Que khóe mắt, tôi thấy Số Chín đang tấn công Setrákus Ra. Tôi quay sang với Số Tám, cố trị liệu vết thương. Đưa hai tay áp lên vết thương trước ngực, tôi chờ đợi Biệt Năng khởi động. Không kết quả. Tôi khẩn cầu Số Tám cố gắng không buông bỏ cuộc chiến, chịu đựng cơn đau. Đáp lại, đôi mắt nâu kia đã co rụt, hơi thở mong manh dần. Kinh hoàng, đầu óc kéo tôi trở về hình ảnh những bức vẽ ở hang động của người Lorien bên Ấn Độ. Trong một bức vẽ, Số Tám bị lưỡi kiếm của Setrákus Ra đâm chết. Phải điều tiên tri đã trở thành sự thực? Tôi tuyệt vọng ấn hai tay lên lồng ngực Số Tám.
“Marina!” John la to, “Tôi phải đưa cậu và Số Tám ra khỏi căn phòng này. Ngay bây giờ! Tôi có cảm giác nếu tách thoát khỏi Setrákus Ra, Biệt Năng sẽ hoạt động được. Nếu tôi nghĩ đúng, cậu còn cơ may cứu được Số Tám.”
“Cậu ấy sắp đi rồi!” Tôi cố mãi mới thốt được vài lời. “Có lẽ đã quá trễ, dù ta có cố thế nào đi nữa!” Tôi không kìm được, rất muốn cho cậu ta biết chuyện các bức vẽ trên động kia. Tôi phân vân không biết Số Tám có nghĩ đến bức vẽ hay không? Có biết giờ phút lâm chung sắp tới? Tôi chỉ biết hy vọng rằng Số Tám sẽ không sao.
“Thế càng phải nhanh lên.” John miệng nói, tay đưa tôi khẩu pháo cá nhân của bọn Mog, rồi đỡ Số Tám dậy. “Cậu cứ thấy ai hay thứ gì không phải phe ta, bắn tưới liền.”
Chúng tôi cố vượt quãng đường hai trăm thước Anh thật nhanh, do phải quan sát xem ai gặp nguy thì yểm trợ ngay. Diệt thêm được tên Mog nào, người tôi như tăng phần sức lực. Tôi cố quên Số Sáu – Số Sáu thực – đang ở nơi nào, hay nguy cơ nào đang đến với cô. Lúc nãy, tôi đã biết không phải là Số Sáu. Phải chi khi nãy kịp giết được tên ác ôn kia, trước khi hắn lộ rõ bản mặt tàn ác. Mắt tôi quét khắp gian phòng. Số Chín đang cầm cự với Setrákus Ra, quyền trượng va chan chát cùng lưỡi kiếm của kẻ kia. Khỏe như Số Chín, cũng bị Setrákus Ra ép ra bã, phải thủ liên tục, chỉ thỉnh thoảng phản công vào chút sơ hở của đối phương.
Chút tự tin cùng sức lực vừa tìm thấy giờ đã sớm cạn kiệt. Kẻ thù quá đông, còn bên ta lực lượng lại quá mỏng. Mất Biệt Năng, chúng tôi chỉ còn là một lũ con nít. Dăm ba đứa con nít phải chống trả cả một đội quân người ngoài hành tinh có tổ chức chặt chẽ. Tôi không muốn bỏ lại các bạn, nhưng tôi hiểu John nói đúng. Tôi cần phải thoát khỏi nơi này, như thế mới có cơ hội chữa lành vết thương cho Số Tám. Đây là lựa chọn duy nhất.
Sắp ra đến cửa, chúng tôi vấp phải hai tiểu đội lính Mog đang ùa tới. Kẻ cầm súng, tên cầm gươm, chúng hung hăng tràn lên như nước vỡ bờ. Tôi bắn liên tục, nhưng khó lòng cản nổi cơn sóng người ập tới. John đặt Số Tám xuống ngay bên ngoài cửa rồi quay vào giúp tôi. Cậu ta vung kiếm không ngừng. Cùng chiến đấu bên John, tôi cố gắng yểm trợ thật hữu hiệu. Chúng tôi bảo vệ nhau, tiếp sức cho nhau khi người kia đuổi. Nhờ vậy, chúng tôi đã vượt qua được cơn thử lửa này và chiến thắng. Nhờ đoàn kết, chúng tôi đã mạnh hơn rất nhiều.
