Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Hai Mươi Bảy

❊ ❊ ❊

Gió, cát bỏng, không gian nóng giãy cùng cơn nhức đầu như búa bổ là những món quà chào mừng bước chân ba chúng tôi sau chặng dịch chuyển tức thời. Tôi cố che mắt chắn ánh mặt trời như dao sắc, nằm ngửa người cố gắng lấy lại sức lực. Chào mừng quí khách đến với New Mexico.

“Ôi trời!” Tiếng Số Tám rên rỉ, nhưng lại lộ hẳn vẻ hài lòng. “Thành công rồi.”

Tôi mỉm cười, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế để cơn đau dần dịu, rồi mới cất tiếng gọi: “Ella ơi!”

“Em đây, chị Marina.” Tiếng cô bé vọng lại. “Coi mình tới đâu rồi? Ôi, New Mexico!”

“Rốt cuộc em đã liên lạc được với chị Số Sáu chưa?”

“Em vừa thử, nhưng chưa được.”

Tôi chậm rãi đứng dậy. Số Tám vẫn đang tư thế bò, đang ở phía bên dưới cồn cát, miệng ói khan. Chuyến đi lần này khiến Số Tám chật vật và khốn khổ hơn mấy lần trước. Bé Ella đã chặn tay lên gáy giúp Số Tám. Hai chiếc Hộp đặt sát cạnh nhau. Tôi quay đủ 360 độ nhìn khắp xung quanh: toàn một màu cát. Lác đác đây đó một vài cây xương rồi. “Tụi mình đi hướng nào bây giờ?”

Ella và Số Tám trèo lên đụn cát, đứng cạnh tôi. Sau một phút, em chỉ về hướng Bắc nói: “Anh chị nhìn kìa! Hồi nãy chị Số Sáu có loáng thoáng nhắc đến mấy chữ ‘núi non trong sa mạc’ thì phải!”

Nheo mắt nhìn hướng em chỉ, tôi thấy phía chân trời chiều hiện ra bóng dáng mờ nhạt của một dãy núi.

Số Tám nói: “Vậy tụi mình theo hướng đó đi. Khoảng cách này mà nhảy được mấy bước dịch chuyển tức thời là tới ngay thôi. Nhưng giờ thì phải cuốc bộ.”

Chúng tôi cầm hai chiếc Hộp lên và hướng Bắc thẳng tiến. Tôi quay sang nhắc nhở: “Ella, em cố gắng bắt liên lạc với chị Số Sáu nha. Có được chị Số Sáu, mình sẽ tìm ra được anh Số Bốn và thậm chí cả những người khác nữa.” Tìm đến được Số Sáu, ba chúng tôi sẽ mất không ít thời gian, nhưng hy vọng Ella sẽ tìm ra biện pháp giải quyết vấn đề.

Số Chín kiểm tra trên tấm bản đồ đang phóng lên màn hình đặt giữa tay lái. Cậu ta lướt mắt qua bãi cát xung quanh Hệ thống định vị GPS vừa phát hiện gần đây có một đường hầm ngầm: hai thằng chỉ việc tìm lối mà vào. Khi nhấn dấu hiệu tam giác xanh lá trên máy tính bảng, tôi phát hiện mình đang cách con tàu khoảng một đến hai dặm Anh. Nhấn vào dấu hiệu vòng tròn xanh dương, tôi thốt lên: “Số Chín! Họ ở đây nè!”

“Ai vậy?” Số Chín vừa hỏi vừa nhìn chân trời.

“Thì ba chấm xanh dương kia. Họ cũng đang ở New Mexico!”

Số Chín giựt cái máy tính bảng trên tay tôi, buông ra rồi thét to: “Đã quá, bồ tèo ơi! Chuyện sắp kết thúc rồi.” Cậu ta nhìn tôi, mắt lấp lánh.

“Mình cũng nghĩ vậy. Đoạn đầu của chặng cuối.” Tôi cũng háo hức chờ đợi: cơ hội cuối cùng cũng đã tới, chúng tôi có thể hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng. Với tôi, đây cũng là thời khắc một cuộc chiến sinh tử sắp diễn ra.

