Chú Crayton đi giữa Marina vả bé Ella để nhìn kỹ hơn những lằn sọc chạy dài khắc sâu vào vách núi. Chú ấn bàn tay vào phần giữa cánh cửa rồi rút tay ra. “Hay thật. Ấm ấm. Hồi nãy cháu nói cánh cửa này dẫn đến những chốn xa xôi trên Trái Đất là sao vậy?”
“Vấn đề là đây.” Số Tám giải thích. “Tối đa cháu có thể đi tắt với khoảng cách hai trăm bộ. Có lẽ là hai trăm năm mươi thôi. Xa hơn thì kém chính xác. Có lần cháu định nhắm tới một ngọn cây cách khoảng ba trăm bộ, không ngờ rớt ngay giữa bầy sư tử núi với nguyên một đàn con ở cùng mẹ. Nháy mắt có một chút mà không ngờ hậu quả lại thê thảm. Phải công nhận thuật dịch chuyển tức thời thật tuyệt và không ít lần cực kỳ hữu dụng, nhưng không phải dễ xơi như thoạt nhìn. Nhưng nếu đứng trong hang động này, cháu có thể vận dụng thuật này để đi khắp thế giới.”
Tôi đặt tay lên vách núi và cảm nhận làn hơi nóng ấm truyền vào cơ thể. “Giờ mình làm sao?”
Số Tám dịch người để bé Ella và Marina thử chạm tay vào cánh cửa. “Cháu đoán nơi đây vốn là một hang động của người Lorien cổ, hay là một tổng hành dinh của người Lorien cũng nên. Đúng số cháu hên nên mới phát hiện nơi này, và may hơn nữa là cháu đã phát hiện ra Biệt Năng của mình có thể phát huy tại đây. Tuy nhiên, cháu không phải là người Lorien đầu tiên đến được đây.”
Khi những lời kia vừa thốt ra, tôi nhận thấy một luồng adrenaline cũng như cảm giác sợ hãi chạy khắp người. Tôi biết chú Crayton cùng ý tưởng vì chú vụt quay đầu ngoái lại nhìn ra ngoài rồi nhìn sang tôi. Tôi nhanh nhẹn đáp ứng mệnh lệnh của chú: lao nhanh xuống quãng đường trước mặt lắng nghe động tĩnh. Nếu đây là một hang động của người Lorien cổ, rất có thể bọn Mog đã theo dõi nơi này không kém phần gắt gao. Còn có khả năng có cả toán lính đang phục sẵn đâu đây hay là cả đống thiết bị cảnh báo khi có kẻ lạ đột nhập.
Tôi quay sang Số Tám. “Cậu vẫn tỉnh táo chứ? Chưa mất trí hết phải không? Hay đúng là bọn này mới đúng là một lũ mất trí? Tự nhiên khi không mù quáng theo chân cậu chui vào một chỗ ẩn nấp của người Lorien đã lộ diện nhiều năm. Thật chẳng khác tự chui đầu vào tròng!” Tôi vừa dứt lời, Marina và bé Ella lao lại gần Số Tám và tôi.
“Ơ, ơ! Coi nào! Tôi xin lỗi mà!” Số Tám lính quýnh đánh rơi cả chiếc Hộp. “Tôi vẫn tới đây hoài mà có thấy gì đâu. Vì vậy tôi mới nghĩ nơi này là an toàn chứ.”
“Thôi đừng phí thời gian cãi lộn nữa. Cậu chỉ mọi người cách mở rồi con đi ra nữa, ít ra cũng đến một nơi khác chứ hả!” Marina can gián.
Chú Cratyton gật đầu, mắt vẫn ngờ vực dò xét xung quanh: “Ừ, chúng ta vào trong kia, chỗ đó an toàn nhất.”
Số Tám cởi mặt dây chuyền ra, vươn người tới một hình tam giác xanh. “Hãy chờ xem.” Cậu ta nhoẻn miệng cười rồi đưa mặt sợi dây chuyền đến gần hình tam giác nọ.