John hạ từng tên một, vừa nhanh vừa độc. Tôi vừa nhịp bắn đều vừa di chuyển ra cửa để bảo vệ Số Tám. Chui người ra ngoài, tôi đưa tay kiểm tra thương thế của Số Tám: mạch đập yếu ớt, vậy mà Biệt Năng trong tôi vẫn chưa thể vận động. Đặt tay lên người Số Tám, tôi thì thầm điên cuồng: “Không được chết, Số Tám ơi! Có nghe em nói không? Em sẽ chữa lành vết thương! Biệt Năng sẽ có ngay! Em sẽ phải chữa lành!”
Tôi chợt nhận ra hai tiểu đội lính kia đã chết sạch, mọi thứ chợt im lìm khiến tôi sửng sốt.
“Mau lên đi. Bọn chúng còn tới nữa đó.” John hối thúc.
Chúng tôi nghe một tiếng thét điếc tai – qua cánh cửa, tôi thấy Bernie Kosar vừa biến hình thành quái vật, đang bị bọn Mog bu quanh tuốt gươm chém. Nhưng cu cậu nhảy vọt thoát tầm tấn công của đối phương: tuy bọn Mog không hạ được cu cậu, nhưng BK cũng không thể đả thương được đối phương. Chúng tôi bước vào phòng vừa kịp lúc thấy Setrákus Ra rút một ngọn roi. Đầu roi rực lửa tấn công vào cánh tay của Số Chín. Vết thương hóa đen ngay lập tức thì. John quay sang nói với tôi, nhưng tôi chỉ nghe vang một tiếng súng. Trước khi kịp định thần, cơ thể John đã cong rướn lên rồi rơi xuống đất.
Tôi bị dính sát trần, nhốt trong một khối đá đen. Tôi chỉ biết giương mắt nhìn những Chiến Binh Tinh Nhuệ vất vả liều chết giữ mạng sống, vì thế không cảm nhận được cơ thể mình. Muốn báo cho các bạn biết mình đang ở trên này càng là chuyện viễn vông. Tình trạng vô lực này như một liều thuốc độc, ngấm ngấu hủy diệt tôi. Xưa nay, tôi tập luyện trường kỳ để vượt ngưỡng này. Setrákus Ra kỹ thuật chiến đấu không phải cao lắm, nhưng hắn biết cách vô hiệu hóa ưu thế của chúng tôi. Tôi muốn lao xuống, chụp đầu hắn bẻ gãy cho toàn thể bọn Mog chứng kiến. Tôi muốn cho bọn chúng thấy tên cầm đầu bị hủy diệt thế nào, và số phận bọn còn lại cũng sẽ thành tro bụi.
Phải chăng lúc này tôi đang chứng kiến giấc mơ của Lorien đang sắp thành hư vô? Trước đây, chúng tôi cứ ngỡ bản thân mình đã thật mạnh, đã được chuẩn bị kỹ càng; ngỡ rằng sắp tới ngày tàn của cuộc chiến và có thể quay vể Lorien. Chúng tôi đúng là một lũ xuẩn ngốc. Biết rõ Setrákus Ra là đầu lĩnh bọn Mogadore gớm ghiếc kia, vậy mà không ai chịu tìm hiểu đối phương: cách thức chiến đấu cũng như những con bài tẩy của hắn. Ngược lại, thực tế chỉ ra khá rõ là hắn có khả năng vô hiệu hóa Biệt Năng của chúng tôi.
