìn anh đi! Em đừng nghĩ thế nữa. Có em ở bên, các anh chị vui lắm chứ. Bọn anh ai cũng cần em cả. Không thấy em là bọn anh phải đi tìm cho kỳ được. Ở đây luôn có chỗ dành cho bọn em. Phải không Marina?”

“Ella, em này! Em còn nhớ chị em mình từng nói những gì, hồi còn ở trại trẻ mồ côi đó? Chúng mình là đồng đội. Điều đó rất có ý nghĩa. Ta sẽ quan tâm, chăm sóc lẫn nhau.” Khi nói những lời này, tôi chợt nhận ra rằng cảm giác chán ghét thuật vượt đường của Số Tám như có chút ích kỷ. Hy vọng duy nhất tìm thấy mọi người là phải về New Mexico. Cách di chuyển nhanh nhất, an toàn nhất là dịch chuyển tức thời, cho dù là phải đáp sai địa chỉ thêm vài lần. Tôi không được phép để chút sợ hãi của chính mình ảnh hưởng đến sự an nguy của người khác. Nếu có một đồng đội nào mất sức chiến đấu, những người khác phải mạnh mẽ hơn để lấp vào khoảng trống ấy. Xiết vai em thêm một lần nữa, tôi phấn khởi thốt lên: “Ta sẽ đi New Mexico, tìm chị Số Sáu của em, rồi còn tiếp tục cuộc chiến.”

Ella gật đầu nhưng vẫn lặng thinh.

Hai chị em tản bước, chìm đắm trong suy nghĩ. Tôi biết bản thân cần chút ít thời gian để đầu óc được tỉnh táo, củng cố trí lực cũng như sức mạnh cơ bắp cho chuyến đi sắp tới. Nơi chốn này vừa yên bình, vừa tĩnh lặng, thực là một chốn hoàn hảo có mơ cũng không dễ được. Khoảng một tiếng sau, tôi rảo bước vào khu trung tâm trận đá thì thấy Số Tám đang cúi xuống cầm một tảng đá lên rồi thả xuống.

“Số Tám, cậu đang làm gì thế?” Lòng đầy xáo động, tôi thốt lên. “Cậu nhớ mình đang đứng đâu không? Đây là chốn tôn nghiêm, di tích lịch sử lâu đời. Cậu không được phép đá đạp hay di dời mấy tảng đá đó! Đặt chúng lại chỗ cũ đi.”

Không đợi Số Tám thực hiện, tôi tập trung trí lực tự mình trả chúng về chỗ cũ. Tuy trận đá Stonehenge này không phải là lịch sử của chủng tộc tôi, nhưng vẫn là lịch sử văn minh của con người trái đất, vì thế cần phải được trân trọng, bảo tồn, không thể làm như Số Tám được. Tôi muốn nơi này, khi chúng tôi đến, trông thế nào, thì khi chúng tôi đi sẽ vẫn như thế đó.

Số Tám ngẩng đầu lên, ngạc nhiên trước phản ứng kịch liệt của tôi, lên tiếng: “Tôi chỉ đang tìm hòn đá Ánh Sáng Lorien. Tôi biết rõ nó nằm quanh quẩn đâu đây mà thôi, không khó tìm đâu, có lẽ phần nào bị mấy tảng đá khác nằm trên che khuất, chúng ta phải tìm cho ta trước khi rời đi.”

“Ừm, vậy cậu phải đảm bảo là sẽ trả mọi vật về đúng vị trí ban đầu nhé.” Tôi vẫn hậm hực. “Stonehenge là một trong những di tích nổi tiếng nhất trên Địa Cầu. Ta đừng hủy hoại nó.” Tôi hoàn toàn chán gét cảnh tượng mình đến chốn nào thì để lại sau lưng bao đổ nát hoang tàn khi rời đi.

Số Tám biểu diễn màn nhấc bổng một tảng đá, cúi người hé nhìn khéo léo bên dưới tảng đá rồi khẽ khàng trả tảng đá lại vị trí cũ. “Thoạt đầu, trận đá Stonehenge này do người Lorien chúng ta tạo ra. Chú Reynolds nói rằng chúng ta đã chọn nơi này làm nghĩa trang cho những người đã hy sinh trên Địa Cầu này.”

“Thật sao? Là nghĩa trang ư?” Bé Ella vừa cất tiếng hỏi vừa bước đến sau lưng tôi, mắt nhìn quanh tìm tòi.

“Đúng vậy đấy.” Nói xong Số Tám khẽ vỗ bàn tay vào một tảng đá lớn. “Ít nhất cũng là bốn ngàn năm. Mãi sau này, người trái đất mới bắt đầu tìm kiếm, khảo cứu, nghiên cứu đủ loại. Thậm chí chẳng còn gì để tìm hiểu, họ vẫn tìm tòi để tìm hiểu mọi điều liên quan. Đủ thứ hầm bà lằng. Mình thì vẫn trân trọng vị trí đặt để những phiến đá này.” Số Tám tiếp tục rón rén dấn bước như đang đi giữa những luống hoa tulip.

