Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Bảy

❊ ❊ ❊

Tiếng đạn rít lên, công phá lớp bụi dày xung quanh chúng tôi. Ella và tôi chạy trốn sau xác một chiếc xe tải. Hình như đạn bay từ mọi phía, mọi hướng, mọi nơi. Bé Ella đã bị trúng đạn. Không gian đặc bụi, đất trời chao đảo nên tôi không nhìn thấy vết thương tích trên người Ella. Tôi dùng tay nhè nhẹ rờ khắp người cô bé, một lát sau mới tìm được vết thương, xung quanh là lớp máu ướt đặc: một viên đạn xuyên qua bắp vế. Khi tay tôi chạm phải, em la lên vì đau.

Tôi cố gắng trấn an Ella trước mọi việc đang diễn ra: “Sẽ không sao đâu em! Chị Marina sẽ chữa lành thôi. Tụi mình chỉ cần tìm thấy chị ấy là ổn.” Tôi đỡ Ella dậy, lấy thân mình che chắn cho em rồi dìu em thận trọng rời chiếc xe. Tôi lại vượt quá chỗ Marina và chú Crayton đang núp: cả hai đang chen chúc sau một xác xe khác.

“Lại đây giúp với! Ella bị thương rồi. Mình phải thoát khỏi chỗ nơi này.”

“Bọn chúng đông lắm. Nếu mình bỏ chạy thì sẽ bị giết hết. Ta chữa Ella trước rồi cùng nhau chống trả.” Chú Crayton nói.

Tôi đặt Ella xuống cạnh Marina. Cô bé vẫn đeo cặp kính mát. Lúc này tôi đã nhìn rõ vết thương: máu đang chảy không ngừng. Marina đặt tay lên chân Ella, mắt nhắm lại. Bé Ella hít một hơi mạnh, lồng ngực phập phồng. Nhìn cảnh Marina vận dụng Biệt Năng, thật đáng nể. Một tiếng nổ nữa vang lên đâu đây, bụi văng tóe lên rồi phủ chụp chúng tôi thì cũng vừa kịp lúc vết thương của Ella co rút lại, đẩy đầu đạn rớt khỏi bắp chân. Vết thương từ màu đen đã trở lại màu lớp da bình thường. Dưới lớp da lờ mờ hình ảnh một đoạn xương khẽ dịch chuyển và cơ thể Ella bắt đầu thả lỏng. Tôi đặt tay lên vai Marina, thở phào nhẹ nhõm: “Thiệt ngoài sức tưởng tượng, Marina à!”

“Cảm ơn bồ. Cũng không tệ lắm, phải không?” Marina thôi không áp tay vào Ella nữa, lúc này cô bé đang gục lên khuỷu tay mình. Chú Crayton cũng ôm xiết cô bé như muốn an ủi.

Một chiếc trực thăng gầm rú trên đầu và nã đạn vào hai chiếc xe tải. Một miếng kim loại văng tóe lên bay sát chúng tôi: một mảnh cửa xe nóng giãy, trên đó con số tám vẫn nhìn thấy rõ ràng. Cảnh này khiến tôi nổi đóa. Vì vết thương Ella đã lành, tôi sẵn sàng phản công.

“Giờ tới phiên chúng ta!” Tôi thét lớn với chú Crayton.

“Phải là bọn Mogadore không?” Marina hỏi, tay mở chiếc Hộp.

Chú Crayton nhô lên quan sát từ sau cái xác xe nơi bốn chú cháu đang núp rồi rụt lại cho biết: “Không phải bọn Mog đâu. Nhưng còn nhiều tên nữa, bọn chúng đang tiến đến đấy. Chúng ta có thể khai chiến tại chỗ này, nhưng dời vào dãy núi kia thì hay hơn. Dù bọn này là ai đi nữa, chúng không phải kiếm chuyện với mình đâu, mà với Tư lệnh Sharma kìa. Chú thấy mình không cần thiết phải lộ hình tích.”