Phải chi tôi bắt liên lạc được với một người nào bên dưới – tôi sẽ vạch rõ vấn đề: Về thể chất, bọn Mog cực kỳ mạnh mẽ, tuy nhiên chúng thiếu trí tuệ cũng như kỹ thuật chiến đấu cao. Chúng câm lặng chẳng khác gì khối đá bọc cơ thể tôi lúc này. Trước mỗi hành động, chúng đều để lộ ra những dấu hiệu báo trước. Vì thế, ta có thể dễ dàng đoán trước ý đồ tấn công của chúng. Chúng chỉ biết áp dụng bài tủ lấy thịt đè người, và nếu nhìn ra điểm này, chúng sẽ dễ dàng bị đánh bại. Nhưng các bạn lại trong hoàn cảnh gấp rút, đang ở thế bị động nên chưa kịp nghĩ đến sơ hở trí mạng này. Phải chi tôi báo được cho mọi người, chỉ cần cho mọi người biết phải tập trung toàn sức khống chế Setrákus Ra. Nếu không, cuộc chiến này sẽ chóng kết thúc và chúng tôi phải cam chịu cảnh hối hận suốt đời.
Giờ đây, tôi phải chứng kiến cảnh Bernie Kosar bị chém trọng thương tuy đã biến hình thành một con quái vật khổng lồ như hồi ở thị trấn Paradise với cơ bắp to lớn cuồn cuồn, nanh móng lởm chởm, sắc lẻm và thêm hai sừng nhọn hoắc. Số Chín vừa bị Setrákus Ra đánh trúng một roi và cánh tay cũng đang đen dần, có lẽ chả mấy chốc nữa, cấu ấy cũng bị tình trạng như tôi. John vừa trúng đạn, đau đớn gục ngã. Marina lượm một khẩu súng và bắn những tên Mog đang áp sát.
Bé Ella thì đang lĩnh ra khỏi phòng. Bé có âm mưu gì đây?
Tôi vì bị tiếng BK gầm rú bi thương nên không tiếp tục chú ý đến Ella nữa. Bernie Kosar lúc này đã quị xuống, tuy vẫn hung hăng đánh giết bọn Mog, nhưng máu từ vết thương đang tuôn xối xả. Thực đau lòng trước cảnh con vật không ngớt đau đớn, từng bước đi vào cõi chết.
Người tôi nhuốm máu, cả máu lẫn sức lực cứ tuôn trào khỏi cơ thể mà tôi không tài nào ngăn cản. Bọn Mog như thủy triều từng đợt rồi từng đợt xông lên. Tôi không còn biết mình đã giết được bao nhiêu tên. Ít hay nhiều, đến lúc này đã trở nên vô nghĩa. Không Biệt Năng, chống bọn chúng nào khác hòng lấy tay che kín bầu trời.
Marina đứng phía sau, vẫn nổ súng về phía bọn Mog. Bernie Kosar giờ đã bị đối phương tròng thừng vào sừng ghì kéo ra khỏi góc tường.
“Quân hèn hạ! Tụi bây là một lũ đớn hèn! Tụi bây lập mưu khiến bọn ta tê liệt rồi mới dám đánh!” Tiếng Số Chín la vang. Cậu ta đang đứng giữa phòng, một bên tay hóa đen, buông thõng nặng nề, không cử động nổi. Setrákus Ra đang vung roi qua đầu bổ xuống. Hắn cười ngạo mạn. “Có bao nhiêu sức thì cứ sủa ra cho đã. Tụi bây chết chắc, đó là sự thực.” Dứt lời, ngọn roi của hắn đã điểm tới Số Chín, còn mỗi một tay, gắng dùng thanh quyền trượng chặn ngọn roi rực lửa. Tình huống bại rõ mười mươi. Một đầu roi trúng tay Số Chín khiến thanh quyền trượng văng rơi, đầu roi kia quật trúng vào mặt. Cậu ta thét lên đau đớn rồi cả bàn tay lẫn khuôn mặt sạm đen dần. Setrákus Ra tiến tới. Phải làm gì đây trước khi tôi phải chết hoàn toàn vô lực? Vì thế, đang nằm dưới đất, tôi vội chĩa khẩu pháo cá nhân về phía Setrákus rồi bóp cò. Ít nhất, tôi có thể làm chậm bước chân của hắn. Nhưng dù cố gắng mấy, mỗi khi luồng sáng phụt ra khỏi nòng súng, hắn ta đều chụp trúng rồi hẩy nhẹ sang bên như phủi một hạt cát.
