Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bốn

❊ ❊ ❊

Bầu trời xám xịt, nặng trĩu. Khu rừng âm u và lạnh căm căm. Cây xơ xác, trơ trụi, lá chết rụng đầy mặt đất. Số Chín bước phía trước, mắt dõi tìm con mồi. “Cậu biết đấy, con thỏ đó ngon hơn tôi tưởng đấy.” Cậu ta móc trong túi một đoạn dây nho rồi buộc mớ tóc đen lòa xòa cáu bẩn lại thành một cái đuôi ngựa. “Tối nay tôi làm lại món đó nếu cậu muốn.”

“Không chừng tôi muốn món khác hơn.”

Cậu ta tỏ ra hết sức ngạc nhiên trước cảnh tôi chối đây đẩy. “Bộ sợ cảnh giết chóc máu me hả? Cậu phải ăn thì mới có sức. Tôi không hiểu nguyên nhân, nhưng rõ ràng những hòn đá trị liệu cóc chữa lành nổi cho cậu. Và cậu cũng thừa biết, bệnh tình của cậu khiến hai thằng tụt hậu khá xa. Đúng là phí không biết bao nhiêu thời gian, ngốc ạ. Ta phải làm gì đó cho cậu sớm bình phục để còn ra khỏi đây.”

Tôi biết cơ thề mình đang suy nhược trầm trọng: từng bước lê mệt thấy rõ. Mới đi khoảng hai trăm thước Anh ra khỏi căn nhà dột nát kia, người tôi đã kiệt sức. Thèm được quay lại nơi đó quá, ngủ một giấc. Nhưng tôi biết mình sẽ không khỏe lại nếu không chịu đi.

“Này Số Chín, tôi kể cho cậu nghe giấc mơ vừa rồi nhé?” Tôi ướm lời.

Số Chín bật cười lớn: “Mơ hả? Thôi, cảm ơn. Ờ, mà mơ thấy con gái thì được á! Chuyện này cậu kể càng kỹ càng tốt, cấm sót chi tiết nào.”

“Tôi đã gặp Setrákus Ra. Nói chuyện với hắn nữa.” Bước chân Số Chín thoáng ngập ngừng, nhưng rồi lại dấn tiếp. “Hắn thương lượng muốn đàm hòa.”

“Vậy hả? Thương lượng chuyện gì?”

“Nếu tôi quay lại gặp hắn, hắn sẽ thả mọi người, cả Sam nữa.”

Số Chín lớn tiếng: “Tào lao. Bọn Mogadore bao giờ biết thương lượng. Chí ít, tụi nó chẳng bao giờ ngồi vào bàn đàm phán với thiện ý giải quyết vấn đề. Chúng chẳng bao giờ biết thương xót ai.”

“Tôi nghĩ như thế này: tai sao ta không giả vờ chấp nhận. Dù gì đi nữa, ta cũng phải quay lại hang động đó để cứu Sam.”

Số Chín quay lại nhìn tôi, khuôn mặt vẫn lộ vẻ dửng dưng. “Đành phải đối mặt sự thực với cậu, đồ ngốc ạ. Có lẽ Sam đã chết rồi. Bọn Mog đâu thèm quan tâm đến chúng ta, càng không quan tâm đến con người! Tôi nghĩ giấc mơ của cậu thật kinh khủng, và tôi thấy cũng tiếc là cậu đã sợ hãi rồi và có nhu cầu chuyển lửa sang cho tôi. Nhưng cho dù cậu có liên lạc được với Setrákus Ra, chuyện hòa đàm ấy rõ ràng là một cái bẫy và cậu sẽ tiêu nếu thọc chân vào. Sự thực, cách nơi đó chừng mười lăm dặm là cậu xong rồi. Tôi chắc chắn luôn.” Cậu ta làm luôn một hơi rồi lảng xa tôi.

“Sam chưa chết!” Tôi nói, cơn giận dữ tuôn tràn, đột nhiên một nguồn sức lực đã mất hút vào mấy ngày qua từ đâu dâng lên trong người. “Và giấc mơ kia là sự thực. Setrákus Ra đang hành hạ Sam! Tôi chính mắt thấy da cậu ấy bỏng rộp lên vì nước sôi dội vào! Tôi không thể cứ ngồi đây mà để sự tình diễn ra ngoài tầm kiểm soát.”