“Chính nơi này, lúc này là thời điểm cờ đã trao vào ta, ta phải phất!” Số Chín nói. “Cậu sẽ được đánh đã hơn trước nhiều. Số Bốn nè! Cho cậu xả hết thú tính ra luôn! Còn tôi hả? Tôi sẽ xé toạc đầu gã Setrákus Ra, gói lại, cho vào cái tô rồi tặng cho lũ Mog còn lại. Khi ấy, Lorien sẽ phục sinh từ tro tàn.” Giọng nói của cậu ta run lên với bao cảm xúc, với cơn cuồng nộ phải trấn áp lâu nay cùng bao cuộc chiến phải âm thầm chịu đựng.

Bernie Kosar ngồi đằng sau cũng sủa góp vui; Số Chín ngoái đầu nhìn cu cậu, cười nói: “Cả cậu nữa nhé, BK! Anh bạn thân của tớ, chuẩn bị tinh thần đá đít bọn Mog thực mạnh vào.”

Tôi mơ đến cảnh – cùng bao cảm xúc – khi tìm lại được những Chiến Binh Tinh Nhuệ kia – một cảm giác xa xỉ với tôi suốt thời gian qua. Nhìn ra phía chân trời, đầu óc tôi thanh tĩnh liên tiếp nhận tín hiệu bốn phương. Cảm giác thật hay. Khi ấy, tôi chợt nghe giọng một bé gái vang lên yếu ớt trong đầu. Thoạt tiên, tiếng nói nghe đứt quãng như tín hiệu truyền thanh, nhưng sau nghe rõ dần.

Anh Số Bốn? Phải Số Bốn không? Anh nghe em không?

“Có, có! Có nghe rõ!” Tôi thét to, đầu hết quay ra trước lại ra sau. “Ai vậy? Là ai vậy?”

Số Chín nhìn tôi, bối rối: “Ơ, cái cậu kia! Tôi hy vọng cậu nghe tôi nói chứ! Tôi đang ngồi cạnh cậu cơ mà!”

“Không phải nói với cậu. Tôi vừa nghe một giọng con gái. Cậu có nghe thấy không? Một bé gái vừa nói chuyện với tôi xong.”

Anh Số Bốn hả? Em Số Mười đây! Anh nghe em không? Tình hình có thể là tuyệt vọng. Em không biết đang nói chuyện với ai nữa. Không có chú Crayton, em có lẽ chẳng bao giờ hiểu rõ được chuyện này.

“Lại nữa nè!” Tôi phấn khích nói. Số Chín nhìn tôi như nhìn một gã tâm thần. “Số Chín nè! Cô bé đó lại vừa nói nữa. Nội dung có chút thay đổi. Cậu nghe thấy không? Cô gái nói mình là Số Mười. Mình nghĩ hình như chỉ trong đầu, mình mới nghe tiếng của Số Mười.”

“Bé Số Mười hả? Là đứa bé ẵm ngửa trên con tàu thứ hai đó. Ngồi đực mặt ngó tôi làm gì! Trả lời mau đi, đồ ngốc!”

Đúng là vua thật! Mở miệng la toáng để sai bảo thì quá dễ. Đến bé Số Mười còn không biết phải làm sao để liên lạc hai chiều cho đúng nghĩa nữa! Tôi đoán đây là một phần Biệt Năng bé vừa kích hoạt – liên lạc được với tôi. Nhưng muốn điều khiển, vận dụng Biệt Năng đúng lúc, đúng thời, đúng cách thì phải đổ mồ hôi với thời gian không ít. Tôi cũng hiểu lúc này mình không có nhiều thời gian để mày mò, thử kiểu này kiểu nọ. Hít một hơi thật sâu, gạt hết mọi tiếng ồn, âm thanh ra khỏi đầu và môi trường xung quanh, tôi bắt đầu tập trung. Tôi cố tái tạo cảm xúc vào thời điểm khi nhận được giọng nói của bé Số Mười. Tôi cảm thấy như mình tĩnh lặng, cởi mở và không hiểu sao… đã kết nối.”

Anh nghe được em nói. Tôi cố trả lời bằng tiếng nói trong đầu. Không kết quả. Tôi chờ thêm một chút rồi thử lần nữa. Em Số Mười đó hả?