Một tiếng nổ phía sau thổi một đám bụi về hướng chúng tôi, tôi thấy chiếc trực thăng đã vòng lại, lúc này hướng thẳng vào cả nhóm. Marina và tôi cùng nhìn nhau, biết đang cùng ý nghĩ. Không thể nào nghe lời chú Crayton mà không sử dụng Biệt Năng và phải làm những chuyện cần thiết. Marina dùng trí lực cướp quyền điều khiển chiếc trực thăng rồi đổi hướng bay. Những kẻ đang bay trên đó sẽ chẳng bao giờ hiểu ất giáp gì cả, nhưng đấy là do chúng tôi. Bất kể bọn chúng là ai, chúng tôi không muốn một người nào trong nhóm vô cớ gặp nguy hiểm không cần thiết nữa. Ella và tôi lòng rộn lên tia đắc thắng khi thấy cánh quạt quay tít kia biến mất ra xa, còn chú Crayton nhíu mày nhìn. Lúc này Tư lệnh Sharma cũng chui vào chỗ cả nhóm đang núp.

Viên Tư lệnh mở miệng: “lạy trời phù hộ, quí vị đây còn sống cả.”

Tôi cũng muốn nói câu đó với ‘tay Ấn Độ’ này. Tôi cứ ngỡ ông ta đã mất mạng trong loạt lên lửa đầu tiên rồi. Trên thái dương ông ta là một vết cắt sâu, máu nhỏ xuống từng giọt một, còn cánh tay phải thì lụi xuống.

“Tôi cho là ông phải chịu trách nhiệm về chuyện này.” Tôi nói, giận dữ nhìn ông ta.

Tư lệnh Sharma lắc đầu đáp: “Là bọn lính của Mặt Trận Kháng Chiến Thượng Đế. Chúng tôi phải trốn tránh bọn này.”

“Bọn chúng muốn gì?” Tôi hỏi.

Tư lệnh Sharma quan sát phía chân trời rồi nhìn thẳng vào mắt tôi: “Muốn giết Vishnu. Và tiêu diệt mọi bằng hữu của người. Như quí vị chẳng hạn. Bọn chúng còn đến nữa kìa.”

Tôi khom người xuống, cẩn thận ló đầu ra khỏi xác chiếc xe tải. Cả một lữ đoàn xe trang bị hỏa lực mạnh đang rầm rộ tiến đến, trên bầu trời là dăm ba chiếc trực thăng. Những tia sáng chợt lóe lên từ đoàn xe dài với những chiếc jeep và tải, rồi chỉ vài giây sau khi tiếng đạn đã rít vụt qua chúng tôi.

Tôi hỏi: “Mình tiến lên tiêu diệt bọn chúng chứ?”

“Ở đây bất lợi, không thắng được đâu.” Tư lệnh Sharma vừa nói vừa dùng cánh tay lành lặn cầm khẩu súng tiến lên. “Bên tôi còn không đầy hai mươi người, vẫn đang chống trả. Chúng ta phải chiếm lấy cao điểm trên kia nếu muốn thoát trận này.”

“Để tôi giải quyết cho.” Tôi nói.

“Gượm đã. Số Sáu.” Chú Crayton vừa nói vừa cúi xuống chiếc Hộp của Marina. “Tư lệnh Sharma nói đúng. Dãy núi kia ẩn nấp tốt hơn. Ta có thể phát hiện động tĩnh từng tên một nhưng chúng không thể phát hiện ra ta. Như thế tốt rồi, đừng có đánh động khiến bọn Mog ngửi thấy chúng ta lúc này.”

Marina chặn tay tôi lại: “Chú Crayton nói đúng đó. Mình phải dùng cái đầu mới được. Không có chuyện gì cũng đừng lộ diện quá khiến người khác chú ý.”

“Bọn Mog hả?” Tư lệnh Sharma hỏi, vẻ bối rối. Chúng tôi sẽ phải thận trọng hơn với ‘ngài Tư lệnh’ này.

Chưa kịp trả lời thì hai chiếc trực thăng sà xuống bay vút qua, họng súng quạt liên tục. Ba bốn chiến sĩ của Tư lệnh Sharma ngã gục, vũ khí trong tay bắn tung tóe lên thành mớ đồng nát. Tôi dùng trí lực kéo đuôi một chiếc trực thăng, nhúng đầu nó cắm xuống đất, trông như sợi thòng lọng kiềm con ngựa bất kham hòng hất người cưỡi. Viên phi công điên cuồng gắng lấy lại thăng bằng. Chúng tôi nhìn hắn giựt mạnh cần điều khiển và hai bóng người bật khỏi máy bay. Lúc này máy bay đã hạ độ cao, nên nếu có nhảy, cũng không bị thương… nặng lắm.