Số Chín lại cười, nhưng lần này mỉa mai rõ ý. Tiếng cười không thể trấn an tôi tuy rằng lời lẽ nghe nhẹ nhàng hẳn: “Nghe tôi đây, Số Bốn. Cậu còn yếu quá mà, đâu thể hết chạy nơi này tới nơi kia, huống chi là phải đương đầu với thế lực mạnh nhất dải ngân hà. Tôi biết, dù nói tra thiệt bất nhân, cậu đúng là ngớ ngẩn, nhưng dù sao Sam chỉ là một con người – nhân loại bình thường có cách nào cứu toàn thể nhân loại được. Vì vậy, cậu đừng phung phí thì giờ và sức lực. Đâu phải cậu có quyền năng vô hạn.”

Chiếc Lumen trong lòng bàn tay tôi chợt lóe sáng. Giờ đây tôi đã kiểm soát được rồi, một bước tiến rõ rệt. Tôi cũng đang hy vọng ánh sáng lóe lên này báo hiệu tác động của cánh đồng lực màu xanh kia đang giảm sút. “Nghe này, Số Chín, Sam là thằng bạn thân duy nhất của tôi. Cậu cần phải biết điều đó, và chuyện sức lực của tôi, cậu muốn nghĩ sao kệ xác cậu, vậy nhé?”

“Ê, cậu nói sao vậy được.” Số Chín đáp, giọng ngang phè phè. “Lúc này đâu phải lúc đùa. Đang thời chiến, cậu ngốc, chiến tranh đấy. Và cậu không thể chỉ vì tình cảm riêng với Sam mà xọ chuyện này vô, như thế sẽ khiến cho mọi người thêm nguy hiểm. Tôi không cho phép cậu một mình đối mặt với Setrákus Ra, chỉ vì mỗi anh chàng Sam. Chúng ta sẽ đợi đến lúc cậu khỏe hơn, tuy là có lâu đến đâu đi nữa, rồi sẽ họp lại với cả nhóm, cùng tập luyện cho thật chuẩn. Nếu cậu không chấp nhận, cứ đánh sao cho tôi văng khỏi đây. Tôi đã sẵn sàng rồi đó. Nhào vô đi, tôi còn tập dượt một chút.”

Cậu ta nhấc tay lên nhắm về phía mấy cái cây đằng kia. Một giây sau, tôi nghe tiếng la khoái chí.

“Trúng rồi.” Số Chín mỉm cười, rõ ràng rất khoái săn mồi bằng cách vận dụng trí lực. Tôi chạy theo, chưa chịu từ bỏ ý định.

“Cậu không thấy mình cần phải sống vì người khác ư? Bộ không có ai đáng để cậu phải hy sinh à?”

“Tôi chẳng phải đang hy sinh vì Lorien sao!” Số Chín đáp, nhìn chằm chằm buộc tôi phải lắng nghe. “Tôi sẳn sàng chết vì Lorien, vì người dân Lorien. Và nếu tôi chết, đây cũng lại là một chữ ‘nếu’ to tướng, tôi tính cũng phải hai tay bóp đầu hai tên Mog còn chân dày xéo tên thứ ba. Tôi sẽ không mủi lòng với tình cảnh cậu đâu, vì thế, cậu phải trưởng thành lên, đừng có quá ngây thơ tình cảm nữa, phải biết suy nghĩ, phải lý trí hơn.”

Những lời này chấn động lòng tôi. Tôi biết chú Henri cũng có cùng suy nghĩ, nhưng tôi sẽ không quay lưng thêm một lần nữa bỏ mặc Sam. Tôi không rõ là do vẻ quyết liệt của Số Chín hay do tình huống khẩn cấp của viễn ảnh chợt lóe trong đầu kia, hoặc do bầu không khí mát rượi trong lành, do những bước đi bộ tỉnh táo, lúc này đầu óc tôi sau nhiều ngày đình công đã thật tỉnh táo và đầy nghị lực.

“Sam đã cứu mạng tôi đâu chỉ một lần, cha cậu ấy đã có mặt để đón con tàu của chúng ta đáp xuống trái đất. Thậm chí cha cậu ấy có lẽ hy sinh vì chúng ta, vì Lorien. Cậu nợ hai cha con họ một lần cùng tôi quay lại hang động kia. Ngay hôm nay.”

“Đừng có mà mơ.”

