Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Hai

❊ ❊ ❊

Chúng tôi nhảy lên một chuyến xe chở hàng đi Tây Virginia. Tôi cố dỗ giấc ngủ, nhưng vô vàn ý tưởng cứ xoay mòng trong đầu. Ánh mặt trời buổi sáng lóe khỏi mành chớp, tôi đã nheo mắt nhìn. Lòng như nhẹ hẳn khi thấy mình vẫn đang tiến về hướng tây. Tất cả những gì Đặc cảnh Walker nhắn lại trước khi biến mất chỉ là một chữ: tây. Vì thế, chúng tôi đi về phía tây. Tôi cố loại bỏ khả năng chúng tôi bị lừa, vì xét cho cùng, người sắp chết thì hay nói thật, người đàn bà kia, trong tình thế chẳng còn gì để mất thì còn lý do gì nữa mà lừa tôi.

Tôi trở người. Trần xe dơ bẩn, lấm ố đủ màu sắc. Tôi chăm chăm nhìn một vệt xanh thẫm trên đầu. Cuối cùng tôi cũng trôi vào được giấc ngủ. Tôi rơi ngay vào giấc mộng, chuyện này vẫn hay đến với tôi. Nhưng lần này là một cơn ác mộng.

Tôi đang ở Tây Virginia, tại chính căn phòng giam giữ kia. Duy chỉ lần này, căn phòng trống trải, đèn sáng rực từ trên chụp xuống. Cái lồng cầu giam giữ Sam không bóng người. Dấu vết duy nhất chứng tỏ cậu ấy từng bị giam giữ ở đấy là một vũng máu chưa khô hẳn trên sàn. Tôi bước vào phòng giam, kinh hoàng nhìn cảnh vật xung quanh và cố gọi tên cậu bạn thân thật to. Khi vừa mở miệng định thét, cơn lũ ánh sáng từ trên trần ùa xuống chẹn ngang họng, đoạt lấy hơi thở, chẹt tôi đến ngạt. Tôi khuỵu xuống, bò dài cố hít một hơi thở.

Vẫn thở hổn hển, tôi ngẩng đầu nhìn lên. Lúc này tôi đang trong một đấu trường, trên khán đài là hàng ngàn tên Mog. Bọn chúng ca hát ầm ĩ, trút đủ mọi thứ xuống đầu tôi và bắt đầu ẩu đả. Sàn là một phiến đá đen tuyền. Tôi lẩy bẩy đứng lên. Khi tôi bước dấn tới, sàn đá phía sau chợt trượt nghiêng xuống, lộ ra một hố đen thăm thẳm. Phía trên đầu là một lỗ thủng khổng lồ, qua đó tôi thấy những cụm mây bồng bềnh trên nền trời xanh. Phải một lát sau, tôi mới nhận ra mình đang trong lòng một đỉnh núi.

“Số Bốn!” Tiếng Số Chín vang vọng. A! Là Số Chín! Tôi không cô đơn. Tôi nhìn quanh cố thét to đáp trả, nhưng cổ họng vẫn nghẹn lại. Một luồng ánh sáng vụt khỏi miệng. Theo bản năng, tôi oằn mình hướng luồng ánh sáng chạm lên người Số Chín. Cậu ta ở bên kia đấu trường, nhưng hình ảnh cậu ta chợt bị khuất sau một hình bóng khác. Là Sam. Cậu bạn thân đang bị treo lủng lẳng giữa Số Chín và tôi, hai tay vẫn trong còng. Thanh tra Purdy và Đặc cảnh Walker đứng bên dưới, chĩa khẩu pháo cá nhân của bọn Mog vào ngực Sam. Không chần chừ một giây, tôi nhào đến bên người bạn thân nhất này, nhưng mỗi bước chạy, phiến đá bên dưới lại trượt lui một nhịp. Tiếng gầm gừ từ đám đông bên trên trỗi dậy thành tiếng sấm điếc tai.