“Để tôi phụ một tay.” Tôi bước cẩn thận giữa những cột đá, giúp Số Tám tìm Ánh Sáng Lorien. Tôi nhấc những tảng đá lớn lên cách mặt đất vài phân Anh rồi đặt lại đúng chỗ cũ. Khi đang bước sang một cụm đá khác, tôi chợt nghe tiếng la ó phía xa. Tựa lưng vào tảng đá, tôi thấy hai người đàn ông mặc đồng phục lao về phía trận Stonehenge, ánh đèn pin lấp loáng trong màn đêm. Hai chị em rụt xuống núp sau lưng tảng đá lớn gần nhất.

“Biến!” Tôi thì thào. “Mọi người cùng trốn!”

Những luồng ánh sáng đèn pin đang săm soi mặt đất, và mỗi khi họ tiến sát, chúng tôi lại chuyển đổi vị trí, kịp thời vòng sang một tảng đá khác.

“Tôi rõ ràng nghe tiếng người ở đây mà! Tiếng mấy đứa trẻ.” Người bảo vệ nhỏ con hơn lên tiếng.

“Ừ, vậy tụi nó đi đâu rồi?” Người bảo vệ kia hỏi ngược lại, mắt vẫn dò tìm xung quanh, nhưng giọng có chút ý ngờ vực.

Cả hai im lặng một chút. Tôi hé đầu ra thì phát hiện người to con vẫn đang nhìn quanh quẩn, cau có vì mất dấu vết những kẻ xâm nhập bất hợp pháp. Mắt ông ta chợt phát hiện một vật, nhưng tôi chưa dò ra đó là gì. Thật đáng lo. Ông ta phát hiện cái gì nhỉ? “Bill, ra kia coi nè. Cái gì đây? Anh biết mấy thứ này từ đâu ra không?”

“Ừm, tôi không biết. Chắc chắn là mới có đây thôi.”

Tôi suýt nhảy dựng ra khỏi chỗ núp khi Số Tám chợt lừng lững xuất hiện sát bên cạnh. “ Họ phát hiện hai chiếc Hôp rồi.” Số Tám thì thào. “Để tôi quăng hai người bọn họ ra bãi cỏ bên ngoài nhé, cậu thấy được không? Bọn mình phải tìm cho ra Ánh Sáng Lorien, để còn thoát khỏi nơi này nữa. Nhưng hai người bọn họ cứ làng chàng như vầy sao mà tìm được. Tôi nhất định không cho họ đụng vào hai chiếc Hộp đâu.”

Vừa định trả lời, trong óc tôi như vang lên tiếng ì ì. Âm thanh lắng lại chút, rồi tôi nghe tiếng của Ella vang lên trong đầu: Để em đánh lạc hướng, anh chị cứ tiếp tục tìm Ánh Sáng Lorien đi. Tôi sửng sốt trợn mắt nhìn bé.

Ella xiết hai bàn tay rồi thì thào: “Để em đánh lạc hướng…”

“Chị đã nghe tiếng em trong đầu.” Tôi ngắt lời Ella.

Cô bé cười rạng rỡ: “Em đã đoán lần này phải thành công. Woa! Vậy là em đã làm được rồi.” Giọng Ella vẫn chưa hết phấn khích.

“Nè, hai chị em nhà này, khẽ một tí chứ.” Tiếng Số Tám thì thào chen ngang. “Có kế gì chưa?”

“Em có rồi!” Dứt lời, Ella biến mình thành một cô bé sáu tuổi, hốt hoảng chạy vọt từ trong trận đá ra ngoài rồi dừng lại, bước về phía hai người đàn ông. Giả giọng trẻ thơ, cô bé cất tiếng: “Ba ơi! Ba đâu rồi?”

“Chào cháu!” Tiếng một người đáp lời. “Mà ủa, ai vậy ta?”

Số Tám đã lập tức dịch chuyển mất tiêu trong khi tôi mải theo dõi cô bé diễn kịch. Ella vẫn đứng yên, tay che mắt trước ánh đèn pin. Đúng là diễn có nghề! Nghe giọng chắc khác một bé gái bị lạc cha mẹ, đang lo lắng phát khóc: “Cháu đang kiếm ba. Chú có thấy cha cháu đâu không?”

“Cháu bé, giờ này cháu làm gì ở đây? Ba mẹ đâu mà có một mình vậy? Biết là mấy giờ rồi không?”

Khi cả hai người kia tất tả chạy ra, Ella bắt đầu thút thít, ‘hút dính’ cả hai nhân viên. “Nào, nào, bình tĩnh nào, đừng khóc, cháu!” Nhân viên to con vội lên tiếng an ủi.

Ella chợt ngưng màn nước mắt cá sấu, thét tướng: “Đừng đụng vào cháu!”

“Ơ, ơ, chú có đụng đâu nào.” Người đàn ông kia cũng hoảng hốt la đáp. Cả hai nhìn nhau, bối rối, không biết phải làm gì với cô bé này.

“Xì… ì! Marina nè!” Số Tám thì thào, lúc này chợt hiện ra, mỗi tay cầm một chiếc Hộp. “Tụi mình còn phải tìm Ánh Sáng Lorien nữa. Nhanh lên! Ella không đánh lạc hướng mãi được đâu.”

