Số 9 Lên Ngôi

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Năm

❊ ❊ ❊

Con đường đầy ổ gà bật chúng tôi xong xóc trong lòng một chiếc xe tải nhà binh. Mọi người đang trên con đường vành đai ngoài của thành phố. Tôi đảo mắt nhìn xung quanh, thấy một dãy núi lừng lững phía xa, nhưng nhiêu đó đâu đã có ý nghĩ gì. Trước mặt lẫn sau lưng chúng tôi là những chiếc xe đầy lính. Chiếc Hộp nằm dưới chân và Số Sáu ngồi bên cạnh. Tôi có thể thở phào nhẹ nhõm. Sau trận chiến ở Tây Ban Nha, tôi chỉ cảm thấy an toàn khi có Số Sáu ở bên.

Tôi không nghĩ rằng mình sẽ nhớ các Sơ dòng Santa Teresa, nhưng giờ đây, tôi sẵn lòng hy sinh mọi thứ để được quay về tu viện ấy. Đã nhiều năm ở đấy, đầu tôi chỉ lởn vởn mấy chữ: làm sao vĩnh viễn thoát khỏi những nội qui phiền toái cùng những hình phạt tu viện đề ra, nhưng giờ này, khi đã không còn trong vòng tường tu viện nữa, tôi thèm đến điếng người cái cảm giác thân thuộc kia, cho dù đấy là dưới hình thức tôn giáo. Cêpan của tôi là Adelina giờ đã chết, do bọn Mog sát hại. Người bạn thân duy nhất, Héctor Ricardo, cũng đã chết. Cả thị trấn và tu viện đều không còn nữa, bọn Mog đã san phẳng tất cả. Những cái chết kia ám ảnh tôi mãi, tôi là người mà cô Adelina và Héctor đã chiến đấu để giành lại mạng sống. Trời ơi, hy vọng tôi không phải là một vận rủi ám ảnh người khác chứ! Tôi không chịu nổi ý tưởng vì mình thiếu kinh nghiệm và rèn luyện mà người khác phải lãnh nạn thay. Tôi không muốn để nhiệm vụ đến Ấn Độ kết thúc trong bi kịch vì sự hiện diện của mình.

Cuối cùng Tư lệnh Sharma quay lại thông báo tình hình cụ thể: “Chúng ta sẽ đi tiếp vài tiếng nữa. Bây giờ cứ thư giãn. Trong thùng đá phía sau có nước, quí vị cứ tự nhiên. Nhớ đừng quá chăm chú, cũng đừng chú ý đến người khác. Không cười không gật gì cả. Chúng ta hiện đang bị truy nã.”

Chú Crayton gật đầu.

“Vậy chú nghĩ toàn bộ câu chuyện này là như thế nào?” Số Sáu thắc mắc. “Chú nghĩ cậu ta ở trên đó hả?”

“Chú nghĩ vậy. Có lý mà.”

“Tại sao lại ở đó?” Tôi hỏi.

“Dãy núi này là nơi lý tưởng để một Chiến Binh Tinh Nhuệ chọn làm nơi trú ẩn. Đã nhiều năm, mấy ai dám đến gần sông băng bắc Trung Quốc. các câu chuyện phát hiện người ngoài hành tinh đây khiến dân địa phương không dám bén mảng tới, còn quân đội Trung Quốc cũng không thể điều tra chuyện này vì có một hồ nước bí ẩn dưới thung lũng, là một chướng ngại vật chưa thể vượt qua. Mấy ai biết thực hư ở đâu, nhưng tuy là thực hay là hư, đây vẫn là một chốn lý tưởng để tránh thù.”

“Chú có nghĩ rằng còn những người ngoài hành tinh khác đang ở cạnh anh Số Tám không?” Ella hỏi. “Chú thấy đó, như bọn Mogadore chẳng hạn.”

Tôi cũng đang thắc mắc vấn đề này.