Khi tôi gần chạm được Sam, phiến đá đen dưới chân hai người kia rớt ra và cả hai cùng rớt xuống.

“Cứu! Cứu! Cứu tôi với!” Sam thét lớn, người oằn lên cố thoát khỏi còng tay.

Tôi cố tập trung trí lực cởi trói cho cậu, nhưng việc bất thành. Tôi cầu cứu chiếc Lumen, nhưng lòng bàn tay vẫn đen tối xám xịt. Biệt Năng đã bị xóa trong cơ thể.

“Đưa những người còn lại đến đây, John.” Sam cầu cứu tôi. “Đưa tới đây hết đi.”

Giọng cậu nghe sao khác lạ! Hình như là giọng một ai khác, một linh hồn tàn ác nào đã nhập vào người cậu ta.

Chợt hình ảnh cậu bé gầy da rám nắng trong giấc mơ trước xuất hiện cạnh bên. Cũng như lần trước, người cậu ta trong suốt – như một bóng ma. Khi nhìn thấy mặt dây chuyền Lorien đeo trước ngực, tôi với người về phía cậu. Nhưng cậu ta khẽ lắc đầu với tôi, ngón tay đưa lên môi ra dấu im lặng. Cậu bé nhảy về phía Sam, bám bò từ chân lên mình rồi thò tay vào mớ dây trói. Nhìn cậu ta căng người mở trói, tôi thấy cả nét kinh ngạc hiện trên mặt cậu vì đã không thể giải thoát cho Sam.

Trong cơn mơ trước, cậu đã hỏi bí danh của tôi và tôi lúc này không cưỡng nổi một sức mạnh kỳ lạ muốn đáp lời cậu. Tôi bật ho, hắng to giọng mới biết đã thoát khỏi cơn tắc giọng. Tôi thét lớn: “Tôi là Số Bốn!”, cả đấu trường rơi vào im lặng.

“Cậu đã quyết chưa John?” Sam cất tiếng hỏi. Cậu ta vẫn oằn mình và xoay trở với cái vòng, còn cậu bé kia vẫn đánh vật với dây trói. Sam nhìn thẳng vào tôi và tôi thấy cả màu dẻ nâu thẫm trong mắt cậu. Tôi chợt nghĩ thầm đây không phải là Sam.

Ngay tức khắc, Sam oằn mình vùng vẫy bạo liệt khiến cậu bé kia trượt tay. Tôi kinh hoàng chứng kiến cảnh cậu vụt rơi biến vào hố thẳm đã nuốt trọn Purdy và Walker. Một làn sáng tím lóe khắp người Sam và mớ dây trói tự bung ra. Không rớt xuống hố thẳm, Sam giờ lại đang trôi nổi trên không trung. Một luồng ánh sáng mạnh bật lóe và tôi không sao tin vào mắt mình, người Sam đang trương lớn lên và bắt đầu hóa thân – thành Setrákus Ra. Ba mặt dây chuyền Lorien đeo trên ngực hắn lấp lánh rực rỡ, cả vết thẹo tím quanh cổ hắn cũng cùng một nhịp. Hắn rống lớn: “Mày có muốn xin lại thằng người trái đất kia không?”

“Ta sẽ cứu được cậu ấy!” Tôi thét trả, hết sức phẫn nộ. Tôi đứng chôn chân, xung quanh hố thẳm xé toang nham nhở, không còn một khoảng không nhỏ nào để dần lại gần Sam.

Setrákus Ra bay là xuống đất. Hắn đáp xuống và những phiến đá ngừng trượt rớt, bắt đầu ghép lại làm bệ đặt chân. “Thế mi đã chịu đầu hàng chưa? Tốt lắm. Giờ để ta lấy mặt dây chuyền của mi được rồi đó.”

Tôi nhìn xuống ngực, mặt dây chuyền đã không còn nữa. Ngẩng đầu lên, tôi thấy nó đã lọt thỏm trong nắm tay khổng lồ của Setrákus Ra. Đôi môi nứt nẻ ngoác cười để lộ hàm răng lởm chởm sắc lẻm.