Anh Số Bốn! Anh nghe được em hả?

“Cô bé nghe được tôi rồi!” Tôi cười ngoác miệng, đắc thắng nhìn Số Chín.

“Thì bảo tụi mình sắp vào thị trấn rồi! Nhớ lẹ giùm.” Số Chín đáp. “Nhớ bảo là tụi mình sẽ tạt qua rồi đón về Lorien luôn, hay thích đi đâu thì chìu.”

Anh đang ở đâu? Tôi nghe cô bé hỏi. Em đang đi cùng chị Số Bảy và anh Số Tám, đang ở trong sa mạc. Ở New Mexico. Ba người bọn em đang đi tìm để cứu chị Số Sáu đây.

“Cô bé kia đang nói gì vậy?” Số Chín la to. Tôi biết anh chàng ức lắm vì bị gạt ra ngoài cuộc nói chuyện này, nhưng lúc này tôi không thể đáp lời cậu ta được. Tôi cần tập trung lắng nghe Số Mười, tập trung đáp trả.

Em nói gì thế? Chị Số Sáu ở đâu? Bọn anh cũng đang ở New Mexico. Anh đang đi cùng anh Số Chín, và bọn anh đang tìm kiếm một căn cứ ngầm dưới lòng đất.

Nhìn dãy núi cao, tôi quay sang nói với Số Chín: “Tụi mình phải tìm cho ra con đường hầm đó, thật nhanh mới được.”

“Bé Số Mười nói đang ở đâu?”

“Thì nói là cũng đang ở đây, trong sa mạc này, cùng với Số Bảy và Số Tám nữa. Cả ba đang tìm cách cứu Số Sáu. Vậy Số Sáu chắc là đốm sáng hồi nãy xuất hiện trên bản đồ. Theo lý trí, mình không cần phải lo lắng. Vì Số Sáu thuộc loại người tự lực cánh sinh rất giỏi. Nhưng lần này, không hiểu sao, tôi rất lo.”

“Cô ta chắc là đã xuống dưới căn cứ Dulce rồi. Tụi mình đi tìm luôn.”

Vừa nói, Số Chín dùng hai ngón tay mở rộng màn hình trên máy tính bảng. Tấm bản đồ đổi màu và hình như đang quét kỹ cả khu vực, cuối cùng tập trung phóng lớn lên thân một cây xương rồng năm nhánh cách chỗ chúng tôi phần tư dặm đường. Phía bên dưới, tôi thấy hình dáng một đường hầm ngầm dưới lòng đất.

“Ha ha! Tuyệt cú mèo! Mấy ông nội chính phủ cà chua! Bảo bé Số Mười ‘dzọt’ qua đây luôn đi.”

Vậy em đang ở đâu vậy Số Mười? Bọn anh vừa phát hiện một đường hầm dẫn vào một căn cứ, có lẽ chị Số Sáu đang bị giữ tại đây. Bọn anh đi xe màu cà phê sữa, đang chạy trên con đường bên.

Một chút sau, tôi nhận được tin: Ba người bọn em sẽ dùng thuật dịch chuyển tức thời đến ngay với anh. Vậy làm sao tìm được mấy anh?

Tôi báo ngay cho Số Chín: “Bên kia đang lúng túng, không biết cách tìm ra tụi mình.”

“Có lẽ tụi mình phải phát ra tín hiệu thôi. Khốn thật! Lẽ ra hồi hôm cầm theo một khẩu súng phóng rocket vác vai, giờ thì hay quá!” ‘Anh chàng ưa bạo động’ đập đập tay lái, mắt trợn trừng nhìn ra ngoài cửa kính xe, đầu lắc lắc.

“Không đến nỗi phải cần tới một khẩu phóng rocket!” Tôi nói thế vì phát hiện ra tình huống có lợi cho hai thằng. Nhảy khỏi xe, tôi hướng lòng bàn tay về phía bầu trời xanh thẳm, bật chiếc Lumen, chiếu lên bầu trời những chùm ánh sáng xanh rồi di chuyển tới lui.