Thoạt tiên không chút động tĩnh, nhưng sau một chút căng thẳng, những lằn sọc khắc trong vách kia càng dấn sâu vào trong và chập sát vào nhau. Số Tám đeo lại mặt dây chuyền vào ngực. Bụi rớt xuống lối đi nên mấy chú cháu lùi lại vài bước. Khi những lằn sọc đã chạm sát nhau, hình ảnh một cánh cửa đã hiện lên đầy đủ: bản lề gắn vào cửa hang. Cửa bật mở, một làn hơi ấm đập vào chúng tôi. Mấy chú cháu đứng sững, như bị thôi miên trước một luồng ánh sáng xanh từ phía sâu bên trong vỗ đến.
Luồng năng lượng này chảy khắp người, khiến người tôi căng tràn năng lượng. Lòng cũng thanh tỉnh hoàn toàn: “Ánh sáng xanh này là gì vậy?” Cuối cùng tôi cất tiếng hỏi.
“Nhờ nó mà mình có thể dịch chuyển tức thời đến khắp thế giới đó.” Số Tám đáp như thể đấy là chuyện đơn giản, cực kỳ dễ hiểu.
Bé Ella bước về phía cửa động. “Em thấy có chút gì kỳ kỳ.”
Marina hưởng ứng: “Tôi cũng vậy.”
Số Tám mỉm cười khom mình chui vào; chú Crayton và bé Ella nhanh chóng bám theo. Tôi đi cuối. Khi đặt chân lên đoạn bậc thang tiếp, Số Tám mới kể lại:
“Cách đây mấy năm, lúc Biệt Năng của tôi đã mạnh hơn, tôi bắt đầu nằm mơ thấy những hình ảnh rõ nét, đầy đủ hơn, như giấc mơ liên quan đến Số Bốn và Setrákus Ra. Nhờ thế, tôi biết thêm về Lorien, về các Trưởng Lão. Biết cả lịch sử chúng ta trên Địa Cầu này nữa, cả chuyện cúng ta giúp người Ai Cập xây kim tự tháp, chuyện các vị thần thoại trong Hy Lạp thực chất là người Lorien chúng ta, thêm chuyện chúng ta dạy người La Mã xưa tổ chức xây dựng quân đội, vv. Qua các giấc mơ kia, toàn bộ câu chuyện người Lorien di trú đến Trái Đất cùng những công lao đổ ra tại nơi này đều được tái hiện. Ngọn núi này mình đã nhìn thấy trong mơ. Khi đến Ấn Độ rồi mình mới mơ thấy. Sau giấc mơ, mình leo lên đây lùng sục khắp nơi. Và mình đã phát hiện ra nơi này.”
Marina thốt lên: “Tuyệt vời.”
Những bậc thang dẫn đến một gian khác. Trần hình vòm được nhiều trụ đá lởm chởm nâng đỡ. Tôi nhận ra đang đứng nơi đỉnh núi. Gian này trống trải, chỉ duy nhất chính giữa là những tảng đá sắp xếp theo các hình xoắn ốc phức tạp, từ tâm những khối đá này là một hòn đá to cỡ trái bóng rổ màu xanh phát quang rực rỡ.
“Ánh sáng Lorien!” Chú Crayton thì thào. Chú tiến tới tâm hang động rồi đặt chiếc Hộp của Marina xuống. “Đây là hòn đá phát xạ Ánh sáng Lorien lớn nhất ta từng thấy.”
Marina quay sang Số Tám: “Phải nhờ nó mà cậu đi được khắp nơi không?”
“Ừa, nó đó.” Số Tám thở nhẹ. “Không phải muốn đi đâu cũng được. Có khả năng đến sáu hay bảy nơi mà thôi. Cũng phải mầy mò, đúng sai mấy lần, tôi mới nhận ra là chỉ có thể đến được những nơi mà gần đó có một hòn đá phát xạ Ánh sáng Lorien lớn tương tự.”