“Không, ta không đầu hàng!” Vừa thốt lời, tôi cảm thấy cổ trĩu nặng. Mặt dây chuyền đã nằm lại trên ngực.

Cậu bé kia nhảy vọt khỏi hố sâu rồi đáp xuống cạnh Setrákus Ra, đầu kiêu hãnh ngẩng cao. Cậu bé hòa cùng nhịp thét của tôi: “Ta không đầu hàng ngươi. Thả Devan ra, giỏi thì đấu cùng ta.”

“Hết giờ rồi!” Setrákus Ra mở miệng và lúc này tôi mới nhận ra hắn đang nói với hai chúng tôi. Hắn đã cố sức ép hai chúng tôi phải đầu hàng. Phải chăng hắn vừa nghĩ rằng bản thân đủ sức thuyết phục chúng tôi phải tự sát vì ảo tưởng làm thế sẽ cứu được người? Tôi chỉ hy vọng rằng đừng có ai mắc bẫy của hắn.

Chợt mắt tôi chỉ thấy duy nhất vết hoen ố màu xanh trên trần xe, và tôi bật ngồi dậy, cố thoát khỏi cơn mộng mị đang xói mòn đầu óc. Tay tôi chợt chạm vào chiếc vòng nơi cổ tay. Sắp sửa rũ bỏ hết cơn ác mộng lại phía sau, tôi phát hiện rằng khi tập trung tư tưởng vào công dụng của chiếc vòng, tôi có thể cởi nó ra khỏi tay. Nhưng vào thời điểm chiếc vòng sắp rời cổ tay, tôi linh cảm chút bất an khi cổ tay trống không nên vội tròng lại. Sẽ sàng chạm vào nó, tôi băn khoăn không biết mình lệ thuộc vào chiếc vòng này là điều nên hay không? Bất thình lình, lưng tôi bị xốc mạnh, tôi bật dậy xoay mòng.

Rõ ràng tôi vẫn đang nửa tỉnh nửa mê. Chỉ là Bernie Kosar, lần này hóa thân thành chó săn – tôi thích hình dáng này của anh bạn nhất.

“Lại ác mộng hả?” Số Chín nằm trong góc ngáp dài. Cậu ta ngồi trên chiếc Hộp của mình, lơ đãng dùng móng tay khắc lên vách dăm ba nét vẽ: là ảnh một người nhạt nhòa dần hiện, với đôi bàn chân trần đen trũi.

“Chuyện càng lúc càng lạ.” Tôi nói mà hy vọng giọng nói không quá xúc động như tâm trạng đang cảm nhận. Điều tôi muốn tránh là Số Chín không vịn vào đó để khinh thường tôi: có mấy cơn ác mộng lẻ tẻ mà cũng chết khiếp như mấy đứa con nít: “Tôi thấy những thành viên khác đồng thời cũng cảm nhận được hai chiều.”

Số Chín nhấc móng tay ra để nhìn thật chăm chú. Cậu ta nghiêng đầu săm soi cái móng: cứ như đấy là một vật hiếm hoi quí giá. Lưỡi vẫn thè lè, cậu ta như tập trung toàn lực vào mỗi chiếc móng này. Mỉm mỉm cười, cậu ta uốn cong chiếc móng giấu giữa các ngón. Rồi cậu ta quay mặt nhìn tôi hỏi: “Như thế là sao? Cậu cho là mọi người mơ có những hình ảnh giống nhau hả? Hay là trong mơ mọi người cũng đập phá không ít?”

Tôi nhún vai: “Tôi không biết nữa. Tôi cứ mơ thấy mãi hình ảnh một cậu bé gầy gò, tóc quăn đen. Cậu ta cũng đeo một mặt dây chuyền giống như ba chiếc trong tay chúng ta, vì thế tôi cho đấy là một Chiến Binh Tinh Nhuệ như cậu, như tôi. Tụi mình đều biết rõ lẫn nhau, nhưng trong giấc mơ này một số việc như chỉ xoáy vào mỗi mình cậu ta, và có đôi lúc tôi lại đóng vai chính. Trong giấc mơ, tôi cũng thấy có cậu nữa.”