Vậy em theo dõi, tìm những chùm ánh sáng lóe trên bầu trời nhé. Tôi hướng dẫn Số Mười. Cả một phút sau, tôi vẫn chưa nhận được hồi am, chỉ biết nuôi hy vọng là hai bên chưa mất kết nối.

Em thấy rồi. Cuối cùng Số Mười trả lời.

“Bên kia tới ngay đấy.” Tôi la to, vọng vào xe báo Số Chín, tay vẫn điều chỉnh chiếc Lumen rọi ánh sáng dẫn đường. Tôi muốn tín hiệu phải thật nhiều, thật rõ để bên kia nhận biết chính xác vị trí của chúng tôi. “Giờ chúng ta chỉ việc ngồi chờ.”

“Tôi sẽ đợi.” Số Chín vừa đáp vừa chăm chú nhìn lên màn hình trên tay lái xe hơi, lúc này đang nhấp nháy liên tục. “Trời ơi! Tôi không ngờ là ta lại tìm thấy được nhau!”

Cuối cùng tôi tắt chiếc Lumen, chui vào xe. Tôi gần như không tin nổi: có những giờ phút thiêng liêng này, thời điểm hoàn thành sứ mệnh các Trưởng Lão đã trao cho chúng tôi. Chúng tôi từ bốn phương trời đã hội tụ tại vùng đất này, để cùng nhau đánh trả bọn Mogadore, để đưa Lorien phục sinh từ tro tàn hoang phế.

Bất chợt, chúng tôi nghe tiếng máy bay trực thăng – nghe rõ mồn một.

“Ơ, nè John!” Số Chín quay sang hỏi: “Có lẽ nào bên kia đang bay trực thăng tới?”

“Khốn kiếp!” Tôi bật thốt. Bernie Kosar nhảy vào lòng tôi, chống hai chân lên thành cửa sổ để ngó ra ngoài. Trước mặt hai chúng tôi, cả một đoàn trực thăng xuất hiện trên bầu trời, từ phía chân trời mịt mờ mây trắng. Cả mớ cánh quạt cùng nhau lao tới và dừng lại để lượn lờ ngay trên đầu cả bọn. Tôi tập trung trí lực vào một chiếc đầu tiên, mé ngoài, giật xoáy vòng bật ngửa, rồi cho rơi, vừa đủ mức để không còn khả năng bay lên làm phiền nữa.

“Đây chắc là lực lượng của chính phủ liên bang. Nhìn mấy cái trực thăng này mà phát bực, không thua gì khi ngó thấy bản mặt bọn Mog. Chắc là vì thấy cậu chớp ánh sáng ra hiệu mà bu vô đấy.” Số Chín la to. Tháp súng trên nắp ca-po xe bật lên, Số Chín ngắm kỹ rồi bắn cảnh cáo chệch sang hai bên mấy chiếc trực thăng: phía phải một phát và phía trái một phát. Vừa khi cậu ta ngừng bắn, mấy chiếc máy bay kia hạ cánh, lượn ngay trên đầu hai đứa. Tôi đang định ‘lật’ tiếp một chiếc nữa thì Số Chín la chí chóe.

“Cậu tập trung kiểm soát con đường đi.” Nghe xong, tôi nhìn sang trái, đã thấy bụi đường bốc cao do một đoàn xe màu đen dài cuộn lên. Bernie Kosar sủa ăng ẳng rồi cào cào cửa xe. Tôi mở cửa và cu cậu biến thành một con chim ưng chao cánh vào trời cao. Tôi chạy ra sau xe, đấm vào thành xe thủng một lỗ, thọc tay vào xe mở túi đồ nghề, lấy ra bốn khẩu súng trường tự động, vứt hai khẩu qua cánh cửa xe nơi Số Chín đang núp. Lúc này, từ những chiếc xe đằng kia, đạn đã bắt đầu nổ. Tôi trườn lên mui xe giơ súng lên ngắm còn Số Chín phụ trách bắn chặn những chiếc trực thăng đang áp sát. Qua khóe mắt, tôi thấy Bernie Kosar lúc này đã bổ nhào vào trong một chiếc trực thăng, dùng móng tấn công một viên phi công: hết giựt, kéo viên phi công lại dùng mỏ cứng lôi tuột đai an toàn, rượt khỏi ghế lái chính, cho rơi xuống bãi cát. Cuối cùng chiếc trực thăng cũng rớt theo, đổ thành một đống lửa lớn rừng rực. Đoàn xe vội tránh đám cháy, nhưng khi ấy tôi đã xiết cò súng khiến bánh trước hai chiếc đầu bị nổ lốp. Tuy không ngăn cản được đà tiến của đoàn xe, nhưng cũng kéo cho chúng tôi thêm chút thời gian.