Nghe thêm tiếng súng yểm trợ, tôi quay ra cửa phát hiện Sarah đang tiến vào phòng, nhắm bọn Mog bắn. Ella bám theo Sarah. Nàng chưa bao giờ được học quân sự! Như thế, làm sao nàng đủ sức cầm cự bọn Mog cùng gã Setrákus Ra kia? “Sarah!” Tôi thét to. “Ra khỏi phòng ngay! Cuộc chiến này không phải là của em!”
Sarah phớt lờ lời tôi nói mà tiếp tục vào sâu hơn. Số Chín gắng thoát tầm tấn công của Setrákus Ra, nhưng cả hai cánh tay giờ đã một màu đen, thả thõng thượt. Khuôn mặt cũng đen không kém. Setrákus Ra lại tấn công, lần này hai đầu ngọn roi đều trúng ngực cậu ấy. Số Chín la to đau đớn hòa cùng tiếng đắc thắng của Setrákus Ra: “Tao có nghe mi là đứa mạnh nhất, nhưng thử ngó lại mình mả xem, đồ vô dụng!”
Khi Setrákus Ra từ sau vung một đòn chí tử xuống Số Chín, bé Ella từ sau lưng Sarah vụt xuất hiện và phóng một vật – lóe lên như một vệt mờ đỏ - trúng vào cánh tay của tên ác quỉ. Hắn cúi mặt nhìn, sửng sốt, rồi tru lên một tiếng đinh tai nhức óc.
Tôi thấy trong tôi có chuyển biến. Tức thời sức mạnh cuộn trào, như ai đó vừa nhúng tôi vào một hồ năng lượng. Tôi tập trung trí lực nơi bàn tay, thử lần nữa, bật chiếc Lumen. Thật kinh ngạc, tôi đã thành công. Biệt Năng đã được khôi phục.
Từ phía sau, tôi nghe tiếng Marina khóc to bươn bả chạy về phía Số Tám, lúc này vẫn nằm gục nơi lối ra vào. Cô lướt cả hai bàn tay lên ngực Số Tám, chữa trị vết thương. Cô ta nhìn tôi qua khung cửa: “Chuyện gì vừa xảy ra thế này?”
Tôi lắc đầu: “Mình không biết, nhưng bây giờ, chúng ta có thể chiến đấu thực sự với toàn bộ thực lực.”
Lòng bàn tay tôi tóe lửa, quay lưng hướng về phía giữa phòng nơi Setrákus Ra đang cào cánh tay hòng lôi ra mũi ám khí bé Ella vừa phóng. Cuối cùng, gã thành công và lập tức vun roi tấn công bé Ella và Sarah. Lúc này Sarah vẫn đang vung súng bắn liên tục. Cả hai không kịp thoát nên đềi trúng đòn và ngã gục.
Vừa khi mũi phi tiêu đâm trúng Setrákus Ra, tôi cảm nhận ngay sự thay đổi trong cơ thể. Biệt Năng bắt đầu khôi phục. Sức lực cũng hội tụ dần. Tôi đã có cơ hội thoát khỏi lớp vỏ đá này để góp sức với mọi người.
Tôi bắt đầu vùng vẫy thoát khỏi lớp vỏ đá đen. Thoạt tiên, tôi đã có thể cử động được chút ít, nhưng vẫn chưa đủ sức xé toạc lớp vỏ cứng.
Vừa vùng vẫy, tôi vừa nhìn xuống bên dưới. John đang đứng bên Sarah và Ella, hai người vẫn nằm dưới đất. Sau lưng John máu rơi vương vãi cùng hàng đống tro bụi. Marina đã chạy ra ngoài bên Số Tám. Bernie Kosar vẫn tựa lưng vào góc tường, nhưng giờ cu cậu đang xé xác những tên Mog hồi nãy ghì chặt sừng của mình. Ở giữa phòng, Số Chín vẫn đang đương đầu với Setrákus Ra, cậu ta đã giũ lớp vỏ đá đen khỏi hai tay và khuôn mặt.