“Vậy ta có thể đi được những đâu?” Tôi thắc mắc.
“Ừm, tôi từng tới Peru, đảo Phục Sinh, Stonehenge, Vịnh Aden gần Somali, nhưng hôm nay những địa điểm này nằm ngoài danh sách ta lựa chọn vì tôi đã từng đặt chân đến sa mạc ở New Mexico.”
“New Mexico!” Tôi lặp lại tức khắc và quay sang chú Crayton. “Nếu ta đến được đó, chỉ cần vượt tiếp một chặng đường nữa, không đầy một ngày có thể gặp lại John rồi. Một khi ở Mỹ, muốn đi lại, mọi chuyện dễ dàng hơn rất nhiều.”
Chú Crayton bước tới vách, nhìn quanh rồi săm soi các dấu vết trên đó. “Gượm đã. Cháu có nói bản thân không thể kiểm soát chính xác được đích tới phải không? Như thế không quá lạc quan như chú tưởng rồi.”
“Dạ đúng là không thật. Nhưng cũng không xa New Mexico cho lắm, nếu như cần đi tiếp, mình làm thêm vài cú vượt đường nữa. Cuối cùng cũng đến đích mà thôi. Không đến nỗi tệ lắm, phải không chú?” Số Tám thuyết phục.
“Cậu dám chắc một mình mang được hết mọi người cùng đi chứ?” Tôi thắc mắc hỏi. “Nếu thuật này giống như thuật tàng hình trong Biệt Năng của tôi thì gay go là cái chắc. Tôi chỉ giúp được những ai nắm tay tôi cùng nhau ẩn mình mà thôi.”
Số Tám thừa nhận: “Thú thật, tôi cũng không biết và chưa thử qua với ai cả.”
Marina gợi ý: “Hay ta chia làm hai chuyến?”
“Những nét vẻ này thực đáng kinh ngạc.” Chú Crayton ngắt lời và ra hiệu chúng tôi cùng tiến đến các bức vách. “Có lẽ đây còn đôi điều nhắn lại chúng ta.”
Chú nói đúng. Trên những vách động màu cam – từ chân đến đỉnh sát mái – là hàng trăm ký hiệu, hình vẽ, hình khắc.
Tôi bước tới do mắt bị hút vào hình vẽ một hành tinh màu xanh nhạt. Tức thời, tôi nhận ra đấy là Lorien và cổ họng như nghẹn lại. Bên dưới, nguệch ngoạc vài nét màu xanh là hình ảnh một phụ nữ đứng cao hơn một người đàn ông, cả hai đang ẵm những em bé sơ sinh đang ngủ. Những tia sáng trắng đứt đoạn tỏa ra từ phía dưới Lorien dừng lại ở hình bốn người kia. Khắc sâu cạnh đầu người phụ nữ, theo một bút pháp khác những nét vẽ vừa kể, là ba cột biểu tượng xa lạ. “Gì đây nữa hở trời?” Tôi thì thào trong bóng tối.
Lệch qua trái vài bước chân là hình ảnh vẽ phác một phi thuyền hình tam giác màu đen va hình xoáy trôn ốc phức tạp. Trên đầu mũi xiên tà của phi thuyền là cả một chòm sao. Số Tám bước lại cạnh tôi, tay chỉ vào chòm sao: “Cậu thấy không? Cùng kiểu với trên những tảng đá ở đây nè.”
Tôi ngoái đầu lại so sánh – quả đúng vậy. Tức khắc, tôi thầm ước có cô Katarina bên cạnh lúc này để cùng làm nhân chứng. Không hiểu cô có biết gì về chuyện này hay không? Tôi quay sang chú Crayton, lúc này đang săm soi những hình vẽ trên trần, hỏi: “Chú có biết tí gì về chuyện này không ạ?”