Những chiếc trực thăng còn lại vội tản ra rồi tiến lên. Cát xung quanh sủi liên tục vì đạn cày xéo. Một chiếc trực thăng ào qua đỉnh đầu và tôi lăn sang bên tránh làn đạn.

Tôi cố giữ óc thật thanh tỉnh. Chuyện không dễ, nhưng cũng may tôi kịp tập trung đầu óc bắt lấy liên lạc với Số Mười. Hít một hơi thật sâu, tôi giữ lòng yên lặng: Em Số Mười phải không? Em đang ở đâu? Bọn anh đang bị tấn công.

Bọn em có nghe thấy, cô bé đáp. Mọi người đang tới. Tuy ý em truyền rất bình tĩnh nhưng tôi vẫn cảm nhận thoáng lo âu bên trong. Dù sao, nghe được mấy lời này, lòng cũng thêm phần an tâm. Thêm ba Chiến Binh đang tới tiếp viện.

Tôi chuyển hướng và nhìn thấy hai chiếc trực thăng bên trái và trên đầu theo hướng ngược lại, nhắm tên lửa vào một mục tiêu mới. Phải xử lý chúng. Tôi chỉ có thể làm đổi hướng ba quả hỏa tiễn, những người khác sẽ làm lệch các quả còn lại.

“Bé Số Mười và mọi người sắp tới rồi!” Tôi nói vọng tới Số Chín qua cửa xe. Dứt lời, tháp súng trước xe cũng bị nổ văng, những mảnh thép đỏ rực bay vọt qua đầu. Tôi vừa kịp lăn khỏi mui xe thì một loạt đạn cắt đôi nóc xe.

Số Chín nhảy khỏi xe, chụp lấy hai khẩu súng tôi dựng trên cát khi nãy. “Đúng là được tự tay đánh thực, bắn thực rồi. Tôi đợi mãi cơ hội này suốt cả một đời.”

Những chiếc trực thăng lui lại lập thành phòng tuyến phía trên đoàn xe, lập đội hình cùng tiến. Số Chín chợt nhấc bàn tay lên thì chiếc xe tải dẫn đầu màu đen cũng bị quăng lên không như một trái hỏa tiễn. Cậu ta búng nhẹ tay và chiếc xe rơi đập xuống ngay. Tiếng người la chói lói, nhốn nháo vang vọng. Sắp chạm đất, chiếc xe khựng lại rồi phang thật mạnh xuống đất. Cả một đám người lẩy bẩy tranh nhau nhảy ra, dáo dác tìm chỗ chạy trốn. Tăng thêm phần khủng bố, Bernie Kosar vẫn trong bộ dạng một chú ưng tàn bạo trầm người lao xuống đậu lên cái xe dúm dó trên mặt đường rồi biến hình thành một con quái vật. Những chiếc xe chạy sau vội quành sang bên để tránh, có chiếc lạc tay lái nên bị lật mấy vòng trên bãi cát. Bernie Kosar gầm lên.

Số Chín thò tay vào băng sau chiếc xe lấy hai chiếc Hộp vứt ra ngoài. Mở chiếc Hộp của mình, cậu ta lấy ra một xâu chuỗi đá xanh lá với thanh quyền trượng bằng bạc, chạy giật lùi về hướng đoàn xe hỗn loạn và căn dặn: “Cậu ở đây đợi mấy cậu kia đi. BK đi với tôi một chút rồi quay về ngay.”