Nhìn cảnh này, tôi càng thêm phần hy vọng bản thân mình sẽ thoát khỏi cảnh bị lớp vỏ đá bó giam toàn thân, vì thế tôi càng cố giãy giụa. Lớp vỏ đá bắt đầu sút ra. Điều duy nhất tôi muốn làm lúc này là cho Setrákus Ra biết thế nào là thực lực của chính tôi.
Vừa lúc sắp tuyệt vọng vì không cứu được Số Tám, Biệt Năng kịp khôi phục trong tôi. Tôi ùa tay vào vết thương, vào sâu trong lòng ngực và cảm nhận vết thương đang lành dần. Từng giây trôi qua, trái tim Số Tám đập mạnh dần. Chưa bao giờ tôi cảm nhận được điều kì diệu này trong đời, chỉ cần lắng nghe tiếng nhịp tim đều đặn đập – bịch bịch bịch. Nếu lúc này không lâm vào cảnh chiến đấu vì lẽ sống bản thân, vì tương lai Lorien, tôi nghĩ mình rất có thể đã đầm đìa nước mắt. Nhưng tôi phải cứng rắn, nén chặt tình cảm lại.
Tôi cúi xuống, thấy Số Tám đang chớp mắt nhìn tôi mở miệng nói: “Cần lưu ý… Số Sáu cố ý…”
Tôi cắt lời: “Đấy không phải là Số Sáu. Là Setrákus Ra. Không hiểu sao lại vậy, nhưng chính là hắn.”
“Nhưng…?” Vẻ bối rối trên mắt Số Tám khiến lòng tôi thêm tan nát.
“Số Tám ơi, giờ tôi không thể giải thích mọi chuyện được. Cậu thấy sao rồi? Đã đứng được chưa? Chúng ta còn phải quay vô trong, phụ mọi người chiến đấu. Số Tám sẵn sàng chưa? Tôi còn phải trị thương cho John và nhờ Số Tám cản địch hộ. Được không?”
Số Tám gật đầu và tôi đứng dậy. Còn phải làm một thứ. Nhìn vào mắt Số Tám, đôi mắt nâu xinh đẹp kia, nén một hơi thở thật dài, tôi hôn Số Tám. Anh chàng sững người khi tôi ôm hôn. Tôi xiết chặt cậu và mỉm cười nói: “Ơ, để sau nữa nhé.” Không để anh chàng kịp phản ứng, tôi cấp tốc quay lại tìm John. Cậu ta đã đỡ cho tôi ba phát đạn, giờ nếu chần chừ, John đến chết mất.
John lê bước đến đâu, máu tuôn đến đó. Số Tám và tôi đuổi theo. Một đám bụi khói đen do các họng súng đồng loạt khai hỏa vẫn lơ lửng trên không. Đến được bên John, cậu ta đang tư thế quì, hai tay phóng những quả cầu lửa về phía những tên Mog đang ồ ạt xông lên phía sau Sarah và Ella. Tuy trên đường đến đây, bọn Mog bắn hai đứa tôi liên tục, nhưng giờ vì đã vận dụng được trí lực, tôi hóa giải và chuyển hướng các viên đạn dễ dàng. Số Tám đã bắt đầu phản công mãnh liệt. Tôi bước đến bên hông của John và bắt đầu trị liệu vết thương. Hơi thở của John đã bắt đầu mệt nhọc, người đã tái mét. Cậu ta mất quá nhiều máu.
“John! Cậu nghỉ ngơi một phút chờ tôi chữa lành vết thương!” Tôi phải hét to mới át được mọi thứ tiếng ồn hỗn tạp của trận đánh. Đồng thời, tôi chụp lấy cằm cậu ta, xoay về hướng tôi để nghe cho rõ.
Cậu ta lắc đầu, cố vùng vẫy khỏi tay tôi: “Nếu tôi dừng tay, bọn chúng giết Sarah và Ella mất.”