Tôi nhìn đoàn xe vượt địa hình hai cầu của mình giờ đã nằm trong rọ, từ ống khói còn tỏa ra những làn khói nhợt nhạt. Phía kia là tiếng máy một chiếc xe còn nổ. Tôi thét lên: “Đi nào!”

Mọi người từ chỗ ẩn nấp phóng chạy thật nhanh; Tư lệnh Sharma thét to ra lệnh những người còn lại cùng rút. Không đầy một trăm thước Anh, phía bên kia là đoàn xe quân sự đang đổ tới. Khi tôi lao lên, tôi còn cảm thấy một viên đạn sượt qua mái tóc. Một viên nữa cắm vào cẳng tay. Chưa kịp thét lên vì đau thì Marina đang chạy bên cạnh đưa cánh tay giá buốt xoa dịu vết thương. Tất cả ngoại trừ một người lính của Tư lệnh Sharma đều tuân lệnh rút lui, người lính này bám sát viên Tư lệnh xông lên cùng chúng tôi.

Chúng tôi chạy tới một chiếc xe địa hình, nhảy vào trong. Nhóm có sáu người gồm bốn chú cháu, viên Tư lệnh Sharma và người cận vệ kia. Chú Crayton nhấn ga, lướt xe trên đường. Đạn xé đuổi từ đuôi chiếc xe tải của chúng tôi, phá vỡ kính chắn gió, nhưng chúng tôi đã có thể đánh vòng ra phía sau một khối đá và thoát khỏi hàng tràng đạn liên thanh truy sát.

Con đường đang chạy không được thiết kế và xây dựng dành cho những cuộc đua cao tốc, đã thế còn đầy ổ gà, đá cục ngổn ngang cùng đủ loại rác rưởi khác. Chú Crayton miệt mài bên lái cố giữ thăng bằng. Đạn đã hết đuổi kịp, tôi vớ một khẩu súng săn và bò ra xau xe, xem có mục tiêu nào cần giải quyết. Marina bám theo sau, để lại một mình bé Ella cùng chiếc Hộp.

Không còn bị truy đuổi quá ráo riết nữa, tôi sắp xếp lại những ý nghĩ đang xoáy chuyển trong đầu. Đáng giận thật. Chúng tôi nghĩ Số Tám còn ở trên núi, giờ này mấy chú cháu đã an toàn rồi. Ai ngờ vì Số Tám, chúng tôi thành mục tiêu xả đạn. Nếu còn sống qua đoạn trường này, tôi sẽ xé xác hắn.

“Giờ mình đi đâu đây?” Chú Crayton hỏi.

“Cứ chạy theo con đường này!” Viên Tư lệnh đáp.

Nhìn qua vai, tôi thấy dãy Hi Mã Lạp Sơn qua lớp kính xe. Dãy núi lừng lững dần hiện ra, những đỉnh núi lởm chởm trông càng thêm vẻ hung hãn. Phía trước là tận cùng của dải cát nâu sa mạc và một cung màu xanh viền dưới chân núi.

“Tại sao bọn chúng muốn giết Số Tám?” Tôi hỏi Tư lệnh Sharma, nòng súng nảy lên rơi khỏi cửa sổ phía sau.

“Mặt Trận Kháng Chiến Thưỡng Đế không tin người đúng là Vishnu. Bọn chúng cho chúng tôi là bọn báng bổ thần thánh, vớ đại một thằng mọi núi nào đó rồi tung hô là Đấng Chí Cao. Bọn chúng muốn nhân danh người tiêu diệt bọn ‘tà đạo’ này.”

“Chị Số Sáu!” Ella thét lên. “Tới nữa kìa!” Cô bé vẫn đang đeo cái kính mát.