Tôi la đáp: “Đừng có vui quá trớn mà chơi quá tay đó! Đừng đánh banh, sập hết lối vào căn cứ!” Một chiếc trực thăng áp sát bên tay phải, và tôi tập trung trí lực cho nó một kích, rồi chợt nghe đau nhói nơi chân trái. Tôi ngã sấp, mặt đập vào cát, lịm người vì cơn đau giằng xé. Cảm giác này rất quen. Tôi lăn người trên cát bật khóc nức nở. Dấu hiệu này, tôi hiểu. Một vết sẹo in hằn lên cẳng chân. Một Chiến Binh Tinh Nhuệ đã ngã xuống.

Trái đất như ngừng quay. Đầu óc quay cuồng vì thêm một người đã xa. Tê tái trước nỗi buồn, tôi như chìm sâu vào lòng cát. Lại mất thêm một chiến sĩ vì sự nghiệp giành lại Lorien, vì sứ mệnh bảo vệ Địa Cầu cùng bao sinh mệnh nơi này. Hai quả hỏa tiễn bắn tung chiếc xe của hai đứa – tan từng mảnh nhỏ.

Đạn như trút xuống người tôi và chiếc vòng tay kịp thời biến thành hình một chiếc khiên che chở thân thể tôi. Tôi tự vỗ về mình trước việc Biệt Năng trong cơ thể đã phát triển thêm một bước: tự điều chỉnh để bảo vệ tôi trước các nguy cơ – tuy rằng tôi vẫn không hiểu vì sao trong loạt tấn công mở màn khi nãy, Biệt Năng không tự bộc phát. Đạn bắn sát rạt, liên tục. Lúc này, tôi mới kịp nhìn kỹ vết sẹo dưới chân. Tôi muốn phát sốc khi thấy chỗ đau kia là do hai viên đạn ghim vào. Không hiểu sao tôi như đang hạnh phúc nhất đời – vì mình bị thương! Quá mừng vì chân không mang thêm vết sẹo định mệnh kia, tôi quên bẵng hai bàn tay đang đẫm máu. Khi kịp lấy tay ép chặt vết thương, sa mạc lúc này chợt yên tĩnh dị thường. Chiếc vòng tay đã trở về dạng cũ.

Tôi cố rướn người ngẩng đầu lên. Phía trên đầu là ba thanh niên trạc tuổi tôi. Cậu con trai dáng cao, tóc đen xoăn cùng hai cô gái đang mang mấy chiếc Hộp Lorien. Tôi nhận ra cậu con trai ngay: tôi vẫn thường mơ thấy cậu. Cậu ta gật đầu, mỉm cười nói: “Rất vui được gặp cậu, Số Bốn à. Mình là Số Tám.” Tôi chưa kịp chào hỏi, cậu ta lại biến mất.

Một cô gái vóc người thấp nhỏ, tóc màu vàng nâu, đường nét nhỏ nhắn, chỉ khoảng mười hai tuổi. Đây chắc là bé Số Mười, Chiến Binh Tinh Nhuệ trên chiếc tàu thứ nhì. Cô bé đặt chiếc Hộp xuống rồi quì gối cạnh tôi. Chiến Binh Tinh Nhuệ còn lại, một cô gái cao, tóc nâu xõa ngang vai, cũng đặt chiếc Hộp của mình xuống, không một lời quì sát cạnh tôi rồi đặt hai bàn tay lên vết thương. Một cảm giác băng giá truyền khắp người và cả cơ thể tôi vặn vẹo trên nền cát. Khi thấy mình như sắp chịu hết nổi thì mọi thứ đã chấm dứt. Nhìn xuống mắt cá, tôi thấy vết thương đã lành hẳn. Thực kinh ngạc. Cô gái đứng dậy, chìa tay ra kéo tôi đứng theo.

Cuối cùng, tôi cũng thốt nên lời: “Biệt Năng cậu có trong tay thực kinh khủng!”

“John Smith phải không?” Cô ta nhìn tôi chăm chú đến ngẩn ngơ. “Sau bao nhiêu chuyện, mình không nghĩ là cậu còn có thể đứng trước mặt mình bằng xương bằng thịt như thế này.”