Tôi dấn thêm bước nữa lao tới, và Số Chín cũng phản ứng nhanh. Cậu ta túm lấy tôi quăng mạnh vào một gốc cây. Tôi bật người đứng dậy, định lao vào tấn công thì chợt nghe tiếng cành cây gãy đổ phía sau. Số Chín quay lại. Tôi dán sát người vào thân cây, dùng chiếc Lumen tụ năng lượng ánh sáng nhè nhẹ trong lòng bàn tay, hy vọng khi nãy không quá lạc quan về nguồn lực còn sót trong người.

Số Chín nhìn tôi, thì thào: “Xin lỗi cậu vụ cái cây. Tụi mình đi xem kẻ nào dám theo dõi rồi cần thì diệt khẩu luôn.”

Tôi gật đầu, hai đứa cùng tiến. Tiếng động kia vang lên từ một cụm cây thông lá phủ rậm rạp, rất lý tưởng làm nơi ẩn nấp. Nếu chỉ có mình tôi, tôi sẽ chờ đợi tìm hiểu rõ xem đó là gì. Nhưng Số Chín thì không. Cậu ta nở một nụ cười là lạ lúc cả hai đang di chuyển về phía cụm cây thông, sẵn sàng tiêu diệt bất cứ thứ gì hiện ra. Tiếng cành thông lại nổi lên xào xạc, trong các tán thấp phía dưới, một cành cây khẽ đu đưa. Nhưng không phải họng súng hay mũi kiếm lấp lánh của bọn Mogadore, mà là chiếc mũi đen nhỏ của một chú chó săn nhỏ hai màu nâu trắng.

“Bernie Kosar.” Tôi thốt lên, nhẹ cả người, “gặp lại chú mày tao mừng quá.”

Con vật lon ton chạy lại và tôi khom người xuống vỗ đầu an ủi. Nó là đồng đội đã bên tôi từ ngày đầu cuộc chiến. Bernie nói nó gặp lại tôi cũng mừng không kém.

“Nói cũng dài nhỉ.” Số Chín nhận xét. Tôi thì quên mất Số Chín đã kích phát được Biệt Năng nên có thể giao tiếp với loài vật. Tôi biết khả năng này của mình còn yếu nhưng không buồn chia sẻ. Hiện giờ cậu ta đã là người to nhất, khỏe nhất trong số các Chiến Binh Tinh Nhuệ mà tôi biết, có nhiều năng lực, kỹ thuật: từ truyền nội lực cho người khác, phản trọng lực, tăng tốc, nghe cực thính, dùng trí lực điều khiển sự vật từ xa và cả đống ngón nghề khác mà tôi chưa được thấy. Chiếc Lumen là hàng độc định giá con người tôi, nhưng trừ khi tìm được nguồn lửa để kích phát, hầu như nó là vật vô dụng. Năng lực nói chuyện với thú vật là thứ tôi chờ mong sẽ sớm thành tựu hơn nữa, nhưng giờ đây tôi biết chắc Số Chín sẽ vận dụng nó giỏi hơn tôi.

Bernie Kosar chắc thấy vẻ thất vọng trên gương mặt tôi nên hỏi tôi muốn đi dạo cùng nó không. Chỉ một người một chó thôi.

Số Chín nghe thế, buột miệng: “Thì cả hai đi đi. Lúc nào BK chả nói về cậu. Hễ không đi tuần thì nó chui vào phòng ngủ để trông chừng cậu.”

Tôi vẫn vỗ về đầu Bernie Kosar: “Thật vậy hả?”

Bernie Kosar liếm bàn tay tôi.

“Chú mày là một trong hai người bạn thân nhất của tao đó.” Tôi thốt lên. “Tao sẵn sàng hy sinh vì chú mày, BK ạ.”

Số Chín khe khẽ gầm gào trước màn ‘mùi mẫn này’. Tôi biết, theo kế hoạch, chúng tôi sẽ hỗ trợ lẫn nhau trong cuộc chiến liên ngân hà rộng khắp, nhưng có đôi khi, tôi mong rằng trong cuộc chiến này, chỉ cần dăm ba chiến hữu kề vai sát cánh chính là tôi và BK. Và thêm Sam, Sarah, Số Sáu, và chú Henri. Thực vậy, thêm ai cũng được, ngoại trừ Số Chín.

“Tôi định ra ngoài kiếm con gì giết thịt, miễn sao tối nay có gì lót dạ vậy.” Số Chín vừa nói vừa bỏ đi. “Các cậu cứ đi đường riêng, tha hồ thoải mái. Lát nữa khi quay lại, chúng ta cần thảo luận, kiếm cách tìm những thành viên còn lại trong đội Chiến Binh Tinh Nhuệ. Bây giờ thì làm việc của cậu đi.”