Tôi nhìn ra sau cửa sổ, vừa vặn bắt gặp một ánh lửa lóe lên từ chiếc trực thăng. Lại một chiếc tên lửa truy sát chúng tôi. Dùng trí lực, tôi chuyển hướng quả tên lửa, cho bay cắm xuống sa mạc rồi nổ banh xác. Chiếc trực thăng bắn thêm hai lần nữa.

“Đã đến lúc tống cổ bọn điên này rồi.” Tôi thét to. “Marina bồ cùng mình hành động.” Cô gật đầu và thay vì chuyển hướng tên lửa bay vào sa mạc, giờ thì hắt ngược lại khổ chủ. Chúng tôi ánh lên một tia nhìn dữ tợn khi chiếc trực thăng nổ thành một khối cầu lửa khổng lồ. Chúng tôi không muốn giết chóc, nhưng đặt trong tình huống phải chọn lựa giữa giết người hay bị người giết, chúng tôi biết phải làm gì.

“Khiếp quá, chị Số Sáu.” Ella nói.

“Ừa, bô lô ba la và thế là hết.” Tôi đáp với nụ cười đáng sợ.

“Bồ nghĩ giờ bọn chúng có tha cho tụi mình không?” Marina nghi hoặc.

Tư lệnh Sharma chen vô: “Tôi không nghĩ chuyện lại đơn giản thế đâu.”

“Cô này có cùng loại ‘pháp thuật’ như cậu bé mà các anh gọi là Vishnu đấy.” Chú Crayton vừa nói vừa chỉ tay giới thiệu tôi. “Không biết thế này có khiến bọn họ sờn lòng không? Anh có nghĩ bọn họ sẽ tiếp tục gây rắc rối với Vishnu chứ?”

“Bọn chúng chắc hẳn sẽ thế nếu như tìm thấy người.” Tư lệnh Sharma đáp.

“Mặt Trận Kháng Chiến Thượng Đế cáo bao nhiêu người?” Tôi hỏi thêm.

“Toàn bộ hả? Cỡ mấy ngàn. Bọn chúng được một đám người giàu có chống lưng phía sau, sẵn sàng chi mọi thứ.”

“Cả những chiếc trực thăng?” Chú Crayton ướm lời.

“Chúng còn những thứ khác khủng hơn nữa.” Ông ta đáp ngay.

“Tối ưu là thoát lẹ.” Chú Crayton nói với viên Tư lệnh. “Tôi sẽ lái thật nhanh. Nếu buộc lòng là phải chiến đấu, ta không ngần ngại. Nhưng tránh được là hơn.”

Năm phút trôi qua trong bầu không khí thinh lặng đầy căng thẳng. Marina và tôi theo dõi đoàn xe truy đuổi phía sau, và mỗi khi vượt qua một chướng ngại vật kha khá, chúng tôi dùng trí lực gắp bỏ vật này ra giữa đường chắn bước đối phương. Những thân cây cao bắt đầu xuất hiện hai bên đường và chả mấy chốc đã hình thành hàng rào phòng ngự dày đặc. Chiếc xe chúi vào một thung lũng nhỏ hẹp rồi bắt đầu đến được ngọn núi. Vừa đến căn cứ, Tư lệnh Sharma bảo chú Crayton dừng xe. Tôi quay ngồi lại vị trí và thấy hơn chục ụ đất trong bụi mờ.

“Mìn hả?” Tôi hỏi.

“Tôi cũng không rõ.” Viên Tư lệnh trả lời. “Nhưng cách đây hai ngày thì chưa thấy.”

“Còn đường nào khác không?” Chú Crayton hỏi.

“Không, đây là con đường duy nhất.” Ông ta đáp.

Chúng tôi chợt nghe tiếng cánh quạt trực thăng dù chưa thấy bóng dáng. Chúng còn khuất sau những ngọn cây cao. Tất nhiên, bọn chúng cũng chưa phát hiện ra chúng tôi tuy rằng nghe tiếng thì thấy gần lắm.

“Đứng đây có khác gì vịt chờ bị lùa!” Tôi vừa nói vừa vội nghĩ ngay đấn nước đi kế.