“Bọn chú đã rời bỏ Lorien rất gấp gáp. Vì bọn Mogadore tấn công ráo riết, bọn chú không đủ thời giờ thu thập đầy đủ thông tin và tài liệu đáng lẽ phải mang theo. Bọn chú chỉ biết có tồn tại những địa điểm thế này, nhưng chính xác ở những vị trí nào cũng như công năng những địa điểm đó, bọn chú hoàn toàn mù mờ. Một điều rõ ràng, song song với tất cả những thông tin bọn chú đã xoay sở tu thập mang theo trước lúc rời Lorien, vẫn còn nhiều thứ quan trọng bọn chú phải buông bỏ.” Chú Crayton giải thích.
“Mọi người theo cháu nào.” Số Tám la to, ra dấu mấy chú cháu theo chân cậu tiến đến một góc tối tăm. “Chưa hết đâu, chuyện càng lúc càng thêm lạ.”
Cậu ta dừng bước trước một bức khắc khổng lồ, cao mười bộ, dài hai mươi bộ, chia thành nhiều cảnh. Giống như một cuốn truyện tranh. Phần thứ nhất là hình ảnh một tàu du hành không gian trên có chín đứa bé đang đứng. Khuôn mặt của cả chín đều được đặc tả và tôi thoáng nhìn đã nhận ra mình trong đó. Hình ảnh khi còn lẫm chẫm kia khiến tôi rung động sâu sắc.
Chú Crayton dời mắt khỏi bức vách, nhìn sang Số Tám: “Phải đây là nơi đầu tiên cháu đến khi phát hiện hang động này không?”
“Dạ, phải.” Cậu ta đáp. “Tất cả ở đây hết. Y hệt những gì chú đang thấy.”
“Ai có thể làm được cái này nhỉ?” Marina hỏi, đầu hết ngước lên lại cúi xuống nhìn khắp bức vách, giọng đầy vẻ kinh hoàng.
“Chú không biết.” Chú Crayton hai tay chống nạnh nhìn bức vách thực kỹ. Thấy chú hoang mang, tôi càng lúng túng.
Bức vẽ kế có hơn chục hình người màu thẫm tôi đoán là vẽ bọn Mogadore. Bọn chúng tay kiếm tay súng, kẻ đứng giữa to gấp đôi bọn xung quanh. Setrákus Ra. Những con mắt ti hí cùng cái miệng thẳng đơ vẽ thực chính xác, như người sống. Tôi rùng mình, nghe buốt xương sống. Mắt tôi chuyển sang bên phải: cảnh một cô gái gục trong vũng máu. So đo với khuôn mặt trong bức vẽ thứ nhất, đấy là Số Một. Số Hai, là hình ảnh một cô gái, nhưng trẻ hơn Số Một, cũng đã gục ngã, dưới gót giày một tên Mogadore. Đã chết. Dạ tôi nôn nao hẳn khi thấy cảnh Số Ba, hình ảnh một cậu bé, bị kiếm đâm chết trong rừng. Bức vẽ cuối cùng ở trên cùng là hình ảnh Số Bốn đang chạy thục mạng dưới sự truy bức của hai tên Mogadore, bay người lên tránh một luồng sáng phát ra từ mũi súng của một tên. Tôi vô tình thở hắt một hơi thật mạnh. Phía sau lưng cậu ta là một tòa nhà đang bốc cháy.
Chỉ tay vào bức vẽ cuối, tôi la thất thanh: “Khốn thật. Đó là trường John đang học.”
“Cái gì vậy?” Marina thắc mắc.
Tôi nhìn như găm vào bức vách: “Đấy là ngọn lửa bốc lên ở ngôi trường của John sau khi tụi mình chiến đấu cùng bọn Mogadore. Mình ở đằng kia. Đây là trường của John.”
“Ủa, vậy bồ ở trên không hả?”
Tôi nhìn kỹ hơn thì thấy hình một người nhỏ xíu tóc dài bay lượn trên ngôi trường. “Ơ, quái quỉ thật. Mình cũng không hiểu nốt. Làm gì mà có ai…”
“Xem nè, đây là Số Năm phải không?” Bé Ella ngắt lời, tay chỉ vào ô đầu tiên dãy dưới cùng. Đứng trên ngọn thông, một bóng người đang ném một thứ gì đó xuống bọn Mog.