“Nếu cậu không dừng tay, cậu sẽ chết ngay tức thì. Số Tám đã lành rồi, cậu ấy sẽ bảo vệ mọi người trong lúc tôi chữa thương cho cậu. Nghe này John! Chúng tôi đều cần có cậu bên cạnh.” Nói xong, tôi thấy cậu ta thả lỏng người.
Tôi xem xét kỹ lưỡng những vết thương nơi chân. Ở cả hai chân, giống hệt nhau, máu đang tuôn từ những lỗ thủng to tướng. Tôi chữa chân phải trước và cũng vừa lúc phát hiện xương bị vỡ vụn. Khi nối xương, cậu ta không kìm nổi cơn đau, phải thét lớn, nhưng những âm thanh này đã hòa lẫn vào âm thanh trận chiến. Hai tay cậu ấy xiết chặt vì đau. Tôi vẫn kiên trì làm.
Chân trái thương tích nhẹ hơn và tôi cũng chữa nhanh hơn. Lúc này, hơi thở của John đã ổn định. Tôi đỡ cánh tay và thét vào tai cậu ta: “Cậu đã đỡ hơn nhiều rồi đó.”
Tôi đặt bàn tay lên vết thương giữa vai và khuỷu tay, cảm nhận các bắp thịt nơi đây đã bị xé toạc. Phải mất một phút mới có thể phục hồi. Số Tám vẫn đang bắn trả những đợt tấn công liên tục của bọn Mog, nhưng bọn chúng xông lên nhanh hơn tốc độ đánh trả của Số Tám.
Tôi cảm nhận các cơ bắp của John đã lành. Cậu ta nhìn tôi. Nhận được cái gật đầu đồng ý nơi tôi, cậu ấy nhảy xổ ra giúp Số Tám bảo vệ Sarah và Ella, hai chị em lúc này vẫn nằm dưới đất.
Tôi thấy mình đã mạnh. Rất tuyệt. Nhờ phép màu của Sarah và Ella, chúng tôi đã khôi phục được Biệt Năng, vì thế trận chiến đã bắt đầu đổi chiều. Nhưng cả hai đều bị thương nặng! Tôi phải diệt từng tên Mog một thành tro, thành bụi vì đã đả thương hai người.
Tôi ào lên, tug\ng những quả cầu lửa vun vút vào bọn Mog. Tôi biết, giết ai đó là chuyện không nên, nhưng lúc này, cảm giác thật tuyệt hảo. Khi tôi đứng dậy được, Số Tám tốc hành ẩn hiện khắp phòng, vung kiếm tiêu diệt hàng loạt. Số Chín vẫn đang đấu với Setrákus Ra, cả hai chuyển động thật nhanh, chỉ còn là những bóng mờ. Tôi cần phải nhập cuộc giúp Số Chín, nhưng trước hết phải nán lại đây giúp Sarah và Ella.
Thình lình một tên Mog đang nhắm hướng tôi đột ngột chuyển hướng súng nhắm thẳng vào Sarah và Ella, lúc này vẫn đang bất động trên mặt đất. Hắn bóp cò, thân thể hai chị em cong rướn lên và tôi thét to.
Tôi kinh hoàng nhìn thân thể bằng xương bằng thịt của Sarah và Ella chịu đựng phát đạn từ khẩu pháo của bọn Mog. John lao đến bên hai người, tôi chạy song song. Lúc này, John đang quì gối, nắm giữ đôi tay hai người. Hai thân thể kia đang rung thật mạnh. Chúng tôi đã quá trễ.
Sau bao giông tố, chúng tôi đã đến được nơi này, cuối cùng đã hội tụ với nhau. Làm sao có thể chịu được cảnh chia ly! Và cả Sarah! John vừa tìm gặp lại được cô ta, giờ đã sắp phải vụt mất người mình yêu! Tôi nhắm nghiền mắt, căng người chịu một cơn bỏng rát dưới chân báo hiệu thêm một vết sẹo vừa mới ra đời – vết sẹo báo tử của Ella. Đây sẽ là điều cay đắng nhất.
Nhưng mọi chuyện vẫn bình thường. Có khi nào bé Ella chết mà không để lại sẹo trên chân chúng tôi? Điều này không thể. Tôi mở bừng mắt nhìn John đang khom lưng bên Sarah và Ella, vẫn đang xiết chặt bàn tay hai chị em.