Chú Crayton mở cửa xe, cầm súng bước ra. “Được rồi, đây này.” Chú Crayton chỉ tay lên trời, phía bên phải. “Một là chúng ta tiến về phía này, trốn dưới những tán cây và chiến đấu. Hai là tiếp tục chạy thẳng lên núi.”

Tôi tiếp lời chú: “Cháu không bỏ chạy nữa.”

“Cháu cũng không.” Marina nói rồi bước đến cạnh tôi.

“Vậy ta cùng chiến đấu.” Tư lệnh Sharma vừa nói vừa chỉ tay lên rặng đồi. “Phân nửa đội ta phục kích bên trái, những người còn lại canh giữ cánh phải. Hai cô gái này sẽ cùng tôi lập thành một nhóm.”

Chú Crayton và tôi nhìn nhau gật đầu tán thành.

Ella ngoái lại hỏi chú Crayton: “Không có con, ba thấy ổn chứ?”

Chú Crayton mỉm cười: “Biệt Năng của Marina chắc chắn sẽ có khả năng trị liệu hiệu quả cao. Ba nghĩ chắc sẽ không sao đâu.”

“Ella chị sẽ chú ý đến chú hơn.” Marina nói thêm.

“Thưa Tư lệnh, ngài đã quyết ta sẽ thực thi phương án này chứ?” Người cận vệ lên tiếng: “Tôi có thể tìm Vishnu và đưa người đến đây.”

“Thôi, Đấng Vishnu nên tránh xa nơi nhiễu nhương này.”

Chú Crayton quay sang Ella: “Con đeo kính mát vào đi. Có thể con sẽ là đôi mắt của mọi người theo dõi động tĩnh trên khu rừng phía kia. Ba vẫn chưa hiểu đôi mắt con hoạt động theo cơ chế nào, nhưng hy vọng sẽ có ích lớn cho cả đội.”

Tôi xiết chặt Marina rồi thì thào vào tai: “Bồ phải tin tưởng vào khả năng của mình.”

“Mình sẽ chữa lành cho Tư lệnh Sharma ngay trước cuộc chiến này cho bồ xem.” Marina đáp lời.

“Đừng.” Tôi thì thầm. “Mình vẫn chưa tin tưởng tay này lắm đâu. Bị thương thế này càng đỡ nguy hiểm về phần mình.”

“Bồ chắc vậy hả?”

“Tạm thời là thế.”

Marina gật đầu. Chú Crayton vỗ nhẹ cánh tay Marina và ra dấu đi theo chú cùng anh lính trẻ kia. Cả ba trèo lên sườn trái thung lũng rồi khuất dạng sau tầng đá cuội.

Tư lệnh Sharma, Ella và tôi trèo lên sườn đồi cánh phải, thận trọng tránh những ụ đất. Chúng tôi phục sau một khối đá lớn, chuẩn bị đón đầu đoàn xe của đối phương.

Tôi quay sang Tư lệnh Sharma, lòng chợt thấy ân hận vì không cho Marina chữa lành vết thương trên tay ông ta. Nhưng với tất cả những gì có thể suy đoán, tôi đồ rằng con người này đã lập ra cái bẫy rập tinh vi này. Tôi khẽ hỏi: “Tay ông sao rồi?”

Tư lệnh Sharma nằm sấp xuống, nòng súng kê lên một hòn đá phẳng mặt, ngẩng đầu lên và nháy mắt: “Tôi chỉ cần cái đó đó.”

Qua khóe mắt, tôi thấy một chiếc trực thăng rì rì trên đầu nhưng biến rất nhanh. Có lẽ Marina đã ‘xử’ nó, mà không chừng tay phi công không thể vượt qua tán cây rừng dày đặc kia. Tôi nhìn xuyên qua rừng cây, định dùng trí lực xua mây phủ xunh quanh những mỏm núi, nhưng dưới ánh trời chiều, mây không tụ lại nổi. Không có gió, chẳng có mây, tôi chẳng biết dùng gì để chiến đấu. Nếu cần, tôi có khả năng biến mình thành vô hình, nhưng tôi chưa muốn hiển lộ Biệt Năng này trước mắt ‘ngài Tư lệnh’.

“Chị thấy gì vậy?” Ella hỏi.