“Không thể tin nổi. Mọi thứ đều ghi lại ở nơi này. Toàn bộ đều hiển hiện.” Chú Crayton nói tiếp. “Như có ai đã tiên tri được sự việc.”
“Nhưng đấy là ai?” Tôi thắc mắc.
“Ơ, không.” Tôi nghe tiếng Marina thì thào. “Ai nữa vậy? Là ai vậy ta? Thêm một người phải chết?”
Tôi lướt nhanh hai bức vẽ kế tiếp nơi chúng tôi đứng sang bức tả Marina và tôi ở bên một cái hồ. Tôi thấy John thoát khỏi hang động cùng một người khác. Tôi không rõ là ai, có thể là Sam. Tôi không thể đoan chắc vì trong bức vẽ người kia chỉ thấy lộ mỗi phần gáy. Sau đó tôi nhìn sang bức Marina đang nhìn. Hình ảnh một Chiến Binh Tinh Nhuệ, không rõ nam hay nữ, hai tay xoãi ra vì bị kiếm xuyên thấu cả thân. Nhìn không rõ là ai, vì khuôn mặt bị sứt một miếng nhỏ. Ngay dưới chân bức vẽ là một mớ đá vụn.
“Chuyện quỉ quái gì thế này?” Tôi hỏi dồn dập. “Sao chỉ mỗi hình này bị mất gương mặt?” Số Tám lặng thinh, đầu cúi gằm. “Cậu làm hả?”
“Ai dám khẳng định chuyện tương lai chứ!” Cậu ta đáp.
“Vậy nên cháu thấy chỉ cần hủy tranh là đủ? Làm thế thì được gì nào? Khiến sự thực bớt thực đi ư?” Chú Crayton vặn hỏi.
“Khi ấy cháu đâu biết đấy là gì. Cháu đã biết chú cùng mọi người ở đây đâu. Cháu ngỡ đây chỉ là một câu chuyện, ít nhất là mãi đến lúc…”
“Là tôi phải không?” Marina ngắt lời. “Tôi là người phải chết ư?”
Trong đầu tôi cũng vang lên câu hỏi tương tự. Chính mình mới là kẻ bị kiếm đâm chết? Một ý nghĩ rùng rợn xộc tới.
“Rồi một ngày, chúng ta ai chả phải chết, Marina.” Giọng Số Tám vang lên, nghe thật lạ.
Bé Ella nhặt mấy mảnh đá vỡ, lật tới lật lui ngắm nghĩa mãi.
Chú Crayton bước tới trước mặt Số Tám: “Tuy bức tranh đã bị hủy hoại rồi, điều đó không có nghĩa là sự thực này sẽ không xảy ra. Giấu diếm mọi người chuyện này không thể khiến định mệnh kia sẽ bị sai lệch. Vậy cháu có định cho mọi người biết đó là ai không?”
“Cháu đưa mọi người tới đây không phải để săm soi một mảnh vách vỡ.” Số Tám nói. “Mọi người coi tiếp đi, hai bức vẽ cuối đó.”
Cậu ta khiến mọi người tập trung tư tưởng lại. Chúng tôi sắp tới sẽ không bình thản nỗi khi biết một trong những con người đang đứng nơi này bị kiếm đâm chết. Mọi người đành quay lại bức vách. Nhìn vào bức vẽ Số Tám chỉ, Setrákus Ra ngã gục dưới đất, cổ họng bị kiếm đâm thủng. Người đâm cầm kiếm đâm Setrákus lại không rõ mặt. Hai bên xác bọn Mogadore nằm la liệt. Bức vẽ cuối là một hành tinh lạ lùng, bị xẻ làm đôi. Phía trên giống Địa Cầu, và tôi thấy được cả châu Âu cùng nước Nga. Phần dưới chỉ là những sọc dài lồi lõm, hoang vu, sặc mùi tử khí. Một con tàu nhỏ đang tiến đến phần phía trên từ mé trái, một con tàu khác tiến đến phần dưới từ mé phải.