Khi nhìn kỹ lại hai người, tôi không tin nổi ở mắt mình. Các vết thương – do trúng pháo cá nhân của bọn Mog – trên thân thể Sarah và Ella cùng những vết phỏng nặng trên mặt đang lành lại dần. “Chuyện gì thế này? Làm sao cậu chữa được vậy?” Tôi hỏi, mắt trợn ngược vì kinh ngạc.
“Tôi cũng không biết nữa.” Cậu ta lắc đầu đáp. “Tôi không hiểu sao lại làm được vậy. Nhìn Sarah nằm dưới đất, tôi không cam lòng để nàng phải chết. Cả bé Ella! Hay bất cứ một Chiến Binh Tinh Nhuệ nào khác! Tôi không cam lòng để chuyện tình xảy ra theo chiều hướng như thế, nhất là vào thời điểm chúng ta vừa đoàn tụ. Tôi đã xiết chặt bàn tay của hai người, thiết tha cầu khẩn: mong những vết thương rồi sẽ lành đi, mong tôi có khả năng chữa trị thương tích… và đột nhiên phép màu kì diệu kia đã đến.”
Xiết chặt vai John, tôi thốt lên mừng rỡ: “Thế ra cậu đã kích hoạt thêm một thuật trong Biệt Năng!”
“Hay không chừng là do tôi thành tâm nên phép lạ xảy ra. Dù với lý do nào, cả Sarah lẫn Ella đều yên ổn là tốt rồi.” Cậu ta cười phấn khích, vẻ nhẹ nhõm. John nhìn vào giữa phòng, nơi Số Chín đang tiếp tục cuộc chiến, rồi quay sang tôi: “Marina, thời cơ chưa chín muồi, chúng ta không thể hạ gục được Setrákus Ra. Cho dù Biệt Năng đã được khôi phục, tôi cảm thấy bọn mình chưa đủ sức tiêu diệt hắn. Tôi không muốn mất thêm, dù là ai trong đám chúng ta. Chúng ta ưu tiên cùng nhau đi tìm Số Sáu. Để rồi tìm cách thoát khỏi chốn này, tái hợp lại. và sẽ lên một kế hoạch hoàn chỉnh. Chúng ta phải cùng nhau liên thủ mới có thể diệt được hắn. Không thành công, ta sẽ thành nhân. Nhưng chúng ta sẽ thực hiện điều này bằng chính thực lực của mình, sau khi biết thời cơ đã chín.”
Chúng tôi nghe một tiếng rên nhẹ, bèn cúi xuống nhìn Sarah và Ella. Cả hai đã mở mắt, má đã ửng sắc hồng. John quì xuống hôn Sarah.
Lớp vỏ đá đen cuối cùng đã vỡ. Tôi duỗi tay, co chân đạp tung ra. Khi mảnh vỏ cuối cùng vỡ vụn, người tôi cũng bắt đầu rơi xuống đất. Tập trung trí lực, tôi giảm tốc độ rơi. Chạm đất rồi, tôi vẫn phải nằm nán thêm một giây trên sàn để điều hòa hơi thở. Chợt khói bốc mịt mù, cay xè khiến nước mắt ràn rụa. Một tiếng nổ mạnh rung chuyển cả căn phòng. Chuông báo động kêu inh ỏi, đèn chớp lóe liên hồi và tiếp theo là một hồi còi gầm rú điếc tai. Chiếc Lumen của John lại rực lửa và tôi vượt qua lớp khói mù xông tới bên cạnh mọi người. Ellla, Marina và Sarah đang đứng cạnh John và Số Tám chợt xuất hiện, đốt đường đến bên Marina. Bernie Kosar đã trở về hình dạng một chú chó săn đang tập tễnh chạy về phía John.
Bé Ella bật khóc khi nhìn thấy tôi, em choàng tay ôm chầm lấy tôi. Tôi cũng đáp lại em bằng một cái ôm thật chặt. Sau đó, tôi nhìn John: gặp lại cậu ta thật chẳng khác gì một giấc mơ đã thành hiện thực. Cậu ta chạm nhẹ tay tôi hỏi: “Cậu ổn không?”