“Hoàn toàn không thấy gì.” Tôi thì thào. “Ngài Tư lệnh, Số Tám cách đây bao xa.”

“Ý cô muốn hỏi thần Vishnu à? Không xa lắm. Có lẽ đi bộ chừng nửa ngày đường là tới.”

Tôi định hỏi tiếp địa điểm chính xác vì chúng tôi cũng nên đề phòng trường hợp xấu nhất là ‘ngài Tư lệnh’ đây lỡ có mệnh hệ gì, mấy chú cháu còn phải tiếp tục biết đường mà dấn bước. Nhưng tôi phải bỏ ý định này vì một chiếc xe tải cứu hộ gỉ sét đang lao hết tốc lực vào thung lũng chật hẹp này, trên sàn xe không mui là một gã đàn ông – tuy tôi nhìn xa – vũ trang đến tận răng nhưng dáng vẻ hốt hoảng không yên. Hắn quay súng loạn khắp nơi, hết bên này rồi quay ngoắt sang bên kia. Vừa khi thấy chiếc xe chúng tôi bỏ lại, chiếc xe kia thắng kít lại và gã lính nhảy vọt ra. Các xe sau cũng xuất hiện và xếp thành hàng sau chiếc xe tải cứu hộ nọ. Một gã lính khác nhảy từ một chiếc xe tải nhỏ xuống, đặt ống phóng tên lửa cá nhân lên vai. Tôi nhận ra một cơ may lớn.

Tôi lấy chân thúc nhẹ vào người ‘ngài Tư lệnh’. “Tôi sẽ quay lại ngay.”

Không để cho ông ta kịp phản đối, tôi thoát ngay vào rừng. Khi biết chắc không ai thấy được mình, tôi vận dụng Biệt Năng biến thành vô hình rồi bật người lao xuống thung lũng. Gã lính đưa chiếc xe chúng tôi vào thước đo ống ngắm, nhưng hắn chưa kịp khai hỏa thì tôi đã giựt ống phóng tên lửa cá nhân này khỏi vai rồi thúc luôn vào bụng đối phương. Hắn gập người lại, la lên rồi sụm xuống. Nghe tiếng động, gã lái xe chạy lại tay vung vẩy khẩu súng lục. Tôi chĩa mũi hỏa tiễn vào hắn. Không tới một giây để phán đoán tình hình, hắn quay người tháo chạy, hai tay giơ quá đầu.

Giờ tôi nhắm vào chiếc xe tải cứu hộ gỉ sét mà khai hỏa. Quả tên lửa bay khỏi ống phóng, một màn lửa nổ vang bên dưới chiếc xe, quăng chiếc xe cứu hộ bay lên trời cao đến cả ba chục bộ. Chiếc xe rớt sầm xuống đất, nảy tưng vài cái rồi lao mạnh về phía trước, tông mạnh vào đuôi chiếc xe địa hình của chúng tôi. Tôi đứng nhìn chiếc xe địa hình vì bị đụng nên chạy ủi ra phía trước, chậm rãi đè nghiến những ụ đất trên đường. Vì những ụ này mà chúng tôi hết đường chạy tiếp. Ba mươi giây sau, cả không gian chìm ngập trong hàng chuỗi tiếng nổ xé tai vì bọn lính hoảng quá bắn loạn xạ và tiếp theo là những ụ đất kia cũng phát nổ. Hàng ngàn con chim ùa ra bay tán loạn từ khu rừng cây xung quanh chúng tôi, nhưng tiếng chim bị tiến súng đạn át chìm trong biển lửa. Tôi đoán đúng, những ụ đất kia là cả một bãi mình. Lúc này chiếc xe địa hình chỉ còn là một đống thép méo mó.