Số Chín cau mày rồi mở chiếc Hộp, xọc tay vào trong. Tôi mong chờ cậu ta tìm được thứ gì giúp tôi giải mộng hay đoán ra sự việc, hay bảo tôi nên hành động ra sao. “Tôi muốn dùng hòn đá đỏ này thử liên lạc với mọi người, nhưng e là chính phủ Mỹ đã câu trộm kênh thông tin này rồi. Giờ chỉ còn là một cục gạch không hơn không kém.” Cậu ta ngồi xuống, phát quạu.

Tôi bước đến bên Số Chín. Trong tay cậu ta là một khối vuông màu vàng tôi chưa từng thấy qua. “Ý cậu muốn nói gì? Chính phủ đã câu trộm vào hệ thống liên lạc của hòn đá này hả? Sao cậu biết? Ý tôi muốn nói, là bọn Mog đã làm, nhưng sao bọn chúng bắt tay được với chính phủ Mỹ?”

Số Chín nhìn tôi vẻ ngờ vực: “Cậu nói chuyện nghiêm túc ấy hả? Hơi đâu mà quan tâm đến nguyên cớ bọn chúng bắt tay nhau chơi ta! Chỉ biết bọn chúng rặt một phe là đủ: chính phủ Mỹ và bọn Mog. Với chúng, chỉ có một chuyện là chân lý đích thực: tụi mình là một lũ xấu xa, tàn ác.”

“Nhưng sự việc thậm chí còn tệ hơn: bọn Mog sẽ tiêu diệt trái đất này một khi đã loại chúng ta khỏi vòng chiến. Vậy chính phủ Mỹ cóc biết tí gì? Bộ họ không thấy bọn mình là những kẻ chiến đấu vì chính nghĩa sao?”

“Rõ là không. Ai biết đầu đuôi câu chuyện này cơ chứ! Cũng có thể hai phe kia đang lợi dụng lẫn nhau, bằng mặt mà không bằng lòng, chỉ thừa cơ là sẽ cắn nhau. Dù trường hợp nào xảy ra, chính phủ Mỹ nhất định đánh giá thấp bọn Mog rồi. Nếu không, họ cũng phát hoảng không ít trước mấy bộ óc lạnh lùng quái đản kia mới phải!” Số Chín đưa khối vuông vào miệng, nét mặt hài lòng thấy rõ.

“Cái gì vậy?” Tôi tò mò.

“Chất bổ dưỡng.” Cậu ta đáp, lúng ba lúng búng, “Dùng thay thế thức ăn. Cậu chỉ việc hút và nó tự rót vào miệng. Ngó cái đi, chắc cậu cũng có một khối đó.”

Tôi mở chiếc Hộp ra và dò tìm một khối vàng tương tự. Tay tôi lướt qua tấm bảng nhỏ màu trắng tìm thấy trong văn phòng bí mật cùa Malcolm Goode trong cái giếng nọ, tôi chần chừ một giây rồi thử nhấn nút. Không phản ứng. Tôi gạt sang bên. Khối vàng không có, tôi thấy một khối vuông xanh và đưa Số Chín xem. “Cậu nghĩ cái này có phải không?”

Cậu ta nhún vai: “Cóc biết nổi. Thử thì biết. Cậu thử đi.”

Tôi lưỡng lữ vài giây rồi đưa lên lưỡi, miệng lập tức đầy tràn một thứ nước lạnh cóng như băng. Tôi chỉ chịu nổi một ngụm nhỏ, còn lại chảy hết ra ngoài, rồi bật ho sặc sụa, ho rũ xuống sàn. Số Chín nhả khối vuông vàng ra đưa cho tôi, nhưng tôi trả lại.

Cậu ta khuyên: “Thì cậu cũng phải ăn một chút gì chứ?”