Tôi gật đầu hỏi lại, không giấu nổi vẻ kiệt sức của mình: “Cậu thì sao?”
John đáp: “Tụi mình đều ổn cả, nhưng còn Số Chín đâu?” Cậu ta đảo mắt nhìn quanh và chúng tôi tức thời phát hiện âm thanh ồn ào của cuộc chiến lúc này đã ngưng bặt. Chúng tôi ùa về phía giữa phòng, nơi Số Chín khi nãy còn chống trả Setrákus Ra, để yểm trợ. Số Chín đang nằm dài bất động dưới đất, Setrákus Ra đã biến mất không để lại chút dấu vết. Marina quì xuống, kinh hoàng giơ tay khám khắp người Số Chín. Tôi xoay vòng, quan sát bốn bề, đề phòng gã Setrákus Ra còn nấp nơi nào sau lớp mù dày lại bất chợt đâm bổ ra tấn công vào chỗ sơ hở. Lúc này, ngoại trừ mỗi tiếng còi báo động chói tai, căn phòng hầu như yên tĩnh, không có bóng dáng tên Mog nào.
“Số Chín còn sống!” Marina bật khóc. “Chỉ là ngất đi thôi!” Số Chín ngồi dậy, yếu ớt gục đầu.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Cậu hỏi.
“Tôi đang tính hỏi cậu đó.” Số Tám đáp. “Đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ to rồi tất cả đều biến mất, còn lại bảy đứa tụi mình.”
“Tôi cũng không biết nữa – tôi cũng không thấy hắn biến đi ngả nào. Hồi nãy, tôi đã dùng hết sức đánh bật được hắn, nhưng sau đó tỉnh dậy lại thấy đang nằm dài ở đây.”
Sarah lên tiếng: “Giờ ta làm gì?”
“Chúng ta phải ra khỏi đây.” John đáp. “Setrákus Ra có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, khi đó nơi này sẽ trở thành một cái bẫy khổng lồ. Tuy đây là căn cứ quân sự của chính phủ Mỹ nhưng rõ ràng không phải là chốn an toàn cho tụi mình.”
“Có ai biết đường ngang lối tắt chỗ này không?” Tôi lên tiếng, nhưng mọi người ảm đạm quay qua nhìn lẫn nhau.
“Vậy vào lối nào thì đành ra lối đó.” Số Tám nói. “Thuật dịch chuyển tức thời của tôi không hiểu quả khi phải tải nhiều người.”
“Được thôi.” John góp ý. “Vì khi trở ra không biết ta còn gặp những bất trắc gì: đụng độ bọn Mog hay đối mặt với binh lính chính phủ Mỹ nữa, vậy chúng ta cùng nhau đi. Nhất định không bao giờ ‘tan đàn xẻ nghé’ nữa.”
Số Chín bước lên nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nói: “Không ngờ chẳng ai thèm đả động gì đến mình cả. Thôi, chính thức hân hạnh được gặp cậu đi, ‘người yêu dấu’ ạ. Tôi là Số Chín.” Cậu ta vửa nói, vừa nháy mắt. Tôi trợn tròn mắt, còn John cười khùng khục.
Tôi nhìn quanh thêm lần nữa. Đúng vậy, nhờ một phép lạ, chúng tôi lại về bên nhau, mọi người vẫn bình yên. Như thế, tất cả cư dân Lorien đang tạm trú trên Địa Cầu, trừ mỗi một người, đã có thể sát cánh bên nhau.
Chúng tôi vẫn còn sống và chúng tôi sẽ tiếp tục chiến đấu. Điều đó có nghĩa là, chúng tôi vẫn còn cơ hội. Và chúng tôi sẽ lại đối đầu với Setrákus Ra, không lâu nữa! Lần tới, hắn sẽ không thoát khỏi chúng tôi.
END.
Mời bạn ghé thăm Đào Tiểu Vũ eBook để tải nhiều ebooks hơn nữa.