“Chú không biết còn ai ở đó không, nếu có, chúng ta sẽ sớm biết.” Chú Crayton đáp. Chú quệt mồ hôi trán, chạm đầu ngón tay vào chiếc Hộp. “Lúc này vô sự, chúng ta cũng nên làm quen với những gì chứa bên trong để có bước chuẩn bị, nếu như Marina thấy có thể chia sẻ được với mọi người.”

“Được quá đi.” Tôi đáp khẽ, rồi hạ ánh mắt xuống chiếc Hộp. Chia sẻ Biệt Phẩm, tôi không ý phản đối. Nhưng bối rối vì mình biết về nó ít quá. Chiếc Hộp là thứ mặc định dành cho tôi và cô Adelina. Nhiệm vụ của cô ấy là giải thích cho tôi cách sử dụng mọi thứ, cách dùng để cứu mạng. Nhưng chuyện này chưa thực hiện được và sẽ chẳng bao giờ nữa. Sau một thoáng, tôi nói tiếp: “Cháu cũng không biết nó có công dụng gì nữa.”

Chú Crayton nghiêng người tới khẽ chạm tay tôi, đôi mắt chú nghiêm trang như khuyến khích tôi tự tin hơn: “Đừng lo là cháu không biết gì. Chú sẽ cố gắng hết sức hướng dẫn cháu.” Chú trấn an tôi ngay. “Giờ chú không còn là Cêpan cho mỗi mình Ella. Chú sẽ đảm nhiệm vai trò Cêpan này cho tất cả các cháu. Hễ chú còn sống. Marina, cháu cứ tin ở chú.”

Tôi gật đầu, đặt tay lên khóa. Vì cô Adelina đã chết, tôi có thể một mình mở chiếc Hộp, môt cảm giác mạnh trộn lẫn của ngọt ngào lẫn cay đắng trỗi dậy. Số Sáu theo dõi tôi sát sao, và tôi biết cô ấy hiểu rõ cảm giác này nơi tôi: cô cũng đã mất Cêpan của mình. Cái khóa bằng kim loại run lên áp vào làn da. Vang lên một tiếng ‘click’, ổ khóa rơi xuống sàn xe. Con đường đất đầy ổ gà lẫn rác rưởi khiến tôi bị nhồi lên, xóc xuống, nghiêng qua, ngả lại không ngừng nên không dễ gì cho tay vào chiếc Hộp để đừng phải đụng lung tung nguy hiểm. Tôi thật thận trọng tránh đụng phải quả cầu đỏ rực lấp lánh nằm ở góc hộp – ‘món ăn chơi’ này từng gây cho tôi bao khổ nơi tháp chuông của tu viện kia, món này cũng khiến tôi đoán gì đoán non mãi: phải chăng là một quả lựu đạn dùng tại Lorien, hay là món hàng khác khủng hơn. Tay tôi chạm một cặp kính đen.

“Chú có biết cái này là thứ gì không?” Tôi hỏi chú Crayton.

Chú kiểm tra khoảng một giây rồi trả lại tôi cùng cái lắc đầu. “Chú cũng không chắc nữa, nhưng có thể đem lại cho cháu khả năng nhìn xuyên thấu sự vật, giống như thiết bị dùng tia X vậy. Hay cũng có thể là một thiết bị phát hiện nguồn nhiệt, giúp ta có thể nhìn vào ban đêm. Cháu cũng biết đấy, chỉ có một cách tìm ra những công năng này mà thôi.”

Tôi đeo kính lên, nhìn ra cửa sổ. Ngoài ánh mặt trời chói chang đã được làm dịu mắt, hình như không còn tác dụng nào khác. Hướng kính về phía bàn tay, đôi tay vẫn đầy đặn nhìn không thấu, còn khi nhìn lên chú Crayton, cũng không thấy một điểm đỏ biểu hiện bức xạ nhiệt.

“Sao rồi?” Số Sáu hỏi. “Công dụng gì vậy?”