Bernie Kosar đồng tình. Có vẻ như cu cậu muốn tìm Sam không kém gì tôi.

“Vậy lát nữa ăn tối rồi bàn lại vấn đề này. Hình như là con thú có túi, có lẽ là một con chuột nước.” Cậu ta miệng nói đầu đã ngoảnh về khoảng rừng tìm con mồi.

Bernie Kosar bảo tôi bám theo nó, và chúng tôi băng qua mảng cây rừng, đổ xuống một ngọn đồi cao rậm cỏ. Mặt đất choãi thẳng vài bộ rồi lại lên dốc. Chúng tôi di chuyển thật nhanh và bài tập thể dục này đem lại cho tôi chút kinh ngạc vì sức lực hiện đang hồi phục. Hai ngọn cây to lớn chụm đầu xuất hiện trước mắt. Tôi vội tập trung trí lực để tách gạt chúng ra. Vừa khi khoảng không được khai mở, BK nhảy vọt qua và tôi rượt theo, thầm nhớ những buổi sáng sớm hồi ở thị trấn Paradise vẫn chạy bộ đến trường. Thuở ấy cuộc sống mới nhẹ nhàng làm sao, những ngày được chú Henri tập huấn, những giờ rảnh rỗi cùng Sarah. Thật là tuyệt và phấn khích cái ngày phát hiện trong mình có những Biệt Năng, biết cách vận dụng giải quyết những việc quan trọng. Thậm chí tôi muốn phát rồ, phát sợ; quá nhiều khả năng có thể diễn ra và tôi chỉ có thể tập trung vào mỗi điều ấy. Tôi đã mông lung không rõ chuyện tốt xấu ra sao.

Lưng tôi đã vã mồ hôi chỉ mới sắp đến được một đỉnh nhỏ. Tuy đã hồi phục nhưng đâu đã đạt mức trăm phần trăm. Cảnh vật thực ngoạn mục: toàn cảnh dãy Appalachian được cuộn lại trong những ngọn cây linh sam, thấm đẫm ánh chiều tà. Tầm nhìn của tôi trải dài đến vài dặm trường.

Tôi thốt lên: “Phải thừa nhận là cảnh này hết xảy. Mày muốn tao ngắm nó phải không?”

Xa tít ngoài kia, nhìn xuống dưới bên trái đó. Con vật đáp. Cậu thấy nó không?

Tôi kiểm tra lại. “Dưới thung lũng sâu hút đó hả?”

Xa hơn kia, nó đáp. Cậu thấy ánh sáng lấp lóe đó không?

Nheo mắt tập trung, tôi nhìn xa hơn, bỏ qua thung lũng phía dưới. Một mảng rừng rậm cùng một thoáng viền mờ ảo của một lòng sông lởm chởm. và tôi đã thấy. Xuyên hết mảng rừng cây, nằm bên dưới lệch về trái là một mảng lấp lánh ánh sáng xanh dương. Đó là xánh đồng lực bên dưới tổng hành dinh của bọn Mog.

Khoảng cách chừng hai dặm. Bernie Kosar nói cúng tôi có thể quay lại ngay nếu như tôi muốn. Giờ cu cậu cùng tôi một phe vì Sam và tôi đã vô hiệu hóa hệ thống khí sát thương thú vật quanh ngọn núi này.

Một cái gì chợt nhói trong lòng khi mắt tôi như dán vào ánh sáng xanh kia. Sam đang ở đó. Và Setrákus Ra nữa. “Còn Số Chín thì tính thế nào?”

Bernie Kosar chạy quanh chân tôi hai vòng rồi ngồi xuống chân. Tùy cậu thôi. Cu cậu nói. Số Chín vừa khỏe lại nhanh, nhưng cậu ấy còn là một ẩn số ngoài dự đoán nữa.

“Đã bao giờ mày đưa cậu ấy tới đây chưa?” Tôi hỏi. “Cậu ấy có biết chúng ta đang gần đến thế này không?”

Bernie Kosar gật đầu ra vẻ thừa nhận. Tôi không thể tin nổi: cậu ta đã biết, vậy mà nãy giờ tỉnh rụi như không. Phải dứt khoát với Số Chín mới được.

“Tao định sẽ ra phía sau ngôi nhà. Cứ để Số Chín tự quyết định, cũng đừng có ép. Nhưng cậu ta có nói gì đi nữa, đã đến lúc ta phải đối mặt cùng với Setrákus Ra.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.