Đang định trả lời, tôi chợt thoáng thấy – qua vai cô gái – một chiếc hỏa tiễn đang réo gào về hướng chúng tôi. Tôi vội xô hai cô gái ngã xuống rồi ngã chồng lên để lấy cơ thể mình che chắn cho cả hai. Một đụn cát phía sau phụt lên như núi lửa, cát bụi bốc cao mịt mù xung quanh. Khi lớp cát bụi trầm xuống, Số Tám xuất hiện bẹn chúng tôi: “Mọi chuyện ở đây ổn hết chưa? Mọi người sẵn sàng chiến đấu được chưa?”

Cô gái cao hướng về phía chân tôi rồi gật đầu đáp: “Được, mọi người đã sẵn sàng.” Theo lời bé Số Mười, em đang đi cùng Số Bảy và Số Tám. Vậy cô gái này là Số Bảy. Tôi chưa kịp giới thiệu cho tử tế thì Số Tám lại biến mất lần nữa.

“Anh ấy có thuật dịch chuyển tức thời.” Bé Số Mười vừa giải đáp thắc mắc vừa mỉm cười trước vẻ mặt ngớ ngẩn của tôi. Tôi mấy khi dám mơ đến ngày cả bọn hội tụ đông vui được như vậy, tôi cũng mỉm cười với em.

Phía xa xa, tôi thấy Số Tám hiện ra, sát cành cùng Số Chín và Bernie Kosar tham gia trận đấu. Họ lao vào một chiếc xe, lật tung rồi đánh tan tành những khí cụ quân sự nặng nề này như đập mớ đồ chơi của con nít. Thanh quyền trượng lóe ánh sáng đỏ của Số Chín rạch đứt bụng một chiếc trực thăng đang bay thấp. Số Tám vọt đến một chiếc Humvee đen rồi dùng hai tay quăng lên không trung. Hai chiếc trực thăng chao cánh rồi đụng nhau bốc cháy thành một quả cầu lửa.

Trước cảnh này, tôi chợt cảm thấy mình sắp đươc gặp Số Sáu. Tìm thấy mấy khẩu súng, tôi đưa cho mỗi người một khẩu, tôi hỏi: “Vậy mình đoán đây là Số Bảy với bé Số Mười; hai chị em có những kỹ năng nào?”

“Cậu cứ gọi mình là Marina.” Cô gái tóc nâu đáp. “Mình có khả năng thở dưới nước, nhìn xuyên bóng đêm và chữa lành các vết thương. Mình còn có khả năng dùng trí lực tác động lên sự vật.”

Anh cứ gọi em là Ella. Trong đầu tôi vọng lên lời của bé. Ngoài khả năng thần giao cách cảm, em còn biết thay đổi tuổi tác nữa.

“Tuyệt vời. Mình là Số Bốn. Còn cái anh chàng tóa đen xõa dài kia là Số Chín, còn chú quái vật kia là Chimæra của mình, tên là Bernie Kosar.”

“Anh có cả một chú Chimæra cơ à?” Ella ngạc nhiên.

Tôi đáp: “Không có cu cậu, anh đã phải bó tay chịu trói nhiều lần.” Đội hình tấn công chúng tôi lúc này tách riêng một mũi với hơn chục chiếc xe nhắm hướng ba chúng tôi đang đứng lao tới. Một bụm khói tỏa ra từ nóc một chiếc xe tải, tôi tập trung trí lực đỡ lấy quả rocket, chuyển hướng vào một cồn cát. Những chiếc xe tải và xe hai cầu còn lại vẫn tiếp tục tăng tốc tiến tới.

Tôi nhặt những mảnh vỡ từ chiếc xe của Số Chín rồi ném mạnh về phía đội hình xe kia. Bay vù vù phản công đoàn xe là những loại đạn kì lạ: bốn cái bánh xe, mấy cái cửa xe, thậm chí cả một cái ghế bị hư nữa. Marina cũng phản ứng tương tự. Như thế, hai chúng tôi cản phá được ba bốn chiếc. Chỉ còn hơn năm chiếc nữa phải giải quyết.

Bất chợt Số Tám, Số Chín và BK vọt về chắn trước mặt chúng tôi. Số Tám thả tay Số Chín ra rồi tiến tới bắt tay tôi. “Chào Số Bốn.”

Tôi đáp: “Gặp được mấy cậu ở đây, tôi mừng lắm.”