Rõ ràng, đây chỉ mới là ‘món khai vị’. Mục tiêu chính – những chiếc xe bọc thép, những chiếc xe tăng hạng nhẹ, những đơn vị tên lửa di động – lúc này đang tiến dần đến thung lũng. Có đến cả vài ngàn lính bộ binh. Năm sáu chiếc trực thăng chiến đấu đang bay trên bầu trời. Tôi nghe tiếng rì rì, quay lại thì phát hiện một óng phóng tên lửa đang được nâng lên, xoay chuyển vào tư thế chiến đấu. Mũi năm quả tên lửa màu trắng ngước lên, nhắm về hướng Marina và chú Crayton đang núp. Trong rừng cây có chút động tĩnh, anh chàng cận vệ của viên Tư lệnh đang chạy xuống thung lũng, tay không tấc sắt, nhắm thẳng hướng chiếc xe phóng tên lửa. Thoạt tiên, tôi nghĩ con người này định hy sinh thân mình để cứu mọi người, nhưng không một tiếng súng nhằm vào hắn. Đến trước chiếc xe phóng tên lửa, hắn chỉ tay hướng về phía núi cao nơi chú Crayton và Marina đang núp. Ống phóng tên lửa nâng lên vài bộ nữa và điều chỉnh lại mục tiêu.

Kẻ phản bội. Trong đoàn có kẻ muốn tiêu diệt chúng tôi! Chuyện tiếp theo tôi nhớ là kẻ kia vọt bổng lên không trung, bị tôi dùng trí lực quăng lên trời. Marina chắc đã nhận ra tình huống nguy hiểm này, nhưng giờ đã quá trễ. Chỗ ẩn núp đã bị kẻ kia tiết lộ.

Tôi nhìn nòng phóng tên lửa, tập trung sức lực để có thể dịch chuyển hướng bay của chúng khi bị khai hỏa. Vừa khia bắt đầu tập trung, một nòng khác bất chợt bừng tỉnh và hướng những quả tên lửa thẳng vào tôi. Tuy tôi vô hình với mọi người, nhưng cánh quân kia đều biết nơi xuất phát quả tên lửa cá nhân là từ nơi tôi đứng. Tôi chỉ đủ sức giải quyết được một dàn tên lửa, và lúc này có chạy cũng không kịp. Tôi buộc phải chọn lựa: Marina với chú Crayton hay là tôi.

Dàn tên lửa chĩa về ngọn núi bắt đầu khai hỏa. Những quả tên lửa gầm thét bay ra khỏi bệ, lao thẳng về phía dãy đồi. Tôi khống chế chúng, cho cắm đầu xuống đất nổ tan tành chỉ trong vài giây. Rồi quay lại nhìn những quả tên lửa màu trắng đang dịch chuyển hướng về mình. Không còn kịp đủ thời gian để hành động, nhưng thình lình những quả tên lửa này cuốn xoáy lên cao, quay đầu ngược lại nơi khải hỏa cùng phía đoàn xe. Mục tiêu mới là năm chiếc xe trong đoàn và cả năm đều phát nổ.

Marina. Cô bạn đã cứu mạng tôi. Chúng tôi phối hợp rất bài bản, như sinh ra đã chiến đấu vì nhau và cùng nhau. Ý tưởng này khiến tôi thêm quyết tâm chấm dứt trò chơi này ở đây để còn đi tìm Số Tám. Tôi muốn chuyển cho đám lính kia một thông điệp, vì thế không tiếp tục vô hình trước mắt mọi người nữa mà hiện thân ra trước mặt đoàn xe. Tôi dùng trí lực khống chế cho lửa bùng lên từ vị trí nơi những quả tên lửa phát nổ. Tôi khiến ngọn lửa lan rộng ra, ào xuống con đường nuốt chửng cả đoàn quân. Lần lượt, các ngọn lửa lan ra khắp đoàn xe, trông như cả chuỗi domino phát nổ. Thông điệp đã đến tay người nhận. Đám lính còn lại bắt đầu rút lui. Có một lúc tôi như bị cám dỗ với một khát khao trả đũa dạy dỗ bọn kia thêm một chút. Nhưng như thế có phần tàn độc, vô bổ chẳng khác gì bọn Mogadore. Tôi biết có tàn sát bọn chúng như đánh trận thời trung cổ cũng chẳng giải quyết được gì.

“Đúng thế! Chạy mau! Vì nếu không, đạn đó, tên đó sẽ kết liễu đời ngay.” Khi tên lính cuối cùng chạy khuất khỏi tầm mắt, tôi quay lưng lại đi bộ lên đồi. Tôi cần tìm các bạn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.