Bernie Kosar chạy lại Số Chín, há mõm chờ. “Cho chắc nghe, BK.” Số Chín miễn cưỡng nói rồi đặt khối vuông vàng lên lưỡi cu cậu.

“Chí ít chúng ta cũng đang hướng về tây, hướng đến Sam và Sarah. Tôi ngán cảnh hết chạy lại trốn, hết trốn lại chạy. Ưu tiên số một hiện nay là tìm hai người bọn họ.”

“Phải, phải, nói toàn phần cậu. Còn tôi từng bị nhốt, bị bầm dập cả năm trời thì sao hả? Vẫn di chuyển, vẫn kiểm soát tốt vị trí hiện tại và hướng sắp đến là phần kế hoạch của tôi và tôi sẽ không dễ bỏ cuộc. Đừng căng thẳng chứ, John! Ý của tôi là cậu phải nhớ kỹ kế hoạch này. Tụi mình cũng đừng phí thì giờ truy tìm những người bạn trái đất của cậu. Theo ý tôi, ta nên liên lạc với mọi người, hội tụ lại, chuẩn bị sẵn sàng đầy đủ. Khi ấy cùng đối mặt với Setrákus Ra. Các bước nên như thế.”

Tôi ngoảnh mặt, đấm thủng một lỗ trên vách xe khiến bánh xe chợt vuột khỏi đường ray trong một thoáng. Lòng giận dữ và cơn cuồng nộ trong tôi dần thoát khỏi vòng kiểm soát: “Làm sao gặp lại được mọi người khi khí cụ liện lạc duy nhất của cậu lại đang bị theo dõi gắt gao? Tôi nói: chúng ta tiếp tục hướng California mà tiến, hay tới tìm bất cứ sơ hở nào của chính phủ Mỹ ở miền tây, buộc họ phải thả Sarah; nếu không, ta đánh bung luôn! Nếu không, qua phương tiện truyền thông mà cáo buộc chính phủ đang bắt tay với một băng tội phạm đầu sỏ ngoài hành tinh. Cho thấy chuyện tình rồi sẽ ra sao thì biết.”

Số Chín cười ngất, lắc đầu lia lịa: :Ơ, quên đi. Chuyện đó sức mấy mà được.”

“Ờ, đúng tệ thật. Tôi cũng không biết mới ba hoa gì nữa. Sao không quay thử lại thị trấn Paradise, xem nhỡ Sarah ở đó cũng nên? Chỉ cần thấy Sarah ổn, tôi hứa sẽ nghe cậu trong mọi chuyện. Bây giờ cũng gần tới Ohio rồi phải không?”

Số Chín bước về phía lỗ hổng tôi đấm thủng khi nãy rồi ghé mắt nhìn ra ngoài. Giọng cậu ta nhẹ nhàng: “Tôi thấy cũng vậy mà thôi. Cậu cũng biết, Địa Cầu này chẳng dính dấp gì với Lorien của chúng ta cả. Chuyện thực là ở đây cũng có một số nơi chốn thực tươi đẹp, nhưng Lorien thì chỗ nào cũng tuyệt. Là hành tinh đẹp nhất trong mọi Dải Ngân Hà. Trong mơ cậu không ít lần thấy thế đúng không?” Tôi ngạc nhiên trước vẻ sôi nổi chợt tràn ra từ con người cậu ta. Khi nói về Lorien, khuôn mặt cậu rạng ngời hạnh phúc, thư thái đến tột cùng, một điều tôi chưa từng bắt gặp ở cậu. Lần đầu tiên tôi chứng kiến cảnh một cậu bé day dứt nỗi nhớ quê nhà. Nhưng đấy chỉ là một thoáng mây vụt biến khỏi bầu trời. Cậu ta nhanh chóng khoác lại cho mình chiếc mặt nạ cắn cảu, bất hợp tác.