Số Chín cũng bắt tay với Số Bảy và Số Mười rồi tự giới thiệu: “Chào các quý cô. Mình là Số Chín.”

“Chào anh. Anh cứ gọi em là Ella.” Bé Số Mười nói.

“Mình là Số Bảy, nhưng cậu cứ gọi mình là Marina.” Số Bảy cũng chào hỏi.

Phải chi có thời gian để tất cả cùng ngồi hàn huyên thật lâu sau bao năm trời xa cách, nghe chuyện từng người, kể chuyện trốn tránh, thuật chuyện kích hoạt Biệt Năng của từng Chiến Binh Tinh Nhuệ, tìm hiểu những vật phẩm trong từng chiếc Hộp! Thế mà giờ đây lại đang xuất hiện thêm những chiếc trực thăng cứu viện,

Tôi đề nghị: “Ta không thể chôn chân tại đây làm bia mãi được. Cùng nhau đi tìm Số Sáu, đi thôi.”

Chỉ tay về đám mây mù xa xa trước mặt, Số Chín nói: “Để tớ giải quyết mấy tên không biết điều này cái đã. Có gì, lát nữa kiếm được Số Sáu rồi lên một chiếc trực thăng đi luôn.”

Chúng tôi quay lại đón chờ đợt tấn công mới. Những chiếc trực thăng dần xuất hiện lấm chấm trên bầu trời. Nhìn qua mọi người, ai nấy đều bừng bừng khí thế. Chưa bao giờ chúng tôi tụ họp được đông đủ như lần này. Chưa bao giờ tình hình lạc quan như hiện tại. Cuối cùng, chúng tôi sẽ không còn chịu cảnh nắm đũa bị tách thành từng cây lẻ mà bẻ gãy vụn.

“Còn tới thêm nữa đó. Ta nên tìm Số Sáu trước.” Tôi nhắc.

“Được, John ‘yêu… quái’. Đường hầm đằng kia kìa.” Vừa nói, Số Chín vừa chỉ hướng. “Để tôi cản hậu và dọn dẹp mọi thứ cho. Các cậu cứ bẻ gãy cổ mấy tên cản đường làm gương, quậy tưng lên cho tôi.”

Cứ thế, ai có chiếc Hộp, thì mang lên chuẩn bị. Tôi dẫn đầu hướng về nơi Số Chín chỉ. Cẩn thận tránh các bẫy rập mai phục xung quanh, chúng tôi tiến về cây xương rồng năm nhánh. Số Bảy và Số Tám đi theo, bé Số Mười bám sát sau đó. Một tràng súng máy vang lên, tác giả là Số Chín. Cậu ta đi bọc hậu mà phởn ra mặt, ra tay không thương tiếc. Chỉ mình cậu ta là mê mẩn với những trò khói lửa thế này.

Chúng tôi rảo bước, chạy một mạch tới cây xương rồng. Số Chín sung sướng điểm hết phát súng này tới phát khác, trong khi Số Tám và tôi đánh vật với cái cây thân toàn gai với góc này – chướng ngại vật duy nhất ngăn cách chúng tôi cùng Số Sáu. Theo bản đồ, bên dưới cây xương rồng này là một hầm ngầm. Cuối cùng, với sự tập trung trí lực của hai đứa, cái cây bướng bỉnh kia đã trốc gốc. Bên dưới lộ ra một cánh cửa màu nâu dày, ở giữa là một tay nắm bằng kim loại. Đứng cạnh lối vào hầm ngầm, xung quanh là những Chiến Binh Tinh Nhuệ, tôi chợt nhớ Số Chín từng có lời: “Tớ mong đợi điều này suốt cả một đời.” Tất cả chúng tôi, ai nấy đều chờ đợi thời khắc này – giây phút chúng tôi cùng hội tụ, giây phút chín đứa con của Lorien sẽ vùng lên chống lại bọn Mogadore, bảo vệ di sản của Lorien. Cuối cùng, tới giờ phút này, chín người không còn đủ, nhưng tôi biết, với sáu người còn lại, thêm bé Số Mười ngoài dự kiến, chúng tôi sẽ đủ khả năng chống chọi trước mọi cơn bão lửa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.