“Mình hết hiểu nổi.” Tôi vừa đáp vừa nhìn ra ngoài cửa sổ kiểm tra cảnh vật lần nữa. “Có lẽ là cái kính mát bình thường thôi.”

“Cho em mượn ngó một cái.” Ella hỏi xin và tôi đưa cho em.

Cô bé đeo kính vào, quay người lại nhìn qua gương chiếu hậu.

Tôi lại thăm dò chiếc Hộp.

“Hượm đã – có chút khác thường gì đó, nhưng em không rõ lắm. Gần như là mọi vật bị trì hoãn tốc độ… hay là bị gia tốc vậy… em cũng không biết nữa.” Chợt Ella thở hổn hển và hét to: “Tên lửa! Tên lửa!”

Chúng tôi đưa mắt theo hướng nhìn của cô bé, nhưng chẳng thấy gì ngoài một bầu trời xanh dương.

“Đâu vậy?” Chú Crayton la lên. Ella chỉ lên bầu trời” “Ra ngoài xe ngay! Ra ngay mau!”

“Có cái gì đâu nào.” Số Sáu nheo mắt nhìn về phía chân trời. “Ella, chị nghĩ cái kính làm em loạn thị, chị có thấy gì đâu.”

Ella không thèm nghe. Cô bé không kịp tháo kính, nhào qua tôi và mở cửa xe. Khu đỗ xe ven đường đầy những tảng đá sắc lẻm và bụi cây lúp xúp: “Nhảy! Nào!”

Cuối cùng, chúng tôi nghe thấy tiếng của nó, tiếng rít gió nhè nhẹ trên không trung, rồi một bóng đen chợt đập vào mắt, ngay đúng hướng Ella đã chỉ.

“Phóng ra!” Chú Crayton hét.

Tôi thộp lấy chiếc Hộp chưa kịp đóng và nhảy ngay. Chân tôi nện xuống con đường đất rồi kéo lê xềnh xệch. Cả thế giới chợt trở thành một mớ hỗn độn xoắn tít với hai màu nâu và xanh, và cả những cơn đau xé thịt. Bánh sau chiếc xe tải sượt qua cánh tay và tôi chỉ kịp đổi hướng thoát khỏi gầm một chiếc xe sau đang lao tới. Đầu đập vào một tảng đá sắc nhọn, tôi lăn thêm một vòng rồi té úp lên chiếc Hộp. Hậu quả là tôi thở hết nổi, và đồ đạc trong chiếc Hộp rơi lăn lóc trong bụi mù. Tôi nghe thấy tiếng bé Ella và Số Sáu ho sặc sụa đâu đấy, nhưng vì màn bụi, tôi không nhìn thấy. Một giây sau, một chiếc tên lửa cắm thẳng xuống đất ngay sau lưng chiếc xe tải chở chúng tôi. Tiếng nổ nghe điếc tai. Tư lệnh Sharma còn kẹt trong xe và chiếc xe tung lên rồi bật ngửa rớt xuống, bốc khói mịt mù. Chiếc xe jeep phía sau cũng lật nghiêng, hết đường chạy vì đã lao vào cái hố sâu do tên lửa cày xới, rơi thẳng xuống dưới. Thêm hai phát tên lửa như bắn trúng đoàn xe. Không gian bụi đặc sệt nên chúng tôi, tuy tai nghe tiếng trực thăng phía đỉnh đầu, nhưng không thể thấy bóng dáng của chúng.

Tôi mò mẫm xung quanh, cố gắng thu thập lại đầy đủ những thứ đã rơi. Tôi biết tôi vơ cả mớ đá lẫn bụi gai, nhưng đành để lát nữa soạn lại vậy.

Vừa chộp được quả cầu thủy tinh màu đỏ, tôi nghe tiếng súng xé lên từ không trung. Tôi thét lên: “Số Sáu! Mọi người ổn không?”, rồi nghe thấy tiếng bé Ella thét lớn.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.