Hai đứa chạy vào tâm trận. Số Tám và tôi dò kỹ bên dưới từng tảng đá một, thật nhanh và thật gọn. Còn vài tảng đá nữa nhưng bọn tôi chợt nghe tiếng hai người đàn ông đang quay vào trong trận đá, Ella lẽo đẽo đi theo, miệng vẫn thút thít.

“Được rồi, thêm một quả lừa nữa nè!” Dứt lời, Số Tám đã biến mất, rồi thoắt hiện ra ở vòng đá bên ngoài, tay đặt lên một tảng đá dựng đứng và đẩy mạnh. Tôi muốn đứng tim, phát khùng ngay tại chỗ. Tảng đá khổng lồ chậm chạp lắc lư rồi dịch ra sau một chút, và phiến đá nằm ngang bên trên rơi xuống. Số Tám liền gào lên: “Cứu, cứu! Đá đè! Đá Stonehenge sụp đổ.” Chắc tôi phải giết chết tươi cái con người này! Xiết mạnh nắm tay bên hông, tôi mới nhận ra trong tay đang cầm một hòn đá nhỏ. Tôi cúi xuống, cẩn thận trả về chỗ cũ, thẫn thờ.

Hai nhân viên bảo vệ bật lao sang tiếng la, nhưng khi ánh đèn phát hiện những tảng đá đang đổ chồng, họ cũng thét lên kinh hoàng. Nhân viên nhỏ con lao vào giữa hai tảng đá đứng, nhưng đã quá trễ. Hải tảng đá đã châu đầu vào nhau và nghiêng sang phải. Phiến đá ngang rơi xuống ầm một tiếng. Miệng tôi há hốc trước cảnh những tảng đá – từng tảng một – liên tục nghiêng ngả vào nhau, kích nhau đổ như những quân bài domino: ngã theo hiệu ứng domino.

“Mật Mã Đen! Mật Mã Đen!” Nhân viên to cao cuống quít thét vào máy bộ đàm rồi vút ngay máy xuống đất, choàng tay ôm một tảng đá đứng lớn, gắng sức giữ không cho đổ. Nhưng vô ích. Những tảng đá không lồ tiếp tục đổ nhào.

Số Tám chợt xuất hiện cạnh tôi, lật ngược tảng đá nhỏ, và một làn ánh sáng xanh lóe lên phía dưới chân. “Tôi tìm thấy rồi! Đây nè!” Tiếng thì thào nghe đầy phấn khích. Tôi cũng nhẹ cả người vì đã tìm ra Ánh Sáng Lorien, nhưng vẫn chưa hết kích động trước cảnh di tích Stonehenge bị hủy hoại. Tôi không ngờ cậu ta gây chuyện tới mức này. Thật đáng giận! Ella chạy ngang qua trong lúc tôi chúi ngay bên dưới mấy phiến đá sắp đổ, vận hết toàn bộ trí lực giảm đà đá đổ.

Nhân viên to con lấy thân mình dộng ầm vào tảng đá sắp đổ để chặn lại, nhân viên kia cũng lao vào tiếp sức. Khi chạm phải một tảng đá khác. Tôi chặn được đà đổ của tảng đá. Hai nhân viên bảo vệ chuồi người khỏi tảng đá, quị xuống thảm cỏ, vẫn chưa hết kinh ngạc không hiểu vì sao bản thân tự nhiên mạnh đến nhường này. Bước kế tiếp, tôi cho chạy ngược đoạn phim hiệu ứng domino kia, đặt các tảng đá vào vị trí cũ. Sau đó, còn chút sức lực, tôi chậm chạp nhấc những phiến đá nằm ngang đặt lên vai những tảng đá đứng.

Hai nhân viên bảo vệ há hốc mồm trước cảnh tượng kì vĩ này, đến mức quên cả trả lời tiếng la léo nhéo lo âu vọng ra từ máy bộ đàm.

“Nè, Marina.” Tiếng Số Tám thì thầm. “Này, Marina. Tụi mình đi thôi. Mau đi. Đi nào.”

Tôi bước giật lùi vào tâm trận đá, lòng nhẹ nhõm vì đã có thể an lòng mà rời chốn này, tôi đã trả mọi vật về được chỗ cũ.

Tôi lảo đảo về phía Số Tám giằng lấy chiếc Hộp. Chưa nguôi cơn giận nên không thèm nhìn bản mặt của ‘hắn’, nhưng tay vẫn phải nắm chặt bàn tay kia. Bé Ella đang ôm chiếc Hộp của Số Tám và bám chắc vào cánh tay còn lại. Cả ba cùng đứng, tay trong tay, quanh hòn đá Ánh Sáng Lorien. Những lời cuối còn đập vào tai trước khi chìm vào bóng tối là của nhân viên bảo vệ cao to – sau khi ‘bại trận’ trước tụi tôi và bị lôi cuốn vào một khoảnh khắc phiêu lưu kì lạ - đang thét vào máy bộ đàm: “Báo động nhầm!”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.