“Chúng ta sẽ không đi Ohio chỉ để xem một trong những người bạn trái đất của cậu có khỏe mạnh hay an toàn không. Nơi đây không phải quê nhà của chúng ta, Số Bốn à. Những người bạn trái đất không phải ruột thịt của ta. Mọi thứ ta làm trên Địa Cầu này không phải là cho quê hương thực sự, mà cho người thân ruột thịt thực sự của chúng ta, cho các Trưởng Lão đã hy sinh tính mạng để đưa chúng ta lên chuyến tàu định mệnh đó.”

Số Chín lui một bước, xoay người, tung một cú đánh thủng vách xe, cạnh vết thủng tôi đã tạo. Khác với tôi, cú đánh của cậu vừa nhanh lại mạnh, đến nỗi bánh xe trên ray không kịp suy xuyển. Số Chín thò đầu ra lỗ hổng hít thở thật sâu, mái tóc đen tung bay phần phật trong gió lộng, rồi mới chịu thụt vào. Cậu ta xiết chặt tay thành nắm đấm, quay lại nhìn tôi nói: “Nếu trong tim cậu không còn hình ảnh Lorien, cậu cứ việc thừa nhận. Tôi không muốn lòng vòng với một kẻ bội phản. Mục tiêu duy nhất của chúng ta là bằng mọi giá tập trung toàn bộ sức mạnh để đánh bại Setrákus Ra cùng đám thuộc hạ của hắn. Thế thôi. Cậu hiểu chứ?”

Tôi im lặng, không trả lời. Tình cảm tôi dành cho Sam và Sarah sẽ chẳng bao giờ phai. Tôi biết rõ. Nhưng Số Chín cũng rất đúng: phải biết cân nhắc mức ưu tiên của từng sự việc. Chúng tôi sẽ không giúp đỡ được ai cả nếu sức không mạnh thêm. Muốn thế, chỉ mỗi cách là phải tìm đủ mọi người rồi đoàn kết và kề vai sát cánh trên chiến trường. Tôi cần ưu tiên tập trung vào chuyện Lorien. Một khi đã tiêu diệt được Setrákus Ra, Sam và Sarah cùng hàng triệu, hàng tỉ con người trái đất rồi sẽ an toàn. Tôi gật đầu đồng ý.

Số Chín ngồi xuống nhắm mắt lại, hai bàn tay xiết đầu gối thật mạnh tới mức các khớp trắng bệch. “Hai thằng vừa mới đi qua một cột mốc tôi có biết. Bọn ta còn cách ‘an toàn khu’ do Cêpan của tôi đã thiết lập chừng vài trăm dặm. Ta đến đó, gọi pizza, xem chút TV. Khi ấy cậu có thể ngồi khỏe re mà u sầu về Sarah tội nghiệp của cậu. Tôi sẽ chạy ra ngoài cỡ một tiếng tìm mấy miếng gà nóng lót lòng, thế rồi mới có sức mà tìm cách liên lạc với mọi người.”

BK nhả khối vuông vàng khỏi miệng rồi ngẩng đầu nhìn tôi. Cu cậu thậm chí chẳng thèm mở miệng nói với tôi một tiếng. Tôi nhét khối vuông xanh vào miệng, cu cậu khớp mõm lại rồi hít hà khoái chí.

Tôi nhìn sang Số Chín. Cậu ta rất tự tin, biết chắc từng bước kế tiếp. “Cậu định liên lạc bằng cách nào? Hệ thống đại vũ trụ của tụi mình đã bị xâm nhập! Mình còn cách liên lạc nào khác nữa đâu.”

“Không còn cách nào khác thiệt, cậu nói đúng.” Số Chín đáp, giọng phấn khích. “Cứ lại chỗ tôi đi rồi sẽ thấy, Số Bốn à. Ngầu hết biết. Cần gì có nấy. Hai đứa sẽ dưỡng sức rồi tiến hành tập huấn, hai thằng sẽ khôi phục hoàn toàn sức chiến đấu, sẵn sàng đương đầu với mọi thách đố trước mặt. Và sẽ tìm ra cách liên lạc với các Chiến Binh Tinh Nhuệ còn lại.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.