Tôi còn đang cố tìm hiểu ý nghĩ chợt nghe bé Ella thở dốc.
“Là anh Số Tám.”
Chúng tôi quay ngoắt người lại xem thành quả do bé Ella lắp ráp những mảnh vỡ: một khuôn mặt đầy đủ của Chiến Binh Tinh Nhuệ bị khuyết mặt kia. Cô bé đã thành công. Người phải chết trong bức tranh là Số Tám.
“Chuyện này vô nghĩa.” Cậu ta nói chắc nịch.
Marina nhẹ đặt tay lên cánh tay cậu ta: “Ơ, chỉ là một bức vẽ thôi.”
“Cháu nói đúng!” Chú Crayton lên tiếng. “Chỉ là một bức vẽ thôi, cháu ạ.”
Số Tám vùng khỏi tay Marina, vòng trở lại về phía trung tâm hang động. Mấy chú cháu còn lại vẫn chôn chân trước bức vách khổng lồ đang thuật lại các câu chuyện mà mọi người không thể và cũng không nên biết. Số Tám theo tiên đoán sẽ phải chết. Trước diễn tiến thực đích xác như nội dung trên những bức vẽ, khó mà thuyết phục bức vẽ này sẽ dự báo sai. Hèn chi lúc nào cậu ta cũng hay cà rởn, và tại sao cậu có lý do hành động kém phần thận trọng như mọi người. Cậu ấy đang cố lẩn tránh số mệnh, bằng cách thẳng thừng đương đầu không khoan nhượng. Tôi nhìn lại hai bức vẽ cuối. Thoạt tiên, tôi thấy nhẹ cả người trước cảnh Setrákus Ra bị kiếm xuyên họng. Nhưng hắn vẫn chưa chết, ý nghĩ này khiến tôi phát rét. Ý nghĩ chân chính của bức cuối là gì? Một cuộc đối đầu rõ ràng vẫn tiếp diễn, nhưng kết cục lại mơ hồ. Tại sao hành tinh kia bị xẻ làm đôi? Bức tranh còn muốn ngụ ý những sự tình gì sắp xảy đến?
Chú Crayton cầm chiếc Hộp của Marina lên, bước đến bên Số Tám và ôm xiết lấy cậu. Rồi chú nói khe khẽ gì đó.
Marina hướng sang tôi thì thầm: “Cậu biết chú ấy nói gì với cậu ta không? Biết nói gì đây để an ủi cậu ấy bây giờ?”
Vừa lúc tôi định lại cùng chú Crayton để an ủi Số Tám, một tiếng nổ chấn động cả hang, một luồng lửa xộc vào cửa. Marina xiết chặt tay tôi và tiếng bé Ella từ phía kia căn phòng thét vọng lại. Những cột đá lởm chởm đỡ mái vòm rạn nứt, lung lay và bắt đầu vỡ ra. Một mảng to đổ nhào đè bé Ella, tôi tập trung trí lực tạo thành một bức tường chắn bảo vệ cô bé, đẩy bạt đống đá vụn khỏi người em. Tôi nhìn sang phía chú Crayton và Số Tám. Số Tám vừa chợt biết mất.
“Chuyện gì vậy?” Marina thất thanh, vội vã dùng trí lực che chắn hai đứa chống lại đám đất đá đổ sập từ trên trong lúc tôi đang bảo vệ Ella.
“Mình không biết!” Tôi đáp lại, chưa hết kinh hoàng, mắt căng ra nhìn xuyên làn khói sệt bụi. Số Tám chợt xuất hiện giữa phòng. Máu tuôn từ mạn sườn, mặt tái mét. “Bọn Mogadore!” Cậu thét lớn. “Chúng đang ở đây.”